Giang Nịnh Nguyệt hỏi thẳng như vậy, Trình Thời Dật không lên tiếng, cũng không biểu lộ gì rõ ràng, chỉ chậm rãi dời ánh mắt đi chỗ khác.
Phản ứng ấy trong mắt cô gần như là ngầm thừa nhận, nên cô bật cười, lại nhích gần hơn, ghé sang nhìn anh. Chỉ là tay chống trên giường hơi trượt, mất thăng bằng, cả người đổ nhào xuống, theo bản năng đặt tay lên vùng eo bụng của anh.
...Cảm giác vẫn rất tốt.
Ý nghĩ đó lướt qua trong đầu cô đầu tiên.
Trình Thời Dật chỉ thấy người trên mình bỗng nặng thêm, quay đầu lại đã chạm phải ánh mắt cô ở khoảng cách cực gần.
Hai người nhìn nhau vài giây, anh khẽ thở dài.
Giang Nịnh Nguyệt dứt khoát không nhúc nhích, kiểu gần gũi này cô đã quen, liền đổi sang tư thế thoải mái hơn, nằm sấp trên người anh mà nói chuyện: "Anh thấy bình luận dưới video đó rồi đúng không? Không vui à?"
"Có thấy." Trình Thời Dật gật đầu, một tay đỡ vai cô, nhẹ nhàng bóp một cái, "Không đến mức không vui, chỉ là... có chút không thoải mái."
"Em với Ngôn Trác chỉ là bạn bình thường, chỉ hợp tác thôi." cô giải thích.
"Nhưng anh ta có chút thích em."
Câu này khiến cô sững lại. Nhìn vẻ mặt ấy, Trình Thời Dật liền biết cô chưa từng nghĩ theo hướng đó, khóe môi khẽ cong: "Không nhận ra à?"
Cô do dự một lúc mới nói: "Chắc không phải đâu?"
"Có thể chưa đến mức rất thích, nhưng có cảm tình thì chắc chắn có." Anh dừng một chút, nhìn cô, "Anh đã gặp anh ta một lần. Anh là đàn ông, anh biết thích một người trông như thế nào."
"Nhưng mà..."
"Chắc là vì anh ta biết em đã kết hôn." Trình Thời Dật đoán được cô định nói gì, tiện tay quấn một lọn tóc cô vào ngón tay, "Sau đó anh ta không còn chủ động tìm em nhiều nữa, đúng không?"
"...Anh nói vậy thì đúng thật." cô nhớ lại, hít sâu một hơi, "Vậy là thật à?"
Anh nhướng mày, lắc đầu: "Anh đoán thôi."
Cô bật cười, định đứng dậy khỏi người anh, nhưng anh như đoán trước, vòng tay ôm eo cô, hơi siết lại không cho cô rời đi: "Anh còn chưa nói xong."
Cô nhìn anh, gật đầu, vẻ mặt rõ ràng là "anh nói đi, em nghe đây."
"Anh đang nghĩ... nếu không phải là anh thì sao?"
Ánh mắt anh trầm xuống, không giống đang nói đùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-trang-lap-lanh&chuong=44]
Cô nhìn anh, nhất thời chưa hiểu, theo lời anh hỏi lại: "Không phải anh là sao?"
"Nếu hôm đó không phải anh đi xem mắt với em, người đề nghị kết hôn không phải anh... có phải rồi sẽ có một ngày anh nghe tin em kết hôn từ người khác không?"
Cô chưa từng nghĩ đến điều đó.
Không khí im lặng vài giây, cô đổi câu hỏi: "Vậy nếu không có buổi xem mắt đó, nhưng anh gặp em ở đám cưới của Tề Minh, sau đó anh có đến tìm em không?"
"Có." anh trả lời không cần nghĩ.
"Vậy là được rồi." cô mỉm cười, "Vậy vẫn là anh thôi, làm gì có ai khác."
Anh không nói ngay.
Cô liền dùng ngón tay chạm nhẹ vào ngực anh: "Anh có phải nghĩ là... vì em luôn ở thế bị động, nên thật ra em không thích anh đến vậy, nếu là người khác cũng được?"
Lời này đúng là chạm vào suy nghĩ của anh. Anh từng lo rằng cô chỉ thuận theo hoàn cảnh, hoặc là tạm chấp nhận, rồi đến một ngày nào đó sẽ tỉnh ra.
Anh không thường nghĩ đến điều này, cũng không định để cô biết, vì dù thế nào anh cũng sẽ đối xử tốt với cô, tôn trọng cô.
Nhưng càng lại gần, anh lại càng muốn nhiều hơn.
Anh khẽ cười, giọng mang chút đùa nhẹ: "Anh sợ có một ngày em chợt nhận ra... em không thích anh, vậy anh phải làm sao đây?"
Cô nhìn anh, lắc đầu.
"Thật ra trong một khoảng thời gian dài, em luôn đoán xem anh có thích em không, nhưng lại không hỏi chính mình đang nghĩ gì." cô dừng một chút, "Em có thể không nhận ra ngay lúc tình cảm xuất hiện, phản ứng của em chậm, nhưng em biết rất rõ thế nào là không thích."
"Nếu không thích, em sẽ không bắt đầu. Từng chuyện một, em đều sẽ không đồng ý."
Cô cúi mắt nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út, rồi lại ngẩng lên: "Cho nên em đi đến hôm nay... thật sự là vì anh."
"Anh hiểu không?" cô cười nhẹ, "Em chưa từng nói với anh... tình cảm anh dành cho em quá lâu, quá nặng. Trước đó em hoàn toàn không biết, nên sau này em cũng từng lo... mình không thể đáp lại được như anh mong muốn."
"Anh..."
Anh vừa mở lời đã bị cô đưa tay che môi lại: "Đợi em nói xong đã."
Anh bị "cấm nói" tạm thời, bật cười, gật đầu.
"Cảm ơn anh đã thích em lâu như vậy." cô mỉm cười, "Như bây giờ là vừa đủ rồi, dù sao phía trước vẫn còn rất lâu."
"Em nói xong rồi." cô buông tay, "Anh còn gì muốn hỏi không?"
Anh không trả lời ngay. Chỉ nhìn cô, ánh mắt dịu dàng như một tấm lưới bao lấy cô.
"Vậy... em dỗ anh một chút được không?"
"...Anh nói gì cơ?" cô tưởng mình nghe nhầm.
"Anh ghen rồi." anh nói chậm rãi, tay vẫn đặt bên eo cô, nhẹ nhàng vuốt ve, "Em dỗ anh đi."
Hiếm khi anh như vậy, sự tương phản khiến cô không nhịn được bật cười, vùi đầu vào vai anh, cười đến rung cả người.
Anh cũng cười, đưa tay vuốt tóc cô.
Một lúc sau cô mới ngẩng lên, vẫn nằm trên ngực anh: "Dỗ thế nào?"
Cô cúi xuống, hôn nhẹ lên khóe môi anh: "Như vậy?"
Anh không nói gì, chỉ nhìn cô.
Ánh mắt giao nhau, trong tư thế gần gũi như vậy, không khí bỗng trở nên mơ hồ, dịu dàng mà ấm áp.
Nụ hôn dần sâu hơn, cô nhắm mắt lại, tay đặt trên vai anh. Hơi thở hòa lẫn, nhịp tim chậm rãi mất kiểm soát, bàn tay anh dừng lại nơi eo sau, qua lớp vải vẫn có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ.
Ý thức của cô chợt đứt đoạn khi anh xoay người, cô bị đặt xuống giường, cổ tay bị anh nắm lấy. Ngón tay anh khẽ lướt qua mặt trong cổ tay cô, mang theo cảm giác tê nhẹ lan ra.
Anh hôn xuống bên cổ cô, nhẹ như lông vũ, tay dừng ở mép áo, giọng trầm khẽ: "Được không?"
Cô không trả lời, anh cũng không động, chỉ chống trán vào trán cô, chờ một cái gật đầu.
Đến khi cô hơi bình tĩnh lại, khẽ gật đầu, nụ hôn mới tiếp tục.
Không chỉ là hôn. Từ khi cô chuyển sang phòng ngủ chính, tuy ngủ cùng nhau, hôn cũng đã quen, nhưng chưa từng đến mức này, đây là lần đầu tiên.
Hơi thở dồn dập, cô nắm chặt áo anh, cắn môi kiềm lại.
Khi ý thức dần quay lại, cô nhìn trần nhà một lúc, rồi quay sang nhìn anh.
Anh đã xử lý xong mọi thứ, nhặt giấy trên bàn và dưới đất bỏ vào thùng rác, đậy lại hộp khăn ướt, rồi quay lại, dịu dàng vuốt tóc cô.
"Có khó chịu không?"
Cô lắc đầu, anh mới yên tâm.
Cô nhìn anh đi vào phòng tắm, rồi buột miệng hỏi: "Anh đi đâu vậy?"
"Anh đi tắm lại." anh thấp giọng.
Cô thở ra một hơi dài, tựa lưng vào gối, đưa tay chạm lên má, nóng quá.
Cô ngẩn người một lúc, đến khi anh quay ra mới hỏi: "Trong nhà... không có cái đó sao anh?"
"Ừ, không có." anh gật đầu, nhìn cô, "Lần sau anh mua nhé?"
"...Vâng." cô quay mặt đi, chui xuống chăn, "Em buồn ngủ quá."
"Ừ, ngủ thôi." anh cười, tắt đèn, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, "Ngủ ngon."
--
Sáng hôm sau, khi rửa mặt, cô mới phát hiện phía cổ có một vết nhỏ, màu không đậm nhưng vị trí lại khá rõ.
...May mà đang mùa đông.
Người gây ra chuyện đã đi làm từ sớm. Cô đứng trước gương nhìn một lúc, rồi cất chiếc áo len cổ rộng, thay bằng áo cổ cao, mới rời nhà đến studio.
Một năm trôi qua rất nhanh. Cô khá hài lòng với bản thân. Công việc cuối cùng của năm là một bức tranh đặt riêng, khách hàng dễ tính, yêu cầu hợp lý, quá trình hợp tác rất suôn sẻ.
Bên phía Lương Điềm phụ trách mạng xã hội, lượng người theo dõi cũng tăng ổn định. Cô ấy đề xuất quay trước một số nội dung để dùng cho dịp Giáng sinh và năm mới.
Lương Điềm vốn nhiều ý tưởng, Giang Nịnh Nguyệt thường sẽ đồng ý, lần này cũng vậy.
"Được thôi." cô gật đầu, rồi chợt nhớ ra, nhìn sang, "Lần này... mình quay cả chiếc nhẫn của chị vào nhé? Nhưng đừng quá lộ, kiểu thoáng qua thôi."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận