Sáng / Tối
Bốn ngày sau, sau nhiều lần nhảy siêu không gian, cuối cùng chiến hạm cũng trở về Đế quốc.
Tạ Văn đã đợi sẵn trong hoàng cung.
Trong lòng Minh Lạc vẫn nhớ mục đích trở về lần này, nên vừa đến đã hỏi ngay: “Hoàng hậu đâu?”
Tạ Văn nói: “Hôm nay Vi Vi hơi khó chịu, uống chút thuốc rồi đi ngủ rồi.”
Nhắc đến Tạ Vi, Tạ Văn lại nói: “Mấy ngày nay tôi đã thẩm vấn những người đi theo Vi Vi ra ngoài.”
Những người đó về cơ bản đều là hộ vệ do Tạ Văn phái đi.
Tuy nói Tạ Vi có khả năng tự bảo vệ mình, nhưng dù sao bà cũng là Hoàng hậu, Tạ Văn không thể nào để bà một mình rời khỏi Đế quốc trong thời gian dài như vậy.
Vì thế ông đã sắp xếp không ít vệ sĩ bên cạnh Tạ Vi.
Những vệ sĩ này đều rất toàn năng, có thể phụ trách nhiều việc trong sinh hoạt, thực lực cũng rất mạnh.
“Tôi đã thẩm vấn riêng từng người.” Tạ Văn trầm giọng nói: “Nhưng câu trả lời của họ đều giống nhau, không có sự khác biệt quá lớn. Trên đường đi tuy có gặp một số nguy hiểm nhưng sau đó đều hóa giải được.”
Lê Nguyên Thanh đưa ra ý kiến của mình: “Trong trường hợp câu trả lời đều giống nhau, bệ hạ cần xác định xem liệu tất cả bọn họ có phải luôn luôn ở bên cạnh Hoàng hậu hay không.”
Bởi vì kiêm luôn vệ sĩ và trợ lý nên chắc chắn sẽ có một hai người bị phái đi xử lý một số việc phát sinh đột xuất, không thể nào lúc nào cũng ở bên cạnh Hoàng hậu.
Nếu trong trường hợp này mà tất cả lời khai đều thống nhất thì ngược lại càng có vấn đề.
Tạ Văn nói: “Việc này tôi đã kiểm tra rồi, đều không có vấn đề gì.”
Nói đến đây, Tạ Văn không biết nhớ ra điều gì, lại nói: “Điểm duy nhất không ổn là khi Vi Vi khởi hành trở về Đế Đô Tinh, có một ngày em ấy dường như hơi khó chịu, ở lì trong phòng trên phi thuyền cả ngày không ra ngoài, có vệ sĩ canh gác ngoài cửa. Bác sĩ đi theo cũng đã khám qua, nói Vi Vi chỉ hơi mệt, nghỉ ngơi nhiều là được. Vì thế em ấy đã ngủ một ngày.”
“Cả ngày không ra khỏi cửa?”
“Tôi đã xem camera trên phi thuyền, quả thực không ra khỏi cửa. Vệ sĩ ngoài lúc đổi ca thay người thì cũng không rời đi nửa bước.”
Hơn nữa trên phi thuyền, phần lớn chỉ ở mạn tàu mới có cửa sổ, phòng trên phi thuyền chỉ có một cửa ra vào duy nhất.
Nói cách khác, muốn rời khỏi phòng thì chỉ có thể đi ra từ cửa phòng.
Nhưng đây lại là điểm khiến Tạ Văn cảm thấy hơi nghi hoặc: “Nhờ hình thái thiên phú nên sức khỏe của Vi Vi luôn rất tốt. Hình thái thiên phú thực vật không giống như hình thú của chúng ta. Hình thái thiên phú thực vật chỉ cần xác định được yếu tố ưa thích của họ thì gần như sẽ không bị bệnh.”
Cho nên việc Tạ Vi đột nhiên vì mệt mỏi mà ngủ suốt một ngày trên phi thuyền khiến Tạ Văn có hơi nghi ngờ.
Sức khỏe của Tạ Vi trước đây rất tốt, chưa bao giờ xảy ra tình trạng như vậy.
Thế nhưng xem kỹ camera trên phi thuyền cũng không tìm ra vấn đề gì khác.
Minh Lạc không thích kéo dài sự việc, liền nói thẳng: “Bà ấy đang ở đâu? Tôi muốn đi xem tình hình của bà ấy ngay bây giờ.”
Tạ Văn vội nói: “Không sao đâu tiểu thiếu gia. Bây giờ trời cũng không còn sớm nữa, mọi người đi đường cả ngày rồi, hay là cứ nghỉ ngơi trước đã, không vội một đêm nay.”
Minh Lạc nhíu mày, dường như muốn nói gì đó.
Lê Nguyên Thanh xoa đầu cậu, thấp giọng nói: “Nghe lời bệ hạ đi.”
Minh Lạc gật đầu: “Được rồi.”
Tạ Văn: “Còn chuyện bên tộc Thú Nhân, chúng tôi đã liên lạc được với người của tộc Thú Nhân, chỉ chờ đàm phán với đối phương thôi. Tin rằng Hùng Viễn sẽ không gặp vấn đề gì.”
“Ừm.”
“Nguyên Thanh, tối nay cháu cũng ở lại trong hoàng cung đi, không cần vội vã trở về. Ngày mai mời ông cụ Tống vào cung, hai ông cháu có thể gặp mặt.”
Lê Nguyên Thanh vốn dĩ không hề nghĩ đến việc rời cung, bước chân khựng lại: “…Tạ ơn bệ hạ.”
Trong lòng hắn còn có hơi hổ thẹn, thế mà hắn lại quên mất ông ngoại…
Nếu không phải vì lo lắng cho tình hình của Hoàng hậu Tạ Vi thì khi gặp lại Lê Nguyên Thanh, Tạ Văn chắc chắn sẽ lôi kéo Lê Nguyên Thanh nói chuyện một hồi lâu.
Nhưng bây giờ ông không có tâm trạng, liền gọi người đến dẫn hắn và Minh Lạc đến khu vực nghỉ ngơi.
Minh Lạc nghe thấy thị vệ muốn đưa Lê Nguyên Thanh đi ngủ ở nơi khác, liền kéo Lê Nguyên Thanh ra sau lưng, “Anh ấy vẫn luôn ngủ cùng tôi.”
Tạ Văn: “…Cái gì?”
Minh Lạc: “Ông không cần sắp xếp phòng khác cho anh ấy, anh ấy cứ ngủ cùng tôi là được.”
Tạ Văn: “…”
Tạ Văn nhìn về phía Lê Nguyên Thanh.
Đối mặt với vị hoàng đế bệ hạ cũng được coi là trưởng bối của mình, Lê Nguyên Thanh hiếm khi cảm thấy ngượng ngùng: “…Ừm.”
Tạ Văn: “Hai người các người… các người?”
Minh Lạc: “Không phải trước đây chúng tôi vẫn ngủ như vậy sao?”
Tạ Văn: “Trước đây?!!”
Thế mà còn có trước đây?
Trước đây là lúc nào??
Tiểu thiếu gia vẫn luôn ở dưới mí mắt của ông, lén lút với Lê Nguyên Thanh từ lúc nào?!
Vì Đại Văn đã biết thân phận của Lê Nguyên Thanh, nên Minh Lạc cũng không tiếp tục giấu giếm.
“Anh ấy chính là con cá đó.”
Tạ Văn cuối cùng cũng nhớ ra con cá đã tự ý xông vào hoàng cung mấy ngày liền.
Ông quét ánh mắt sắc bén nhìn về phía Lê Nguyên Thanh: “Nguyên Thanh… Lê Nguyên Thanh, cháu…”
Lê Nguyên Thanh ho khan một tiếng: “Lần sau nhất định sẽ bẩm báo với bệ hạ.”
Giọng Tạ Văn hơi vỡ ra: “Cháu còn muốn có lần sau?!”
Dưới yêu cầu mãnh liệt của Tạ Văn, cuối cùng Lê Nguyên Thanh vẫn phải đi ngủ ở một nơi khác.
Sau khi người hầu đưa Lê Nguyên Thanh đi, Tạ Văn mới tận tình khuyên bảo: “Tiểu thiếu gia, ngài còn nhỏ, quá sớm… làm chuyện đó quá sớm thì không tốt cho sức khỏe đâu. Hơn nữa, sau này còn khoảng thời gian dài đằng đẵng như vậy, xác định quan hệ sớm thế này có phải là hơi quá sớm không? Lỡ như sau này còn có người tốt hơn thì sao?”
Tạ Văn cảm thấy mình đúng là vừa coi người ta là tổ tông, lại vừa coi người ta là trẻ nhỏ trong nhà, chuyện gì cũng phải lo lắng.
Minh Lạc không nói chuyện cậu chưa xác định quan hệ với Lê Nguyên Thanh, mà hỏi: “Ông cảm thấy Lê Nguyên Thanh không tốt sao?”
“À, cái này.”
Cũng không thể nói là không tốt đúng không?
Ít nhất Tạ Văn dường như không nghĩ ra còn ai có thể so sánh được với Lê Nguyên Thanh.
Nói thật, Tạ Văn biết rất rõ, ngay cả con trai ông cũng không chín chắn bằng Lê Nguyên Thanh.
Minh Lạc không biết đang nghĩ gì, tự nói: “Trước kia tôi cứ cảm thấy, bởi vì anh ấy là chiến sĩ Thú Vương đầu tiên tôi chọn, anh ấy rất ưu tú, nên tôi mới xem trọng anh ấy.”
Tạ Văn: “…”
Ngài đừng tự phân tích nội tâm nữa, quá trình tự phân tích nội tâm kiểu này thường chỉ có một kết quả thôi…
Quả nhiên, ngay sau đó, ông liền nghe thấy Minh Lạc nói: “Nhưng sau đó tôi lại nghĩ, anh ấy so với ông hay so với Đại Ngọ vẫn có điểm khác biệt. Tôi không muốn ôm ông và Đại Ngọ ngủ, đúng không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=48]
Hơn nữa ông đã nói, có rất nhiều cách để xem trọng một người, tôi không nhất thiết phải thu nạp anh ấy làm chiến sĩ Thú Vương của mình.”
Càng nói mắt Minh Lạc càng sáng lên, dường như cũng hiểu được tại sao mình chỉ đối xử đặc biệt với Lê Nguyên Thanh như vậy.
Bất công ở một mức độ nào đó chính là một loại thiên vị, không phải sao?
Tạ Văn: “…Tôi chưa từng nói câu này!”
Minh Lạc liếc ông một cái, nghiêm túc nói: “Nhưng tôi vẫn thích anh ấy hơn, làm sao bây giờ?”
Tạ Văn: “…”
Tạ Văn không nói gì.
Vậy ông còn có thể làm gì nữa?
Trời đã đổ cơn mưa, mẹ phải đi lấy chồng, con trai cũng phải lấy vợ.
Bất kể Minh Lạc là ai, cậu luôn có sự lựa chọn của riêng mình.
Nhưng mà…
Vậy tính theo vai vế, chẳng phải Lê Nguyên Thanh cũng thành lão tổ tông của họ sao?
Tạ Văn lại nghĩ đến con trai.
Con trai ông sau này chẳng phải là không thể gọi Lê Nguyên Thanh là ‘anh em’ nữa sao? Phải gọi theo là tổ tông sao?
Tâm trạng đêm nay của Tạ Văn vô cùng phức tạp. Không chỉ lo lắng cho bản thân, lo lắng cho con trai, còn phải lo lắng cho vợ, đột nhiên cảm thấy cả nhà ông đều hơi thảm.
Đêm nay tâm trạng Minh Lạc lại rất tốt. Cậu đã hiểu rõ nguyên nhân mình thiên vị, không thể chờ đợi được muốn nói cho Lê Nguyên Thanh biết.
Cho nên cậu đã gửi tin nhắn cho Lê Nguyên Thanh, bảo hắn đến tìm mình.
Lê Nguyên Thanh chưa bao giờ từ chối yêu cầu của Minh Lạc.
Minh Lạc bảo hắn đến, hắn liền không chút do dự mà đến ngay.
Tuy nhiên hắn vừa đến liền nghe thấy quang não của Minh Lạc vang lên, là Văn Dực Lâm gọi đến.
Cùng với cuộc gọi của Văn Dực Lâm là một chuỗi số dài dằng dặc. Minh Lạc phải đếm hai lần mới xác định được số tiền.
Minh Lạc kinh ngạc: “Tiền bên Liên Bang đã thu được rồi sao?”
Văn Dực Lâm cười rất sảng khoái: “Không đưa không được, tộc Hải Yêu sắp giết đến điên rồi! Cậu không biết đâu, Nguyên Thanh vừa đi, tộc Hải Yêu như không ai quản thúc, bước vào chế độ cuồng chiến, đánh cho Liên Bang không đầu hàng không được.”
Nhưng bây giờ muốn đầu hàng thì phải trả giá gấp đôi.
Liên Bang không muốn trả số tiền này, không chỉ vì không nuốt trôi cục tức này, mà còn cảm thấy dùng tiền để mua sự đầu hàng là đang chà đạp lên tôn nghiêm của họ, sỉ nhục nhân cách của họ.
Văn Dực Lâm: “Vậy thì hết cách, tiếp tục đánh thôi. Nhưng mà chúng ta không thể so với tộc Hải Yêu được!”
Lời thì nói như vậy nhưng vẻ mặt của Văn Dực Lâm lại không phải biểu cảm đó, mà là một vẻ mặt rất mong đợi, cũng không biết đang mong đợi cái gì.
Ít nhất là Minh Lạc không biết.
Nhưng Lê Nguyên Thanh biết.
Cho nên Lê Nguyên Thanh liền giữ thể diện cho anh em tốt.
Hắn nói với Minh Lạc: “Anh ta khiêm tốn đấy, mấy ngày nay hot search trên Tinh Võng toàn là video của anh ta.”
Văn Dực Lâm cười ‘hề hề’ hai tiếng.
Minh Lạc vì lo lắng cho Đại Văn, lo lắng cho Gấu nhỏ nên mấy ngày ở trên chiến hạm cũng không lên mạng nhiều, quả thực không biết chuyện này.
Nghe Lê Nguyên Thanh nói cậu liền mở hot search trên quang não ra xem. Quả nhiên thấy một tiêu đề cực hot -- Kỹ năng thiên phú thứ hai của Đại hoàng tử Văn Dực Lâm!
Hình thái thiên phú của Văn Dực Lâm vẫn luôn không được công bố.
Lần này chiến thắng Liên Bang vang dội như vậy, Tạ Văn tất nhiên sẽ không quên nhân cơ hội này công bố hình thái thiên phú của Văn Dực Lâm.
Việc này không chỉ để củng cố danh tiếng của Văn Dực Lâm, mà thực ra cũng là để nói cho mọi người biết về người được chọn làm Thái tử.
Văn Dực Lâm cũng không làm mọi người thất vọng. Đây là lần đầu tiên hắn sử dụng kỹ năng thiên phú thứ hai trước mặt mọi người.
Chỉ thấy trong video, ở tiền tuyến chiến trường. Một con xà vương đầu đội kim quan dài chừng 5 mét, bỏ lại quân đoàn đệ nhất phía sau, một mình một rắn xông vào giữa quân địch, khí thế như thiên quân vạn mã!
Quỷ dị nhất là nơi hắn đi qua, bầu trời dường như còn đổ xuống cơn mưa màu đen!
Khi cơn mưa màu đen đó rơi xuống người và robot của Liên Bang, thế mà lại có thể đục ra từng lỗ máu trên cơ thể người Liên Bang, thậm chí là trên robot của họ!
Càng lúc càng xuất hiện nhiều lỗ máu. Xà vương đầu đội kim quan đi đến đâu, nơi đó liền có một lượng lớn quân địch ngã xuống!
Đây chính là kỹ năng thiên phú thứ hai mà Đại hoàng tử có được nhờ truyền thừa -- Mưa Độc.
Loại hình thái thiên phú có tính sát thương trên diện rộng này cũng rất hiếm thấy ở Đế quốc.
Cư dân mạng Đế quốc đều bị kỹ năng thiên phú thứ hai này của Văn Dực Lâm làm cho kinh ngạc, thi nhau thốt lên không ngờ thực lực của Đại hoàng tử lại khủng bố như vậy!
Bởi vì thiên phú của mỗi người khác nhau nên sau khi nhận được huyết mạch truyền thừa, kỹ năng thiên phú thức tỉnh cũng sẽ khác nhau.
Tuy Minh Lạc đã biết về kỹ năng này từ sớm. Nhưng biết là biết, đây cũng là lần đầu tiên cậu nhìn thấy. Bởi vì kỹ năng này tiêu hao rất lớn, sử dụng một lần phải nghỉ ngơi vài ngày.
Văn Dực Lâm thấy họ xem xong video, sự mong đợi trong mắt càng nhiều hơn, như thể đang chờ Minh Lạc khen ngợi.
Minh Lạc cảm thán một câu: “Giống vòi hoa sen quá.”
Chờ mong trong mắt Văn Dực Lâm lập tức cứng đờ: “…Cái gì?”
Minh Lạc nghĩ kỹ lại: “Hình như cũng không giống lắm, giống xe tưới nước trên đường hơn, đi đến đâu nước tưới đến đó.”
Thấy Minh Lạc hình dung như vậy, Lê Nguyên Thanh ngẫm nghĩ: “Rất hình tượng.”
Văn Dực Lâm: “…Tạm biệt.”
Sau đó lặng lẽ cúp máy.
Nếu hắn còn mong đợi gì ở họ nữa thì hắn sẽ không mang họ Văn!
Không đúng, sao tiểu thiếu gia lại về Đế Đô Tinh rồi?
Chẳng phải trước đó còn nói muốn ở lại tinh vực Thâm Hải thêm một thời gian sao?
Trong lòng Văn Dực Lâm nghi hoặc, nhưng tiền tuyến còn quá nhiều việc cần hoàn thành. Hắn chỉ gửi tin nhắn cho Tạ Văn, báo tin Minh Lạc đã trở về rồi cất quang não đi.
Bên này vừa ngắt kết nối, Minh Lạc liền ném quang não sang một bên, kéo Lê Nguyên Thanh đến trước mặt mình, ôm chặt lấy hắn.
“Tôi đã nghĩ thông suốt một chuyện.” Minh Lạc nói: “Về chuyện giữa tôi và anh.”
Cơ thể Lê Nguyên Thanh khựng lại: “Là gì?”
Minh Lạc ngẩng đầu cười với hắn: “Anh đoán xem?”
Trong lòng Lê Nguyên Thanh dường như đã có câu trả lời, nhưng lại không dám chắc chắn. Dù sao đối với hắn mà nói, đây là một hy vọng xa vời.
Thấy Lê Nguyên Thanh không nói gì, Minh Lạc suy nghĩ một chút rồi nói: “Cho anh cả đêm nay để đoán.”
Lê Nguyên Thanh: “…Được.”
Minh Lạc nói: “Anh yên tâm, tôi sẽ gợi ý cho anh.”
Gợi ý như thế nào ư?
Tất nhiên là lúc ngủ, bắt Lê Nguyên Thanh biến trở về bản thể nhân ngư. Sau đó bản thân cậu không chút kiêng dè mà rúc vào ngực hắn, còn sờ soạng đuôi của hắn nữa.
Lê Nguyên Thanh vội vàng nắm lấy tay cậu: “Lạc Lạc.”
Minh Lạc: “Tôi đang gợi ý cho anh mà.”
Lê Nguyên Thanh: “…Cơ thể trưởng thành thì không được.”
Minh Lạc có hơi tiếc nuối, dứt khoát từ bỏ: “Vậy anh tự nghĩ đi.”
Nói rồi cậu rúc vào ngực Lê Nguyên Thanh ngủ liền.
Lê Nguyên Thanh có hơi bất đắc dĩ nhìn người nói ngủ là ngủ ngay. Thế này bảo hắn ngủ làm sao được?
Không ngủ được cũng chỉ có thể chịu đựng.
Đêm khuya.
Ngay khi Lê Nguyên Thanh sắp ngủ, trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, cửa tẩm cung đột nhiên bị đẩy nhẹ ra --
Một bóng đen bước vào.
Lê Nguyên Thanh nhìn qua, lập tức nheo mắt lại.
Đó thế mà lại là một hình thái thiên phú thực vật biết di chuyển!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận