Sáng / Tối
Vị thuốc đắng chát xộc thẳng vào mũi, mang theo mùi chua nồng của dược liệu ngay lập tức tràn ngập khắp thiện đường, xua tan sạch sành sanh dư hương của những món ăn ngon lành ban nãy.
Cố Cẩn Hoài đoan lấy chén thuốc đã nguội bớt trên khay, khẽ đưa lên bên môi. Mỗi cử chỉ nhấc tay nhấc chân của hắn đều toát lên vẻ ưu nhã thong dong.
Hứa Dung Dư đứng một bên, ánh mắt không tự chủ được mà rơi trên bàn tay đang bưng chén sứ của hắn. Bàn tay phải thon dài lộ rõ xương khớp, nhìn có chút gầy gò tái nhợt, nhưng khi đặt trên vành chén sứ trắng nõn lại hiện lên vẻ đẹp đến nao lòng.
Cố Cẩn Hoài đặt chén sứ chỉ còn lại một lớp cặn thuốc dưới đáy lại khay, đôi môi mỏng nhạt màu dính chút vệt thuốc nâu nhạt, phiếm thủy quang nhè nhẹ.
Tựa hồ không hề cảm thấy thuốc đắng, sắc mặt hắn không đổi nhận lấy khăn gấm từ tay quản gia, chậm rãi lau đi vệt thuốc trên môi.
Đĩa mứt hoa quả bên cạnh khay thuốc vẫn chưa hề được động tới.
Giang Tả đang nằm bẹp một bên vì ăn no bèn miễn cưỡng chống người dậy, dùng móng vuốt vỗ vỗ bàn tay Cố Cẩn Hoài đang đặt trên mép bàn.
Cố Cẩn Hoài cúi đầu, thấy đôi mắt nhỏ đang nhìn mình tràn đầy mong đợi, liền đưa tay vê một miếng mứt hoa quả từ trong đĩa nhét vào miệng Giang Tả.
Lâm quản gia khựng lại một chút nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ bưng khay thuốc đi xuống.
Hứa Dung Dư đang định tìm quản gia hỏi cho rõ ràng thấy thế cũng vội vàng bước nhanh theo sau.
Tại khúc quanh của hành lang dài, Hứa Dung Dư đuổi kịp Lâm quản gia đi phía trước. Nàng không ngừng bước, thở hồng hộc truy vấn:
“Lâm quản gia... Vương gia... rốt cuộc là mắc bệnh gì...?”
Lâm quản gia mắt nhìn thẳng phía trước, chỉ ngắn gọn đáp hai câu:
“Vương gia ban đêm khó ngủ, ngủ cũng không được an ổn, nên cần uống chút thuốc để điều dưỡng thân thể.”
Hứa Dung Dư gật đầu, dừng bước chân:
“Không phải bệnh nan y thì tốt rồi...”
Bước chân Lâm quản gia khựng lại, lão quay đầu, nụ cười trên gương mặt già nua đã hoàn toàn biến mất.
Lão quản gia mím chặt đôi môi nhăn nheo, nhìn sâu vào mắt Hứa Dung Dư, lạnh lùng nói:
“Vương phi có biết... bệnh này của Vương gia, từ ngày vào vương phủ đã có rồi không? Đến nay mười mấy năm trôi qua, vẫn không hề thấy chuyển biến tốt đẹp?”
Cứ ngỡ chỉ là bệnh vặt, không ngờ Cố Cẩn Hoài đã bị bệnh giày vò suốt mười mấy năm trời, Hứa Dung Dư không khỏi kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=37]
Nàng mấp máy môi nhưng không thốt ra nổi nửa chữ.
“Có một đêm trời trở lạnh, lão nô định mang thêm chăn cho tiểu Vương gia mới đến, bèn bưng nến vào phòng ngài. Ai ngờ lại nhìn thấy tiểu Vương gia nằm thẳng tắp trên giường, đôi mắt hắc bạch phân minh mở trừng trừng nhìn chằm chằm lên trần giường, gương mặt trắng bệch, mắt không hề chớp lấy một cái... Rõ ràng đã là đêm khuya, nhưng sự tỉnh táo trong đôi mắt ấy lại chẳng có lấy nửa phần buồn ngủ...”
“Sau này lão nô thực sự không yên tâm, lại vài lần vào phòng xem xét lúc nửa đêm, mới biết Vương gia hàng đêm đều mở mắt đợi đến khi trời hửng sáng, không có lấy một đêm được ngủ ngon. Đến sau này khi cơ thể thực sự không chống chọi nổi mới thiếp đi một chút, chưa đầy nửa canh giờ đã bị ác mộng làm cho bừng tỉnh...”
Hứa Dung Dư cau chặt mày, sắc mặt ngưng trọng:
“Chuyện xảy ra trong hoàng cung năm đó, nhất định còn có ẩn tình khác...”
Nói đoạn, nàng cúi đầu nhìn đĩa mứt hoa quả trên khay gỗ đỏ trong tay lão quản gia:
“Đĩa mứt này không hề động tới, chắc hẳn ngày thường Vương gia cũng không bao giờ ăn, vậy tại sao còn chuẩn bị...?”
“Vương gia uống thuốc nhiều năm như vậy... hầu như đã chẳng còn lại bao nhiêu vị giác nữa...”
Khóe mắt đầy nếp nhăn của Lâm quản gia hơi ướt:
“Lão nô chuẩn bị những thứ này, cũng chỉ là nghĩ... biết đâu có ngày... Vương gia có thể nếm được mùi vị... biết chê thuốc đắng mà vê lấy một viên mứt hoa quả...”
Hứa Dung Dư cúi đầu nhìn đĩa mứt trên khay, không nói nên lời.
Nói cho cùng, Lục vương gia này cũng chỉ là một kẻ đáng thương, nhưng tại sao Thái tử điện hạ lại nhất quyết muốn dồn hắn vào chỗ chết?
Nghĩ đến đây, lòng Hứa Dung Dư không khỏi có chút dao động.
“Vương phi về đi thôi.”
Lâm quản gia thở ra một luồng trọc khí, xoay người bưng khay rời đi.
Nhìn bóng lưng cô độc của quản gia, lòng Hứa Dung Dư nặng trĩu. Nàng chậm rãi đi dọc hành lang trở về, còn chưa tới cửa thiện đường đã thấy Cố Cẩn Hoài mang theo một Giang Tả đã ăn no nê từ bên trong bước ra.
Hứa Dung Dư khựng lại một chút rồi lẳng lặng đi theo sau.
Giang Tả ăn no căng bụng nên đi không nổi, đôi chân ngắn cũn mới bước được vài bước đã dùng bốn móng bấu chặt lấy bắp chân Cố Cẩn Hoài, cả cái thân hình nhỏ xíu nặng trịch cứ thế treo lơ lửng trên đó, để mặc hắn kéo mình đi phía trước.
Cố Cẩn Hoài khom lưng, một tay xách cậu lên ôm vào lòng.
362 cảm thấy so với thế giới trước, thế giới này ký chủ nhà mình quả thực là sung sướng như tiên.
Hành lang uốn lượn, rèm hoa rủ xuống, sau khi xuyên qua một đạo cửa thùy hoa, lại đi thêm một đoạn hành lang dài nữa liền thấy trong vương phủ có một hồ nước lớn.
Ven hồ trồng không ít liễu rủ, cành liễu mềm mại thướt tha như tơ, nảy ra những chồi non xanh mướt, xuân ý tràn trề.
Nước hồ trong vắt mang sắc xanh thẳm, trên mặt hồ phủ một tầng sương khói nhạt nhòa mờ ảo. Giữa hồ xây một ngôi đình nhỏ màu xám cổ kính, trông thật giản đơn giữa khung cảnh như họa, có phần không mấy nổi bật.
Cố Cẩn Hoài đứng trên bậc thang bạch ngọc dẫn vào đình giữa hồ. Lúc này, hoa đào rực rỡ, liễu rủ xanh rì, phản chiếu dung nhan diễm lệ của hắn càng thêm động lòng người.
Nhan sắc ấy rõ ràng có thể sánh với mây trôi trăng sáng, nhưng vì sự tái nhợt và bệnh trạng mà bị giảm đi vài phần.
Hứa Dung Dư nhìn cảnh tượng ấy, không khỏi nảy sinh chút lòng trắc ẩn.
Nhìn thế này, ngay cả con chó ngu ngốc trong lòng hắn trông cũng không còn đáng ghét đến thế nữa.
[Giá trị con sen của nữ chính: + 0.1]
Giang Tả đang híp mắt hóng gió: [Ân???]
Giang Tả - người đã suýt định từ bỏ công lược nữ chính - đột nhiên lại thấy le lói một tia hy vọng!
Cậu từ trong lòng Cố Cẩn Hoài nhảy ra, quyết định thân chinh bắt một con cá tặng cho nữ chính coi như quà bồi tội. Đến lúc đó nữ chính nhất định sẽ cảm động đến phát điên mà tăng vù vù giá trị con sen cho mình cho xem!
Giang Tả đầy nhiệt huyết, nửa thân mình chúi xuống, thò hai móng vào làn nước lạnh ngắt, toàn tâm toàn ý vớt cá.
362 suýt nữa thì bị sự chấp nhất của ký chủ nhà mình làm cho cảm động:
[Ký chủ vẫn không định từ bỏ công lược nữ chính sao?]
Giang Tả kiên định: [Dũng sĩ chân chính là người dám trực diện với cuộc đời bi thảm!]
362 vẫn không hiểu nổi:
[Thế giới này giá trị con sen của nam chính rõ ràng dễ kiếm hơn nhiều, ký chủ thật sự không cân nhắc thử một chút sao?]
Nhớ tới bóng ma tâm lý mà thế giới trước để lại cho mình, Giang Tả không khỏi cảm thấy mông đau xót:
[... Đừng nói nữa, đám đàn ông thối tha này, không có lấy một tên nào tốt lành cả!]
Cố Cẩn Hoài đứng lặng bên hồ, cơn gió thanh mát lành lạnh thổi tới, khẽ hất nhẹ góc áo bào tinh xảo. Bóng dáng đơn độc của hắn hòa quyện giữa sắc nước hương trời, toát lên phong thái tú dật của bậc tiên tư.
Hứa Dung Dư bước lên vài bước, lặng lẽ đứng sau lưng Cố Cẩn Hoài.
Giữa chân hai người là một Giang Tả đang vùi đầu ngoan ngoãn vớt cá.
Tiếng nước “rầm rầm” truyền tới rất khẽ, mặt nước nổi lên từng vòng gợn sóng nhấp nhô. Theo làn gió xuân thoảng hương hoa cỏ, bóng lưng chú chó nhỏ đang chuyên tâm bắt cá vàng trông cũng có vài phần ngây thơ đáng yêu.
[Giá trị con sen của nữ chính: +1]
Giang Tả xúc động rơi nước mắt.
Móng vuốt khoáy động trong hồ nước lạnh, Giang Tả vất vả lắm mới vớt được một con cá vàng trơn tuột, thế nhưng hai cái móng mềm mại còn chưa kịp khép lại thì con cá đã lách qua khe móng trốn mất tăm.
Giang Tả quýnh quáng, vươn dài hai chân trước, kiễng chân sau lên định vớt tiếp. Cậu quên mất mình đang đứng sát mép nước, thân mình vươn về phía trước quá đà làm mất trọng tâm, thế là ngã thẳng xuống mặt hồ.
Trong lúc hoảng loạn, Giang Tả quẫy đuôi quấn bừa một cái, cũng chẳng biết là vớ trúng thứ gì, chỉ thấy đuôi bị kéo đau điếng, rồi lôi luôn cả vật kia cùng rơi xuống nước.
Cố Cẩn Hoài đang đứng hóng gió bên hồ, đột nhiên nghe thấy một tiếng “tủm” thật lớn, bọt nước bắn tung tóe làm ướt sũng góc áo hắn.
Hắn cúi đầu, phát hiện chú chó nhỏ ban nãy còn chổng mông vớt cá cùng vị Vương phi vừa đứng bên cạnh đều đã biến mất không thấy tăm hơi.
Cố Cẩn Hoài: “...”
362: [... Ngươi sớm muộn gì cũng bị chính cái thói nghịch ngợm của mình hại cho chết tươi!!!]
Dưới rặng dương liễu rủ bóng bên bờ, mặt hồ phẳng lặng như tờ, chỉ gợn lên từng vòng sóng nhỏ lăn tăn. Dường như không ai nhận ra một người một chó vừa mới ngã xuống đây, chỉ có những vệt nước đọng trên thềm đá và vạt áo bào là minh chứng cho chuyện vừa xảy ra.
Chỉ trong chớp mắt, mặt hồ tĩnh lặng như mặt gương bị phá vỡ, vang lên tiếng “ào ào”. Một người một chó với hai cái đầu đen thui nhô lên khỏi mặt nước, ra sức vùng vẫy.
Bốn cái móng ngắn ngủn của Giang Tả đập loạn xạ dưới nước, khó khăn lắm mới nhô được cái đầu chó nhỏ lên:
[Á!! Mau cứu lão tử với!!!]
362: [... Thế lúc nghịch ngợm ký chủ không lường trước được hậu quả à?]
Nơi một người một chó rơi xuống vốn không xa thềm đá, Giang Tả lại càng ở gần hơn. Chỉ cần cậu nhích lên phía trước một chút, vươn móng ra là có thể bám vào mép đá để leo lên.
Nhưng Giang Tả đang nhắm mắt phập phồng loạn xạ nên chẳng nhận ra điều đó. Cảm giác thân thể bị kéo xuống làm cậu chỉ biết ra sức đạp bốn cái chân ngắn, bắn tung tóe bọt nước khắp nơi.
Cố Cẩn Hoài hơi bất đắc dĩ cúi người, vươn tay xách Giang Tả đang ướt sũng từ dưới hồ lên.
Trời xuân se lạnh, nước hồ vẫn còn vương hơi giá buốt của tuyết tan. Gió lạnh thổi qua, cảm giác buốt giá lập tức men theo lớp lông ướt sũng dính sát vào da thịt mà ập tới.
Chú chó nhỏ bị xách trên tay rũ rượi tứ chi, nước chảy ròng ròng, lớp lông đen trắng dính bết vào người trông vô cùng đáng thương. Hai cái tai tam giác mềm mại cũng rũ rượi trên đầu.
Giang Tả rùng mình mấy cái, run cầm cập vì lạnh, chỉ biết rúc chặt vào ngực Cố Cẩn Hoài để sưởi ấm, sẵn tiện lau sạch đống nước trên người vào vạt áo hắn.
“Vương... Vương gia... cứu... ực... cứu mạng...”
Hứa Dung Dư vẫn đang vùng vẫy dưới nước, lúc kêu cứu không cẩn thận còn nuốt phải mấy ngụm nước hồ, nàng vừa thở dốc vừa cầu cứu.
Nhìn nữ chính đang vùng vẫy trong khi thềm đá ngay sát trước mắt, Giang Tả: [Emmmmm, xem kịch.jpg]
362 thấy ký chủ hại nữ chính rơi xuống nước mà giờ chẳng có lấy nửa điểm hối lỗi, bèn lên tiếng:
[Hy vọng ký chủ có thể tự kiểm điểm bản thân một chút.]
Hứa Dung Dư hoảng loạn tột độ, đầu óc trống rỗng, làn nước lạnh lẽo bao trùm lấy nàng. Cảm giác sợ hãi khi rơi xuống nước từng đợt ập đến, nước bắn vào mắt đau rát. Dù tầm nhìn mờ mịt, nàng vẫn cố gắng mở to mắt hướng về phía người đang đứng trên bờ với ánh mắt khẩn thiết.
Cố Cẩn Hoài bất động thanh sắc đứng bên bờ hồ. Lúc này mây trôi như bông, liễu rủ như tơ, dáng vẻ hắn tú dật, gió lộng tay áo tựa như nhành lan cây ngọc, hòa mình vào bức tranh sơn thủy hữu tình này.
Hắn thờ ơ nhìn người đang vật lộn dưới nước, sắc mặt tĩnh lặng như mặt nước hồ, dường như kẻ trước mắt chẳng qua chỉ là một hạt bụi nhỏ vô tình rơi vào cảnh sắc mà thôi.
Hứa Dung Dư vươn dài cánh tay vùng vẫy trong nước lạnh, cố tìm điểm tựa, đột nhiên đầu ngón tay chạm vào một vật cứng lạnh lẽo.
Nàng mở mắt, bấy giờ mới phát hiện nơi mình rơi xuống lại gần thềm đá đến thế. Hứa Dung Dư ngẩn người một lát, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ, sau đó không nói một lời bám chặt lấy mép đá, dùng sức kéo người vào gần.
Nàng gác nửa thân trên lên thềm đá, thở hồng hộc một hồi. Thấy Cố Cẩn Hoài vẫn không hề có ý định đưa tay ra đỡ, nàng đành nghiến răng dùng hai tay chống đỡ, lết cái thân thể nặng nề ra khỏi hồ nước.
Vất vả lắm mới thoát nạn, Hứa Dung Dư ngồi bệt trên thềm đá, gục đầu ho sặc sụa. Lúc này tóc mây ướt đẫm, vài sợi tóc mai dính bết lên mặt trông rất chật vật.
Lớp phấn son trên mặt bị nước rửa trôi nhem nhuốc, y phục mỏng manh dính sát vào người, làm lộ rõ những đường cong mạn diệu.
Thấy nàng run cầm cập đến mức không nói nên lời, Giang Tả đã hơi ấm lại bèn đạp chân sau, vặn vẹo mông thoát khỏi tay Cố Cẩn Hoài rồi nhảy xuống đất.
Giang Tả cố đứng vững bốn cái chân đang run cầm cập vì lạnh, đứng trước mặt nữ chính, rồi "oẹ" một tiếng, phun ra một con cá vàng nhỏ vốn bị cậu vô tình ngậm vào miệng lúc rơi xuống nước xuống thềm đá ngay trước mặt nàng.
Con cá vàng vẫn còn tung tăng nhảy nhót, "bẹp" một tiếng ngã xuống đất, quẫy đuôi đập bành bạch loạn xạ.
Hứa Dung Dư mím chặt môi, sắc mặt tái nhợt nhìn kẻ đầu sỏ đang thè lưỡi đầy vẻ ngây ngô trước mắt.
Bốn mắt nhìn nhau.
[Giá trị con sen của nữ chính: -100]
Giang Tả không dám tin vào mắt mình, thân hình lảo đảo, suýt chút nữa là gào khóc thảm thiết:
[... Ta thấy cái giá trị con sen này chắc chắn là lừa đảo rồi!]
362 cảm thán: [... Thế mà chỉ giảm có 100, ta cũng thấy ảo thật đấy.]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận