Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Ánh Trăng Lấp Lánh

Chương 48: Màu hồng, ren, nơ, dây buộc.

Ngày cập nhật : 2026-05-13 01:45:03
Như vậy, Giang Nịnh Nguyệt coi như đã công khai việc mình đã kết hôn. May mà phần lớn mọi người cũng không quá đào sâu đời tư của cô, cũng không hỏi tới cùng nên câu chuyện nhanh chóng trôi qua.
Kỳ nghỉ mấy ngày kết thúc rất nhanh. Năm nay Tết đến sớm, vào cuối tháng Một, nên các trường học giữa tháng đã lần lượt nghỉ, còn tiệc tất niên của công ty Trình Thời Dật cũng được sắp xếp trước Tết.
Trong kỳ nghỉ đông, trung tâm đào tạo của Hạ Mộng Oánh bước vào một trong những giai đoạn bận rộn nhất, hai người cũng đã một thời gian chưa gặp, nhưng không vì thế mà cô ấy thôi gọi điện buổi tối cho Giang Nịnh Nguyệt.
Mỗi lần nói chuyện là kéo dài cả tiếng đồng hồ. Trước đây khi sống một mình, Giang Nịnh Nguyệt thường đeo tai nghe, vừa nói chuyện vừa làm việc riêng.
Còn bây giờ thì khác...
Cô nằm trên giường nói chuyện với Hạ Mộng Oánh, lúc đầu còn ổn, nhưng lâu dần, người bên cạnh bắt đầu tìm cách "quấy rầy" cô.
Khi thì bóp ngón tay, khi thì nghịch một lọn tóc, chỉ là mấy trò nhỏ, không ảnh hưởng quá nhiều, nhưng cũng đủ khiến cô phân tâm.
Cô liếc anh một cái đầy ý cười, dùng ngón trỏ chạm nhẹ vào lòng bàn tay anh hai cái, ra hiệu "đợi chút".
Anh cười, nắm tay cô không buông, kéo lên môi hôn một cái, rồi bao trọn trong lòng bàn tay mình.
Hạ Mộng Oánh nói chuyện rất linh hoạt, có lúc nói liên tục không ngừng, khiến cô chẳng có cơ hội chen vào, nên phần lớn thời gian cô chỉ làm người nghe kiên nhẫn.
Gần đây, Hạ Mộng Oánh hay nói về công việc. Dù có nhiều rắc rối, nhưng cảm giác thành tựu cũng rất rõ ràng.
Ngoài ra, lúc mới sống chung với Cố Thừa Vũ, cô ấy còn thường chia sẻ những chuyện chưa quen, chưa thoải mái, nhưng bây giờ thì ít dần, nhắc đến anh ấy hầu như toàn lời tốt đẹp, có lẽ hai người đã hòa hợp với nhau rất ổn.
Nghe bạn mình sống thuận lợi như vậy, Giang Nịnh Nguyệt cũng vui lây.
Cúp máy xong, cô duỗi người, cười tủm tỉm ôm chiếc gối vào lòng, bóp nhẹ một góc của "con sao biển".
"Vui vậy à?" Trình Thời Dật nhướng mày, ôm cả người lẫn gối vào lòng.
"Vâng, mọi thứ suôn sẻ thì đáng vui mà." cô gật đầu, dựa vào anh, thoải mái xem điện thoại.
Anh cười, hôn nhẹ lên má cô, nhưng khi cúi xuống lần nữa thì bị cô đưa tay chặn lại.
Cô lùi về sau một chút, chớp mắt nhìn anh: "Anh làm gì đó?"
"Hôn em thêm cái nữa."
Cô nhíu mày, vẫn không cho: "Không được, sẽ để lại dấu."
"Anh sẽ cẩn thận, không sao đâu."
Cô nheo mắt, lúc này thì lời anh cũng không đáng tin chút nào, cô nhích ra khỏi lòng anh... nhưng không thành, bị anh ôm ngang eo kéo lại.
"Vậy chỗ không ai nhìn thấy thì được đúng không?" anh tựa cằm lên vai cô, cọ nhẹ má cô.
...Lý lẽ gì vậy.
Cô còn chưa kịp phản bác thì chiếc gối trong lòng đã bị anh lấy mất, ném sang một bên, nụ hôn lập tức rơi xuống.
Anh quả thật giữ lời, những chỗ dễ lộ như cổ, anh không động đến, chỉ chọn những nơi bị quần áo che phủ mà hôn, thỉnh thoảng còn hỏi "chỗ này được không", "có đượckhông".
Cô mặc kệ không trả lời, nhưng anh lại cố chấp, không được đáp thì tìm đủ cách khiến cô lên tiếng... hôn vành tai, thì thầm bên tai rằng muốn nghe giọng cô.
Một trận "quậy" như vậy, dấu vết thì đều nằm ở nơi không ai thấy, nhưng eo lưng và chân cô thì mềm nhũn.
Càng nghĩ càng thấy không cam lòng, cô cắn môi nhìn anh một lúc, giơ chân định đá...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-trang-lap-lanh&chuong=48]

nhìn thì có khí thế nhưng chẳng có lực, cổ chân bị anh cười tươi nắm lấy, tay kia còn nhẹ nhàng xoa bóp bắp chân cô.
"Em muốn uống nước."
"Ừ."
Anh gật đầu, đắp chăn lại cho cô, rồi vào bếp rót nước ấm mang vào.
Cô cầm cốc uống vài ngụm, rồi lại chỉ tay: "Lấy giúp em con sao biển đi."
"Được."
Anh đem chiếc gối lại đưa cho cô, ngồi xuống mép giường nhìn cô.
Cô chớp mắt, lại nói: "Anh lấy vali ra đi, mai tối em phải dọn đồ."
"Ừ."
Vali của cô được để chung với của anh. Anh đáp một tiếng rồi đứng dậy, tiện tay mang luôn cốc nước đi.
"Anh để vali ở phòng khách rồi, không đủ thì lấy cái to hơn cho em." vài phút sau anh quay lại, ngồi bên cạnh, một tay chống xuống giường, cúi gần nhìn cô, cười, "Thưa bà xã, còn dặn gì nữa không?"
"Chưa có." cô cũng cười, vỗ nhẹ lên giường, "Có gì em nghĩ ra sẽ nói sau."
Anh gật đầu, cúi xuống hôn nhẹ lên khóe môi cô: "Tuân lệnh."
--
Chuyến team building của công ty diễn ra vào thứ Năm và thứ Sáu, còn phòng của hai người được đặt đến cuối tuần, đã đi thì ở lại nghỉ ngơi thêm vài ngày.
Ăn tối xong, cô bắt đầu dọn đồ, anh xuống dưới vứt rác, cô tiện thể bảo anh lấy luôn mấy kiện hàng vừa tới.
Anh nhanh chóng quay lại, đặt hộp hàng ở cửa, nhìn cô đang gấp đồ trên sofa: "Hai cái này anh mở luôn hay em tự mở?"
"Hai cái? Em chỉ mua một món thôi mà." cô ngẩn ra, "Anh xem tên người nhận với địa chỉ đúng không?"
Anh nhìn lại vận đơn rồi gật đầu: "Tên, địa chỉ, số điện thoại... đều đúng."
"Vậy anh mở giúp em xem là gì." cô cố nhớ lại, nhưng không ra, "Chắc là đồ em đặt trước lâu rồi."
"Ừ."
Anh lấy dao rọc giấy mở hộp.
Hộp đầu là bộ mỹ phẩm quen thuộc, anh nhận ra, đặt sang một bên, rồi mở hộp thứ hai.
Một hộp dài màu hồng, in hình cánh thiên thần, rất nhẹ, giống như quần áo.
Cô gấp xong đồ mới nhận ra bên kia im lặng khá lâu, ngẩng lên thấy anh đang cầm một món đồ màu hồng nhìn chăm chú.
"Là gì vậy?" cô đứng dậy đi lại.
Anh quay đầu nhìn cô, ho nhẹ, đặt đồ xuống, lùi sang một bên, ánh mắt có chút khó hiểu.
Cô còn đang thắc mắc, đến khi nhìn rõ thứ trong hộp... Đầu óc lập tức trống rỗng.
Màu hồng, ren, nơ, dây buộc.
Một thứ gần như... không che được gì.
Cô im lặng đóng nắp lại, cầm hộp xem thông tin, người gửi là shop, người nhận là cô, còn phần ghi chú viết: "Không cần cảm ơn :P".
Không cần nghĩ cũng biết là Hạ Mộng Oánh.
Cô hít sâu một hơi, nhắm mắt... trong đầu hiện ra cảnh bạn mình cười tủm tỉm đặt hàng.
"Đây là..." anh cuối cùng lên tiếng, trong mắt mang theo ý cười.
"À, không có gì." cô lập tức ném hộp xuống đất, cười gượng, "Chỉ là Mộng Oánh đùa thôi, không có gì đâu."
"Ồ." anh nhướng mày, gật đầu chậm rãi, "Vậy thì..."
"Không sao, để em xử lý." cô đẩy anh ra phòng khách, "Em dọn gần xong rồi, anh xem còn thiếu gì không."
"Ừ."
Cô thở phào, vừa quay lại định xử lý cái hộp thì phía sau anh bỗng lên tiếng,
"Thật ra..."
Cô quay đầu.
Anh nhìn cô, cười, mà tai lại hơi đỏ.
"Cũng... khá đẹp."
Giang Nịnh Nguyệt: "..."
--
Là người khởi xướng, Hạ Mộng Oánh theo dõi đơn hàng, thấy đã giao thành công, liền chờ sẵn tin nhắn "hỏi tội".
Giang Nịnh Nguyệt: [??????]
Hạ Mộng Oánh: [Sao vậy~ Không thích à? Cái này tớ chọn kỹ lắm đó! Rất hợp với cậu! Siêu xinh!!!]
Cô nhìn ba dấu chấm than, thở dài: [Cảm ơn cậu nhé]
Hạ Mộng Oánh: [Đã bảo không cần cảm ơn mà] Thêm một icon hôn gió.
Cô ngồi trên giường, nhìn đoạn chat một lúc, bật cười bất lực, rồi liếc sang cái hộp bên cạnh.
Im lặng một lúc, cô lại nhớ đến câu nói vừa rồi của anh, như bị ma xui quỷ khiến, mở hộp ra lần nữa, khẽ chạm vào lớp vải mỏng bên trong.
Đúng là... cũng khá đẹp.
Ngay giây sau, cô bị chính suy nghĩ của mình làm giật mình, vội đóng nắp lại, nhét cả hộp xuống đáy tủ, đóng cửa lại, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Bình Luận

0 Thảo luận