Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Ánh Trăng Lấp Lánh

Chương 50: "Thích à?"

Ngày cập nhật : 2026-05-13 01:45:03
Sau phần phát biểu của Trình Thời Dật, chương trình tiếp tục với các tiết mục do nhân viên chuẩn bị, xen kẽ là những lượt bốc thăm trúng thưởng.
Các tiết mục đa dạng, thú vị, thậm chí có không ít "cao thủ ẩn mình". Trình Thời Dật nhìn Giang Nịnh Nguyệt chăm chú theo dõi, không khỏi cong môi cười.
Tiết mục tiếp theo là song ca nam nữ, cả hai vừa cất giọng đã khiến cả khán phòng trầm trồ, tiếng vỗ tay và reo hò nối tiếp không ngớt.
"Bạn nam kia trông cũng hơi đẹp trai đó, anh ấy làm ở bộ phận nào vậy?" cô ghé sát hỏi nhỏ.
Ngay trước mặt mình mà cô lại khen người khác, Trình Thời Dật nhướng mày, không trả lời ngay mà quay sang nhìn cô.
"Cũng hơi đẹp trai thôi." cô nhắc lại, nhấn mạnh chữ "hơi", môi mím lại cố nhịn cười.
"Cậu ta ở bộ phận pháp chế." anh giả vờ không thấy khóe môi cô đang cong lên, đáp rất nghiêm túc, "Chắc vẫn độc thân, em có muốn xin liên lạc không?"
"Không cần đâu, em có chồng rồi mà." cô nhỏ giọng đáp.
Khóe môi anh khẽ cong: "Nghe như vẫn hơi tiếc thì phải?"
"Không có, làm gì có." nếu nói thêm nữa chắc cô sẽ bật cười mất, liền ho nhẹ chuyển chủ đề, "Em đi vệ sinh một chút."
Nhà vệ sinh nằm ngoài hội trường, phải đi qua một đoạn hành lang. Lúc cô ra ngoài, xung quanh khá vắng, yên tĩnh.
Trước bồn rửa có gương trang điểm, trên bàn còn chuẩn bị sẵn tăm bông, bông tẩy trang rất chu đáo. Cô đứng trước gương, ghé lại gần soi thử, định lát nữa quay lại dặm phấn.
Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, rẽ qua góc hành lang, cô bất ngờ thấy có người đứng dựa tường phía trước. Không nghe thấy tiếng bước chân, cô giật mình, đến khi nhìn kỹ bộ đồ mới thấy quen, ngẩng lên thì bắt gặp ánh mắt Trình Thời Dật.
"...Anh làm em giật mình đấy." cô thở phào, "Sao anh ra mà không gọi em? Cứ đứng im ở đây."
"Đợi em." anh cong môi, nắm tay cô, chậm rãi đi về phía hội trường.
"Anh ra đây chỉ để đón em à?" cô nghiêng đầu nhìn anh.
"Cũng không hẳn." anh vừa nói vừa dừng bước, buông tay cô, cởi áo vest khoác lên người cô, "Tay em lạnh quá, có phải thấy lạnh không?"
"Cũng ổn, trong này có điều hòa mà." nói vậy nhưng cô vẫn kéo áo lại, trên đó còn vương mùi hương quen thuộc của anh.
Anh không đáp, bất ngờ bước lên một bước. Cô theo phản xạ lùi lại, suýt đụng đầu vào tường, may mà anh nhanh tay đỡ phía sau.
"Anh..."
Cô bị kẹp giữa tường và anh, vừa nhận ra điều gì đó thì Trình Thời Dật đã không cho cô nói hết câu. Tay còn lại của anh nâng nhẹ má cô, ngón cái lướt qua môi dưới, rồi cúi đầu, thay thế bằng một nụ hôn.
Anh chọn một góc khuất, phía hội trường nhìn sang sẽ bị che khuất, khó ai thấy được.
Giang Nịnh Nguyệt có chút căng thẳng, nhưng Trình Thời Dật dường như chẳng để ý. Nụ hôn không sâu, chỉ thoáng qua như muốn hoàn thành phần còn dang dở lúc trước trong phòng.
Nhưng nghĩ đến việc ngay gần đó là tiệc cuối năm của công ty anh, còn "ông chủ" thì lén ra ngoài hôn cô, ý nghĩ này khiến tim cô đập loạn xạ, từ cổ đến tai nóng bừng, lườm anh một cái chẳng có mấy uy lực.
"Lỡ có người đi qua thì sao?"
"Sợ gì chứ? Chúng ta đâu có làm gì sai." trong mắt anh, cô lúc này giống hệt một chú mèo xù lông, đáng yêu vô cùng, anh không nhịn được bật cười, cúi xuống hôn trộm thêm một cái ở khóe môi cô, rồi lấy gì đó từ túi ra.
"Của em."
Cô cúi nhìn, là hộp phấn và son cô để quên trong túi xách.
Anh nhìn cô, cười nhẹ: "Anh đoán em muốn dặm lại lớp trang điểm, nên mang ra cho em."
--
Dù gần gũi đến đâu thì vẫn là sếp, và nhân viên luôn có một nhóm chat "không có sếp".
Ngay khi Giang Nịnh Nguyệt và Trình Thời Dật lần lượt rời hội trường, khung chat vốn đang lác đác bỗng trở nên sôi nổi hẳn lên.
Sức mạnh của "hóng chuyện" là không thể xem thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-trang-lap-lanh&chuong=50]

Ngay từ lúc check-in đã có người phát hiện khuy măng sét của anh và khuyên tai của cô là đồ đôi, chia sẻ vào nhóm, khiến cả nhóm bàn tán rôm rả.
Lần này lại càng náo nhiệt hơn, bắt đầu từ lúc cô khoác áo vest của anh quay về chỗ ngồi, còn anh đi phía sau vài bước.
Hai nhân vật chính dĩ nhiên không hề hay biết.
Cô ngồi xuống, không nói gì với anh, nhưng ánh mắt lại thi thoảng lén nhìn sang.
Không hiểu có phải do hoàn cảnh hay không, nhưng hôm nay anh thật sự rất cuốn hút, hơn nữa ban đầu chính cô là người trêu anh khen người khác đẹp trai.
Cô lại lén nhìn một cái, lần này vừa khéo chạm phải ánh mắt anh đang chờ sẵn, ánh lên ý cười như một cái bẫy.
Lần này cô quyết định ra tay trước: "Anh nhìn em làm gì?"
"Đương nhiên là vì em đẹp rồi." anh cười, trả lời rất tự nhiên.
Cô nhìn anh, cuối cùng không nhịn được bật cười, chỉnh lại chiếc áo vest trên người, rồi quay lên sân khấu.
Buổi tiệc nhanh chóng đi đến hồi kết. Kết thúc rồi mà cô vẫn còn thấy tiếc nuối.
"Thế nào, năm sau còn muốn đến không?" anh cười hỏi.
"Đương nhiên là có." cô gật đầu, mắt cong cong, rồi lại nhìn anh.
"Đừng nhìn anh kiểu đó." anh hiểu ngay, "Năm sau anh vẫn không biểu diễn đâu."
"À..." cô bị đoán trúng, thở dài khoa trương, phồng má. Anh bật cười, giơ tay chạm nhẹ vào má cô.
Hành lang khách sạn rất yên tĩnh, trải thảm dày nên bước chân hầu như không có tiếng.
Anh quẹt thẻ mở cửa, tiện tay cắm thẻ điện, vừa định tháo cà vạt thì bị cô ngăn lại.
"Đợi đã!"
Anh hơi khó hiểu nhưng vẫn dừng lại, nhìn cô cởi áo vest đang khoác ra trả cho anh.
"Anh mặc lại đi."
Anh cười, mặc lại áo: "Sao vậy?"
Cô không nói, giúp anh chỉnh lại áo và cà vạt, cài cúc lại, tiện tay còn khẽ chạm qua ngực và eo anh, rồi mới hài lòng lùi lại ngắm.
Anh nhướng mày, thuận theo ý cô bước lại gần: "Thích à?"
Chính là ý đó, cô cười sâu hơn, gật đầu.
Anh gật nhẹ, lại tiến thêm một bước, tay đặt lên eo cô.
Vải váy mỏng ôm sát, gần như ngay lập tức cô cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay anh. Lúc này cô mới nhận ra ánh mắt anh có chút gì đó... mang tính xâm lấn, vội chớp mắt, định "rút lui".
"Ừmm... cũng muộn rồi, em đi tắm trước nhé."
Cô vừa quay người định chạy, nhưng chưa kịp bước thì đã bị anh ôm từ phía sau, cánh tay siết ngang eo, kéo cô vào lòng.
"Không được." anh ghé sát tai cô, giọng trầm, "Chuyện còn chưa xong."
"...Chuyện gì?"
"Chính em bảo anh mặc lại vest." anh hôn nhẹ bên tai cô, "Vậy em cũng phải chịu trách nhiệm... giúp anh cởi ra."
Không khí lập tức trở nên mờ ám.
Phía đối diện là gương toàn thân, cô nhìn rõ hình ảnh anh ôm mình từ phía sau, còn khẽ cọ má cô đầy thân mật.
Mặt cô nóng lên, quay đi chỗ khác, rồi xoay người lại trong lòng anh, đối diện ánh mắt anh.
Tim đập nhanh, má nóng ran... nhưng khí thế thì không thể thua.
Cô vòng tay qua cổ anh, nhón chân hôn nhẹ lên khóe môi anh: "Được thôi, em chịu trách nhiệm."
Quần áo rơi xuống sàn, chẳng ai còn tâm trí để nhặt.
Sau đó hai người vào phòng tắm cùng nhau, hơi nước ấm lan tỏa, bầu không khí càng trở nên mềm mại, quấn quýt.
Cuối cùng tắm bao nhiêu lần cũng không rõ.
Cô gần như không còn sức, được anh bế ra ngoài, đặt ngồi trước gương, chậm rãi lau tóc rồi cầm máy sấy giúp cô.
Động tác của anh vẫn còn vụng về, sợ làm đau cô, sợ nóng quá, cứ liên tục hỏi nhiệt độ có ổn không.
Cô nheo mắt hưởng thụ, hơi ấm khiến cơn buồn ngủ kéo đến, không kìm được mà nhắm mắt lại.
Anh kiên nhẫn sấy khô từng chút một, rồi dùng lược chải nhẹ từ trên xuống. Tóc cô đen mượt, buông xuống như thác.
Cô ngáp một cái, dựa lưng vào anh: "Em buồn ngủ quá..."
"Ừ." anh cười, bóp nhẹ vai cô, hôn lên đỉnh đầu rồi bế cô lên giường, chỉnh gối cho cô tựa.
Cô thoải mái dựa vào, cầm điện thoại lên xem, chợt hít nhẹ một hơi.
"Sao vậy?" anh đang nhặt quần áo, ngẩng lên nhìn cô, "Khó chịu chỗ nào à?"
"Không phải." cô lắc đầu, "Anh... tuần sau có rảnh không?"
"Tuần sau à?" anh nghĩ một chút, "Dự án gần xong rồi, chắc không bận lắm, sao thế?"
"Em vừa thấy Mộng Mộng nhắn, bọn em vốn hẹn đi xem triển lãm, nhưng cô ấy bận không đi được." cô nhìn anh, "Nếu anh rảnh... đi cùng em được không?"
"Được chứ, nhưng mà..."
Anh dừng lại, đặt quần áo sang một bên, bước đến ngồi xuống cạnh cô, chống tay bên cạnh, nghiêng đầu nhìn cô.
"Nghe thế này... anh chỉ là phương án dự phòng của em thôi à?"

Bình Luận

0 Thảo luận