Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Ánh Trăng Lấp Lánh

Chương 52: Ưu tiên hàng đầu

Ngày cập nhật : 2026-05-13 01:45:03
Nhìn thấy bức ảnh trên điện thoại của Trình Thời Dật, Giang Nịnh Nguyệt sững người trong một thoáng, rồi quay sang nhìn anh:
"Anh... sao lại..."
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô, anh không nhịn được bật cười: "Nếu là bức này, em muốn lấy lại thì chắc anh có thể giúp em."
Cô nhớ rất rõ, bức tranh đó sau này đã đem đi đấu giá từ thiện... vậy thì anh làm sao...
Chờ đã.
Cô chần chừ lên tiếng: "Không phải là... anh mua đấy chứ?"
Chính cô cũng không dám tin, nhưng anh suy nghĩ hai giây rồi gật đầu, đáp một câu nửa đùa nửa thật:
"Cũng... coi như vậy đi."
"Lúc đó anh đang ở trong nước, khá bận." anh cười nhẹ, "Vừa hay mẹ anh quen một giáo sư bên trường em, nhờ bà đi xem triển lãm, tiện thể giúp anh để ý một chút."
"Vậy là... mẹ anh mua?"
Thảo nào.
Thảo nào lần đầu gặp cô, bà Tô Lam lại nói như vậy.
Khi ấy cô còn thấy hơi bất ngờ, cô tự nhận bản thân vẽ cũng không tệ, nhưng cũng chưa đến mức khiến người ta chỉ nhìn một lần mà nhiều năm sau vẫn nhớ. Hóa ra... phía sau còn có những chuyện cô chưa từng biết.
"Ừ." anh gật đầu.
Cô nhất thời có chút rối bời, im lặng một lúc rồi mới hỏi tiếp: "Vậy sao anh không nói với em?"
Anh nhìn cô, ho nhẹ một tiếng, dời ánh mắt đi, một lát sau mới nhìn lại:
"Anh ngại nói... âm thầm nhờ mẹ đi xem triển lãm của em rồi mua tranh của em, nghe có vẻ không được 'đàng hoàng' lắm. Với lại lúc đó anh chỉ nghĩ mua về làm kỷ niệm thôi, không ngờ là..."
Anh cười, câu nói dở dang, nhưng cô hiểu ý, cũng không nhịn được mà mỉm cười theo.
"Em có muốn lấy lại không? Bức đó hiện đang ở nhà ba mẹ anh bên nước ngoài, mẹ anh thích nên treo trong nhà rồi." anh nghiêng đầu, "Nếu em muốn, anh sẽ nói với bà."
"Không cần đâu." cô vội xua tay, "Em chỉ tiện nhắc tới thôi, mà mẹ anh thích là em đã vui rồi."
Anh gật đầu, cười: "Được, nghe em."
Cô khẽ thở ra, nhìn anh một lúc, nheo mắt lại, bỗng hỏi:
"Vậy... anh còn giấu em chuyện gì nữa không?"
"Còn gì nữa à?" anh suy nghĩ rất nghiêm túc, giọng không chắc chắn lắm, khẽ cười, "Chắc là... không còn đâu?"
"Chắc?"
Anh cười sâu hơn, kéo cô vào lòng, vùi mặt vào vai cô, giọng trầm xuống:
"Anh cũng không nhớ nữa... dù sao thì cũng chỉ là anh thích em thôi."
Câu nói ấy rất nhẹ, nhưng lại khiến lòng cô mềm đi hẳn, cũng vòng tay ôm lấy anh.
Trong phòng yên tĩnh, ánh mắt cô vô thức rơi lên chiếc điện thoại đặt trên bàn, màn hình sáng lên liên tục, hình như có tin nhắn đến. Cô khẽ gãi nhẹ lưng anh.
"Điện thoại anh cứ sáng suốt." cô nói nhỏ, "Có ai tìm anh không?"
"Không sao, chắc là chúc Tết thôi." anh đáp, vẫn dính lấy cô không chịu rời, "Người quan trọng anh chúc rồi, mấy người khác đợi chút cũng không sao."
Cô bật cười, chọc nhẹ vào tay anh: "Đợi cái gì?"
"Đợi anh ôm em thêm một lúc."
Anh cười, ôm chặt hơn, còn đung đưa cô qua lại như làm nũng.
"Anh làm gì vậy."
Cô cũng bật cười theo, hai người chơi trò trẻ con một lúc, rồi cô vỗ nhẹ vai anh: "Thôi nào, muộn rồi, anh đi vệ sinh cá nhân đi, mai còn có người đến chúc Tết nữa."
"Ừ." anh hôn nhẹ lên má cô rồi buông ra, "Anh sạc đầy rồi."
--
Hôm sau có vài người họ hàng đến chúc Tết, bình thường qua lại cũng khá thân, anh từng gặp trong đám cưới.
Chỉ là lúc đó không nói chuyện nhiều nên lần này ở nhà, anh nghiễm nhiên trở thành trung tâm của câu chuyện.
Mọi người vây quanh hỏi han đủ thứ, mà điều kiện của anh vốn cũng không có điểm nào để chê, nên trả lời đâu ra đấy, nhận được không ít lời khen.
"Nhà này đúng là có phúc, con gái giỏi như vậy rồi, lại còn có con rể xuất sắc thế này."
Cô chớp mắt với anh, mỉm cười, nhưng ánh nhìn giữa hai người còn chưa kịp kết thúc, thì cô của cô đã chuyển chủ đề sang hai người...
"Thế hai đứa định khi nào sinh em bé?"
Không khí bỗng chốc im lặng.
Anh nhìn cô, thấy cô lúng túng, liền chủ động nhận lời, mỉm cười lịch sự:
"Chuyện này... tụi con định thuận theo tự nhiên."
Thuận theo tự nhiên?
Cô ngoài mặt vẫn cười gật đầu, nhưng trong lòng lại không hiểu lắm câu trả lời ấy từ đâu ra.
Anh nhanh chóng chuyển sang chuyện khác, cô chỉ liếc anh một cái rồi không nói thêm gì. Ban ngày đông người, mãi đến tối, khi chỉ còn hai người cô mới có cơ hội hỏi lại.
Từ lần ở khu nghỉ dưỡng giúp cô sấy tóc, anh dường như có hứng thú đặc biệt với việc này.
Mỗi lần cô gội đầu, chỉ cần có thời gian là anh lại muốn giúp, mà tay nghề cũng ngày càng khá hơn. Nếu không phải vô tình thấy anh tra "mẹo sấy tóc" trên mạng, cô còn tưởng anh tự nhiên mà biết.
Tóc đã khô, anh cầm lược chải cho cô, còn cô thì nhìn anh qua gương.
"Sao vậy?" anh nhận ra ánh mắt của cô, lập tức dừng tay, "Anh làm đau em à?"
"Không ạ." cô lắc đầu, "Em đang nghĩ vài chuyện thôi."
Anh yên tâm, vừa chải tóc vừa hỏi: "Chuyện gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-trang-lap-lanh&chuong=52]

Nói anh nghe thử đi?"
"Là chuyện cô em hôm nay nói." cô mím môi, "Anh nói thuận theo tự nhiên... là sao?"
Họ mỗi lần đều có biện pháp, sau đó anh còn kiểm tra cẩn thận, trong trường hợp này, "tự nhiên" là thế nào?
"Chính là như em hiểu." anh nhìn cô trong gương, rồi kéo ghế ngồi xuống cạnh cô, giọng dịu lại, "Muốn nói chuyện kỹ hơn không?"
Cô gật đầu, nhìn anh: "Anh từng nghĩ đến chuyện này chưa?"
"Ý em là con cái?"
"Vâng."
"Có." anh gật đầu rất thẳng thắn, rồi cười, "Nhưng chuyện này với anh không quá quan trọng."
"Không quan trọng sao?"
"Không phải không quan trọng, mà là không phải quan trọng nhất." anh sửa lại, "Em biết với anh điều gì quan trọng nhất rồi mà. Vậy nên có con hay không, khi nào có, đều phụ thuộc vào em."
"Và dù có hay không, với anh, ưu tiên hàng đầu vẫn luôn là em... điều này sẽ không thay đổi."
Anh dừng lại hai giây, nhìn thẳng vào mắt cô: "Em hiểu ý anh không?"
Cô hiểu chứ.
Nhưng hiểu và nghe anh nói ra... vẫn là hai cảm giác khác nhau.
Cô mở miệng lại không nói được gì, cổ họng nghẹn lại, vội quay đi chớp mắt mấy cái.
"Sao vậy?" anh khẽ cau mày, lại gần hơn, "Mắt khó chịu à?"
"Không." cô lắc đầu, "Chỉ là... anh như vậy làm em thấy..."
"Thấy gì?" anh cười, trêu cô, "Có phải thấy chồng em tốt quá rồi không?"
Một câu nói làm tan biến hết cảm xúc dâng lên trong cô, cô bật cười: "Vâng, tốt, tốt đến mức phiền luôn."
Anh bật cười, ngả ra sau ghế, dang tay ra.
Cô nhìn anh một lúc, rồi đứng dậy, ngồi lên đùi anh, tựa vào lòng anh.
"Đừng nghĩ mấy chuyện linh tinh đó nữa, em vui là anh vui." anh nhẹ nhàng vuốt lưng cô, như dỗ một chú mèo nhỏ.
"Thật ra... em vẫn chưa sẵn sàng." cô im lặng một lúc mới nói, "Con cái... với em còn xa lắm."
Anh khẽ "ừ" một tiếng, chờ cô nói tiếp.
"Lúc đầu, em thậm chí còn chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn." cô ngẩng đầu nhìn anh ở khoảng cách rất gần, "Tự nhiên em nghĩ đến một chuyện."
Anh gật đầu: "Em nói đi."
Cô chậm rãi: "Anh có từng cảm thấy... em không đủ thích anh không?"
Trong lòng anh đã có đáp án, không hề.
Nhưng anh không nói vậy, chỉ nhướng mày cười: "Hay là em chứng minh đi?"
"Chứng minh kiểu gì?"
"Hôn anh một cái."
Cô bật cười: "Em nghiêm túc đấy!"
"Anh cũng nghiêm túc." anh đặt tay lên eo cô, trán chạm trán, ánh mắt trở nên dịu dàng mà nghiêm túc.
Cô nhìn thấy hình ảnh nhỏ bé của mình trong mắt anh, khóe môi cong lên, đưa tay nâng mặt anh, hơi bóp nhẹ hai bên má. Anh hoàn toàn không phản kháng, ngoan ngoãn đến mức đáng yêu.
"Được, vậy em hôn nhiều cái."
Ánh đèn vàng ấm áp, không khí dịu dàng.
Cô cúi xuống, hôn lên môi anh.
Một lần, rồi lại một lần.
Mỗi lần cúi xuống, mái tóc dài rơi xuống chạm vào tay anh, qua lớp vải vẫn khiến người ta thấy hơi ngứa.
Kiểu hôn nhẹ như mổ của cô khiến anh dần không chịu nổi, yết hầu khẽ chuyển động, một tay anh lần theo lưng cô, luồn vào tóc, giữ lấy gáy cô.
Hình như... không thoát được nữa rồi.
Cô áp môi lên môi anh, chớp mắt nhìn anh rồi mím môi cười, cuối cùng mới chậm rãi làm nụ hôn sâu hơn.
Cái ôm và nụ hôn ấy không mang theo dục vọng rõ ràng, chỉ là sự gần gũi dịu dàng của hai người.
Nhưng đúng lúc đó, bên ngoài vang lên hai tiếng gõ cửa khẽ.
Cô giật mình, lập tức tách ra, nhìn anh không nói gì.
Ngoài cửa là giọng mẹ cô, hỏi hai người có muốn ăn khuya không, có món hoành thánh tự gói ở nhà.
"À... vâng, tụi con ra ngay."
Cô định đứng dậy, lại bị anh ôm eo giữ lại, bất đắc dĩ cười rồi đáp lời.
"Tiểu Trình ăn được rau mùi đúng không?"
"Dạ được, cảm ơn mẹ." anh đáp, cằm vẫn tựa trên vai cô.
Đợi mẹ đi xa, anh mới buông cô ra, cô gật đầu chỉnh lại quần áo, rồi đi soi gương. Trong gương là gương mặt đỏ hồng từ má đến tai và cả cổ.
Anh cũng đứng phía sau cô, nhìn vào gương, khẽ nghiêng đầu: "Đi không?"
"Vâng." cô đưa tay quạt nhẹ mặt, rồi cùng anh ra ngoài.
Hoành thánh mẹ cô làm vỏ mỏng nhân đầy, nước dùng có mỡ heo, thêm rong biển, trứng sợi, tôm khô và dưa muối, phía trên còn rắc hành lá, bát của anh còn được thêm nhiều rau mùi.
"Anh thử đi, mẹ em làm món này ngon lắm." cô múc một thìa nước, thổi nhẹ.
Anh ăn một cái, mắt sáng lên: "Ừ, ngon thật."
"Thích là tốt." Chu Vân cười hiền, "Ăn xong nhớ rửa bát nhé, hai đứa đừng ngủ muộn quá."
"Vâng ạ."
Mỗi người một bát nhỏ, vừa đủ.
Ăn xong, anh tự nhiên thu dọn bát đũa, cô cũng theo vào bếp.
"Em nói rồi mà, ngon lắm đúng không?" cô cười, "Em ăn từ nhỏ tới giờ mà chưa chán."
"Ừ." anh gật đầu, "Ba mẹ em nấu ăn rất giỏi."
"Thế nên em chỉ giỏi ăn thôi." cô cười, "Ở nhà ít khi đến lượt em nấu, nên em chỉ biết làm mấy món đơn giản thôi."
So với cô, anh rõ ràng có kỹ năng bếp núc tốt hơn nhiều. Mỗi lần thử món mới, anh luôn là người thành thạo hơn.
Rửa xong bát, anh lau tay, tiện lau luôn khu bếp rồi quay lại nhìn cô.
Cô chớp mắt: "Sao lại nhìn em như vậy?"
"Kể anh nghe chuyện hồi nhỏ của em đi."
"Hồi nhỏ à..." cô cắn môi, rồi cười, "Thật ra cũng khá bình thường."
Anh cũng cười: "Không sao."
Tuổi thơ của cô đúng là bình lặng, ngoan ngoãn, làm theo khuôn phép, ngoại trừ việc thích vẽ, gần như không có gì đặc biệt.
"Nhưng hồi nhỏ em rất kén ăn." cô nhìn anh, "Giờ vẫn kén, nhưng đỡ hơn nhiều."
"Vậy à?"
"Vâng, hồi nhỏ em gầy lắm." cô gật đầu, "Ăn ít, lại hấp thu kém, lớn lên mới dần khá hơn."
Anh hơi nhíu mày, cô cười: "Không sao đâu, giờ em ổn rồi mà."
"Em vẫn hơi gầy." tay anh khẽ vuốt eo cô, "Phải ăn nhiều hơn."
"Không, em thấy vậy là vừa rồi."
Anh mỉm cười: "Nhưng anh thấy em thế nào cũng đẹp."
Cô biết ngay anh sẽ nói vậy, bật cười, nắm tay anh đi về phòng, tiện tắt đèn bếp:
"Ý kiến của anh quá thiên vị, không được chấp nhận."
"Thật không chấp nhận à?" anh theo sau, "Anh nói thật mà."
Cô không để ý, về phòng liền ngã xuống chiếc ghế lười mềm mại, rồi đưa tay sờ nhẹ cơ bụng anh qua lớp áo, cảm giác vẫn rất tốt.
"Giám đốc Trình." cô ngẩng đầu nhìn anh, "Anh bận vậy mà vẫn giữ dáng kiểu gì thế?"
Anh cười: "Vì anh có đi tập gym."
"Anh tập gym?" cô tròn mắt, "Anh tập lúc nào mà em không biết?"
"Ở công ty." anh cong môi, "Gần đó có phòng gym, anh có đăng ký, rảnh là đi."
Cô còn chưa kịp nói gì, anh đã cúi xuống bế cô lên, xoay người đặt cô lên giường.
"Ngạc nhiên lắm à?"
Cô lắc đầu: "Cũng không hẳn."
Anh cười, đứng bên giường: "Vậy còn muốn kiểm tra nữa không?"
"Hả?"
"Muốn kiểm tra thành quả tập luyện của anh không?"
Anh nói xong còn định cởi cúc áo, lập tức bị cô nhanh tay giữ lại.
Cô bỗng thấy hơi chột dạ, liếc nhanh về phía cửa, hạ giọng: "Anh đừng ở đây..."
"Được." anh gật đầu, tay phủ lên tay cô, "Vậy về nhà rồi kiểm tra tiếp nhé?"
Giang Nịnh Nguyệt: "......"
Hình như... cô vừa tự nhảy vào bẫy rồi.

Bình Luận

0 Thảo luận