Sau khi hẹn trước với Giang Nịnh Nguyệt sẽ đến nhà cô vào trưa thứ Bảy, Trình Thời Dật như thường lệ đến sớm mười phút, đỗ xe dưới lầu đợi, rồi đón cô đi cùng. Giang Nịnh Nguyệt rất đúng giờ, vừa nhận được tin nhắn của anh đã trả lời ngay, hai phút sau đã xuống tới nơi.
Cửa tòa nhà vừa mở, cô liếc mắt đã thấy anh đang tựa bên cửa xe.
Hôm nay anh mặc một bộ vest casual màu xám nhạt, không quá xuề xòa mà cũng không quá trang trọng, tóc có vẻ đã được chỉnh lại, trông rất gọn gàng, tinh thần sáng sủa.
"Thế nào? Ổn chứ?"
Thấy cô bước ra, anh đứng thẳng người hơn, cúi đầu chỉnh lại áo, rồi nhìn cô chờ một câu đánh giá.
"Rất ổn." Giang Nịnh Nguyệt mỉm cười gật đầu.
Anh cũng cười, mở cửa ghế phụ cho cô: "Lên xe đi."
Đây là lần đầu tiên Trình Thời Dật đến nhà bố mẹ cô. Xe vừa nổ máy, anh vừa lái ra khỏi khu, vừa nói: "Em nhập địa chỉ đi."
"Ừ."
Bản đồ nhanh chóng hiện tuyến đường, xe chạy ổn định lên phố. Qua một khúc cua, phía trước là đoạn đường thẳng dài. Trình Thời Dật cầm vô lăng, liếc nhìn người bên cạnh.
"Nịnh Nguyệt."
Giang Nịnh Nguyệt đang mải suy nghĩ, trong đầu lặp đi lặp lại cách mở lời với bố mẹ cho tự nhiên, nghe thấy tên mình liền theo phản xạ đáp: "Ừ, sao..."
Nói được nửa câu mới chợt nhận ra anh vừa gọi mình thế nào, lời nói khựng lại. Cô quay đầu nhìn anh, chớp mắt.
Hôm qua hai người đã gọi điện, đối chiếu rất kỹ mọi chi tiết có thể xảy ra khi giả làm một cặp đôi, trong đó có cả cách xưng hô. Việc anh gọi cô là "Nịnh Nguyệt" cũng là đã bàn trước, chỉ là đột nhiên nghe vẫn thấy hơi không quen.
"Vẫn thấy không tự nhiên à?"
"Có một chút." Cô trả lời rất thật, rồi xua tay, "Không sao, em tự quen dần là được."
Anh cong môi nhìn cô một cái, gật đầu: "Ừ."
Đến nhà bố mẹ cô, Trình Thời Dật đỗ xe, mở cốp lấy ra mấy túi quà đã chuẩn bị gọn gàng. Một mình anh cầm không xuể, còn nhờ cô giúp.
"Sao anh mua nhiều vậy?" Cô mở to mắt, nhận lấy một túi.
"Cũng bình thường mà, cái gì nghĩ được thì mua thôi." Anh đóng cốp, "Lần đầu đến, phải làm cho đàng hoàng chút."
Không chỉ là lần đầu anh đến, mà cũng là lần đầu Giang Nịnh Nguyệt dẫn người về nhà. Vừa bước vào, hai người đã nhận được sự đón tiếp rất nhiệt tình.
Chu Vân kéo Trình Thời Dật ngồi nói chuyện, ban đầu cô còn hơi căng thẳng, nhưng anh nhìn cô một cái trấn an, rồi đối đáp rất tự nhiên, khiến cô dần yên tâm.
Trong bữa ăn, Giang Nịnh Nguyệt quan sát sắc mặt, thấy bố mẹ mình có ấn tượng khá tốt với anh, liền nhẹ nhàng chạm chân anh dưới bàn, ra hiệu mình sắp nói.
"Ba, mẹ, thật ra hôm nay tụi con về còn có một chuyện muốn nói." Cô hắng giọng.
Chu Vân và Giang Hoài Xuyên nhìn nhau, có chút bất ngờ. Cô hít sâu một hơi, quay sang nhìn Trình Thời Dật. Anh cũng đang nhìn cô, trong mắt là ý cười dịu nhẹ.
"Con và Thời Dật... tụi con dự định kết hôn."
Mới cách đây không lâu Chu Vân còn lo con gái không chịu yêu đương, vậy mà bây giờ đột nhiên xuất hiện một "con rể tương lai", khiến bà nhất thời không kịp phản ứng. Phải một lúc sau mới tìm lại được giọng nói:
"Hai đứa mới quen bao lâu mà đã tính chuyện kết hôn rồi?"
Giang Hoài Xuyên tuy khá hài lòng với Trình Thời Dật, nhưng vẫn nhíu mày: "Tiểu Nguyệt, mẹ con nói đúng, chuyện kết hôn không phải chuyện đùa."
"Chú, cô yên tâm, cháu không đùa." Trình Thời Dật lên tiếng trước cô,
"Cháu nghiêm túc với Nịnh Nguyệt." Anh dừng một chút, giọng trầm xuống, "Dù bọn cháu quen nhau chưa lâu, nhưng thật ra... cháu đã thích cô ấy từ rất lâu rồi."
Giang Nịnh Nguyệt quay đầu nhìn anh, ánh mắt không giấu được sự bất ngờ.
"Chuyện này Nịnh Nguyệt cũng không biết." Anh cười, nhìn lại cô, ánh mắt dịu đi, mang theo chút dịu dàng kéo dài, "Từ hồi cấp ba, cháu đã thích cô ấy."
Đầu óc cô gần như trống rỗng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-trang-lap-lanh&chuong=12]
Những lời này hoàn toàn không nằm trong "kịch bản" hai người đã thống nhất, nhưng lúc này lại không thể ngắt lời, chỉ đành để anh tiếp tục.
"Lúc đó cô ấy học lớp bên cạnh, bọn cháu quen nhưng không thân, nên cô ấy không biết."
Anh dừng hai giây, "Cháu biết thời điểm đó việc học là quan trọng nhất, cô ấy còn thi năng khiếu, áp lực càng lớn, nên cháu không muốn làm phiền, cũng không muốn gây thêm gánh nặng cho cô ấy."
"Sau đó cháu chuẩn bị đi du học, mọi chuyện cứ thế trôi qua."
"Sau khi về nước, cháu cũng không thích xem mắt, trước giờ đều tìm cách từ chối. Nhưng lần này biết đối tượng là Nịnh Nguyệt, cháu lập tức đồng ý."
Anh cười nhẹ: "Có lẽ là cháu may mắn, đi một vòng rồi vẫn gặp lại cô ấy. Dù bây giờ cả hai đều đã thay đổi, nhưng xin chú cô tin cháu, tình cảm của cháu với cô ấy không thay đổi. Lần này... cháu không muốn bỏ lỡ nữa."
Những lời nói chân thành khiến không khí dịu lại. Sau bữa ăn, Trình Thời Dật còn được Giang Hoài Xuyên gọi vào phòng riêng nói chuyện. Không biết hai người nói gì, chỉ biết khi ông bước ra, sắc mặt đã mềm đi rõ rệt.
Giang Nịnh Nguyệt không thể không thừa nhận, anh thật sự "cao tay", dễ dàng lấy được sự đồng ý của bố mẹ cô, những lo lắng hai người từng dự đoán gần như không xuất hiện.
Rời khỏi nhà, anh đưa cô đến studio. Ngồi ở ghế phụ, cô nhớ lại những lời anh nói trên bàn ăn, thi thoảng lại liếc nhìn anh, rõ ràng muốn nói gì đó nhưng lại ngập ngừng.
"Muốn nói gì?" Anh nghiêng đầu nhìn cô.
"Những lời anh nói lúc nãy... về việc anh thích em từ cấp ba." Cô nhìn anh, "Không phải... là thật chứ?"
Cô vốn đã mơ hồ nghi ngờ, còn bây giờ...
Anh bật cười, không trả lời ngay. Xe dừng lại trước đèn đỏ, anh quay sang nhìn cô.
"Em thấy... nghe có giống thật không?"
Có những lúc anh thẳng thắn chân thành, nhưng cũng có lúc lại rất "cáo", giống như bây giờ. Anh nhẹ nhàng đẩy câu hỏi lại cho cô, khiến cô không đoán được ý anh.
"Dù sao thì..." Cô cân nhắc một chút, không trả lời trực diện, "ba mẹ em tin là thật."
Anh nhìn cô một lúc, rồi gật đầu cười: "Vậy là đủ rồi."
Nói xong, anh chợt nhớ ra: "À, sáng mai em có rảnh không?"
"Có, sao vậy?"
"Đi đăng ký kết hôn."
--
Giang Nịnh Nguyệt chưa từng tưởng tượng ra việc mình kết hôn sẽ như thế nào, càng chưa từng nghĩ đến cảnh đi đăng ký kết hôn.
Khi bước ra khỏi cục dân chính, ngồi lại trong xe, cô cầm cuốn sổ đỏ mỏng trong tay lật đi lật lại. Trên nền đỏ là bức ảnh hai người đứng sát nhau, mỉm cười, bên cạnh là thông tin cá nhân.
Cảm xúc lúc này rất khó gọi tên. Cô biết rõ cuộc hôn nhân này trên thực tế là "có danh không thực", nhưng cuốn sổ nhỏ này lại khiến cô và anh thực sự bị ràng buộc với nhau.
Trình Thời Dật thắt dây an toàn xong không khởi động xe ngay, một tay đặt lên vô lăng, hơi nghiêng người nhìn cô. Anh nhìn cô lật qua lật lại cuốn sổ hồi lâu, rồi mới cất vào ngăn khóa kéo trong túi.
Cô ngẩng đầu lên mới phát hiện xe vẫn chưa chạy, quay sang nhìn anh: "Sao vậy?"
"Có thứ này muốn đưa cho em." Anh mở ngăn chứa đồ, lấy ra một hộp nhung dài, đưa cho cô.
Nhìn hình dáng và chất liệu, cô đoán được bên trong là gì, nên không nhận ngay: "Sao lại đưa em cái này?"
"Em mở ra xem trước đi."
Không chống lại được sự kiên trì của anh, cô vẫn nhận lấy. Mở hộp ra, bên trong quả nhiên là một sợi dây chuyền, mặt dây là một chiếc nhẫn kim cương hình trái tim.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, có chút sững sờ.
Trước đó khi bàn chuyện kết hôn, hai người đã rất ăn ý bỏ qua bước cầu hôn, chỉ thống nhất trước đám cưới sẽ cùng đi chọn nhẫn cưới, nên cô mặc nhiên cho rằng... không cần đến nhẫn kim cương.
"Hoàn cảnh đặc biệt nên bỏ qua bước cầu hôn." Trình Thời Dật nói, "nhưng anh vẫn thấy nhẫn thì không nên bỏ. Lại đoán em có thể sẽ không quen đeo trên tay, nên anh tự ý đổi thành mặt dây chuyền, em xem có thích không?"
Dù xét về ý nghĩa hay giá trị, chiếc nhẫn này đều quá mức đắt đỏ. Giang Nịnh Nguyệt vừa định đóng nắp lại trả cho anh thì anh đã đưa tay chặn trước một bước.
"Em nhận đi." Trình Thời Dật cười, "anh cũng không có ai khác để tặng. Em mà không nhận thì coi như anh tiêu tiền vô ích rồi. Cứ xem như... đạo cụ để diễn cho trọn vẹn."
Giang Nịnh Nguyệt không trả lời ngay, ngẩng đầu nhìn anh, dường như đang cân nhắc cách nói.
Cuối cùng vẫn là Trình Thời Dật phá vỡ sự im lặng. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng điềm tĩnh mà chân thành: "Em không thích à? Nếu không thích kiểu này thì anh đi đổi cái khác."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận