Lời Hạ Mộng Oánh nói khiến Giang Nịnh Nguyệt bật cười:
"Thích một người... dễ vậy sao?"
"Cậu gần nước gần trăng thì hưởng trước mà." Hạ Mộng Oánh chớp mắt, cầm một xiên gân bò đưa sang cho cô cắn một miếng, rồi như chợt nhớ ra điều gì, bật cười, "À không đúng, cậu mới là 'trăng' chứ."
Giang Nịnh Nguyệt chậm rãi gật đầu, rút khăn giấy lau khóe miệng: "Làm gì có chuyện nhẹ nhàng vậy."
"Thì tớ chỉ góp ý thôi mà." Hạ Mộng Oánh cười, "À đúng rồi, lát nữa tớ lấy đồ ngủ cho cậu mặc nhé."
"Ừm." Giang Nịnh Nguyệt đáp, chợt thấy điện thoại của cô bạn sáng lên, "Hình như có người nhắn tin cho cậu."
Hạ Mộng Oánh đang cầm xiên gà, hai tay đầy dầu, liền dùng khuỷu tay đẩy điện thoại sang: "Cậu xem giúp tớ đi."
Giang Nịnh Nguyệt cầm lên mở khóa, vừa vào WeChat đã thấy ngay đoạn chat của Cố Thừa Vũ được ghim lên đầu, góc ảnh đại diện còn có chấm đỏ.
Cô liếc một cái rồi dời mắt, đưa điện thoại lại: "Anh Cố nhà cậu hỏi cậu làm gì kìa."
"Ui trời." Hạ Mộng Oánh nhìn qua, lau tay rồi cầm điện thoại trả lời, tiện gửi luôn bức ảnh vừa chụp.
Cố Thừa Vũ không nhắn lại mà gọi thẳng. Hạ Mộng Oánh và Giang Nịnh Nguyệt nhìn nhau một cái, cô dứt khoát tắt máy.
Giang Nịnh Nguyệt cười: "Sao lại tắt? Nghe đi."
"Tớ..."
Chưa kịp nói hết, cuộc gọi thứ hai đã tới.
"Nghe đi nghe đi, coi như tớ không tồn tại." Giang Nịnh Nguyệt cười, dịch người sang bên để tránh lọt vào khung hình.
"Thế tớ nghe nhé?"
Giang Nịnh Nguyệt gật đầu.
Hạ Mộng Oánh lúc này mới nhận cuộc gọi. Vì Giang Nịnh Nguyệt ở ngay bên cạnh nên cô cũng không nói chuyện lâu.
"Không cần đâu, anh đừng qua, Nịnh Nguyệt ở đây, mấy hôm nay cô ấy ở với em."
Không biết đầu dây bên kia nói gì, nghe thấy tên mình, Giang Nịnh Nguyệt ngẩng lên cười:
"Nếu không muốn tớ ở thì tớ đi cũng được..."
Hạ Mộng Oánh lập tức đưa tay bịt miệng cô, rồi đổi ý, cầm một khúc ngô nhét sang, bị Giang Nịnh Nguyệt cười nhận lấy.
"Ừ, được, vậy nói sau." Cố Thừa Vũ nói gì đó khiến Hạ Mộng Oánh bật cười, "Thôi được rồi, không nói nữa, em cúp nhé."
Cúp máy xong, vừa quay đầu đã thấy Giang Nịnh Nguyệt nhìn mình đầy ý cười.
"Tớ ở đây có phải hơi...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-trang-lap-lanh&chuong=30]
làm bóng đèn rồi không?"
Hạ Mộng Oánh bất lực liếc cô: "Bóng đèn gì mà bóng đèn? Giờ tớ tắt đèn thì cậu có sáng lên được không?"
Giang Nịnh Nguyệt cười, uống một ngụm nước.
Hạ Mộng Oánh chợt nhớ ra gì đó: "À đúng rồi, trước cậu nói Ngôn Trác tìm cậu hợp tác sách đúng không? Sao rồi?"
"Khá thuận lợi, mấy hôm nữa sẽ xem lại bản thảo lần đầu."
"Thế tốt rồi." Hạ Mộng Oánh gật đầu, cười, "Hôm cậu gửi tài khoản cho tớ, tớ còn không tin, tự nhiên thành hot như vậy, nghĩ cũng thấy hơi khó tin."
"Đẹp trai, biết quay, lại viết hay, hút fan cũng dễ." Giang Nịnh Nguyệt cười, "Lúc cậu ấy tìm tớ, tớ cũng không nghĩ tới."
Hạ Mộng Oánh gật gù, lại xích lại gần: "Thế chồng cậu có biết cậu quen một anh đẹp trai vậy không?"
Giang Nịnh Nguyệt chớp mắt: "Liên quan gì tới anh ấy?"
"Chỉ hỏi thôi mà." Hạ Mộng Oánh cười tít mắt.
"Chắc là biết, tớ có nhắc qua."
"Phản ứng thế nào?"
"Không có phản ứng gì." Giang Nịnh Nguyệt nghĩ lại, nhìn cô, "Anh ấy có thể phản ứng gì chứ?"
Hạ Mộng Oánh hỏi thẳng hơn: "Không ghen à?"
Giang Nịnh Nguyệt bật cười: "Tất nhiên là không rồi!"
"Haiz." Hạ Mộng Oánh làm vẻ tiếc nuối, "Thế thì đáng tiếc thật."
Hai người lại trò chuyện một lúc, dọn dẹp rác trên bàn trà, vì lười xuống đổ nên tạm để trước cửa, định sáng mai mang đi.
Giang Nịnh Nguyệt đến đây không mang theo gì, đồ dùng đều đầy đủ. Tắm rửa xong, hai cô gái nằm chung một chăn, chẳng biết lấy đâu ra nhiều chuyện để nói đến vậy, đến khi mệt rồi nhìn đồng hồ đã hơn hai giờ sáng.
"Ngủ thôi ngủ thôi." Hạ Mộng Oánh ngáp, thò nửa người ra ngoài tắt đèn, "Buồn ngủ chết mất, mai còn đi làm nữa."
"Cậu đi làm á? Không phải cậu là chủ sao?" Giang Nịnh Nguyệt nằm nghiêng nhìn cô.
Hạ Mộng Oánh mở một trung tâm đào tạo nghệ thuật, bình thường không cần có mặt cũng vận hành được.
"Chủ thì vẫn phải phỏng vấn người chứ." Cô ấy chui lại vào chăn, "Mấy giáo viên bên tớ giờ bận quá, phải tuyển thêm một hai người."
Nói xong, cô ấy xoay người, nằm đối diện Giang Nịnh Nguyệt, thở dài một hơi.
"Được rồi, đừng thở dài nữa, ngủ đi." Giang Nịnh Nguyệt vỗ nhẹ tay cô ấy qua lớp chăn, nhắm mắt, "Ngủ ngon."
--
Giang Nịnh Nguyệt ở nhà Hạ Mộng Oánh hai ngày, chủ yếu vì... không muốn làm bóng đèn phát sáng.
Sau đó cô về nhà, tranh thủ cuối tuần về thăm ba mẹ.
Còn Trình Thời Dật đang đi công tác thì mỗi ngày đều "có mặt" rất đều đặn, nhắn tin báo ăn uống, nghỉ ngơi.
Cô hỏi anh công việc có thuận lợi không, nhận được câu trả lời khẳng định, kèm theo một sticker chú chó lắc tai rất đắc ý.
Trước đây Trình Thời Dật nhắn tin chủ yếu là chữ hoặc voice, nhưng gần đây anh bắt đầu dùng sticker nhiều hơn. Giang Nịnh Nguyệt nhận ra mấy cái đó đều quen mắt, đa phần là anh lưu từ cô, chú chó kia cũng không ngoại lệ.
Cô bật cười, gửi lại một sticker cổ vũ.
Lần này anh không trả lời ngay. Cô đặt điện thoại xuống, tiếp tục skincare. Vừa đóng nắp kem dưỡng, điện thoại liền rung, là cuộc gọi thoại của Trình Thời Dật.
Cô hơi sững lại, rồi đeo tai nghe, nhận máy.
"Em chuẩn bị nghỉ chưa?"
"Gần rồi ạ." Giang Nịnh Nguyệt hỏi, "Còn anh?"
"Anh vừa ăn xong, về nghỉ một chút rồi đi tắm."
"Muộn vậy à?" Cô nhìn đồng hồ, "Vất vả thật."
"Cũng ổn, nhìn chung khá thuận lợi."
"Thế là tốt rồi."
Hai người lại rơi vào im lặng. Từ đầu dây bên kia, cô nghe thấy tiếng động khe khẽ, cùng với hơi thở rất gần.
"Còn em? Dạo này sáng tác ổn không?"
"Khá ổn." Giang Nịnh Nguyệt cười, "Nghĩ nhiều quá lại bó tay bó chân, nên em quyết định cứ làm theo cảm xúc ban đầu, có lẽ sẽ tốt hơn."
"Ổn là tốt rồi. Bên anh cũng không có gì đặc biệt." Giọng Trình Thời Dật mang theo ý cười nhẹ, "Vậy... em nghỉ sớm đi."
"Vâng, anh cũng vậy."
"Ừm, ngủ ngon."
Cúp máy xong, Giang Nịnh Nguyệt mới nhận ra mình quên hỏi anh khi nào về. Nhưng nghĩ lại, nếu có lịch cụ thể chắc anh sẽ nói, nên cô cũng không nhắn thêm.
--
Hôm sau, cô hẹn Ngôn Trác xem lại bản thảo.
Buổi chiều, cậu ấy đến đúng giờ, còn mang theo ba cốc trà sữa.
"Đây, của bạn Lương." Ngôn Trác đưa một cốc cho Lương Điềm, "Tôi hỏi chị Nịnh Nguyệt xem em thích uống gì, chị ấy nói em thích vị này."
Lương Điềm gật đầu lia lịa: "Thích ạ, cảm ơn anh!"
"Thích là được rồi." Ngôn Trác cười, rồi mang hai cốc còn lại đến cửa phòng làm việc, gõ nhẹ.
"Vào đi."
Cửa khép hờ, Giang Nịnh Nguyệt đáp, ngẩng đầu nhìn cậu, mỉm cười mời ngồi.
"Cho chị, đồ uống mới ra của quán này khá ngon, chị thử xem?"
"Khách sáo thế." Cô cười, "Cảm ơn em."
Ngôn Trác đúng kiểu "khách hàng trong mơ". Cậu đưa ra yêu cầu rõ ràng, nhưng cũng để cô tự do sáng tạo, không có những chỉnh sửa vô lý.
Hai người làm việc rất hiệu quả, sau khi xem xong bản thảo, Giang Nịnh Nguyệt ghi lại những chỗ cần sửa, ước lượng thời gian và đưa ra lịch giao bản chỉnh sửa.
"Được, không vấn đề." Ngôn Trác gật đầu, nhìn giờ rồi hỏi, "Tối nay chị có kế hoạch gì không?"
"Tối nay à? Không có."
"Vậy đi ăn cùng nhé?" Cậu lắc nhẹ điện thoại, "Tính ra cũng gần giờ tan làm rồi."
"Được." Giang Nịnh Nguyệt gật đầu, rồi hơi do dự, "Nhưng chị còn một chút..."
"Không sao, chị cứ làm đi." Ngôn Trác đứng dậy, "Em ra ngoài dạo một chút."
"Được."
Giang Nịnh Nguyệt tranh thủ sửa luôn mấy chỗ vừa ghi, gọi cậu vào xác nhận lần nữa.
"Được rồi, vẫn theo thời gian chị nói, chị sẽ cố sớm nhất."
"Được, cô Gia..."
"Gọi chị là được." Cô cười, "Nghe 'cô Giang' kỳ lắm."
"Được, chị Nịnh Nguyệt, nghe chị vậy."
Cô dọn đồ rồi cùng Ngôn Trác rời khỏi studio. Cuối năm trời tối rất nhanh, đèn đường đã sáng từ sớm.
Đang vừa đi vừa nói chuyện, Giang Nịnh Nguyệt chợt liếc thấy một chiếc xe quen quen bên đường.
Cô khựng lại, nhìn kỹ biển số, đúng là dãy số quen thuộc. Tim cô bỗng đập nhanh hơn.
"Sao vậy?" Ngôn Trác nhận ra, cũng nhìn theo hướng cô.
Giang Nịnh Nguyệt chưa kịp trả lời, thì cửa sau xe mở ra.
Người đàn ông mặc vest bước xuống, đứng thẳng, ánh mắt hướng chính xác về phía họ, khóe môi khẽ cong lên.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận