Sáng / Tối
Tất cả tư tế đều có năng lực giống nhau sao?
Vấn đề này, Lê Nguyên Thanh đã suy nghĩ ngay từ khi Tạ Văn nói tộc Thú Nhân cũng có một tư tế.
Nếu nói năng lực của các tư tế đều giống nhau, đều sở hữu huyết mạch đồ đằng. Hơn nữa sau khi kích hoạt của huyết mạch đồ đằng có thể giúp thú nhân thức tỉnh hình thái thiên phú. Vậy thì vị tư tế của tộc Thú Nhân kia không dễ đối phó chút nào.
Là người trực tiếp quan sát năng lực của Minh Lạc, Lê Nguyên Thanh vô cùng cảnh giác đối với vị tư tế của tộc Thú Nhân.
Trong tình huống này, việc đầu tiên họ cần làm là tìm hiểu nguồn gốc năng lực của tư tế là như thế nào, như vậy mới có thể biết được điểm yếu của vị tư tế tộc Thú Nhân kia.
Tuy điểm yếu của tư tế có vẻ rất lớn. Ví dụ như Minh Lạc, trong trường hợp huyết mạch đồ đằng không đủ, điểm yếu của cậu trở nên vô cùng rõ ràng. Nhưng một khi bổ sung đủ huyết mạch đồ đằng thì dường như cậu lại không có bất kỳ điểm yếu nào, mạnh mẽ đến mức khiến người ta kinh hãi.
Mà vị tư tế của tộc Thú Nhân kia lại không giống Minh Lạc. Hắn ta sống ở tộc Thú Nhân, thức ăn nhận được đều là thịt dị thú không bị nhiễm phóng xạ.
Điều này có nghĩa là huyết mạch đồ đằng của hắn ta chắc chắn cực kỳ dồi dào.
Nói cách khác, nếu năng lực của hắn ta giống với Minh Lạc, vậy thì vị tư tế đó hiện tại vô cùng mạnh. Thực lực của hắn ta có thể còn mạnh hơn cả Minh Lạc.
Cho nên họ cần phải tìm ra những điểm yếu khác của tư tế.
Câu hỏi của Lê Nguyên Thanh khiến Minh Lạc hơi nghi hoặc: “Năng lực của tư tế chẳng phải đều giống nhau sao?”
Trong nhận thức của Minh Lạc, hiểu biết của cậu về năng lực của tư tế vẫn dừng lại ở thời đại lục địa Hoang Nguyên. Khi đó, năng lực mà các tư tế sở hữu đều giống nhau.
Cậu chưa từng tiếp xúc với tư tế ở thời đại này, cũng là lần đầu tiên nghe nói đến, thật sự không biết năng lực có gì khác biệt.
Nhưng rất rõ ràng, Minh Lạc cũng nhận ra vấn đề mà Lê Nguyên Thanh đang suy nghĩ.
Nếu tư tế đó cũng sở hữu huyết mạch đồ đằng, vậy thì hắn ta hoàn toàn có thể dùng cách giống như lúc cậu đối phó với Liên Bang để đối phó với Đế quốc, hoặc là tộc Thú Nhân.
Chỉ có những hậu duệ truyền thừa cùng chung một huyết mạch đồ đằng với hắn ta thì mới có thể thoát khỏi sự khống chế này.
Nhưng phần lớn mọi người đều là những thú nhân có huyết mạch không quá thuần khiết, thậm chí là thuộc chủng tộc khác. Chỉ cần tư tế truyền huyết mạch đồ đằng của mình vào cơ thể đối phương, hắn ta liền có thể giống như cậu đã thao túng Liên Bang, thao túng những người mà hắn ta đã khống chế.
Nghĩ đến việc Hùng Viễn đang bị tộc Thú Nhân giữ lại, Minh Lạc càng thêm lo lắng.
Dường như nhìn ra sự lo lắng trong lòng Minh Lạc, Lê Nguyên Thanh nắm lấy tay cậu, “Hiện tại tất cả chỉ là suy đoán của chúng ta, cụ thể thế nào thì đợi trở về Đế quốc rồi tính.”
Minh Lạc gật đầu: “Được.”
Hành tinh Thú Nhân.
Hành tinh Thú Nhân nằm trong vùng tinh vực phía Nam của tinh vực phía Đông.
Trong vũ trụ, hành tinh Thú Nhân cũng giống như tộc Hải Yêu, đều là những chủng tộc khá cực đoan và lập dị.
Họ thật sự vô cùng bài ngoại. Lịch sử tinh tế đã hơn hai ngàn năm, nhưng những chủng tộc tinh tế thực sự hiểu biết về tộc Thú Nhân lại vô cùng ít ỏi.
Ấn tượng duy nhất của tất cả người dân tinh tế đối với tộc Thú Nhân -- chính là sự bài ngoại.
Sự bài ngoại của họ đã đến mức bệnh hoạn. Không chỉ không thiết lập quan hệ ngoại giao với bất kỳ chủng tộc nào mà trong hành tinh của họ, ngay cả những người biết ngôn ngữ chung của tinh tế cũng chỉ có ở hành tinh công nghệ.
Mà hành tinh công nghệ của tộc Thú Nhân chính là hành tinh phòng vệ mà mọi người vẫn thường nhắc đến.
Nhưng hành tinh phòng vệ và hành tinh sinh tồn lại hoàn toàn độc lập.
Ở hành tinh sinh tồn, đừng nói đến ngôn ngữ chung của tinh tế, thậm chí họ còn không có cả thiết bị đầu cuối cá nhân, hoàn toàn sống trong một môi trường nguyên thủy.
Thời đại tinh tế mà lại có nơi ngay cả thiết bị đầu cuối cá nhân cũng không có sao?
Hành tinh sinh tồn của tộc Thú Nhân chính là một nơi như vậy.
Lúc này nhóm người Hùng Viễn đã bị giam giữ ở hành tinh sinh tồn.
Hành tinh sinh tồn gần như không có bất kỳ thiết bị điện tử nào. Ở nơi nguyên thủy này, cho dù nhóm người Hùng Viễn muốn dùng kênh liên lạc đặc biệt để cứu viện cũng vô phương.
Huống chi robot và quang não của họ đều đã bị tịch thu hết.
Khi vừa bị đưa đến hành tinh sinh tồn, Hùng Viễn và đồng đội đã quan sát môi trường xung quanh ngay lập tức để lên kế hoạch chạy trốn.
Chỉ là rất nhanh Hùng Viễn đã phát hiện ra kế hoạch này không khả thi.
“Thực lực của tộc Thú Nhân mạnh hơn chúng ta.” Hùng Viễn thấp giọng nói: “Họ từ nhỏ đã ăn thịt dị thú, tố chất cơ thể gấp mấy lần chúng ta. Cậu xem họ đối phó với dị thú đều là tay không tấc sắt.”
Binh lính kia nghe Hùng Viễn nói xong, lại nghĩ đến chuyện họ đối phó với dị thú đều phải dùng robot, dùng vũ khí nóng.
Tay không tấc sắt?
Không tồn tại.
Khoa học kỹ thuật phát triển khiến tố chất cơ thể của rất nhiều người đều bị thoái hóa không ít.
Tuy nói đây là con đường tất yếu khi nhân loại tiến bộ, nhưng quả thực là không thể so sánh với tộc Thú Nhân.
“Chuyện này hơi khó giải quyết rồi. Hành tinh sinh tồn này không có bất kỳ thiết bị hay phương tiện nào có thể gửi tín hiệu.” Binh lính cũng thấp giọng đáp lại: “Hơn nữa dường như họ cũng không hiểu lời chúng ta nói.”
Đương nhiên, họ cũng không hiểu lời của tộc Thú Nhân.
Hùng Viễn giải thích: “Họ không biết ngôn ngữ chung của tinh tế, cũng không biết ngôn ngữ của các chủng tộc khác.”
“Nói như vậy thì bây giờ chúng ta nói gì họ cũng sẽ không biết?”
Đây quả thực là một tin tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=47]
Ít nhất họ có thể thoải mái bàn bạc xem làm thế nào để chạy trốn.
Hùng Viễn lắc đầu: “Đừng vui mừng quá sớm, có lẽ sau này họ sẽ không cho chúng ta cơ hội nói chuyện đâu.”
Lời Hùng Viễn vừa dứt, liền thấy thú nhân cao lớn dẫn đường phía trước đã cảnh giác quay đầu lại liếc nhìn họ một cái.
Hùng Viễn lập tức im lặng, cố ý dời tầm mắt sang quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Hùng Viễn đã từng cùng Lê Nguyên Thanh đến hành tinh Thú Nhân một lần, nhưng lần đó là vì dị thú tinh không, nơi đến cũng là hành tinh phòng vệ.
Hành tinh sinh tồn quả thực không nhìn thấy bất kỳ dấu vết nào của công nghệ.
Trước mắt là một màu xanh ngát của núi non sông nước, những khu rừng nguyên sinh cao lớn rậm rạp, những con suối dòng sông trong vắt thấy đáy.
Phải nói rằng, ở hành tinh nguyên thủy hoang sơ này, lần đầu tiên Hùng Viễn cảm nhận được thế nào là vẻ đẹp của thiên nhiên.
Đây là điều mà công nghệ không thể mô phỏng được.
Lần cuối cùng hắn cảm nhận được sự hùng vĩ tráng lệ của thiên nhiên như thế này là khi đóng quân ở Trái Đất.
Và hành tinh sinh tồn của tộc Thú Nhân này cực kỳ giống với Trái Đất.
Trong lúc Hùng Viễn đang cảm thán, tất cả bọn họ đã được đưa đến trước một căn nhà đá.
Căn nhà đá này rất lớn, khác với những hang động họ nhìn thấy dọc đường. Đây dường như là căn nhà đá duy nhất ở nơi này. Trước cửa còn có một tế đàn, trên tế đàn dựng tượng của một người đàn ông trẻ tuổi.
Thú nhân dẫn đường đứng trước căn nhà đá nói gì đó, sau đó cửa nhà đá mở ra, một người đàn ông vạm vỡ trung niên bước ra.
Ông ta rất cao, ước chừng hơn hai mét, cũng rất cường tráng. Một cánh tay e là to bằng thân hình của một thiếu nữ vị thành niên.
Hùng Viễn còn phát hiện những người khác đều vô cùng cung kính với ông ta, chẳng lẽ người này chính là quốc chủ của hành tinh Thú Nhân?
Đôi mắt to như chuông đồng của người đàn ông lướt qua tất cả mọi người, sau đó lại quay về trên người Hùng Viễn, dường như đã nhận ra Hùng Viễn là người có quyền lên tiếng trong nhóm người này.
“Các ngươi đều là người của Đế quốc?”
Lúc này Hùng Viễn mới phát hiện ra, hóa ra gã đàn ông vạm vỡ này biết nói ngôn ngữ chung của tinh tế.
Có thể giao tiếp là dễ xử lý rồi.
“Không sai, chúng tôi đúng là người của Đế quốc.” Hùng Viễn lập tức dùng giọng điệu quan cách: “Tôi là phó quan của thượng tướng quân đoàn đệ nhất, tôi muốn xin gặp Quốc chủ.”
Gã đàn ông vạm vỡ nói: “Ta chính là Quốc chủ.”
Hùng Viễn không ngạc nhiên lắm, vừa rồi hắn đã đoán được thân phận của người này.
Hắn dùng lễ nghi của Đế quốc chào hỏi trước, sau đó mỉm cười hỏi: “Xin hỏi Quốc chủ, không biết tinh hạm của chúng tôi đã vi phạm điều luật nào của hành tinh Thú Nhân mà ngài lại giữ tinh hạm của chúng tôi lại?”
Quốc chủ hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Nghe nói Đế quốc các ngươi có một vị Tư Tế, chuyện này là thật hay giả?”
Trong lòng Hùng Viễn thót một cái, sao chuyện này lại liên quan đến tiểu thiếu gia?
Quan trọng nhất là, hành tinh Thú Nhân vẫn luôn thể hiện ra vẻ rất “bài ngoại”, không ngờ lại biết rõ chuyện của các tinh vực khác như vậy.
Hùng Viễn không trả lời ngay, cân nhắc từ ngữ trong lòng.
Quốc chủ thấy thế cười nhạo một tiếng: “Về chuyện của vị Tư Tế này, chúng ta biết rất rõ.”
Hùng Viễn: “Nếu đã như vậy thì ngài hà tất phải hỏi tôi.”
Quốc chủ trừng mắt giận dữ: “Tên trộm ti tiện đó dám giả mạo thành Tư Tế đại nhân vĩ đại của chúng ta, đương nhiên ta phải biết rốt cục là hắn đã ăn gan hùm mật gấu gì!”
Hùng Viễn: “??”
Thú nhân các người bị bệnh à?
Ai là trộm?
Khoan đã, ông ta vừa nói gì?
Tiểu thiếu gia của họ giả mạo thành Tư Tế đại nhân của tộc Thú Nhân?
Sau khi tộc Thú Nhân từ chối bán thịt dị thú, Hùng Viễn liền phái người đi nghe ngóng ở các hành tinh xung quanh. Khi biết được hành tinh Thú Nhân cũng có một Tư Tế, tất nhiên hắn vô cùng ngạc nhiên, vội vàng báo cáo chuyện này cho Tạ Văn.
Nhưng hắn hoàn toàn không nghĩ đến việc liên hệ hai vị Tư Tế lại với nhau.
