Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Chương 34

Ngày cập nhật : 2026-04-28 21:20:18

Mặt Phúc Lộc lập tức hết xanh lại đỏ.

Gã chỉ ra lệnh cho thuộc hạ bắt mấy con sói, không ngờ lũ vô dụng kia lại bắt một con chó ngáo về cho đủ số. 

Phen này kế hoạch của Thái tử không thành công đã đành, vừa rồi chính mình còn khẳng định đây là sói do Thái tử săn được, giờ sói lại biến thành chó, chuyện này truyền ra ngoài chẳng phải khiến thể diện Thái tử quét rác sao?

“Thái tử đã có lòng như vậy, bản vương sao nỡ phụ ý tốt của người?” 

Cố Cẩn Hoài nhếch môi, đôi mắt đen thẳm lộ ra một tia trào phúng.

Phúc Lộc hơi chắp tay, trên mặt tươi cười hớn hở: 

“Vương gia thích là tốt rồi... Thái tử điện hạ mà biết chắc chắn sẽ thập phần vui vẻ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=34]

Nô tài không dám quấy rầy hứng thú động phòng hoa chúc tối nay của Vương gia nữa, xin phép trở về bẩm báo Thái tử, lão nô cáo lui trước.”

362 cẩn thận phân tích: 

[Giá trị con sen của nữ chính đã âm tận 200 rồi, công lược nàng ta hoàn toàn vô vọng, ký chủ hay là đổi sang công lược nam chính đi.]

Giang Tả nỗ lực duy trì tia quật cường và kiêu ngạo cuối cùng của mình: 

[Ta không!!!]

Cố Cẩn Hoài xách Giang Tả lên, bàn giao cho hạ nhân bên cạnh, bảo họ dẫn cậu đi tắm rửa sạch sẽ một phen.

Bị đè trong bồn tắm kỳ cọ, Giang Tả vùng vẫy điên cuồng, ra sức ra hiệu rằng mình có thể tự tắm được. Nhưng ba gã hạ nhân không hề lĩnh hội được ý tứ của cậu, chỉ tưởng con chó này muốn chạy trốn, thế là đồng loạt xắn tay áo lên. 

Một người đè chặt cậu trong nước, một người phối hợp xoa bồ kết lên lông, người còn lại thì dội nước dọn sạch đám bọt bồ kết trên người cậu.

Chỉ là một màn tắm rửa đơn giản mà cả ba gã hạ nhân đều ướt sũng, cứ như vừa trải qua một trận ác chiến dưới nước vậy.

Mấy gã hạ nhân vớt Giang Tả vốn chẳng chịu hợp tác tí nào ra ngoài, sợ cậu lại chạy xuống đất làm bẩn mình, ba người tay chân luống cuống lấy vải quấn chặt lấy cậu, chỉ lộ ra mỗi cái đầu xù lông. Chùm lông trên trán cậu xám trắng xen kẽ, ướt dầm dề dính bết vào nhau trông vô cùng chật vật.

Chú chó nhỏ được gói ghém xinh xẻo đưa vào phòng Vương gia, trông cứ như một vị phi tần đã tắm rửa sạch sẽ, đóng gói kỹ càng chờ hoàng đế sủng hạnh vậy.

Trong căn phòng rộng lớn phảng phất mùi đàn hương trầm ấm, nốt hương cuối hơi nặng nhưng lại mang theo chút thanh tao ngọt ngào. 

Phòng ngủ hoa lệ mà quạnh quẽ, không thấy bóng dáng một tỳ nữ hay gã sai vặt nào, chỉ có mình Cố Cẩn Hoài tĩnh tọa bên bàn. Hắn gập hai ngón tay lại, tay phải nửa úp lên chén trà sứ men xanh.

Trên bàn bày một đĩa bánh hoa hòe tinh tế, một ly thanh trà khói hương nghi ngút.

“Gâu!” 

Giang Tả đạp loạn một hồi, gian nan dùng răng cắn mở lớp vải quấn quanh mình, lộ ra mấy cái móng vuốt. Cậu lật người lại, lon ton chạy đến bên chân Cố Cẩn Hoài.

Lớp vải kia quấn lung tung trên cái lưng nhỏ nhắn, một góc dài thượt kéo lê dưới đất, nhìn từ xa chỉ thấy mỗi cái đuôi lộ ra ngoài.

Giang Tả cắn vạt áo hắn, tay chân kết hợp, vừa cọ vừa bò lên đầu gối Cố Cẩn Hoài. Miếng vải bọc trên người bị cọ đến hỗn độn quấn quýt lấy nhau, một góc còn che khuất cả trán và mắt cậu, khiến cậu chỉ lộ ra mỗi cái mũi đen bóng phản quang.

Giang Tả chống hai chân trước lên bàn, gian nan nhón chân, mắt trông mong nhìn đĩa điểm tâm trên bàn.

Thấy nam chính không phản ứng gì, Giang Tả bèn dẫm một móng vuốt lên tay hắn, ý đồ thu hút sự chú ý.

Đệm thịt mềm mại chạm vào mu bàn tay, Cố Cẩn Hoài mới bừng tỉnh, cúi đầu nhìn Giang Tả đang bám mép bàn dậm chân mãi mà không leo lên được.

Giang Tả thè lưỡi thở hồng hộc, chân sau đạp lên đùi Cố Cẩn Hoài nghỉ ngơi một chút, rồi lại dùng hai móng trước vỗ vỗ tay hắn, lại vỗ vỗ mặt bàn, nỗ lực giao tiếp: 

“Gâu gâu gâu gâu gâu!”

Cố Cẩn Hoài rũ mắt nhìn cậu chằm chằm, hồi lâu sau mới vươn tay đẩy mông cậu một cái, trợ giúp cậu bò lên bàn.

Cuối cùng cũng với tới điểm tâm, Giang Tả mãn nguyện nằm bò trên bàn, cái đuôi ngắn ngủn vẫy liên hồi vui sướng. 

Cậu gối cằm lên vành đĩa, cả người lười biếng chẳng muốn nhúc nhích, chỉ động đậy miệng ngậm một miếng bánh hoa hòe rồi nhai ngấu nghiến, mắt vẫn không quên liếc nhìn xung quanh.

Căn phòng yên tĩnh không một tiếng động, cũng chẳng thấy bóng dáng nữ chính đâu.

Đại hôn mà nam chính cư nhiên không ở cùng phòng với nữ chính, Giang Tả vừa nhai đầy mồm bánh hoa hòe thơm ngát vừa nghĩ: 

[Chậc chậc chậc, nhìn là biết ngay cái loại bất lực rồi.]

Nếu nữ chính không có ở đây, vậy thì để ngày mai mình đi tìm nàng sau.

Giang Tả còn chưa kịp nuốt hết đám điểm tâm trên bàn thì Cố Cẩn Hoài đã xách gáy cậu đặt xuống đất, sau đó tắt đèn đi ngủ.

Trong bóng tối, Giang Tả hàm chứa miếng bánh trong miệng đầy hoang mang.

Đợi nửa ngày cũng chẳng thấy nam chính có ý định cho mình lên giường ngủ cùng, Giang Tả chợt hiểu ra điều gì đó, cậu nuốt miếng bánh hoa hòe đã bắt đầu thấy đắng chát vào bụng, ngậm lấy miếng vải trên người, đáng thương hề hề quấn lấy thân hình nhỏ yếu của mình. Cậu cuộn tròn dưới góc giường, liếm liếm móng vuốt, đau lòng nằm bò ra ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, Giang Tả quyết tâm phải công lược nữ chính cho bằng được, cậu cứ quấn lấy chân Vương gia, cắn chặt ống quần hắn không chịu nhả ra.

Dựa theo cốt truyện mô tả, sau thư phòng của Vương gia có trồng một rừng đào, sáng sớm hôm nay nữ chính sẽ ở đó hái hoa để làm canh hoa đào cho Vương gia. 

Khi nam chính từ cửa sổ thư phòng nhìn ra ngoài, cái nhìn đầu tiên sẽ bắt gặp hình ảnh nữ chính duyên dáng giữa rừng đào, mặt đẹp như hoa tương phản lẫn nhau.

Đây quả thực là một cơ hội tốt để công lược nữ chính!

Thấy Cố Cẩn Hoài dùng xong bữa sáng định rời đi, Giang Tả ngậm miếng bánh thịt trong mồm, hai móng trước ôm chặt lấy cổ chân hắn, lết đi một đoạn dài trên mặt đất.

Cố Cẩn Hoài cúi đầu, lặng lẽ nhìn chú chó nhỏ đang ôm cổ chân mình không chịu buông, bắt gặp ánh mắt tha thiết đang nhìn mình chằm chằm.

[Giá trị con sen của nam chính: 5]

Giang Tả vừa nhai bánh thịt, hai chân trước vẫn kiên cường bất khuất lôi kéo ống quần nam chính: 

[Chậc chậc chậc, cho ta bao nhiêu giá trị cũng vô ích thôi, lão tử sẽ không công lược cái loại đến giường cũng không cho ta ngủ như ngươi đâu, giữ khoảng cách chút đi OK?]

362: [...]

Cố Cẩn Hoài khựng lại một chút, hắn ngồi xổm xuống ôm Giang Tả vào lòng, sải bước đi tới cửa thư phòng.

Đang lười biếng nằm trong lòng Vương gia, Giang Tả liếc thấy rừng đào nở rộ rực rỡ phía sau phòng, liền không chút do dự nhảy ra ngoài. Giang Tả vô tình dùng cái bóng lưng của mình để nói rằng: 

[Cảm ơn anh em!]

Tiếp đó, cậu nhanh như chớp chạy biến vào rừng đào, chẳng thèm ngoái đầu lại lấy một cái.

Lúc này trong rừng đào, nữ chính Hứa Dung Dư vận một bộ váy lụa màu xanh thủy lam, lẻ bóng giữa rừng hoa. Một tay nàng xách lẵng hoa, đang hái những cánh hoa đào, gió xuân thổi qua làm bay vài sợi tóc mai bên má nàng.

Nhìn ta này, nhìn ta này! Giang Tả nhảy tới bên chân nàng, cái đuôi vẫy không ngừng, cứ quanh quẩn dưới chân nữ chính.

Bình Luận

0 Thảo luận