Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Ánh Trăng Lấp Lánh

Chương 36: "Anh có thể hôn em không?"

Ngày cập nhật : 2026-05-13 01:45:03
Ăn tối xong, hai người ghé siêu thị trong trung tâm mua thêm chút đồ tươi và đồ dùng sinh hoạt, chất đầy một túi lớn.
Trình Thời Dật rất tự nhiên xách lấy túi, nói:
"Để anh cầm cho. Anh xuống bãi đỗ xe lấy xe, em không cần đi cùng đâu, đợi khoảng vài phút rồi ra cửa là được."
"Vậy cái này em cầm cho." Giang Nịnh Nguyệt nhận lấy túi đựng hai chiếc cốc, giúp anh nhẹ tay hơn, rồi dặn thêm, "Anh đi chậm thôi nhé."
"Ừ." Anh gật đầu, "Em lát nữa hãy ra, ngoài lạnh."
"Em biết rồi."
Cô đứng đợi tại chỗ khoảng hai, ba phút rồi mới đi ra ngoài. Nhiệt độ ban đêm đúng là thấp hơn, cô khẽ kéo lại áo len, đứng bên đường thêm một lúc, chẳng mấy chốc đã thấy xe của Trình Thời Dật dừng lại trước mặt.
Cô bước tới, mở cửa ghế phụ... rồi khựng lại.
Trên ghế đặt ngay ngắn một bó hoa hồng đỏ rực.
Giang Nịnh Nguyệt sững người, theo bản năng ngẩng lên nhìn Trình Thời Dật.
Anh cũng hơi nghiêng người sang nhìn cô, mỉm cười:
"Đã nói là đi hẹn hò rồi, không có hoa sao được? Ngoài lạnh, em lên xe trước đi."
Cô cẩn thận ôm bó hoa ngồi vào ghế, đặt túi xuống chân, cúi đầu ngắm kỹ từng bông hồng, rồi khẽ đưa lại gần ngửi, khóe môi cong lên.
"Anh vừa đi mua à?"
"Anh đặt từ trước rồi." Xe chậm rãi lăn bánh, "Ban đầu định đưa em ngay từ đầu, nhưng nghĩ lại cầm một bó lớn như vậy đi dạo cũng không tiện, trong trung tâm lại đông, sợ em không thích nên để lúc nãy mới đi lấy, hơi chậm một chút."
Nói xong, anh liếc nhìn cô:
"Thế nào, em thích không?"
Giang Nịnh Nguyệt cười, gật đầu:
"Thích, cảm ơn anh."
Bó hoa rất đẹp, nở rực rỡ, đặt trên đùi tạo thành một mảng đỏ ấm áp, khiến một ngày vốn đã dễ chịu của cô lại có thêm một cái kết dịu dàng hơn.
Về đến nhà, việc đầu tiên cô làm là hỏi xem có bình hoa trống không, rồi loay hoay cắm hoa. Bận rộn một lúc lâu mới xong, cô hài lòng lấy điện thoại chụp lại một tấm.
Trình Thời Dật sắp xếp đồ mua về xong, rửa tay đi ra vừa lúc nhìn thấy cảnh đó, không nhịn được bật cười. Anh đứng nhìn cô một lúc, rồi lặng lẽ lấy điện thoại chụp lại một tấm hình của cô.
"Thích đến vậy à?" anh bước tới.
"Đồ đẹp thì ai mà không thích." cô cười.
"Được, anh nhớ rồi." anh nhướng mày, nói rất nghiêm túc, "Khi nào bó này tàn, anh mua bó mới."
"Em đâu có ý đó, với lại em cũng không giỏi chăm hoa lắm." cô vừa nói vừa khẽ chạm vào cánh hoa.
Anh nhìn theo đầu ngón tay cô, rồi lại nhìn cô:
"Không sao, em thích là được rồi."
Một ngày hẹn hò coi như khép lại.
Trình Thời Dật xử lý vài tin nhắn công việc rồi đi tắm. Lúc ra bếp lấy nước, anh thấy Giang Nịnh Nguyệt đã thay đồ ở nhà, đang ngồi trên sofa, vẫy tay gọi anh.
"Anh định nghỉ chưa?"
"Chưa." anh lắc đầu, đặt cốc xuống, ngồi cạnh cô, "Sao vậy?"
"Em muốn nói chuyện với anh một chút, giờ tiện không?"
Anh cười, gật đầu:
"Lúc nào cũng tiện."
Không trang điểm, mặc đồ ở nhà, Giang Nịnh Nguyệt trông mềm mại và yên tĩnh hơn hẳn. Cô nhìn anh, nói:
"Có một câu, thật ra hôm qua em đã muốn hỏi rồi."
"Ừ, em hỏi đi."
"Anh nói anh thích em." cô ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp, "Nhưng... làm sao anh biết đó là thích?"
Trình Thời Dật khựng lại.
Anh chưa từng nghĩ kỹ về câu hỏi này, hoặc nói đúng hơn, với anh, đáp án vốn dĩ đã là điều hiển nhiên.
Im lặng vài giây, anh khẽ cười, đưa tay ra trước mặt cô:
"Cho anh mượn tay em một chút được không?"
Cô không nói gì, đặt tay lên lòng bàn tay anh. Đầu ngón tay chạm vào chiếc nhẫn trên tay anh, cảm nhận được chút lạnh mát.
Nhưng ngay sau đó, anh nắm tay cô, nhẹ nhàng đặt lên ngực mình.
Chỉ cách một lớp vải mỏng, lòng bàn tay cô chạm vào hơi ấm của anh...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-trang-lap-lanh&chuong=36]

và rõ ràng nhất là nhịp tim anh đang đập mạnh mẽ.
Anh không nói ngay.
Cô nhìn anh, cảm giác rung động như lan từ lòng bàn tay đến khắp cơ thể, khiến nhịp tim cô cũng dần đồng điệu theo.
"Cảm nhận được không?"
Anh khẽ nói, giọng rất nhẹ.
"Đây chính là... thích của anh."
Cô nhìn anh, không nói gì, chỉ cảm thấy lòng bàn tay dần nóng lên.
Như thể câu hỏi của cô vừa mở ra điều gì đó, anh khẽ cười, tiếp tục:
"Hồi cấp ba, mỗi lần đi ngang lớp em, hay lúc tập trung, anh đều hay nhìn em... xem em đang làm gì."
Lời anh kéo cô về ký ức xa xưa, nhưng hình ảnh anh trong ký ức cô lại rất mờ nhạt, những điều anh nói, cô hoàn toàn không biết.
"Còn bây giờ?"
"Bây giờ..." anh nghĩ một chút, "đã là người lớn rồi, nên cũng khác trước."
"Khác thế nào?"
"Bây giờ em vẫn rất thu hút anh, thậm chí còn hơn trước." anh cười nhẹ, "nhưng anh lại tham hơn, muốn nhiều hơn... mà lại sợ làm em hoảng."
Cô chớp mắt:
"Nhiều hơn là... như thế nào?"
Anh hơi nghiêng người về phía cô, ánh mắt lướt qua môi cô rồi lại nhìn thẳng vào mắt cô:
"Ví dụ như... lúc này, ngồi đối diện em như vậy, anh thật ra rất muốn hôn em."
Không khí bỗng trở nên yên lặng, gần như có thể cảm nhận được nhịp thở của nhau.
Cô nhìn thấy chính mình trong mắt anh, cảm nhận được hương sữa tắm thoang thoảng từ anh.
Câu nói thẳng thắn đó khiến cô nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Nhưng ngay sau đó, anh đã lùi lại một chút, giọng dịu đi:
"Không làm em sợ chứ?"
Cô lắc đầu, im lặng một lúc rồi bỗng hỏi:
"Mấy giờ rồi?"
Anh nhìn điện thoại:
"Hơn mười một giờ rồi."
"Vậy thì hôm nay vẫn chưa qua." cô chậm rãi gật đầu, nhịp tim lại tăng lên, "cũng không phải là... không thể thử một chút."
Anh hơi ngẩn ra:
"...Thử cái gì?"
"Thì cái anh vừa nói đó." cô quay mặt đi, giọng nhỏ lại, rồi lại chùn xuống, "thôi, nếu anh không..."
"Không phải." anh bật cười, nắm lại tay cô, ánh mắt rơi vào vành tai hơi đỏ của cô, "Nịnh Nguyệt, em hỏi anh nhiều như vậy rồi... anh có thể hỏi em một câu không?"
"Anh hỏi đi."
"Anh... có phải sắp thành công rồi không?"
Cô không ngờ anh lại hỏi như vậy, khựng lại, tim đập nhanh hơn.
"Chắc là... cũng gần rồi." cô trả lời mơ hồ.
Vừa dứt lời, anh đã dịch lại gần hơn, một tay chống lên sofa, kéo khoảng cách giữa hai người lại gần một nửa:
"Chắc là?"
Cô cảm thấy mặt nóng lên, quay đi, đưa tay đẩy anh:
"Anh còn hỏi nữa là em..."
"Được rồi, không hỏi nữa." anh đáp rất nhanh, nhưng không lùi lại.
Bàn tay cô đặt trên ngực anh, rõ ràng cảm nhận được nhịp tim anh lúc này nhanh hơn vừa nãy rất nhiều.
Cô quay lại nhìn anh:
"Vậy... cái anh vừa nói, còn tính không?"
"...Dạ?"
Anh nhìn cô, giọng rất khẽ:
"Anh có thể hôn em không?"
Cô chớp mắt, mím môi, một lúc sau mới khẽ gật đầu.
Khoảng cách vốn đã rất gần, lại từng chút một thu hẹp lại. Hơi thở anh tiến gần, cô vô thức nuốt nhẹ, lưng tựa vào sofa.
Nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống, chạm vào khóe môi cô.
Anh dừng lại một chút, rồi lại hôn lên môi cô, từng cái một, rất khẽ.
Cô gần như trống rỗng, không nhận ra bàn tay chống bên cạnh cô của anh đã siết lại, hơi thở cũng trở nên gấp hơn.
Từ chạm nhẹ, đến dịu dàng quấn quýt, anh luôn giữ sự cẩn trọng, kiên nhẫn, như nâng niu điều gì đó rất quý giá.
Đến khi cô khẽ nắm lấy áo anh, anh mới dừng lại, trán chạm trán cô, điều chỉnh lại hơi thở.
Khoảng cách gần đến mức không cần nói gì cũng có thể hiểu.
Ánh mắt anh từ môi cô chậm rãi nâng lên, nhìn cô, khẽ cười, rồi nhẹ nhàng cọ mũi vào mũi cô.
"Em có... hài lòng không?"

Bình Luận

0 Thảo luận