Bây giờ vị quốc chủ này lại nói, tiểu thiếu gia của họ giả mạo thành Tư Tế của tộc Thú Nhân?
Quốc chủ không muốn nói nhảm với nhóm Hùng Viễn nữa, gọi một thú nhân đến rồi nói với hắn ta hai câu. Thú nhân kia nhanh chóng rời đi.
Không lâu sau, thú nhân này dẫn theo một đám người trở lại.
Người đầu tiên Hùng Viễn chú ý đến là một người đàn ông trẻ tuổi trong đó.
Người đàn ông trẻ tuổi ngồi trên vai một con dị thú đáng sợ. Diện mạo anh ta nho nhã, quần áo cũng là loại tốt nhất của hành tinh Thú Nhân.
Nhưng điều khiến Hùng Viễn chú ý ngay lập tức là, diện mạo của người đàn ông trẻ tuổi này giống hệt bức tượng trên tế đàn cách đó không xa.
Đây chính là Tư Tế của tộc Thú Nhân sao?
Người đàn ông trẻ tuổi vừa xuất hiện, tính khí của Quốc chủ thú nhân cũng thu lại vài phần.
Ông ta nói với người đàn ông trẻ tuổi: “Tư Tế đại nhân, người của Đế quốc đã được đưa đến rồi.”
Người đàn ông trẻ tuổi cười cười, nói với Quốc chủ: “Vất vả cho A Mãnh rồi.”
Ánh mắt anh ta chuyển động, lướt qua toàn bộ người Đế quốc, ngay sau đó nhìn chính xác vào Hùng Viễn.
Khác với việc Quốc chủ nhìn một cái là nhận ra Hùng Viễn là người có quyền lên tiếng, anh ta vừa nhìn liền cảm nhận được, trong số những người Đế quốc này, chỉ có huyết mạch đồ đằng trong cơ thể người này là nồng đậm nhất.
Thân phận của Hùng Viễn ở Đế quốc không phải là bí mật. Hơn nữa là một trong những người đầu tiên thức tỉnh lần thứ hai, tên và ảnh của hắn cũng thường xuyên treo trên hot search.
Người đàn ông trẻ tuổi đá nhẹ vào con dị thú dưới thân, ra hiệu cho dị thú thả anh ta xuống.
Dị thú ngoan ngoãn làm theo.
Sau đó người đàn ông trẻ tuổi đi đến trước mặt Hùng Viễn.
Khi đứng gần, cảm giác này càng rõ ràng hơn. Sức mạnh đồ đằng nồng đậm kia là sức mạnh huyết mạch do chính tay Tư Tế thức tỉnh.
Hai tay hai chân Hùng Viễn bị trói bằng vật liệu đặc biệt, không thể tránh né, nhưng vẫn cảnh giác nhìn chằm chằm từng cử động của người đàn ông trẻ tuổi.
Ngay khi hắn tưởng rằng người đàn ông trẻ tuổi sẽ nói gì đó, hoặc là sẽ làm gì đó, lại thấy người đàn ông trẻ tuổi lùi lại, nói với Quốc chủ: “A Mãnh, tạm thời nhốt bọn họ lại đi.”
Quốc chủ không có ý kiến: “Được.”
Người đàn ông trẻ tuổi lại liếc nhìn Hùng Viễn: “Phải tách ra.”
“Mọi việc đều theo ý ngài.”
Nói xong những lời này, người đàn ông trẻ tuổi liền cùng Quốc chủ bước vào nhà đá.
Trong lúc mơ hồ, Hùng Viễn dường như còn nghe thấy một cái tên trong cuộc trò chuyện của họ.
Hình như tên là Tạ Vi? Chắc là trùng tên trùng họ thôi nhỉ?
Hoàng hậu Đế quốc của họ cũng tên là Tạ Vi, nhưng Hoàng hậu chắc là không có liên quan gì đến hành tinh Thú Nhân.
Hùng Viễn cũng giống như những người khác, đều bị tách ra nhốt trong hang động, bên ngoài có thú nhân canh gác.
Hùng Viễn bắt đầu lo lắng.
Hắn cẩn thận nhớ lại người đàn ông trẻ tuổi vừa rồi.
“Nếu mình đoán không sai thì đó chắc chắn là Tư Tế của tộc Thú Nhân.”
Chỉ là tại sao tộc Thú Nhân lại nói tiểu thiếu gia của họ giả mạo Tư Tế của tộc Thú Nhân?
Đáng ghét, người đàn ông kia trông còn không đẹp bằng một nửa tiểu thiếu gia nhà họ, ai thèm giả mạo chứ!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận