Khi Trình Thời Dật nhận được tin nhắn của Giang Nịnh Nguyệt, anh vừa kết thúc một cuộc họp dự án. Tin nhắn được gửi từ nửa tiếng trước, cô hỏi hôm nay anh có rảnh không. Anh vừa uống nước vừa nhìn thời gian, đặt cốc xuống rồi gửi một đoạn voice:
"Có, nhưng lát nữa anh còn một cuộc họp, khoảng hai tiếng. Xong anh qua tìm em, mình ăn cùng nhé?"
Giang Nịnh Nguyệt trả lời rất nhanh,
"Không cần phiền đâu, hôm nay em cũng rảnh. Em tìm một quán gần công ty anh, đến rồi gửi định vị cho anh nhé?"
"Được."
"Anh có quán nào muốn ăn không?"
"Gì cũng được, em chọn đi."
Cô xin địa chỉ công ty anh, rồi ra ngoài sớm, chọn một nhà hàng gần đó. Ngồi xuống xong liền gửi vị trí.
Đặt điện thoại xuống, cô nâng ly nước chanh nhấp một ngụm, chậm rãi thở ra... có chút căng thẳng.
Sau khi nói chuyện với Hạ Mộng Oánh, cô đã tự suy nghĩ thêm một thời gian mới đưa ra quyết định, chọn một ngày rảnh để hẹn anh ra, định nói rõ mọi chuyện.
Nhà hàng cô chọn nằm ở một tòa nhà riêng bên ngoài trung tâm thương mại, không quá đông, không gian yên tĩnh.
Cô ngồi cạnh cửa sổ, vừa nghĩ xem lát nữa mở lời thế nào, vừa lơ đãng nhìn dòng người qua lại bên ngoài.
Từ công ty anh đi bộ sang chỉ mất năm phút. Nhà hàng nằm ngay bên kia đường.
Khi Trình Thời Dật rời công ty, anh nhắn cho cô một tin. Đến ngã tư thì gặp đèn đỏ, anh dừng lại, nhìn sang bên kia đường, ánh mắt lướt qua dãy nhà phía trước, vừa hay xuyên qua ô cửa kính thấy Giang Nịnh Nguyệt đang cúi đầu xem điện thoại.
Ngay sau đó, cô đặt điện thoại xuống. Điện thoại trong tay anh sáng lên, cô trả lời một chữ "Được".
Đèn đỏ dành cho người đi bộ còn bốn mươi hai giây. Người đứng chờ ngày càng đông. Trình Thời Dật chợt nhớ đến trước đây.
Hồi cấp ba, anh học lớp A10, còn cô ở lớp A9 ngay bên cạnh. Giữa hai lớp chỉ cách nhau một bức tường mỏng.
Mỗi lần anh đi ngang qua lớp chín, dù là tiện đường hay cố ý, anh đều vô thức tìm cô. Giờ ra chơi hay giờ nghỉ trưa, cô thường ngồi yên tại chỗ, sách vở xếp gọn một bên, hộp bút ở giữa, bình giữ nhiệt đặt ở góc bàn.
Nếu hôm nào ngồi gần cửa sổ, cô sẽ kéo rèm sang một bên, chỉnh lại cho gọn, thế là mỗi lần anh đi qua, chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy cô.
Khi đó, cô mặc đồng phục, buộc tóc đuôi ngựa, giữa hai người chỉ là những cái gật đầu xã giao.
Còn bây giờ...
Đèn chuyển xanh. Anh bước qua đường, đẩy cửa bước vào nhà hàng, vừa lúc cô ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau.
"Em đợi lâu chưa?" Anh ngồi xuống đối diện, mỉm cười dịu dàng.
"Không, em cũng vừa đến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-trang-lap-lanh&chuong=11]
Cô đưa menu cho anh, "Hay mình gọi món trước?"
"Được."
Gọi xong, nhân viên thu menu, rót thêm nước chanh. Giang Nịnh Nguyệt cầm ly, nhấp một ngụm, nhìn anh, lấy lại bình tĩnh rồi gọi tên anh: "Trình Thời Dật."
"Ừ."
Anh đáp, trông có vẻ rất bình tĩnh, như thể cô nói gì cũng có thể tiếp nhận. Chỉ là cô không để ý, bàn tay còn lại của anh dưới bàn đang khẽ siết lại.
"Chuyện hôm đó anh nói..." cô dừng hai giây, "anh chắc chắn chứ? Là nghiêm túc?"
"Ừ."
"Được." Cô gật đầu, cong môi cười nhẹ, "Vậy không có vấn đề gì. Em nghĩ kỹ rồi, chúng ta kết hôn đi."
Giọng cô bình thản, như đang hẹn một bữa ăn tiếp theo.
Trình Thời Dật nhìn cô, dù trong lòng đã có dự cảm, nhưng chỉ khi nghe chính miệng cô nói ra, mọi thứ mới thực sự chắc chắn.
Tảng đá trong lòng anh rơi xuống, khóe môi cũng chậm rãi cong lên: "Em chắc chắn rồi?"
"Vâng." Cô lại gật đầu. Một khi đã mở lời, phần còn lại dễ hơn cô tưởng. "Nên hôm nay em hẹn anh ra, chủ yếu là muốn bàn xem sau đó nên làm thế nào, các bước cần thiết."
"Được." Anh gật đầu, "Em có ý tưởng gì không?"
Cô nghĩ một chút rồi hỏi thẳng: "Chúng ta đi đăng ký kết hôn lúc nào thì hợp?"
Anh không ngờ câu đầu tiên lại là cái này, sững hai giây rồi bật cười: "Trực tiếp đi đăng ký luôn? Em tin anh vậy à?"
Cô cũng cười: "Em nghĩ... dù sao cũng không phải hôn nhân theo nghĩa thông thường, nên những bước rườm rà có thể lược bớt. Vừa đạt mục đích, lại đỡ tốn công sức. Anh thấy sao?"
"Anh đồng ý." Anh đáp rất dứt khoát, "Nhưng trước khi đăng ký vẫn có vài việc quan trọng."
Cô gật đầu chờ anh nói tiếp.
"Ví dụ... cuối tuần này, ba mẹ em có rảnh không? Anh muốn đến thăm."
Cô sững lại: "Gặp ba mẹ em?"
"Đương nhiên." Anh nhướng mày, "Hay em định trực tiếp mang giấy đăng ký về cho họ xem?"
Giang Nịnh Nguyệt: "......"
Cũng... không phải không có lý.
"Được, em sẽ nói với họ." Cô đồng ý, rồi chợt nghĩ ra điều gì đó, ngẩng đầu nhìn anh.
Anh như đoán được: "Chị anh em đã gặp rồi. Ba mẹ anh sống ở nước ngoài, ít khi về. Nhưng nếu anh kết hôn, họ chắc chắn sẽ về. Em muốn gặp riêng hay hai bên gia đình gặp nhau đều được, tùy em."
Lời anh khiến cô thoáng thất thần.
Đúng vậy, nếu đã kết hôn để đối phó gia đình, thì cha mẹ hai bên là điều không thể tránh.
Chỉ là, dù đã chuẩn bị tâm lý, việc ngồi cùng hai gia đình, bàn chuyện hôn sự... vẫn có chút khó hình dung.
"Vâng..." cô khẽ chớp mắt, thở ra một hơi.
Anh nhìn hết mọi biểu cảm của cô, khóe môi cong nhẹ: "Nếu em thấy có gì không ổn, hoặc đổi ý, cứ nói với anh."
Cô lắc đầu, cười: "Không phải đổi ý, chỉ là... em chưa từng nghĩ đến cảnh này."
"Anh cũng vậy." Anh gõ nhẹ lên bàn, "Vậy em cứ coi đây là một dự án hợp tác, coi anh là đối tác, có lẽ sẽ dễ hơn."
Cô gật đầu: "Có lý. Vậy mình tiếp tục?"
"Ừ."
Hai người ngồi hơn hai tiếng, đi qua gần như toàn bộ những bước cần thiết: gặp phụ huynh, thỏa thuận trước hôn nhân, khám tiền hôn nhân, rồi đến chụp ảnh cưới và lễ cưới.
Không thể không tổ chức, nên Giang Nịnh Nguyệt mong mọi thứ đơn giản nhất có thể, còn Trình Thời Dật hầu như đều thuận theo cô, chỉ thỉnh thoảng bổ sung thêm vài ý.
Cuộc trao đổi tạm dừng lại, Giang Nịnh Nguyệt nâng ly nước lên nhấp một ngụm, rồi ngẩng đầu nhìn người đang ngồi đối diện.
Chỉ vừa rồi thôi, ngay trên bàn ăn này, cô đã quyết định chuyện trọng đại của cuộc đời mình.
Mà người trước mặt cô, nếu không có gì thay đổi, sẽ trở thành "đối tác" của cô trong một khoảng thời gian rất dài.
"Có chuyện gì sao? Trên mặt anh có gì à?"
Nhận ra ánh nhìn của cô, Trình Thời Dật khẽ dùng khớp ngón tay chạm vào má mình, giọng mang theo chút ý cười.
"Không có." Giang Nịnh Nguyệt vội lắc đầu, "Em chỉ đang nghĩ chút chuyện thôi."
Cô vẫn nhìn anh thêm một lúc.
Rồi mỉm cười, đưa tay phải ra phía trước.
"Vậy thì... mong chúng ta hợp tác vui vẻ."
Ánh mắt Trình Thời Dật dừng lại trên bàn tay đang đưa ra trước mặt mình chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn.
Sau đó, anh đưa tay nắm lấy, khóe môi khẽ cong lên.
"Ừ."
"Hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận