Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Ánh Trăng Lấp Lánh

Chương 45: "Vợ anh đẹp thật."

Ngày cập nhật : 2026-05-13 01:45:03
Buổi tiệc tối mà Giang Nịnh Nguyệt tham gia được ấn định vào tối Giáng sinh, vừa hay cách kỳ nghỉ Tết Dương lịch chưa đến một tuần.
Bức tranh đặt riêng trong tay cô đã hoàn thành suôn sẻ, nội dung quay cùng Lương Điềm cũng đã xong xuôi, nên cô cho em ấy nghỉ sớm, chỉ dặn mỗi một hai ngày nhớ kiểm tra email là được.
"Anh thấy bộ này thế nào?" Giang Nịnh Nguyệt cầm lên một chiếc váy dạ hội màu champagne, dáng trễ vai, hỏi Trình Thời Dật.
"Em mặc vậy có lạnh không? Hay là phối thêm áo khoác hoặc khăn choàng?"
Cô gật đầu, đứng trước gương ướm thử: "Vậy để em mặc lên xem."
Trình Thời Dật đứng ngoài phòng thay đồ chờ, một lúc sau cô mới bước ra.
Chiếc váy vừa vặn hoàn hảo, phần eo ôm sát tôn lên đường cong mềm mại, tóc dài được búi lên, chỉ buông hai lọn xoăn nhẹ bên má.
Cô nhìn anh, chớp mắt: "Thế nào ạ?"
Anh bật cười, đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng xoay cô về phía gương, tay trượt xuống eo, cúi đầu hôn nhẹ lên má cô.
Cô cong mắt cười, khẽ vỗ lên bàn tay đang đặt ở eo mình: "Anh lấy giúp em dây chuyền với bông tai trên bàn đi."
"Ừ."
Anh mang trang sức qua, đứng phía sau cô: "Anh đeo giúp em nhé?"
Cô gật đầu.
Anh cẩn thận đeo khuyên tai cho cô, rồi vòng tay ra sau cổ cài dây chuyền. Khi sợi dây chạm vào làn da, có hơi lạnh, cô nhìn vào gương, đưa tay chỉnh lại mặt dây.
Ngay sau đó, bờ vai bỗng ấm lên, anh khoác khăn choàng lên vai cô, tiện thể ôm cô từ phía sau.
"Vợ anh đẹp thật."
Nghe vậy, cô quay qua nhìn anh qua gương, bộ vest anh đang mặc là do cô chọn, cà vạt và khuy măng sét cũng đều do cô mua. Người ngoài nhìn vào có thể không nhận ra, nhưng trong mắt cô, từ trên xuống dưới của anh đều có liên quan đến mình.
Cô cong môi, hơi hài lòng, khẽ cử động tay: "Được rồi, cũng gần đến giờ rồi, mình đi thôi anh."
"Ừ."
Hai bức tranh cô quyên góp trong buổi đấu giá từ thiện đều được bán với giá khá tốt. Buổi tiệc quy tụ rất nhiều người từ các lĩnh vực khác nhau, không ít người quen biết cô, cũng gặp lại vài đối tác cũ.
Tối nay cô đi cùng Trình Thời Dật, cả hai đều đeo nhẫn cưới rõ ràng, nên không gặp phải kiểu bắt chuyện có ý đồ gì, nhưng chỉ riêng việc xã giao bình thường thôi cũng đã khiến cô tiêu hao gần hết năng lượng.
Sau khi trao danh thiếp với một chủ gallery, cô thở dài một hơi, nhân lúc chưa ai đến nói chuyện, liếc nhìn anh, ra hiệu về phía ban công.
Anh hiểu ý, đi cùng cô ra ngoài.
Ban công rộng rãi, ít người, không khí ban đêm dễ chịu nhưng gió khá lớn. Vừa bước ra khỏi sảnh, cô đã bị gió thổi lạnh đến giật mình.
"Có lạnh không?" anh cau mày, nhanh chóng bước tới chắn gió cho cô, lại cẩn thận chỉnh lại khăn choàng, thầm nghĩ may mà trước khi ra ngoài vẫn bắt cô thay đồ dày hơn.
"Cũng ổn, trong kia nóng quá, nóng làm em hơi choáng."
"Choáng à?" anh đưa tay, nhẹ chạm mu bàn tay lên má cô, quả nhiên hơi nóng.
Cô đứng trong lòng anh, hơi ngẩng đầu. Ánh đèn từ sảnh tiệc xuyên qua cửa kính hắt ra, phủ lên gương mặt nghiêng của cô một lớp ánh sáng vàng nhạt.
"Vợ ơi." anh gọi, yết hầu khẽ động.
"Vâng?"
"Trong túi em có mang son không?"
"Có ạ, anh định..."
Phần còn lại của câu nói bị anh nuốt trọn trong nụ hôn.
Anh xoay người, dùng lưng che khuất phía cửa, nếu có ai bước ra cũng khó nhìn thấy cô đang ở trong vòng tay anh.
"Xin lỗi em, không nhịn được." anh nói khẽ, cọ nhẹ mũi vào mũi cô, "Vào dặm lại son nhé?"
Cô nhìn anh, không nhịn được bật cười: "Nghe cứ như lén lút vậy."
Anh cũng cười: "Hay đứng thêm chút nữa? Nhưng đừng lâu quá nhé, ngoài này vẫn lạnh."
"Vâng." cô gật đầu, hít hít mũi, "Lát em vào dặm lại rồi mình về luôn nhé, cũng nói chuyện đủ rồi."
"Ừ, theo em." anh đáp, "cô nghệ sĩ của anh."
"Đừng gọi vậy, em nổi da gà đấy." cô cười, "Vào thôi."
Quay lại sảnh, cô vào phòng vệ sinh một lúc, sau đó ngồi thêm một chút rồi chào mọi người ra về.
Anh không uống rượu nên tự lái xe. Trên đường, anh liếc thấy cô ở ghế phụ thỉnh thoảng đưa tay xuống bóp chân mình, liền hỏi: "Đau chân à?"
"Có hơi mỏi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-trang-lap-lanh&chuong=45]

cô lắc đầu, "Do em đi giày cao gót lâu quá thôi."
"Về anh bóp cho."
"Không cần đâu, em ngủ một giấc là ổn."
Nhưng anh vẫn kiên quyết. Về đến nhà, anh để cô ngồi lên sofa, đặt chân cô lên đùi mình, việc đầu tiên là kiểm tra xem có bị trầy xước không.
"Không sao đâu, em dán băng cá nhân từ trước rồi."
"Vậy thì tốt." anh giữ cổ chân cô, để chân cô hơi co lại đặt lên đùi mình, tay kia nhẹ nhàng ấn lên bắp chân, "Chỗ này mỏi đúng không?"
"Có hơi hơi."
"Thả lỏng đi, anh bóp cho em."
Cô không nói gì, khẽ cắn môi.
Không phải không muốn thả lỏng, mà là...
Cô tựa vào lưng sofa, tà váy dài trượt xuống, cổ chân bị anh nắm trong tay, cảm nhận rõ nhiệt độ lòng bàn tay anh.
"Như vậy được không?" anh hoàn toàn không nhận ra, vừa bóp vừa hỏi.
Cô giật mình hoàn hồn, vội gật đầu.
"Vâng."
Anh tiếp tục giúp cô xoa bóp, từ bắp chân đến cổ chân, lực tay vững vàng. Một tay anh có thể dễ dàng bao trọn cổ chân cô.
Cô nhìn mà trong đầu lại bất chợt hiện lên những khoảnh khắc thân mật, cũng chính đôi tay này đã...
Dừng, dừng lại.
Cô nhắm mắt, cố xua đi suy nghĩ linh tinh, một lúc sau mới mở mắt ra, thở nhẹ.
Anh hoàn toàn không biết cô đang nghĩ gì, chỉ thấy cô hơi đỏ mặt, co ngón chân lại, vội nói: "Được rồi, đủ rồi."
"Đỡ hơn chưa em?" anh dừng tay, quay sang nhìn cô, bàn tay ấm vẫn đặt nơi cổ chân, ngón tay lướt nhẹ qua mắt cá, mang theo cảm giác ngứa tê khe khẽ.
"Đỡ nhiều rồi ạ, em ngủ một giấc là ổn thôi."
"Vậy thì tốt." anh cười, cúi xuống hôn nhẹ lên đầu gối cô, rồi mới nhìn cô, "Đi rửa mặt rồi nghỉ nhé?"
Cô gật đầu.
Ngay sau đó, anh đứng dậy, bế bổng cô lên. Cô theo phản xạ ôm lấy cổ anh, nghiêng đầu nhìn, bắt gặp ánh mắt anh đầy ý cười.
"Đi thôi, anh đưa em một đoạn."
--
Những ngày cuối năm, cô tự cho mình nghỉ ngơi. Ban ngày về nhà ba mẹ ăn cơm, chiều rảnh thì thử mấy món mới trên mạng, cuộc sống rất thoải mái.
Đêm giao thừa, cô cũng không có kế hoạch gì đặc biệt. Trời lạnh, cô chỉ muốn ở nhà, xem một bộ phim, chờ đến đúng 0 giờ...
"Đăng bài không?" Trình Thời Dật đưa một quả cherry vào miệng cô.
Cô gật đầu: "Đương nhiên phải đăng rồi, kiểu tổng kết năm bằng ảnh ghép."
Ăn tối xong, cả hai tắm sớm. Cô thích màn hình phòng khách lớn hơn, nên anh ngồi cùng cô trên sofa xem phim, tấm chăn nhỏ phủ kín cả hai người.
Trên bàn là trái cây đã rửa sạch và rượu vang nóng, chỉ cần với tay là lấy được.
"Nịnh Nguyệt." anh gọi.
"Vâng?"
"Tổng kết năm của em... có anh không?"
"Có chứ." cô ngồi thẳng dậy, nhìn anh, rồi hơi chột dạ chớp mắt, "Chỉ là... không nhiều lắm."
Cũng không trách cô được. Ban đầu cô thật sự chỉ xem anh như người "sống chung hòa bình", còn những thay đổi dần dần là chuyện về sau, chưa kịp lưu lại nhiều.
"Năm sau chắc chắn sẽ có nhiều." cô cười, "Mỗi tháng đều có anh."
"Ừ." anh gật đầu, cầm điện thoại, "Vậy hôm nay, ngày cuối năm cũng phải chụp một tấm."
Cô nheo mắt: "Nhưng em chưa trang điểm."
Anh nhìn cô, định nói gì đó, cô đoán chắc là kiểu "không trang điểm vẫn đẹp", nên cười lắc đầu: "Không sao ạ, ảnh thì sửa được."
Anh mở camera, tay kia ôm vai cô. Cô tự nhiên nghiêng về phía anh, giơ tay tạo hình nửa trái tim bên má.
Trong màn hình nhỏ là hai người.
Anh giơ điện thoại, nhẹ giọng đếm: "Ba, hai, một."
Cô nở nụ cười.
Còn anh, ngay khoảnh khắc bấm máy, quay đầu lại, hôn lên má cô.

Bình Luận

0 Thảo luận