Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 93: Đưa dân tị nạn rời đi

Ngày cập nhật : 2026-05-30 09:04:35
Chu Cẩm dùng dị năng hệ Kim tạo thành một thanh loan đao sắc bén, rồi cắt đứt toàn bộ dây leo đang trói trên người. Anh bất chấp tất cả lao về phía Vương Vũ, chỉ mong có thể ngăn chặn cuộc tàn sát đẫm máu này.
"Vương Vũ! Cậu dám làm càn như vậy, đã xin chỉ thị của căn cứ trưởng chưa?"
"Ha ha, chỉ là xử lý một lũ phế vật mà thôi, còn cần cha tôi đồng ý sao?"
Vương Vũ là con một của nhà họ Vương, từ nhỏ đã ngậm thìa vàng, sau tận thế lại càng được cung phụng như tổ tông. Chu Cẩm thừa hiểu, cho dù Vương Vũ có làm càn đến mức nào thì Vương Càn cũng tuyệt đối sẽ không trách phạt gã.
Chẳng lẽ cứ thế khoanh tay đứng nhìn sao?
"Đội trưởng?"
Đám lính đi theo Chu Cẩm đều nhìn về phía anh. Đối mặt với làn đạn súng quét qua không ngừng, ai nấy đều bất lực, hốc mắt đỏ hoe, trên mặt lộ vẻ bi thương và không đành lòng. Những ánh mắt ấy như ngàn mũi dao đâm thẳng vào tim Chu Cẩm.
Chu Cẩm nhanh chóng hạ gục mấy tên lính cản đường, áp sát Vương Vũ. Thanh đao trong tay anh vung lên, những kẻ chắn trước mặt gã lập tức ngã gục.
"Chu Cẩm! Dám đả thương người của tao, mày chán sống rồi hả!"
Vương Vũ lúc này vẫn chưa ý thức được nguy hiểm, bởi gã tin chắc Chu Cẩm tuyệt đối không dám động vào mình.
"Xin lỗi, cậu Vương. Tôi buộc phải ra tay thôi."
Thân hình Chu Cẩm di chuyển cực nhanh. Chỉ trong vài giây, anh đã vòng ra sau lưng Vương Vũ, khóa chặt cổ gã.
Chu Cẩm lạnh lùng lên tiếng: "Bảo bọn họ dừng tay!"
Đám lính bảo vệ quanh Vương Vũ đều đã ngã gục dưới đất, trên cổ còn hằn vết chém sắc lạnh. Trong khi đó, đám người đang bận tàn sát ở phía bên kia không kịp phân tâm. Cũng nhờ vậy, Chu Cẩm mới có thể ra tay thuận lợi như thế.
"Mày... mày dám..."
Vương Vũ có thể cảm nhận rõ bàn tay nóng ran đang siết chặt lấy cổ mình. Đối phương chỉ dùng lực nhẹ, những ngón tay ấy đã giống như chiếc kìm thép kẹp cứng cổ gã, khiến gã dần dần khó thở, khuôn mặt nghẹn đến tím tái.
Chu Cẩm hét lớn: "Dừng tay! Đứa nào còn dám bắn thì tao sẽ giết chết nó!"
Cuối cùng, những súng máy đang điên cuồng quét qua quảng trường cũng dừng lại. Đám binh lính nhìn nhau kinh ngạc, không ngờ Chu Cẩm lại đột ngột ra tay như vậy.
"Đội trưởng, tiếp theo làm thế nào bây giờ?" Mấy cấp dưới của Chu Cẩm vội vàng vây lại gần.
Họ đều là những anh em từng vào sinh ra tử cùng Chu Cẩm. Chỉ cần anh đưa ra quyết định thì họ sẽ không hề do dự mà liều mạng làm theo. Huống hồ, hành vi tàn bạo thế này của căn cứ Bình Minh thật sự khiến người ta sôi máu.
Chu Cẩm nhìn quảng trường đẫm máu, nhìn những cái xác nằm la liệt và đám người tị nạn còn sống sót có vẻ mặt sợ hãi cùng cực. Lồng ngực anh nặng trĩu đến mức gần như không thở nổi.
Nơi này là quảng trường Bình Minh. Tấm bia tượng trưng cho ánh sáng và hy vọng vẫn sừng sững ở đây, cũng là nơi ban quản lý căn cứ từng hứa hẹn sẽ mang đến cho người dân một tương lai tốt đẹp. Nào ngờ, ngay lúc này, chính mắt Chu Cẩm lại chứng kiến thứ ánh sáng ấy hoàn toàn sụp đổ.
"Chu Cẩm... còn không mau thả tao ra... ưm..."
Hai mắt Chu Cẩm đỏ ngầu như nhuốm máu, bàn tay anh càng lúc càng siết chặt. Nhưng tia lý trí cuối cùng vẫn nhắc nhở anh rằng Vương Vũ không thể chết. Nếu gã chết, tất cả mọi người ở đây đều đừng hòng sống sót rời khỏi căn cứ.
Hiện tại, anh đã chọc giận Vương Vũ. Vậy nên muốn giữ mạng cho bản thân và đám dân tị nạn này thì hy vọng duy nhất của họ chính là rời khỏi căn cứ Bình Minh.
Chu Cẩm hạ thấp giọng, đồng thời anh khẽ nới lỏng tay một chút để Vương Vũ có thể thuận lợi phát ra âm thanh: "Chuẩn bị xe tải và vật tư cho chúng tôi, rồi đưa chúng tôi rời khỏi căn cứ Bình Minh. Tốt nhất là đừng giở trò mật báo cho căn cứ, nếu không tôi nhất định sẽ..."
Vương Vũ thở hổn hển, ánh mắt lạnh lẽo như ác quỷ bò lên từ địa ngục, nhất quyết không chịu mở miệng.
Cùng lúc đó, binh lính trên quảng trường cũng chia thành hai phe, súng ống giương lên, bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Một bên là tiểu đội số bảy của Chu Cẩm, bên kia là đám tay chân do Vương Vũ mang tới.
"Đội trưởng Chu, có gì từ từ nói, anh đừng làm Vương thiếu bị thương!"
Tên đầy tớ trung thành luôn bám đuôi Vương Vũ thấy vậy thì vội vàng lại gần. Nhưng gã còn chưa kịp bước tới đã bị những họng súng đồng loạt chĩa vào, ép phải lùi lại. Gã chỉ có thể lo lắng nhìn Chu Cẩm.
"Cho tụi mày nửa tiếng để chuẩn bị những thứ tao vừa yêu cầu. Cấm không được để người khác biết mục đích sử dụng!"
Chu Cẩm một tay khống chế Vương Vũ, tay kia hóa ra một lưỡi dao sắc bén, hung hăng đâm thẳng vào đùi gã. Nhát dao cắm rất sâu, máu tươi lập tức chảy ra xối xả.
"A!!! Còn không mau đi chuẩn bị đi! Mẹ kiếp, tụi mày nhanh lên, muốn nhìn ông đây đau chết à?"
Vương Vũ đau đến mức trước mắt tối sầm, chỉ có thể trút giận lên đầu tên đầy tớ.
Tên đầy tớ nghe vậy liền lập tức đi chuẩn bị. Chỉ là tiễn vài người ra khỏi thành mà thôi, so với tính mạng của Vương thiếu thì chuyện này chẳng đáng là gì.
Xe tải quân sự và vật tư nhanh chóng được chuẩn bị xong. Cộng thêm xe trang bị vốn có của tiểu đội số bảy, số xe này hoàn toàn đủ để chở tất cả mọi người rời đi. Từ đầu đến cuối, Chu Cẩm vẫn khống chế chặt Vương Vũ, không rời gã nửa bước.
Vương Vũ gằn giọng hỏi: "Chu Cẩm... giờ thả tao ra được chưa?"
Vết thương trên đùi đau đến mức gã gần như không đứng vững.
"Tất nhiên là không. Nhưng cậu Vương cứ yên tâm, chúng tôi tự khắc sẽ thả cậu sau khi rời khỏi thành an toàn."
Chu Cẩm bảo người dìu những dân tị nạn còn sống sót lên xe. Sau đó, anh quay sang nói với binh lính thuộc tiểu đội số bảy: "Lần này là tôi liên lụy đến mọi người. Nếu ai không muốn rời đi, có thể đến đầu quân cho nhà họ Triệu. Họ chắc chắn sẽ thu nhận các cậu."
Nhà họ Triệu và nhà họ Vương ở căn cứ Bình Minh vốn đấu đá nhau rất gay gắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=93]

Nếu chuyện này truyền đến tai nhà họ Triệu, bọn họ không những sẽ thu nhận đám người này, mà còn mượn cớ đó để hỏi tội nhà họ Vương.
"Không đâu, đội trưởng. Anh đi đâu, chúng em theo đó!"
"Đúng vậy, đội trưởng!"
Các thành viên tiểu đội số bảy không một ai do dự, tất cả đều lựa chọn đi theo Chu Cẩm.
"Được!"
Chu Cẩm nặng nề gật đầu, sau đó áp giải Vương Vũ lên xe.
"Tụi mày còn đứng đực ra đó làm gì? Mau đuổi theo đi chứ!"
Chờ tiểu đội số bảy đưa dân tị nạn lên xe rồi rời đi, tên đầy tớ lập tức đá một phát vào tên lính bên cạnh, sau đó dẫn theo vài người lái xe đuổi theo.
Có Vương Vũ làm lá bùa hộ mệnh nên nhóm Chu Cẩm ra khỏi thành vô cùng thuận lợi. Bên ngoài căn cứ Bình Minh, mặt đường vẫn còn ngập nước khá sâu. Sau khi lái xe ra khỏi phạm vi thế lực của căn cứ, Chu Cẩm đánh ngất Vương Vũ rồi thẳng tay ném gã xuống ven đường.
Chu Cẩm ra lệnh: "Tiếp theo, tăng tốc hết mức, lập tức rời khỏi nơi này!"
"Đội trưởng, chúng ta đi đâu bây giờ?" Lý Nhạc ngồi bên cạnh Chu Cẩm với vẻ mặt đầy lo lắng, trong lòng thấp thỏm không yên.
Chu Cẩm cũng trầm mặc. Nghĩ kỹ lại, những nơi bọn họ có thể đến lúc này thật sự rất ít. Sau một hồi im lặng, anh ngẩng đầu báo một địa danh cho người lái xe phía trước.
Phía sau đoàn xe, Vương Vũ bị vứt bỏ bên lề đường, cả người ngã nhào xuống vũng bùn lầy. Đến khi người của căn cứ Bình Minh tìm thấy gã, vết thương trên chân đã bắt đầu hoại tử, cả người cũng hôn mê bất tỉnh.
"Thiếu gia!"
Bọn họ vội vàng khiêng gã đi cấp cứu, thậm chí chẳng còn lòng dạ nào đuổi theo nhóm Chu Cẩm nữa.
Tại căn cứ Hắc Sơn, trời cuối cùng cũng tạnh mưa. Khu nhà kính và con hào bảo vệ vừa đào xong ngoài thành đều bị mưa bão tàn phá nghiêm trọng. Điều may mắn duy nhất là bên trong căn cứ không có thương vong.
Thế nhưng, Văn Tiêu Tiêu lại hơi không vui. Một con lợn béo được căn cứ nuôi không biết đã xổng chuồng chạy đi đâu mất. Chẳng rõ nó đang lạc ở xó xỉnh nào mà mọi người tìm thế nào cũng không thấy.
Bên ngoài, cư dân căn cứ Hắc Sơn đang hừng hực khí thế dọn dẹp sau mưa bão. Còn Tần Lẫm thì ngồi xếp bằng trên giường trong phòng ngủ, chuẩn bị đón nhận lần đột phá tiếp theo của mình. Lên hệ Lôi cấp bốn và hệ Không gian cấp năm mà Tần Lẫm đã chờ đợi từ rất lâu.
Sau khi dị năng hệ Không gian đột phá lên cấp năm, nó sẽ có sự thay đổi hoàn toàn. Lúc đó, anh có thể một lần nữa sử dụng những đòn sát thủ như Lưỡi dao không gian và Dịch chuyển tức thời.
Đúng là rất đáng mong chờ.
Tần Lẫm nắm chặt viên tinh hạch màu tím cấp bốn trong tay, chuẩn bị đột phá dị năng hệ Lôi trước.
Trên bầu trời khu biệt thự, mây đen dần tụ lại. Cảm giác ngột ngạt tỏa ra khiến mọi người không dám tùy tiện lại gần.
Văn Tiêu Tiêu đang cùng mọi người dọn nước đọng ở cổng thành. Khi phóng mắt nhìn ra xa, cô cũng giật mình hoảng sợ.
"Trời lại sắp mưa nữa sao?"
Câu nói của Văn Tiêu Tiêu khiến những người khác đang cúi đầu làm việc cũng hết hồn.
Đừng có mưa nữa mà!
Giang Vũ ngẩng đầu quan sát. Lữ Lương đứng cạnh cô ngẫm nghĩ một lát rồi lên tiếng: "Chắc không phải đâu. Diện tích mây đen che phủ rất nhỏ, vị trí lại rất thấp..."
Giang Vũ cũng lên tiếng bổ sung: "Hình như là ở khu biệt thự thì phải."
Dị năng của Giang Vũ mới chỉ ở cấp hai. Khi dị năng cấp thấp thăng cấp, nó sẽ không gây ảnh hưởng quá lớn đến môi trường xung quanh, thế nên cô cũng không hiểu rõ rốt cuộc chuyện này là thế nào. Còn Văn Tiêu Tiêu thì càng khỏi phải nói. Mỗi lần cô thăng cấp, đến chính cô còn chẳng biết bằng cách nào, đương nhiên lại càng không hiểu rõ.
Văn Tiêu Tiêu ngập ngừng nói: "Nhìn có vẻ giống như ở nhà em."
"Bạn trai em đang độ kiếp đấy à?"
Giang Vũ nhìn kỹ, cũng nhận ra hướng đó đúng là nhà của Văn Tiêu Tiêu và Tần Lẫm. Nhưng biết người ở đó là Tần Lẫm, cô lại yên tâm hơn nhiều. Cậu ta làm việc luôn có chừng mực, chắc chắn sẽ không xảy ra sơ suất gì.
Văn Tiêu Tiêu thản nhiên đáp: "Chắc là anh ấy đang luyện tập dị năng thôi."
Lời vừa dứt, từ đằng xa, một tia sét khổng lồ bỗng đánh thẳng xuống, giáng trúng cột thu lôi trên đỉnh biệt thự. Khoảnh khắc va chạm dữ dội ấy khiến cả ngôi nhà như bừng lên một luồng sáng.
Văn Tiêu Tiêu: ???
Tần Lẫm không muốn ở nhà nữa rồi sao? Chắc chắn anh ấy đã đánh hỏng nhà rồi!
Bên trong biệt thự, Tần Lẫm vẫn nhắm chặt hai mắt. Dị năng hệ Lôi trong cơ thể anh cuồn cuộn dâng lên. Viên tinh thạch cấp bốn trong tay lúc này đã hóa thành bột mịn.
Nguồn năng lượng hệ Lôi trong cơ thể anh bị nén đến cực hạn, cuối cùng bùng nổ trong một tiếng "đoàng". Luồng sức mạnh mới sinh lập tức lan ra khắp toàn thân, từng tia điện tím chạy dọc dưới da.
Thành công rồi!
Dù sao cũng là người từng có kinh nghiệm, lần thăng cấp này của Tần Lẫm có thể xem là vô cùng thuận lợi.
Sau khi dị năng hệ Lôi đột phá, Tần Lẫm không nghỉ ngơi mà lập tức bước vào quá trình đột phá dị năng hệ Không gian. Với người bình thường, tu luyện hai hệ dị năng đến cùng một cấp độ gần như là chuyện bất khả thi. Thế nhưng ở Tần Lẫm, hệ Lôi đã mạnh, hệ Không gian lại càng mạnh hơn. Chỉ có thể nói, người này đúng là quái vật.  

Bình Luận

0 Thảo luận