Chuyện Chu Cẩm phản bội rồi trốn khỏi căn cứ Bình Minh không hề khiến các cấp cao của căn cứ phái người truy đuổi. Bởi sau trận mưa bão vừa qua, bên trong căn cứ Bình Minh đã bùng phát một trận dịch bệnh vô cùng nghiêm trọng.
Cùng lúc đó, mối họa sâu bọ mà Chu Cẩm từng nhắc tới cũng đồng loạt bùng phát ở khắp các căn cứ lớn nhỏ. Đúng là chuyện này chưa qua, chuyện khác đã ập tới.
Khi ban quản lý căn cứ Bình Minh còn đang tất bật lo tái thiết sau thiên tai, phòng chống dịch bệnh và càn quét ổ bọ, Chu Cẩm đã dẫn theo đội ngũ với số lượng đông đảo đến trước cổng căn cứ Hắc Sơn.
Nhìn bức tường thành cao lớn kiên cố, con hào bảo vệ rộng sâu cùng mặt đường trải nhựa bằng phẳng, Chu Cẩm và toàn bộ thành viên trong đội đều kinh ngạc vô cùng.
Đây thực sự là căn cứ Hắc Sơn sao?
Mới rời đi có mấy ngày mà nơi này đã hoàn toàn rũ bỏ dáng vẻ xập xệ, tồi tàn trước kia.
"Đội... Đội trưởng, đây thật sự là căn cứ Hắc Sơn sao?" Lý Nhạc cũng bước xuống xe, thẫn thờ nhìn ngắm cảnh tượng trước mắt.
Lúc này, người trên tháp canh phía trên tường thành đã sớm nhận ra nhóm Chu Cẩm. Lộc Lãng khẽ nheo mắt, rồi cầm bộ đàm trong tay, lập tức liên lạc cho Giang Vũ.
"Chị Vũ, đội trưởng Chu đến rồi!"
"Anh ta đến làm gì thế?"
Giang Vũ ở đầu dây bên kia hình như đang ăn gì đó, Lộc Lãng thậm chí còn nghe rõ tiếng nhai chóp chép của cô.
"Họ vẫn chưa vào đâu ạ, nhưng lần này đội trưởng Chu mang theo rất nhiều người." Chính vì vậy, Lộc Lãng mới không dám tùy tiện mở cổng cho bọn họ vào.
"Cậu cứ tiếp đón họ trước đi, chị ra ngay đây!"
Ở đầu bên kia, Giang Vũ vội vàng nhét nốt quả cà chua vào miệng. Cô xách Văn Tiêu Tiêu, người lúc này đang lúi húi đào hố dưới đất, đứng dậy: "Đi thôi, chúng ta ra cổng thành."
Giang Vũ lái xe, chưa đầy hai phút đã ra tới cổng thành.
Lúc này, những người đi theo Chu Cẩm đều đã xuống xe. Nhìn con hào bảo vệ rộng lớn trước cổng căn cứ Hắc Sơn, ai nấy đều không tiếc lời tán thưởng với vẻ mặt kinh ngạc vô cùng.
Văn Tiêu Tiêu và Giang Vũ cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho giật mình. Đám người này áo quần rách rưới, mặt mũi vàng vọt, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.
Không lẽ đều là người đội trưởng Chu nhặt được trên đường tới đây?
"Đội trưởng Chu, thế này là sao vậy?"
Theo quy định mới của căn cứ Hắc Sơn, những người muốn vào thành bắt buộc phải trải qua thời gian cách ly và quan sát, cho nên nhóm Chu Cẩm vẫn chưa được cho vào trong. Lộc Lãng bê ra mấy chai nước phân phát cho đám người, nhưng nhìn bộ dạng của họ thì thứ họ mong muốn nhất lúc này chính là một chỗ để ngả lưng nghỉ ngơi.
"Thật không dám giấu hai người..."
Vẻ mặt Chu Cẩm lộ rõ sự khó xử. Anh kể lại toàn bộ chuyện đã xảy ra ở căn cứ Bình Minh.
"Mọi người cứ tuân theo quy định, vào khu cách ly trước đã. Chuyện này tôi phải bàn bạc lại với cậu Tần."
Giang Vũ đảo mắt nhìn lướt qua một vòng. Số người này ít nhất cũng phải lên tới cả ngàn, cô không thể tự ý quyết định được.
"Được."
Chu Cẩm cũng hiểu rõ căn cứ Hắc Sơn ngày nay đã không còn như xưa. Anh không nói thêm lời nào, lẳng lặng dẫn người bước vào khu cách ly.
Gọi là khu cách ly, nhưng thực chất đó chỉ là những dãy nhà cấp bốn được ngăn thành từng phòng nhỏ, nằm ở khoảng đất trống giữa hào bảo vệ và cổng thành. Nơi này chuyên dùng để cách ly người từ bên ngoài vào. Theo nội quy mới ban hành của căn cứ Hắc Sơn, những người chưa được xác nhận là an toàn tuyệt đối chỉ có thể tạm thời ở lại bên ngoài thành.
Giang Vũ bảo Lộc Lãng chuẩn bị cho mỗi người một bộ quần áo sạch để họ thay sau khi hoàn thành thời gian cách ly. Dặn dò xong, cô dẫn Văn Tiêu Tiêu quay về, đi thẳng đến phòng họp.
Sau khi nghe kể lại sự việc, Tần Lẫm lộ vẻ hứng thú.
Giang Vũ hỏi: "Có giữ họ lại không?"
"Tất nhiên là phải giữ lại. Tiểu đội số bảy do Chu Cẩm mang tới vừa hay có thể biên chế thẳng vào đội hộ vệ."
Căn cứ Hắc Sơn lúc này đang thiếu rất nhiều nhân lực nên dĩ nhiên Tần Lẫm sẽ không từ chối.
"Bảo Phùng Kim Châm và Tương Tú ra cổng thành đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=94]
Phải kiểm tra thật kỹ, xác nhận họ không có vấn đề gì rồi mới được cho vào trong."
Chỉ một con bọ rùa biến dị thôi đã khiến cả căn cứ náo loạn cả lên rồi, nên Tần Lẫm tuyệt đối không muốn rước thêm thứ ký sinh nào vào căn cứ nữa.
"Chuyện này cậu cứ yên tâm, có Tương Tú ở đó thì không thành vấn đề."
Chẳng biết có phải vì Tương Tú từng bị bọ rùa biến dị ký sinh hay không, mà sau khi hồi phục, ngoài đôi cánh vô dụng mọc ra sau lưng, cô bé còn có khả năng cảm nhận vị trí của bọ biến dị cực kỳ chính xác. Trong mấy lần càn quét tổ bọ gần đây, công lao của Tương Tú gần như ngang ngửa với Tiểu Tuyết.
Giang Vũ bổ sung thêm một câu: "Nếu cậu vẫn chưa yên tâm thì chị mang cả Tiểu Tuyết qua đó luôn."
Tiểu Tuyết đang nằm lộn nhào trong chiếc túi nhỏ Văn Tiêu Tiêu đeo bên mình khẽ cuộn người lại.
Tôi không nghe thấy gì hết nhé.
"Nhiều người như vậy thì sắp xếp cho họ ở đâu bây giờ?" Văn Tiêu Tiêu vừa bước vào phòng họp đã ngồi xuống ghế, hai tay chống cằm, vẻ mặt không giấu được lo lắng.
"Khu phía Đông của căn cứ Hắc Sơn chẳng phải vẫn còn trống sao? Ở đó có vài tòa chung cư từ trước tận thế để lại. Lát nữa chị sẽ bảo người qua quét dọn sạch sẽ. Còn thiếu thứ gì thì đành từ từ bổ sung sau." Giang Vũ đã tính kỹ chuyện này lúc trên đường về.
"Vậy em dẫn người đi dọn dẹp nhé." Văn Tiêu Tiêu đứng bật dậy, định đi ngay.
"Anh cũng đi xem thử. Sau khi mưa tạnh, chắc chắn sẽ có ngày càng nhiều dân tị nạn đổ về đây. Chúng ta phải tìm chỗ sắp xếp ổn thỏa cho họ trước."
Thế là Tần Lẫm liền cùng Văn Tiêu Tiêu ra ngoài.
Giang Vũ: "..."
Cậu rõ ràng chỉ muốn bám dính lấy vợ mình thì có!
Văn Tiêu Tiêu nhanh chóng tìm những người muốn kiếm điểm tích lũy trong căn cứ, đưa họ đến dọn dẹp khu chung cư phía Đông.
"Nơi này từ hồi tận thế đến giờ chưa từng có ai lui tới. Chẳng biết bên trong có giấu thứ quái quỷ gì không nữa." Một người phụ nữ ôm chổi đi theo đoàn, bước chân hơi run.
"Không lẽ bên trong còn có thứ đáng sợ hơn cả tang thi sao?" Văn Tiêu Tiêu ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng tay đã lén túm chặt lấy vạt áo Tần Lẫm.
Đáng sợ quá đi mất!
"Sẽ không có gì đâu." Tần Lẫm nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, dịu giọng trấn an..
Đầu tiên, Tần Lẫm để đội hộ vệ đi trước dọn dẹp một lượt. Hễ gặp những cái xác đã khô quắt, họ sẽ xử lý và mang ra ngoài trước. Sau đó, nhóm phụ nữ phía sau mới tiến vào quét dọn, lau chùi sơ qua.
Những căn phòng ở đây dường như chưa từng được mở ra kể từ sau tận thế. Có phòng bừa bộn ngổn ngang, cũng có phòng lại sạch sẽ, gọn gàng.
Lưu Phi Nhi và Hứa Kiều cũng có mặt trong đội dọn dẹp. Thế nhưng, trái ngược với thái độ chăm chỉ, nghiêm túc của Lưu Phi Nhi, Hứa Kiều lại dồn hết sự chú ý trên người Tần Lẫm.
Thật khó mà tưởng tượng nổi, cô ta đến căn cứ Hắc Sơn đã bao nhiêu ngày như vậy rồi mà vẫn chưa có cơ hội được nói chuyện riêng với người đàn ông này lần nào.
Lưu Phi Nhi nhận ra Hứa Kiều đang lơ đãng, bèn ngẩng đầu hỏi: "Cô đang nhìn cái gì thế?"
"Không có gì." Hứa Kiều nhìn theo bóng lưng rời đi của anh, sau đó mới thu ánh mắt lại, khẽ lắc đầu.
Một người phụ nữ đang dọn dẹp bên cạnh liếc nhìn Hứa Kiều, rồi lầm bầm đầy mỉa mai: "Làm việc thì lề mề chậm chạp, bộ dạng thế kia mà cũng đòi nhận điểm tích lũy ngang bằng với người khác sao?"
Lưu Phi Nhi nghe thấy vậy liền lập tức tránh sang chỗ khác tiếp tục làm việc. Cô hoàn toàn không muốn bị người khác coi thường.
Hứa Kiều lại lộ rõ vẻ không phục, hậm hực đáp trả: "Hứ, có vài người biết mình đã là gái già hết thời nên mới không chịu nổi khi thấy người khác trẻ trung xinh đẹp. Suốt ngày chỉ biết nói mấy lời ghen ăn tức ở."
"Mày nói cái gì? Mày bảo ai già hả?"
Người phụ nữ kia cũng đâu phải dạng vừa. Nghe thấy lời châm chọc của Hứa Kiều, chị ta lập tức nổi trận lôi đình. Chị vốn là người làm việc chân tay nên sức lực không hề nhỏ, vươn tay đẩy mạnh một phát khiến Hứa Kiều lảo đảo ngã xuống sàn nhà.
"Áaa..."
Hứa Kiều ngã ra trên đất. Ánh mắt cô ta vô tình nhìn vào gầm giường, lập tức nhìn thấy một cái xác khô quắt nằm bên dưới. Cô ta hét thất thanh: "A!!!"
Văn Tiêu Tiêu và Tần Lẫm vừa rời khỏi căn phòng này chưa được bao lâu. Khi hai người đang đi ngoài hành lang thì nghe thấy tiếng thét lớn, bèn vội quay lại.
Vừa bước vào phòng, họ đã nhìn thấy Hứa Kiều đang co rúm người ngồi bệt dưới sàn, khuôn mặt trắng bệch không còn chút máu.
"Cô ta bị làm sao thế?" Văn Tiêu Tiêu định bước tới đỡ đối phương dậy.
"Tôi... tôi không cố ý đẩy cô ta đâu nhé. Tại cô ta cứ vướng tay vướng chân, làm tôi không làm việc được." Người phụ nữ kia hoàn toàn không cảm thấy mình sai, chỉ đứng tránh xa khỏi mép giường, nhất quyết không chịu lại gần.
Văn Tiêu Tiêu vừa cúi người xuống liền nhìn thấy cái xác nằm dưới gầm giường. Cô khẽ nuốt nước bọt: "Cô... có thể tự đứng dậy được không?"
Có khi mình cũng cần có người đỡ một tay mới đứng vững được đây.
Tần Lẫm nhận ra sự bất thường. Anh sải bước lại gần kiểm tra một lượt, rồi bình thản lên tiếng: "Người này chết tự nhiên, chắc là đã trốn ở đây từ lúc tận thế mới bùng phát, rồi cuối cùng chết vì đói."
Tần Lẫm vươn tay đỡ Văn Tiêu Tiêu đứng dậy, rồi dắt cô lùi xa khỏi mép giường. Còn Hứa Kiều, người vẫn đang run rẩy vì sợ hãi, thì hoàn toàn bị anh ngó lơ.
"Lát nữa các cô khiêng cái xác này ra ngoài."
Giọng điệu của Tần Lẫm vô cùng dứt khoát. Đã là tận thế rồi, nếu ngay cả một cái xác cũng sợ đến mức này thì sau này làm sao đối mặt với những loài biến dị ngoài kia? Những người như vậy, đến thời khắc quan trọng, chỉ tổ vướng tay vướng chân, thậm chí còn kéo lùi cả đồng đội.
Tần Lẫm quay sang nhìn Văn Tiêu Tiêu, thấy cô cũng mang dáng vẻ sợ hãi chẳng kém, trong lòng anh bỗng dâng lên chút hiếu kỳ xen lẫn buồn cười.
Cô nhóc nhỏ này mỗi lần cầm kiếm chém tang thi và dị chủng thì hăng hái lắm cơ mà. Thật chẳng biết em ấy đang sợ thật, hay chỉ tỏ ra sợ hãi cho phù hợp không khí nữa.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận