Sáng / Tối
Một nụ hôn lướt nhẹ như chuồn chuồn, rất nhanh, cũng…
Minh Lạc chớp mắt, cũng không có một chút cảm giác nào.
Cậu bắt đầu nhớ lại những bộ phim truyền hình, điện ảnh mà mình đã từng xem.
Trong ấn tượng, khi hôn nhau, biểu cảm của đối phương hoặc là say đắm, hoặc là… tóm lại là hoàn toàn khác với cảm giác của cậu hiện tại.
Có lẽ vì biểu cảm của Minh Lạc quá kỳ quái, không phải là khó chấp nhận, cũng không phải là muốn từ chối, khiến Lê Nguyên Thanh không biết phải làm sao.
“Lạc Lạc?”
Minh Lạc liếm môi, hỏi hắn: “Thử lại một lần nữa?”
Lê Nguyên Thanh: “…Cái gì?”
Minh Lạc dứt khoát tự mình hôn tới.
Hai cánh môi chạm nhau, có thể ngửi thấy rõ mùi hương trên người đối phương.
Mùi hương của Lê Nguyên Thanh quá dễ nhận biết. Chính là mùi của biển cả, ngay cả hơi thở của hắn cũng mang theo hương vị biển cả.
Nhưng cũng chỉ có vậy thôi.
Ngoài cảm nhận này ra, Minh Lạc hoàn toàn không có bất kỳ cảm giác nào khác.
Điều này rất khác so với nụ hôn mà cậu biết.
Lê Nguyên Thanh cố gắng hiểu suy nghĩ của Minh Lạc: “Là muốn kiểm chứng điều gì sao?”
Lúc này Minh Lạc liền cảm thấy hơi chột dạ.
Cậu thậm chí còn đang tự hỏi, có phải cậu chưa đủ thích Lê Nguyên Thanh không? Hai người họ hôn nhau mà cậu lại không có chút cảm giác nào!
Nhưng Lê Nguyên Thanh trông có vẻ như rất thích cậu, mà cậu lại không đủ thích đối phương, nếu để hắn biết được thì…
Minh Lạc lập tức nói: “Em đồng ý với anh.”
Cậu bổ sung: “Chúng ta có thể ở bên nhau, kiểu kết hôn ấy.”
Nụ hôn này ban đầu là để xác định xem đoạn tình cảm này đã bắt đầu hay chưa.
Thực ra đã không cần câu trả lời nữa. Lê Nguyên Thanh đã thấy câu trả lời từ thái độ vừa rồi của Minh Lạc.
Minh Lạc sợ Lê Nguyên Thanh không hiểu, còn quay lại chủ đề ban đầu, nói: “Chính là ý mà anh nghĩ đấy.”
Lê Nguyên Thanh cười nhẹ, áp tay Minh Lạc vào lòng bàn tay mình: “Cảm ơn.”
Minh Lạc: “Cảm ơn cái gì?”
Lê Nguyên Thanh: “Cảm ơn em đã đồng ý chấp nhận tôi.”
Minh Lạc không hiểu chuyện này có gì đáng cảm ơn, nhưng vẫn rất lịch sự đáp lại một câu: “Vậy… không cần cảm ơn?”
Lê Nguyên Thanh lại cười, nụ cười lần này có chút khác với trước đây, giữa đôi lông mày đều mang theo sự dịu dàng.
Minh Lạc: “Anh cười cái gì?”
Lê Nguyên Thanh vùi đầu vào hõm cổ Minh Lạc, “Cảm thấy Lạc Lạc đáng yêu.”
Minh Lạc: “?”
Từ “đáng yêu” này thế mà lại có thể dùng cho Tư Tế đại nhân sao?
Minh Lạc giãy giụa, muốn đẩy người ra, hỏi cho rõ ràng tại sao lại cảm thấy Tư Tế đại nhân cao lớn trầm ổn đáng yêu!
Nhưng Lê Nguyên Thanh ôm rất chặt, dính người vô cùng. Hắn không những không buông ra mà trong lúc cử động còn khiến quần áo Minh Lạc hơi trượt lên trên, để lộ một phần bụng nhỏ.
Minh Lạc đang định kéo quần áo xuống thì thấy một bàn tay to lớn đặt lên đó.
Bàn tay hơi lạnh, giống như thân nhiệt hơi thấp của Lê Nguyên Thanh. Mát lạnh, không cảm thấy lạnh buốt mà ngược lại rất thoải mái.
Lê Nguyên Thanh tỉ mỉ vuốt ve từng tấc da thịt trên bụng cậu, thấp giọng hỏi: “Còn đau không?”
Minh Lạc hiểu hắn đang hỏi về chuyện huyết mạch đồ đằng.
Minh Lạc nói: “Hết đau từ lâu rồi, hôm sau tỉnh lại là hết đau ngay.”
Lê Nguyên Thanh nhíu mày, bảo Minh Lạc nằm yên, tự mình vén áo cậu lên cao hơn một chút. Đôi mắt xanh lam như máy quét, không bỏ sót bất kỳ vết thương khả nghi nào.
Minh Lạc cảm thấy rất kỳ lạ.
Rõ ràng vừa nãy hai người hôn nhau, cậu chẳng có cảm giác gì.
Nhưng lúc này, cậu cảm thấy ánh mắt của Lê Nguyên Thanh giống như mang theo một ngọn lửa, làn da nơi ánh mắt hắn lướt qua đều trở nên nóng rực.
Tim cậu đập nhanh hơn một chút, không hiểu sao lại thấy ngượng ngùng, hơi rụt người về phía sau, nói: “Đó là chuyện hồi nhỏ, em cũng không nhớ rõ nữa.”
Lê Nguyên Thanh quả thực không nhìn thấy bất kỳ vết sẹo nào, nhưng nghĩ đến việc Minh Lạc hồi nhỏ từng ngất đi vì đau đớn, trong mắt vẫn ánh lên vẻ đau lòng.
“Nhất định phải làm như vậy sao?” Lê Nguyên Thanh hỏi: “Sau này em cũng phải làm như vậy?”
Minh Lạc không phủ nhận: “Nếu em muốn tìm người thừa kế.”
Mỗi đời Tư Tế đều truyền thừa như vậy, cậu cũng không thể tránh khỏi.
Lê Nguyên Thanh nhíu mày: “Vậy Tư Tế đầu tiên là do ai truyền thừa lại?”
Cái này Minh Lạc thật sự không biết, cậu chỉ có thể kể lại truyền thuyết trên lục địa Hoang Nguyên: “Tư Tế đầu tiên là hóa thân của Thần Thú. Ngài ấy đến lục địa, thấy con dân của mình sống quá vất vả. Để giúp các thú nhân có được sức mạnh lớn hơn, ngài ấy để lại hóa thân của mình, trở thành Tư Tế, truyền ý chí của Thần Thú đi khắp lục địa.”
Chỉ là những điều này đều là truyền thuyết. Rốt cuộc có chuyện như vậy hay không, cách thời đại của Minh Lạc cũng đã quá xa, tất nhiên cậu cũng không biết.
Lê Nguyên Thanh trầm ngâm suy nghĩ.
Hắn nghĩ đến vị Tư Tế của tộc Thú Nhân, hỏi: “Nếu hạt giống của Hoàng hậu thực sự có liên quan đến hắn ta, với điều kiện tiên quyết là không làm tổn hại đến tính mạng của Hoàng hậu, thì chúng ta phải làm thế nào?”
Minh Lạc: “Chỉ có một cách, để chính vị Tư Tế đó tự tay giải trừ.”
Lê Nguyên Thanh: “Vậy phải đến tộc Thú Nhân.”
Minh Lạc gật đầu.
Lê Nguyên Thanh không nói nữa.
Đến tộc Thú Nhân có quá nhiều nguy hiểm.
Chuyện này không giống như đánh nhau với Liên Bang.
Tộc Thú Nhân quá bí ẩn, thậm chí họ còn không biết át chủ bài của tộc Thú Nhân là gì. Nhưng nếu Hoàng hậu thực sự có liên quan đến vị Tư Tế kia thì họ bắt buộc phải đi một chuyến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=50]
Như vậy là từ chủ động chuyển sang bị động.
Dường như nhìn ra sự lo lắng của Lê Nguyên Thanh, Minh Lạc hơi nâng cằm, nói: “Anh đã nói, hành tinh sinh tồn của tộc Thú Nhân là một hành tinh nguyên thủy, ở đó thú nhân và dị thú cùng tồn tại.”
“Ừm, khoa học công nghệ ở đó không có tác dụng gì, bản thân thực lực của họ cũng rất mạnh.”
Minh Lạc cười khẽ một tiếng: “Vậy thì tốt quá.”
Cậu nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ, dưới hàng mi dài, đôi mắt trong veo ánh lên vài phần hoài niệm: “Nguyên thủy mới là sân nhà của em.”
---
Sự thay đổi trong mối quan hệ dường như cũng không tạo ra điều gì khác biệt.
Họ vẫn ngủ chung như cũ.
Minh Lạc muốn nhân ngư trưởng thành thì là nhân ngư trưởng thành, muốn nhân ngư nhỏ thì Lê Nguyên Thanh cũng sẽ chiều ý cậu.
Nhưng khi Minh Lạc nằm trong lòng Lê Nguyên Thanh, cậu vẫn lờ mờ cảm nhận được chút khác biệt.
Trước kia Lê Nguyên Thanh cũng ôm cậu, nhưng cơ bản chỉ là ôm nhẹ nhàng. Hơn nữa sẽ không quang minh chính đại như vậy, càng không ôm chặt đến thế, toàn thân đều toát ra sự chiếm hữu nồng đậm.
Cậu chỉ khẽ dịch người một chút, muốn đổi một tư thế thoải mái hơn, là hắn liền như sợ cậu sẽ rời đi, lại ôm cậu chặt hơn.
Đối với hành động này của Lê Nguyên Thanh, Minh Lạc suy nghĩ một chút. Có lẽ là do cậu tự nhận thấy bản thân không thích đối phương nhiều bằng đối phương thích cậu, chút chột dạ này khiến Minh Lạc không giãy giụa, ngoan ngoãn để mặc hắn ôm.
Một sự khác biệt lớn nhất là, khi cậu nhắm mắt chuẩn bị ngủ thì vẫn có thể cảm nhận được Lê Nguyên Thanh đang hôn lên đầu cậu.
Trước kia khi hai người ngủ chung, Lê Nguyên Thanh nằm im không nhúc nhích, cả người đều rất cứng đờ. Tuy được ôm rất thoải mái nhưng vẫn có hơi gượng gạo.
Bây giờ hắn không còn cứng đờ như vậy nữa, nhưng những động tác nhỏ thế này lại nhiều hơn.
Điều này khiến Tư Tế không hiểu lắm.
Tại sao lại hôn đầu, hôm nay cậu chưa gội đầu mà…?
Mang theo những suy nghĩ kỳ quái lộn xộn này, Minh Lạc mơ màng ngủ thiếp đi.
Không biết có phải là do những chuyện đã xảy ra trước khi ngủ lưu lại trong tiềm thức hay không, sau khi ngủ, cậu lờ mờ cảm thấy dường như có một đôi tay đang nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình.
Chỉ là lần đụng chạm này dường như lại không giống với lúc trước.
Bàn tay đó đột nhiên trở nên mạnh bạo hơn, cũng… càn rỡ hơn.
Chính Minh Lạc cũng không biết tại sao lại dùng từ “càn rỡ”, chỉ là cảm thấy bàn tay đang đặt trên bụng cậu quá càn rỡ.
Xoa nắn vuốt ve thì thôi đi, còn khiến cậu rất nóng.
Càng nóng, cậu lại càng muốn lại gần người duy nhất có nhiệt độ thấp bên cạnh. Dường như chỉ có dán vào người cá này mới có thể khiến nhiệt độ cơ thể cậu dần dần giảm xuống.
Nhưng thực tế dường như lại trái ngược với suy nghĩ cậu. Cậu càng muốn mát mẻ thì cơ thể lại càng nóng.
Trong lúc mơ hồ, Minh Lạc nghe thấy có người đang gọi mình.
“Lạc Lạc.”
“Lạc Lạc?”
Minh Lạc bỗng nhiên giật mình tỉnh dậy, vẻ mặt mờ mịt nhìn Lê Nguyên Thanh trước mặt.
Phản ứng đầu tiên của Minh Lạc là nhìn tay Lê Nguyên Thanh.
Một tay Lê Nguyên Thanh đang nắm tay cậu, tay kia đặt trên đỉnh đầu cậu.
Cho nên, không có ai chạm vào bụng cậu, vậy…
Ngay sau đó, Minh Lạc nhanh chóng nhận ra điều không ổn.
Sau đó cậu ngây người tại chỗ. Cuối cùng, cậu lặng lẽ kéo chăn lên cao, che kín mặt mình.
Ha ha, mặt mũi của Tư Tế mất hết rồi.
“Lạc Lạc…” Trong giọng nói của Lê Nguyên Thanh dường như có cảm xúc khác, lại dường như mang theo ý cười: “Đừng ngại.”
Minh Lạc không lên tiếng.
Lê Nguyên Thanh: “Trời sáng rồi.”
Minh Lạc vẫn không lên tiếng.
Lê Nguyên Thanh: “Chuyện này là bình thường, người trưởng thành đều sẽ có, chứng tỏ Lạc Lạc đã lớn rồi.”
Minh Lạc cảm thấy hắn thật phiền phức.
Sau đó một bàn tay từ trong chăn thò ra, nắm lấy tay Lê Nguyên Thanh, huyết mạch đồ đằng lập tức ùa tới.
Bụp.
Một con tiểu nhân ngư bằng to bàn tay rơi xuống chăn.
Lê Nguyên Thanh: “…”
Ừm, Tư Tế mất mặt thì phải kéo mọi người cùng mất mặt.
Như vậy sẽ không ai biết Tư Tế mất mặt!
Chẳng bao lâu sau trời đã sáng.
Tư Tế đà điểu cuối cùng cũng có thể bình tĩnh đối mặt với chuyện này. Sáng sớm thức dậy liền giả vờ bình tĩnh nói: “Em đi thăm Đại Văn và vợ Đại Văn đây.”
Lê Nguyên Thanh: “Biến tôi trở lại trước đã?”
Minh Lạc bước nhanh hơn, đem lời hắn nói quăng ra sau đầu.
Lê Nguyên Thanh bất đắc dĩ nhìn bóng lưng vội vã rời đi của Minh Lạc, không khỏi bật cười.
Tư Tế đại nhân lúc xấu hổ cũng rất đáng yêu.
Tạ Văn cả đêm không ngủ. Tạ Vi cũng dậy sớm, sau khi tỉnh lại quả nhiên chỉ nhớ mang máng chuyện tối qua.
Dù Tạ Văn đã kể lại suy đoán của Minh Lạc cho bà nghe, nhưng dưới sự kiểm soát của hạt giống ký sinh, bà vẫn chỉ nhớ được một chút.
Tạ Văn thậm chí còn không phân biệt được, Tạ Vi trước mặt là đang bị hạt giống ký sinh điều khiển? Hay là do ý thức của chính Tạ Vi điều khiển?
Thấy Minh Lạc đến, Tạ Vi vẫn chào hỏi cậu với sắc mặt bình thường, như thể tối qua chưa từng xảy ra chuyện gì.
“Chào buổi sáng tiểu thiếu gia. Tối qua ngài mới về đến Đế Đô Tinh, sao không ngủ thêm chút nữa?”
Minh Lạc nhìn bà một cái, dùng năng lực cảm ứng quét qua một lượt, phát hiện năng lượng của hạt giống ký sinh dao động dữ dội, luồng khí âm lãnh rất mạnh.
Xem ra là hạt giống ký sinh đang điều khiển cơ thể.
Vì thế Minh Lạc cũng không nói chuyện với bà, thậm chí còn cố ý ở ngay trước mặt bà nói với Tạ Văn: “Chúng ta có thể cần phải đi một chuyến đến tộc Thú Nhân.”
Phản ứng của Tạ Văn giống hệt Lê Nguyên Thanh: “Quá nguy hiểm.”
Ngược lại Tạ Vi không biết đang nghĩ gì.
Minh Lạc phân tích lại những lời Lê Nguyên Thanh nói tối qua với ông, cuối cùng tổng kết: “Bất kể hắn ta nhắm vào Đế quốc hay nhắm vào tôi, nếu đều là Tư Tế thì sớm muộn gì chúng ta cũng phải gặp mặt một lần.”
Tạ Văn: “Vậy cũng nên là hắn ta đến gặp ngài.”
Minh Lạc chớp mắt: “Nhưng tôi thèm.”
Tạ Văn: “…Thèm?”
Minh Lạc: “Thịt dị thú, phải ăn tươi mới ngon nhất. Đã qua xử lý đông lạnh thì không còn thơm ngon như vậy nữa.”
Tạ Văn: “…”
Tạ Văn bị thuyết phục.
Ông nhìn Tạ Vi đang trầm tư, ánh mắt trầm xuống.
Nếu tiểu thiếu gia muốn ăn, vì Vi Vi, cũng vì tiểu thiếu gia, chuyến đi đến tộc Thú Nhân này không thể không đi.
Minh Lạc lại nhìn về phía Tạ Vi.
Dường như phát hiện ánh mắt của Minh Lạc, Tạ Vi cười nhẹ: “Tiểu thiếu gia có gì căn dặn sao?”
Minh Lạc hất cằm: “Ngươi cứ chờ đó.”
Dám bắt nạt vợ của Đại Văn, còn bắt Gấu nhỏ nhà ta.
Cứ chờ đấy, hy vọng ngươi sẽ không hối hận.
Rõ ràng là nói với Tạ Vi, nhưng người thực sự muốn cảnh cáo lại không phải là bà.
Minh Lạc như biết người kia có thể nghe thấy, nói xong câu này liền quay người bỏ đi.
Để lại một mình Tạ Vi nhìn chằm chằm vào bóng lưng cậu, ánh mắt sáng quắc.
---
Tộc Thú Nhân.
Hùng Viễn đã bị nhốt vài ngày.
Bởi vì bị giam giữ riêng biệt nên trong hang động này chỉ có một mình Hùng Viễn.
Mỗi ngày ăn một bữa cơm, điểm này Hùng Viễn lại rất hài lòng, bởi vì được ăn toàn là thịt dị thú.
Thịt dị thú có thể bổ sung năng lượng cho cơ thể. Trạng thái hằng ngày của hắn đều rất tốt, ngoại trừ việc không thể rời khỏi nơi này nửa bước.
Điều khiến Hùng Viễn cảm thấy kỳ lạ là sau khi nhốt hắn ở đây thì không ai đến tìm hắn nữa. Ngay cả việc đưa cơm cũng chỉ là ném thịt dị thú vào rồi đi, thậm chí không nhìn thấy mặt đối phương.
Cũng may Hùng Viễn chịu được cô đơn, không cảm thấy quá khó khăn.
Ngay khi hắn tưởng rằng hôm nay lại là một ngày đợi từ sáng đến tối một mình thì tảng đá lớn chặn cửa hang động đột nhiên bị dịch chuyển.
Tiếng tảng đá khổng lồ dịch chuyển khiến Hùng Viễn nâng cao cảnh giác. Hôm nay đã đưa cơm rồi, cho nên lần này không phải là đến đưa cơm.
Quả nhiên, một bóng người cao lớn bước vào.
Chính là Quốc chủ tộc Thú Nhân, Đồ Mãnh.
Đồ Mãnh rất cao. Thân hình cao hơn hai mét vừa bước vào khiến hang động vốn còn hơi rộng rãi đối với Hùng Viễn bỗng trở nên chật chội.
“Nhóc con, ta hỏi ngươi, Tư Tế của Đế quốc các ngươi biết làm những gì?” Tiếng phổ thông của Đồ Mãnh không tốt lắm, mang đậm âm hưởng địa phương.
Hùng Viễn lười lễ nghĩa, trực tiếp hỏi lại: “Tại sao tôi phải nói cho ông biết?”
Trong mắt Đồ Mãnh lóe lên một tia sáng, nói: “Nếu hắn ta là Tư Tế thì phải chứng minh mình có năng lực của Tư Tế chứ? Không lẽ hắn ta nói gì ngươi cũng tin à?”
Đồ Mãnh vốn dĩ không định hỏi.
Nhưng vừa rồi, Tư Tế của tộc Thú Nhân bọn họ không biết tại sao đột nhiên lại rất tức giận mà tự nhốt mình vào nhà đá.
Đồ Mãnh không nghĩ ra ai có thể chọc giận Tư Tế, bởi vì trên dưới tộc Thú Nhân không ai là không tôn kính Tư Tế.
Đồ Mãnh liền nghĩ, có phải là nhận được tin tức gì từ phía Đế quốc nên mới khiến Tư Tế tức giận như vậy không?
Mà người duy nhất bên phía Đế quốc có thể khiến Tư Tế tức giận chính là tên người Đế quốc giả mạo Tư Tế đáng ghét đó!
Biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Đồ Mãnh tự nhiên cũng muốn tìm hiểu thêm về tên Tư Tế giả mạo kia.
Hùng Viễn liếc nhìn Đồ Mãnh, dù sao Đồ Mãnh cũng đang ở tận tộc Thú Nhân xa tít, không làm hại được tiểu thiếu gia. Hùng Viễn cũng muốn moi tin tức, vì thế liền nói sang chuyện khác: “Tư Tế của chúng tôi rất đẹp. Ngài ấy có đôi mắt tròn tròn, cái mũi nhỏ nhỏ, cái miệng hồng hồng, hàm răng…”
Hùng Viễn chỉ hận mình học văn hóa quá kém, không tìm được từ ngữ nào hay hơn để hình dung Tư Tế!
Nhưng cố tình Đồ Mãnh lại rất thích cách miêu tả như vậy. Trong đầu ông ta đã phác họa ra một hình dáng, sau đó hừ lạnh một tiếng: “Cũng ra dáng Tư Tế đấy.”
Không giống như đám to xác thô kệch bọn họ, hễ mở miệng là như chậu máu, mũi còn có thể xỏ khuyên trâu.
Hùng Viễn: “?”
Tuy Hùng Viễn không hiểu, nhưng trong lòng thật sự quá nhớ nhung tiểu thiếu gia, có thể trò chuyện với người khác về Tư Tế cũng tốt.
Vì thế hắn liền hóa thân thành vua nịnh nọt, tâng bốc đủ kiểu.
Sau khi tâng bốc khoảng một tiếng đồng hồ, Đồ Mãnh có việc phải đi, Hùng Viễn mới chưa đã thèm mà dừng lại: “Lần sau lại đến nhé.”
Đồ Mãnh: “…”
Đồ Mãnh rời khỏi hang động của Hùng Viễn.
Thuộc hạ của ông ta hỏi: “Quốc chủ, ngài có nghe được điểm yếu của tên Tư Tế giả mạo kia không?”
Đồ Mãnh cẩn thận suy nghĩ.
Hình như không có điểm yếu, hơn nữa… rất hoàn hảo, rất đẹp trai.
Đồ Mãnh: “…”
***
Lời tác giả:
Hùng Viễn: Tìm thêm fan mới cho Tư Tế!!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận