Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 92: Cuộc thảm sát ở căn cứ Bình Minh

Ngày cập nhật : 2026-05-30 09:04:35
Văn Tiêu Tiêu bất chợt nảy ra ý định: "Ăn cơm xong chúng ta xem phim kinh dị đi!"
Tần Lẫm nhìn nồi nước dùng đang sôi sùng sục. Anh vừa gắp thêm rau và thịt bỏ vào, vừa đáp: "Em chắc chắn là không sợ đấy chứ?"
"Chẳng phải là còn có anh sao."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Văn Tiêu Tiêu lúc này tràn đầy vẻ tin tưởng và nghiêm túc. Thế nhưng, đến khi hai người ăn uống, dọn dẹp xong xuôi rồi cùng ngồi trên sofa xem phim, cô lại run lẩy bẩy như cầy sấy.
"Anh lôi bộ phim này ở đâu ra thế?"
Văn Tiêu Tiêu chỉ thuận miệng nói một câu, không ngờ Tần Lẫm lại thật sự lấy ra một chiếc máy tính bảng lưu trữ đầy phim, còn mở ngay bộ phim kinh dị rùng rợn nhất: Tiếng Hét Lúc Nửa Đêm.
Giữa ngày mưa bão, trên màn hình hiện lên một ngôi cổ u ám, cùng bóng dáng màu đỏ thoắt ẩn thoắt hiện.
"Hít..."
Cả người Văn Tiêu Tiêu rúc sâu vào lòng Tần Lẫm. Cô muốn vươn tay bấu lấy anh, nhưng cuối cùng lại rụt về, đành dùng hai tay che mắt.
"Mình không xem nữa nhé?"
Tần Lẫm thật sự không hiểu nổi cô. Rõ ràng cô sợ đến chết đi được, nhưng đã che mắt rồi vẫn cứ muốn xem tiếp.
"Không được, không được." Văn Tiêu Tiêu lắc đầu lia lịa.
Ngoài cửa sổ lại có một tia chớp lóe lên, vừa khéo hòa cùng tiếng thét chói tai của nhân vật trong phim và tiếng sét nổ đoàng bên tai. Văn Tiêu Tiêu vừa buông tay ra đã nhìn thấy ngay một khuôn mặt quỷ trắng bệch, méo mó đáng sợ. Cả người cô lập tức nhào thẳng vào ngực Tần Lẫm, ôm chặt lấy cổ anh không chịu buông.
Tần Lẫm vòng tay ôm lấy cô, rồi cúi đầu nhìn cô gái nhỏ đang vùi mặt trong ngực mình. Ôm khối ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, anh khó tránh khỏi có chút xao động.
Thôi vậy, em thích xem thì cứ xem.
Cuối cùng, Văn Tiêu Tiêu vừa sợ hãi vừa tò mò, cứ nửa che nửa mở mắt xem hết bộ phim.
Tần Lẫm cất chiếc máy tính bảng đi rồi dẫn cô lên lầu đi ngủ.
"Sao nào? Có muốn ngủ chung với anh không?" Tần Lẫm nghĩ chắc cô vẫn còn sợ mưa bão và dư âm của bộ phim, nên muốn ở bên cạnh bầu bạn với cô.
Nào ngờ, Văn Tiêu Tiêu lại liếc nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quặc: "Tất nhiên là không rồi, anh đừng có mơ."
Tần Lẫm: "..."
Văn Tiêu Tiêu lững thững trở về phòng mình chuẩn bị tắm rửa. Bên ngoài, mưa gió vẫn vần vũ, thỉnh thoảng lại có tiếng sấm rền vang. Ban đầu cô còn không thấy sợ, nhưng vừa nhìn vào tấm gương trong nhà vệ sinh, trong lòng cô bỗng dâng lên cảm giác rờn rợn. Cô vội vàng vào phòng tắm, dội nước qua loa cho xong rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.
Sau khi lau khô tóc, cô chợt thấy tấm rèm cửa sổ nhẹ lay động. Văn Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm vào đó, trong lòng cứ cảm thấy bên trong như đang có thứ gì ẩn nấp.
Ba phút sau.
Văn Tiêu Tiêu gõ cửa phòng Tần Lẫm: "Anh có sợ không? Có cần em qua ngủ cùng không?"
Tần Lẫm cũng vừa tắm xong, mái tóc anh vẫn còn ướt, trên tay đang cầm khăn lau tóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=92]

Nhìn thấy Văn Tiêu Tiêu ôm chiếc gối đứng ở cửa, anh không nhịn được mà nở một nụ cười trêu chọc.
Văn Tiêu Tiêu tủi thân hỏi: "Anh cười nhạo em đấy à?"
"Không có, không có, anh nào dám."
Tần Lẫm đón cô vào phòng. Phòng của anh lúc nào cũng ngăn nắp, gọn gàng, chẳng bù cho Văn Tiêu Tiêu, đến cái chăn cũng không gấp nổi.
Vào phòng rồi, Văn Tiêu Tiêu vẫn không quên hỏi lại: "Thế anh có sợ không?"
Tần Lẫm mím môi gật đầu: "Sợ, anh sợ lắm chứ."
"Biết ngay mà, thế nên em mới sang đây ở với anh này."
Văn Tiêu Tiêu vẫn ôm khư khư chiếc gối, ngoan ngoãn ngồi ở đầu giường, đôi mắt trong veo nhìn Tần Lẫm.
Động tác lau tóc của Tần Lẫm chậm lại. Anh đến đỡ lấy chiếc gối, rồi đặt ngay ngắn cho cô, lại kéo chăn đắp lên rồi xoa đầu cô gái nhỏ: "Ngủ đi em."
Văn Tiêu Tiêu chui vào trong chăn, ngước đầu lên nhìn anh: "Có thể cho em một nụ hôn chúc ngủ ngon không?"
Tần Lẫm cúi đầu xuống, đôi môi hai người khẽ chạm vào nhau rồi nhanh chóng tách ra.
Văn Tiêu Tiêu quả thật đã buồn ngủ rũ mắt. Giờ có Tần Lẫm ở bên cạnh nên nỗi sợ hãi trong lòng cô bay biến sạch sẽ. Chẳng mấy chốc, cô đã chìm vào giấc mộng ngọt ngào.
Tần Lẫm chuyển đèn phòng ngủ sang ánh sáng dịu nhẹ. Dưới ánh đèn ấm áp, cô gái nhỏ chỉ để lộ gương mặt trắng nõn cùng mái tóc xoăn đen nhánh xõa trên gối. Đôi mắt cô nhắm nghiền, hơi thở đều đều, ngủ vô cùng ngon lành.
Tần Lẫm lặng lẽ ngắm nhìn cô một lúc, sau đó mới xoay người nằm xuống phía bên kia giường. Cũng may chiếc giường trong phòng ngủ này đủ rộng, hai người nằm cùng nhau vẫn rất thoải mái.
Ngày hôm sau, mưa bên ngoài vẫn không hề ngớt. Văn Tiêu Tiêu tỉnh dậy, phát hiện mình đang nằm gọn trong lòng Tần Lẫm.
Sao lại thế này? Dáng ngủ của mình vốn ngoan lắm mà!
Văn Tiêu Tiêu định lén lút chuồn ra ngoài, kết quả là cô vừa mới nhúc nhích thì Tần Lẫm đã tỉnh giấc. Cô vội cười lấy lòng anh.
Thực ra Tần Lẫm đã tỉnh từ lâu. Đêm qua anh vốn chẳng ngủ ngon được.
Cứ vừa chợp mắt thì cô gái nhỏ lại ôm chặt lấy như dây leo. Thử hỏi như vậy thì sao mình ngủ cho được?
Nhân lúc Tần Lẫm còn đang thẫn thờ, Văn Tiêu Tiêu liền bò xuống giường, kéo rèm cửa sổ ra nhìn xuống phía dưới.
"Bên ngoài ngập nước rồi anh ơi."
Văn Tiêu Tiêu áp mặt vào tấm kính, vô thức điều động dị năng. Những giọt mưa đang rơi xuống bỗng hóa thành những hạt băng đá nện mạnh vào cửa kính, dọa cô vội vàng thu hồi dị năng lại.
Tần Lẫm hoàn toàn tỉnh táo. Anh bước tới, kéo Văn Tiêu Tiêu lùi vêdf phía sau.
Tần Lẫm nhìn cơn mưa tầm tã không có dấu hiệu dừng lại, thấp giọng lẩm bẩm: "Không có cách nào cả. Trước thiên tai, con người vẫn luôn nhỏ bé và bất lực như vậy."
Xem ra phải kiếm một con thuyền thôi.
Thực ra trong không gian của anh có thuyền, nhưng chỉ là loại thuyền nhỏ, nhiều nhất cũng chỉ chứa được năm sáu người. Sớm biết trận mưa này đến đột ngột như vậy, trước kia anh nên nhét hẳn một chiếc du thuyền vào không gian mới phải.
Anh đã bắt đầu suy tính đường lui, còn Văn Tiêu Tiêu thì nhanh chóng gạt nỗi sợ vừa rồi sang một bên để đi rửa mặt. Trong đầu cô lại bắt đầu nghĩ xem lát nữa hai người nên ăn món gì.
Trận mưa bão ở căn cứ Hắc Sơn kéo dài ròng rã ba ngày, nước bên ngoài đã dâng lên thành dòng sông nhỏ. Trong khi đó, tại các căn cứ khác, ngoại trừ một số ít nơi nằm trên địa hình cao, cách xa bờ sông còn miễn cưỡng trụ được, phần lớn đều đã bị phá hủy..
Căn cứ Bình Minh cũng chịu tổn thất nặng nề. Với tư cách là đội trưởng cấp một, những ngày qua Chu Cẩm bận rộn đến tối tăm mặt mày vì phải sắp xếp cho những cư dân gặp nạn. Đầu óc anh ta lúc này đã choáng váng cả lên.
Tại quảng trường của căn cứ Bình Minh, tấm bia tuyên ngôn biểu trưng cho tương lai tươi sáng vẫn sừng sững ở đó. Bên dưới tấm bia là dòng người tị nạn áo quần rách rưới, mặt mũi vàng vọt vì đói khát. Khắp quảng trường chật ních người, ai nấy đều mang vẻ hoảng hốt, thấp thỏm không yên.
"Đội trưởng, rất nhiều người đã bắt đầu sốt rồi. Với tình hình hiện tại thì chúng ta không có cách nào kiểm tra vết thương cho họ được."
Chàng lính trẻ khó xử lên tiếng, cả người anh ta lấm lem đầy bùn đất.
Bây giờ phải làm sao đây?
Hơn nữa, trưởng căn cứ không hề đưa ra bất kỳ chỉ thị nào về việc an bài cho người dân tị nạn. Ông ta chỉ hạ một mệnh lệnh duy nhất là phải bảo vệ an toàn cho căn cứ.
Đúng lúc này, một chiếc xe địa hình bỗng dừng lại ở lối vào quảng trường. Người bước xuống xe là một thanh niên mặc vest đen, tóc vuốt ngược ra sau. Đó chính là Vương Vũ, gã công tử bột ăn chơi trác táng.
"Cậu Vương, sao cậu lại đến đây?"
Chu Cẩm vừa nhìn thấy tên này đã thấy phiền lòng, nhưng anh ta vẫn buộc phải tiến lên đón tiếp với nụ cười gượng gạo.
"Đám người này sao vẫn chưa xử lý sạch sẽ đi?"
Vẻ mặt Vương Vũ lộ rõ sự mất kiên nhẫn. Gã dùng nòng súng trong tay chĩa thẳng về phía đám dân tị nạn.
"Số lượng người quá đông, bọn họ lại đang hoảng loạn nên các chỉ số cơ thể khó tránh khỏi bất thường. Chúng tôi cần thêm thời gian để kiểm tra kỹ lưỡng."
Chu Cẩm đang cố gắng giải thích thì bị Vương Vũ thô bạo ngắt lời: "Chỉ là một lũ tị nạn vô dụng thôi mà cũng đáng để căn cứ lãng phí nhân lực vật lực đi kiểm tra sao? Đội trưởng Chu, tôi thấy anh rảnh rỗi quá hóa rồ rồi đấy."
Nhìn dáng vẻ kiêu căng, ngạo mạn của Vương Vũ thế này, trong lòng anh ta dấy lên một dự cảm chẳng lành. Quả nhiên, ngay sau đó, Vương Vũ vung tay lên, một hàng binh lính được trang bị súng máy lập tức tiến lên, bao vây chặt quảng trường.
Chu Cẩm không thể duy trì vẻ điềm tĩnh được nữa, anh ta lớn tiếng với Vương Vũ: "Anh định làm gì?"
Từ phía sau Vương Vũ, hai dị năng giả bước ra. Một trong số đó lập tức điều khiển dây leo quấn chặt lấy Chu Cẩm, kéo giật anh ta sang một bên.
"Thiếu gia ta chỉ muốn giúp Chu đội trưởng một tay thôi."
Trên môi Vương Vũ nở một nụ cười khát máu, sau đó gã thong thả lùi lại phía sau.
"Nổ súng!"
Giây tiếp theo, tiếng súng máy vang lên liên tiếp, quảng trường Bình Minh lập tức biến thành một lò sát sinh đẫm máu. Những con người khốn khổ vừa được cứu thoát khỏi dòng nước lũ, giờ đây lại bị những họng súng lạnh lùng tước đi mạng sống.
"Á!"
"Cứu mạng."
Tiếng khóc, tiếng gào thét thảm thiết và tiếng súng đạn hòa lẫn vào nhau. Máu tươi nhuộm đỏ những phiến đá xanh dưới chân.
"A! Vương Vũ!!"
"Cái thằng súc sinh này!!"
Chu Cẩm bị trói chặt ở một bên, trơ mắt nhìn cảnh tượng trước mắt. Hai mắt anh ta đỏ ngầu như muốn nứt ra vì phẫn uất. 

Bình Luận

0 Thảo luận