Hạ Mộng Oánh im lặng mấy giây, như thể cần thời gian để tiêu hóa thông tin, rồi mới bật ra thành tiếng:
"Không phải chứ? Giang Nịnh Nguyệt, cậu... thật đấy à? Hai người... thật luôn á?"
"Nhỏ thôi." Giang Nịnh Nguyệt bật cười, hơi đưa điện thoại ra xa, "Đợi tớ chút, tớ lấy tai nghe đã, rồi nói từ từ."
"Cậu khai hết cho tớ!"
"Ừm..." Cô đeo tai nghe vào, nghĩ một chút rồi nói, "Chuyện hơi dài."
"Vậy thì kể từ đầu."
Cô tóm gọn lại:
"Thì tớ hỏi anh ấy có phải thích tớ không... anh ấy nói là có."
Câu nói nhẹ như vậy, nhưng lại giống như một quả bom nổ dưới nước.
Hạ Mộng Oánh nghẹn lời một lúc lâu mới nói được:
"Không luôn hả? Cậu hỏi thẳng luôn á? Anh ta cũng thừa nhận luôn? Khiếp thật... rồi sao nữa? Cậu nói gì?"
Giang Nịnh Nguyệt không trả lời ngay.
Cô nhìn về phía cánh cửa phòng đã đóng lại, ánh mắt dừng lại một lúc, rồi bỗng khẽ cong môi, giọng rất nhẹ:
"Tớ phát hiện ra... hình như tớ thật sự thích anh ấy."
Khoảnh khắc nói ra câu này, cô cảm thấy như có thứ gì đó trong lòng được tháo gỡ, nhẹ nhõm hẳn.
"Thật luôn à? Vậy thì tốt quá rồi!" Giọng Hạ Mộng Oánh cũng vui hẳn lên, "Thế là hai người chính thức ở bên nhau rồi đúng không? Ôi, tốt quá!"
"Cũng... gần như vậy." Cô cười, "Được rồi, đừng nói chuyện của tớ nữa, chẳng phải cậu còn vấn đề cần giải quyết à? Cậu định đồng ý không?"
"Chắc là đồng ý." Hạ Mộng Oánh suy nghĩ một chút, "Dù sao tớ cũng đâu phải không có chỗ đi, nếu anh ta làm tớ tức thì tớ dọn về."
"Được đấy, tớ thấy..."
Giang Nịnh Nguyệt vừa nói vừa vươn vai, tiện tay ôm lấy chiếc gối hình sao biển, bóp bóp hai cái "cánh" mềm mềm của nó, chợt nhận ra tay mình đang trống không, câu nói bỗng dừng lại.
"Cậu thấy gì?"
Một ý nghĩ lướt qua trong đầu, cô hoàn hồn, cười:
"Không có gì, cậu vừa nói gì ấy nhỉ?"
"Cậu đang nói dở mà! Cậu thấy sao?"
"À, tớ nói là... tớ thấy ổn mà." Cô cười nhẹ, đầu ngón tay vô thức vuốt phần má hồng của gối, "Tớ ủng hộ cậu."
--
Sau khi nhận được bản thảo, Lục Trác nhanh chóng phản hồi, nói không có vấn đề gì, tiến độ xuất bản cũng rất thuận lợi, đến lúc có sách mẫu sẽ gửi cho cô ngay.
Một lát sau cậu lại nhắn thêm:
[Còn một việc nữa, sau khi chốt bên em sẽ bắt đầu quảng bá, có thể sẽ nhắc đến chị, chị tiện phối hợp chứ?]
Giang Nịnh Nguyệt trả lời ngay:
[Được chứ, không vấn đề gì. Nhưng tài khoản của chị đều do Tiểu Lương quản lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-trang-lap-lanh&chuong=38]
Chị tạo nhóm nhé, có gì cứ trao đổi trực tiếp với em ấy]
[Được]
Trao đổi xong, cô lại đi tìm Lương Điềm.
Cô bé vốn đã có thiện cảm với Lục Trác, nghe vậy lập tức vui vẻ đồng ý.
"À đúng rồi chị, chị có xem nhóm của Fansi chưa?" Lương Điềm vừa ghi chép vừa nói, "Bên đó cũng bắt đầu chuẩn bị nội dung quảng bá rồi, muốn hẹn chị chụp phỏng vấn với video ngắn."
"Ừ, được thôi."
"Vậy... ngày kia được không?"
"Được."
Lương Điềm ghi lại, rồi ngẩng đầu lên, chớp mắt nhìn cô:
"À chị, cái hoodie collab với Tella trước đó, hôm nay họ hỏi size, em báo M nhé?"
"Ừ, được."
Cô bé lại hỏi tiếp, mắt sáng rực:
"Chị có lấy bản nam không?"
Phản xạ đầu tiên của Giang Nịnh Nguyệt là "lấy làm gì", nhưng nhìn ánh mắt Lương Điềm, cô bật cười, gật đầu:
"Được chứ."
"Vậy anh rể mặc size gì? Em báo luôn."
Câu hỏi này khiến cô khựng lại.
Cô phát hiện ra... mình thật ra chẳng biết rõ size quần áo của Trình Thời Dật.
Im lặng một chút, cô nói:
"Chắc là L."
"Ok ạ!"
Không chỉ là size quần áo, cô chợt nhận ra, mình thật ra hiểu về anh không nhiều.
Bình thường, hầu hết đều là anh chiều theo sở thích của cô. Mỗi lần hỏi anh, câu trả lời thường là "đều được" hoặc "theo em", kiểu như vậy.
Cô quay về phòng vẽ, ngồi xuống xoay ghế một vòng nhỏ, mở WeChat.
Tin nhắn cuối cùng là của anh vào buổi trưa, nói tối nay có buổi tiệc nên sẽ về muộn, cô đã trả lời "ok" và dặn anh uống ít rượu.
Cô nhìn con trỏ nhấp nháy một lúc, gõ một câu "đang làm gì", rồi lại xóa đi.
Không biết có làm phiền anh không.
Nhưng chưa kịp suy nghĩ xong, anh đã trả lời:
[Sao lại thu hồi?]
Cô đành nhắn lại:
[Anh đang bận không? Em có chuyện muốn hỏi anh.]
Ngay lập tức, điện thoại hiện lên cuộc gọi.
Cô nhấn nghe.
"Anh vừa họp xong, giờ đang rảnh." Giọng anh trầm hơn một chút, rất dịu, "Có chuyện gì à?"
"Thật ra cũng không có gì." cô nói, "Chỉ là muốn hỏi... bình thường anh mặc size L đúng không?"
Bên kia khẽ cười:
"Sao tự nhiên hỏi vậy?"
"Có brand collab gửi đồ cho em, có cả đồ đôi, nên em hỏi anh."
Có lẽ vì hai chữ "đồ đôi", giọng anh càng rõ ý cười:
"Ừ, L là được."
"Vậy là xong rồi." cô khẽ ho một tiếng, "Không làm phiền anh nữa nhé."
"Khoan đã." anh gọi lại, "Còn em thì sao? Có bận không?"
Cô cười:
"Cũng không."
Anh như vừa vươn vai, giọng lười biếng pha chút vui vẻ:
"Không bận thì... nói chuyện với anh thêm một lúc nhé?"
"Được thôi."
"Em đang làm gì?"
"Em đang nghỉ ngơi thôi ạ." cô tựa lưng, nhẹ nhàng đung đưa chân, kể cho anh nghe về công việc gần đây.
Anh nghe rất yên lặng, thỉnh thoảng đáp lại vài câu.
Hai người hiếm khi nói chuyện điện thoại lâu như vậy.
Cô chợt im lặng.
Bên kia chỉ còn lại tiếng hô hấp rất khẽ của anh, khiến trong lòng cô dâng lên một cảm giác khó gọi tên.
"Sao vậy?"
"Không có gì."
Cô nhìn xuống bàn tay mình, chiếc nhẫn sáng nay đeo vào vẫn còn đó, ánh lên dưới ánh đèn.
Cô khẽ cười, đổi chủ đề:
"À đúng rồi, hôm nay anh có tiệc đúng không?"
"Ừ, chắc về hơi muộn." Anh dừng lại một chút, "Anh nhờ em một việc nhé?"
"Việc gì ạ?"
"Khoảng hơn chín giờ, em gọi cho anh một cuộc." anh cười, "Làm cái cớ về sớm."
"Được thôi." cô nghĩ một chút, "Em có cần diễn gì không?"
"Không cần." anh cười nhẹ, "Em cứ nghe anh diễn là được."
Chỉ là gọi điện thôi, cô đồng ý ngay, còn đặt hẳn báo thức để không quên.
--
Đúng giờ, cô đang ngồi trên sofa xem TV, liền cầm điện thoại gọi cho anh.
Chuông reo vài tiếng mới được bắt máy, bên kia hơi ồn.
Cô còn chưa kịp nói gì, anh đã lên tiếng trước, giọng rất tự nhiên:
"Vợ ơi, sao vậy?"
Hai chữ "vợ ơi" khiến tim cô đập mạnh.
Cô mở miệng nhưng không nói được gì.
May mà cô không cần nói gì cả.
Anh tiếp lời:
"Ừ, anh biết rồi, lát nữa anh về."
Anh dừng lại, giọng mang theo ý cười,
"Ừ, nghe em."
Lúc này cô mới tìm lại được giọng mình:
"Anh... không uống nhiều chứ?"
Giọng anh vẫn bình thường.
"Không đâu, vợ yên tâm."
Lại thêm một lần gọi "vợ".
Cô mím môi, thở nhẹ:
"Vậy anh về sớm nhé, đi đường cẩn thận."
"Ừ."
Cúp máy.
Cô nhìn màn hình một lúc lâu rồi mới tắt đi, quay lại xem TV.
...nhưng hoàn toàn không xem nổi.
Điện thoại lại sáng lên. Là tin nhắn của Trình Thời Dật:
[Ổn rồi]
kèm theo một bức ảnh trong xe, nói anh đã trên đường về.
Cô xem ảnh, rồi gửi lại một sticker "OK".
Khoảng nửa tiếng sau, anh về đến nhà.
Cửa mở, cô nằm trên sofa quay đầu nhìn:
"Anh về rồi à?"
"Ừ." Anh cười, vừa cởi áo khoác vừa đi vào, liếc TV, "Xem gì vậy?"
"Chương trình mới, em xem cho vui thôi."
Anh treo áo, một tay giấu sau lưng, cười:
"Lại đây một chút, anh có cái này cho em."
"Gì vậy?"
Cô bước tới.
Anh bảo cô quay lại, đứng trước gương. Anh đứng sau lưng cô, mở tay ra...
Trong lòng bàn tay là một sợi dây chuyền rất đẹp.
Cô hơi bất ngờ, nhìn anh qua gương.
"Lúc đi ngang qua thấy hợp với em, còn có cả khuyên tai đi kèm nữa." anh cười, "Thử không?"
Cô nhìn anh một lúc rồi mỉm cười:
"Anh đeo cho em nhé?"
"Được."
Anh cẩn thận đeo lên cho cô, nhẹ nhàng chỉnh lại tóc cô rồi nhìn vào gương:
"Thế nào, thích không?"
Cô nhìn một lúc, lại hỏi một câu khác:
"Sợi dây chuyền em đeo trước đó... hôm nay em cất rồi."
Đó là dây chuyền từ chiếc nhẫn anh từng tặng.
Anh khựng lại:
"Cất rồi? Sao vậy?"
Cô cười, ánh mắt sáng lên, giơ tay lên lắc lắc...
Ngón áp út vốn trống không, giờ đã có thêm một chiếc nhẫn.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận