Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Ánh Trăng Lấp Lánh

Chương 53: "Hôn anh một cái."

Ngày cập nhật : 2026-05-13 01:45:03
Cuối cùng họ cũng chẳng làm gì cả, chỉ đắp chăn nằm nói chuyện. Nói một lúc thì cơn buồn ngủ dần kéo đến. Trình Thời Dật hỏi cô điều gì đó, cô không đáp, anh lại khẽ gọi tên cô, quay đầu sang nhìn mới phát hiện cô đã ngủ mất rồi.
Anh lặng lẽ nhìn cô một lúc, cẩn thận vén một lọn tóc rơi trên má cô ra sau tai, rồi kéo lại chăn cho cô, sau đó mới tắt đèn đầu giường.
Căn phòng chìm vào bóng tối, giọng anh khẽ như thì thầm: "Ngủ ngon."
Đêm đó Giang Nịnh Nguyệt không mơ gì, ngủ một mạch đến sáng. Mơ màng duỗi người, rồi mới chậm rãi nhận ra bên cạnh đã trống không.
Cô đưa tay chạm thử nửa bên giường, có lẽ anh đã dậy từ lâu.
Lăn qua lăn lại thêm một lúc, cô mới với lấy điện thoại trên tủ đầu giường xem giờ, chưa đến mười giờ sáng.
Nấn ná thêm một chút, cô mới chịu xuống giường, xỏ dép, mở cửa đi ra ngoài. Đi một vòng rồi vào bếp, thấy anh và mẹ đứng cạnh nhau, đang cùng nghiên cứu gì đó.
"Hai người... làm gì thế?"
"Em dậy rồi à." anh quay lại cười, rồi nhìn sang Chu Vân, "Anh đang học với mẹ."
"Sáng sớm Tiểu Trình đã dậy rồi, bảo muốn học mẹ gói hoành thánh." Chu Vân cười, nhích sang một chút để cô nhìn thấy nguyên liệu trên bàn, "Chỉ có con là ngủ đến tận giờ này."
Cô nhìn sang anh, anh đang cười với cô. Cô cũng bật cười, tiến lên, khoác tay cả hai người, nhìn những chiếc hoành thánh xếp ngay ngắn trên thớt, trông ra dáng lắm:
"Cái này... con có được ăn thử thành phẩm không?"
Chu Vân nhẹ đánh vào lưng cô, giọng trách nhưng đầy ý cười: "Chỉ biết ăn."
Anh cười: "Muốn ăn bao nhiêu? Anh nấu cho em."
Cô lập tức "gọi món" với anh, rồi bị mẹ đuổi đi rửa mặt.
Đợi cô quay lại, ngồi xuống bàn ăn, anh vừa lúc bưng ra một bát hoành thánh nóng hổi, đặt trước mặt cô.
"Thử đi."
Anh ngồi đối diện, ánh mắt đầy mong chờ.
"Được ạ." cô cười, múc một thìa nước nếm thử, rồi ngẩng lên nhìn anh.
"Thế nào?"
Cô gật đầu, lại chọn một cái, thổi nguội rồi ăn.
Cô ăn, anh thì ngồi đối diện nhìn cô ăn, một tay chống cằm, tay kia đặt lên cốc nước, trên môi là nụ cười nhè nhẹ.
Hoành thánh rất ngon, nhưng cô đã đánh giá quá cao sức ăn của mình vào buổi sáng, ăn chưa đến nửa bát mà tốc độ đã chậm lại rõ rệt.
"Ăn không nổi rồi chứ gì?" Chu Vân đi ngang qua nhìn một cái là biết ngay.
"...Mẹ!" cô bất lực, rồi nhìn sang anh.
Anh cười, nhìn bát của cô: "Không ăn nổi à?"
"Hơi hơi ạ."
"Không ăn được thì đừng cố." anh đẩy cốc nước sang một bên, "Không muốn ăn nữa thì đưa anh."
Cô gật đầu, đẩy bát sang cho anh, rồi bổ sung: "Không phải em thấy không ngon đâu, là thật sự no rồi."
"Anh biết." anh cong môi, rất tự nhiên ăn nốt phần còn lại, rồi đứng dậy mang vào bếp rửa.
Cô cũng đi theo, đứng bên cạnh nhìn anh rửa bát.
Anh cười nhìn cô, rồi liếc ra ngoài xác nhận mẹ không ở gần, quay lại hơi nghiêng đầu:
"Lại đây."
"Hả?" cô bước lại gần, "Sao thế?"
"Giúp anh xắn tay áo."
Cô gật đầu, xắn tay áo cho anh hai lớp: "Xong rồi."
"Hôn anh một cái."
"Được..." cô vừa ngẩng lên thì bắt gặp ánh mắt đầy ý cười của anh.
Một cái bát một cái thìa nhanh chóng rửa xong. Anh đổi vòi nước, một tay cầm khăn rửa, còn rất "chu đáo" hơi nghiêng người về phía cô, như tạo điều kiện cho cô hành động.
Cô: "......"
Cô nhìn anh hai giây, liếc ra cửa bếp, rồi nhanh chóng hôn một cái lên má anh, sau đó quay người chạy về phòng.
Điện thoại vẫn đang sạc trên tủ đầu giường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-trang-lap-lanh&chuong=53]

Cô vào phòng cầm lên xem, mười phút trước có cuộc gọi nhỡ của Hạ Mộng Oánh.
Cô gọi lại, đi một vòng trong phòng rồi nằm xuống ghế lười.
Điện thoại vừa kết nối, bên kia vang lên tiếng ồn ào, tiếng người nói cười, trẻ con la hét. Một tiếng "cạch" vang lên, rồi yên tĩnh lại, tiếp đó là tiếng thở dài của Hạ Mộng Oánh.
"Chịu luôn."
"Sao thế?" cô bật cười.
"Ồn muốn điếc luôn ấy." Hạ Mộng Oánh ngáp một cái, "Ở nhà tớ có mấy đứa nhỏ cùng tuổi, bình thường không mấy khi gặp nhau, giờ Tết tụ lại chơi điên lắm."
"Nghe thấy rồi." cô nói, "Giờ cậu ở đâu?"
"Đang trốn trong phòng cho yên đây." Hạ Mộng Oánh hỏi lại, "Còn cậu?"
"Tớ ở nhà."
"Chồng cậu về cùng à?"
"Ừ." cô đáp, vừa nói xong thì thấy anh xuất hiện ở cửa, cô chỉ vào điện thoại, ra khẩu hình "Hạ Mộng Oánh".
Anh gật đầu, không nói gì, đặt cốc nước lên tủ đầu giường.
Đầu bên kia Hạ Mộng Oánh cười khẽ: "Ừm, tốt ghê."
"Dạo này cậu ổn không? Sau Tết còn bận vậy không?"
"Chắc không đâu." cô ấy duỗi người, "Trước đó bận chết luôn, sau Tết chắc đỡ hơn."
"Thế thì tốt, rảnh rồi nghỉ ngơi cho khỏe."
"À đúng rồi." Hạ Mộng Oánh bỗng hào hứng, "Cậu có bận không? Đợi lớp này kết thúc, tụi mình đi du lịch đi?"
"Được thôi." cô đồng ý ngay, "Bao giờ kết thúc?"
"Mùng 8."
"Mùng 8 à..." cô cắn môi, "Chắc không được rồi."
"Sao vậy?"
"Ừ, mùng 10 là sinh nhật Trình Thời Dật."
"À..." Hạ Mộng Oánh thở dài, "Thế thì thôi, không thể làm lỡ sinh nhật chồng cậu được."
Cô bật cười: "Nói chuyện cho đàng hoàng."
"À mà..." Hạ Mộng Oánh đổi giọng đầy tò mò, "Món quà lần trước tớ gửi cậu, thế nào?"
"Quà gì..." cô nói nửa chừng thì nhớ ra, bật cười bất lực, "Ha."
"Ơ kìa." Hạ Mộng Oánh nói rất nghiêm túc, "Tớ chọn kỹ lắm đấy, màu này hợp cậu lắm, vừa dịu dàng vừa đáng yêu..."
"Được rồi, được rồi." cô hít sâu, cắt lời, "Cảm ơn cậu nhé."
"Thật mà..."
Cô: "......"
Nói thật thì món đồ đó rất đẹp, từ chất liệu đến thiết kế đều tinh xảo, chỉ là... muốn mặc thì vẫn cần chuẩn bị tâm lý.
"Thôi không nói nữa." Hạ Mộng Oánh đổi chủ đề, "Cậu nghĩ xong quà sinh nhật cho anh ấy chưa?"
"Coi như rồi."
Cô ấy không hỏi thêm, chỉ cười: "Anh ấy không ở cạnh cậu đấy chứ?"
"Không, sao?"
"Nếu có thì tớ không làm phiền hai người nữa."
"Không sao, có cũng vẫn nói chuyện được."
Hai người lại nói chuyện thêm một lúc, bên kia bỗng có tiếng gọi.
"Hình như có người gọi cậu?"
"Ừ, mẹ tớ gọi." Hạ Mộng Oánh thở dài, "Tớ đi đây, nói chuyện sau nhé."
"Ừ, đi đi."
Cúp máy, cô ra khỏi phòng, đi một vòng không thấy anh, liền vào bếp hỏi mẹ.
"Ba con đi mua đồ rồi, mua thêm trái cây, xách không nổi nên mẹ bảo Tiểu Trình đi cùng."
"À." cô gật đầu, bắt đầu vo gạo theo lời mẹ, nhưng thấy mẹ nhìn mình cười đầy ẩn ý.
"...Sao vậy ạ?"
"Không có gì." Chu Vân lắc đầu, "Chỉ là thấy con với Tiểu Trình sống với nhau tốt như vậy, ba mẹ yên tâm rồi."
Cô cười: "Bọn con vốn vẫn ổn mà."
"Ừ, rất ổn." Chu Vân mỉm cười, "Hồi đầu con dẫn nó về, nói muốn kết hôn, ba mẹ thật sự cũng hơi lo, sợ con chỉ tùy tiện chọn một người để đối phó."
Cô khựng lại, cười có chút chột dạ: "...Sao lại thế được."
Chu Vân gật đầu: "Sau này tiếp xúc nhiều với Tiểu Trình, mới thấy là ba mẹ nghĩ nhiều quá."
Cô hiểu, từ đầu đến cuối, ba mẹ luôn là vì cô.
Cô cười, tiến lại tựa vào vai mẹ:
"Bọn con thật sự rất ổn."
"Ba mẹ cứ yên tâm đi."

Bình Luận

0 Thảo luận