Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Chương 39

Ngày cập nhật : 2026-04-28 21:54:32

Giang Tả bị dồn vào góc tường, nhìn mấy gã đại hán lực lưỡng đang xoa tay vây quanh mình.

Giang Tả hốt hoảng: 

[... Các ngươi, các ngươi đừng có qua đây! Tin hay không... lão tử chỉ cần một ánh mắt là có thể giết chết các ngươi không!!]

362: [Xem kịch vui.jpg]

Lâm quản gia tóc bạc trắng bị Giang Tả chọc tức đến đỏ cả mặt, lão bưng chén thuốc đứng một bên, trông như chỉ cần va chạm nhẹ là sẽ ngã quỵ. 

Giang Tả nhắm chuẩn Lâm quản gia, định lao tới húc ngã lão để thoát vòng vây thì lúc này, Cố Cẩn Hoài đã uống xong thuốc, dùng khăn gấm lau đi vệt thuốc nơi khóe môi. Hắn vê một viên mứt hoa quả, thong thả đứng dậy đi về phía Giang Tả.

Mấy tên nô bộc vạm vỡ đang vây quanh Giang Tả tự giác nghiêng người đứng sang một bên tạo thành một lối nhỏ. Cố Cẩn Hoài bước tới, dùng khăn gấm bọc lấy cái đùi gà dính đầy thuốc trong bát ném sang một bên, sau đó nhận lấy chén thuốc từ tay Lâm quản gia.

Hắn ngồi xổm xuống, đôi mắt đào hoa phủ một tầng sương mờ hơi xếch lên, đuôi mắt dài và cong khiến nốt lệ chí nơi khóe mắt càng thêm phần quyến rũ nhu hòa. Năm ngón tay thon dài bưng chén thuốc rõ rệt, giọng nói trầm ấm mà dịu dàng, hắn hạ giọng nhẹ nhàng dỗ dành Giang Tả: 

"Ngoan, uống thuốc nào."

Thanh âm ôn hòa mang theo từ tính ấy lọt vào tai, từ vành tai đến sống lưng kích khởi một trận tê dại mềm nhũn.

Nhưng Giang Tả chẳng hề dao động, cậu ghét bỏ nhe răng, đem cả người dán chặt vào góc tường, bày ra dáng vẻ phản nghịch triệt để: 

[Ta không!!!]

362: [Chậc chậc chậc, nam chính thế giới này đúng là hảo tính khí, nếu là thế giới trước, ngươi sớm đã bị vị thánh tăng kia bóp chết rồi.]

Đột nhiên nhớ lại ký ức kinh hoàng ở thế giới trước, Giang Tả không khỏi căng thẳng: 

[...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=39]

Nhìn cái tình hình hiện tại đi, ta không đánh chết ngươi đã là phúc đức tám đời của ngươi rồi.]

Thấy Giang Tả rúc ở góc tường nhất quyết không chịu ngoan ngoãn lại đây uống thuốc, Cố Cẩn Hoài đứng dậy, sai hạ nhân lập tức khiêng một cái nồi lớn đựng đầy nước sôi lên.

Dặn dò xong, hắn cúi đầu, lạnh lùng nói với kẻ không chịu khuất phục kia: 

“Lại đây, uống thuốc.”

Giang Tả gồng lưng, sau khi thực hiện một màn "đấu mắt" đầy kiên cường với Cố Cẩn Hoài, cậu định dùng tiếng sủa để biểu đạt sự dũng cảm thà chết không hàng của mình: 

“Uông! Gâu gâu gâu gâu gâu gâu!! Uông ô...”

Nhưng vừa đảo mắt thấy mấy tên hạ nhân động tác nhanh thoăn thoắt khiêng cái nồi lớn lên, tiếng sủa hung hăng cuối cùng của Giang Tả đột ngột yếu dần, xen lẫn chút âm hưởng nũng nịu đầy bàng hoàng thất thố.

Nhìn cái nồi lớn đang sủi bọt "ục ục" bên cạnh, lại nhìn chén thuốc đen thùi lùi bốc mùi hôi rình trong tay nam chính, lệ trong mắt Giang Tả không kìm được mà trào ra: 

[... Cái đồ đàn ông thối tha này, chẳng thú vị chút nào cả.]

Cậu không tình nguyện di chuyển móng vuốt, chậm rì rì nhích đến bên chân Cố Cẩn Hoài. Giang Tả quyết tâm giãy giụa lần cuối, cậu dùng móng vuốt kéo kéo góc áo màu đỏ tía thêu nhành mai khô của Cố Cẩn Hoài, nghiêng đầu nhẹ nhàng dùng tai cọ cọ, ý đồ làm nũng thoát nạn.

Cố Cẩn Hoài hơi quỳ một chân xuống, ánh mắt hòa hoãn, một tay xách Giang Tả lên đặt trên đầu gối.

Tưởng rằng đã thoát được một kiếp, Giang Tả nhe cái miệng chó thè lưỡi biểu lộ niềm vui, nào ngờ Cố Cẩn Hoài đột ngột đưa hai ngón tay siết chặt hàm dưới của cậu, đổ thẳng chén thuốc đen như mực vào miệng.

Thuốc đã được để nguội bớt, không hề làm bỏng lưỡi, nhưng mùi vị chua chát lại xộc thẳng lên mũi. Nước thuốc đắng ngắt vội vàng tràn xuống cổ họng làm Giang Tả bị sặc đến mức mũi cay xè, cả miệng đắng nghét.

Bị ép uống một bụng nước thuốc, Giang Tả đắng chát thoát khỏi bàn tay đang chế trụ cằm mình, từ trên đầu gối hắn ngã nhào xuống đất, ngồi bệt mông xuống sàn.

Cái mông chạm đất truyền đến một trận đau âm ỉ, vị thuốc trong miệng vẫn còn quanh quẩn nơi đầu lưỡi. 

Giang Tả khổ sở đến mức nước mắt đầm đìa, cậu lắc lắc cái đầu nhỏ, cái lưỡi đỏ hỏn thò ra ngoài cũng theo động tác ấy mà "bạch bạch" đập vào gương mặt chó đầy ủy khuất, khiến lông tơ trên mặt dính bết cả nước miếng lẫn nước thuốc đen xì.

Vừa bị nữ chính tổn thương lại bị nam chính bồi thêm một vố, Giang Tả sống không còn gì luyến tiếc nằm bò ra đất: 

[Đêm nay ta sẽ bỏ nhà đi bụi, loại đi không bao giờ trở lại ấy.]

Cúi đầu nhìn chú chó nhỏ ngã dưới đất, màn sương đen u ám trong đáy mắt Cố Cẩn Hoài lặng lẽ tan đi, hiện lên một tia ý cười nhạt. 

Đôi con ngươi sâu thẳm vốn tĩnh lặng như mặt giếng cổ bỗng chốc như rơi vào mười trượng hồng trần, tràn đầy sinh khí. Hắn vê viên mứt hoa quả đã nắm đến ấm sực trong lòng bàn tay, như để bù đắp mà nhét vào miệng Giang Tả.

Vị mứt ngọt lịm tan ra trong miệng, xua đi vị chát đắng và mùi chua nồng của thuốc, Giang Tả rã rời nằm bẹp dí, trong bụng dần dâng lên một luồng khí nóng ấm áp.

Cố Cẩn Hoài xách Giang Tả đang dơ hầy vào lòng, hơi mang theo vẻ thương tiếc mà nhéo nhéo cái tai đang rủ xuống của cậu.

Lâm quản gia đứng bên cạnh nhìn cảnh Vương gia ôm chú chó nhỏ, chỉ cảm thấy giống như một đứa trẻ vừa có được món đồ chơi yêu thích nên không nỡ buông tay. 

Vương gia từ nhỏ mất mẹ, không có bạn bè đồng lứa, lại chịu bao ủy khuất trong cung, tâm bệnh chưa dứt, cả đời khổ sở, nay có được một vật nhỏ mới mẻ hay ho, tự nhiên là không muốn rời tay.

Càng nghĩ càng thấy đúng là như vậy, Lâm quản gia hạ quyết tâm, ngay đêm đó liền phái người ra ngoài tìm thêm vài con chó khác mang về, tin rằng chẳng mấy chốc Vương gia sẽ quên ngay con chó ngốc này thôi.

Cố Cẩn Hoài đứng dậy định mang theo Giang Tả rời đi. Hứa Dung Dư - người đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình và đang kinh ngạc trước mức độ yêu chiều của Vương gia dành cho con chó ngốc kia - lúc này mới sực tỉnh. 

Nàng bước đi thướt tha, đình đình ngọc lập tiến lên phía trước, cắn môi đỏ nói: 

“Vương gia, thiếp thân có chuyện quan trọng muốn bẩm báo.”

Thấy Cố Cẩn Hoài không đáp lời, Hứa Dung Dư đành cắn răng nói tiếp: 

“... Tỳ nữ Tâm Triệt cùng thiếp thân đến rừng đào trước đó, đến nay vẫn chưa thấy trở về... Thiếp thân rất lo lắng...”

Tỳ nữ thân cận bên cạnh nàng đều là người của Thái tử điện hạ, nay đột nhiên mất tích trong phủ Lục vương gia, chẳng biết đã xảy ra chuyện gì. Nếu là bỏ trốn thì còn đỡ, ngộ nhỡ bị người của vương phủ bắt đi, rồi tra hỏi ra điều gì đó...

Tỳ nữ của mình mất tích trong vương phủ mà bản thân không báo cáo ngay vốn dĩ đã có chút mùi vị chột dạ, nếu bị Lục vương gia phát hiện mình là Vương phi giả mạo thì hậu quả thật khôn lường.

Chi bằng cứ báo cho Vương gia trước, xem phản ứng của hắn ra sao rồi tính tiếp.

“Chẳng qua cũng chỉ là một tỳ nữ.” 

Cố Cẩn Hoài khẽ nâng mí mắt, hờ hững nói:

“Xem ra Vương phi dạo gần đây thực sự đã quên sạch quy củ trước kia rồi...”

Sắc mặt Hứa Dung Dư trắng bệch: 

“Thần thiếp... chỉ là lo lắng...”

“Chuyện này giao cho Lâm quản gia đi.”

 Cố Cẩn Hoài bỏ lại một câu rồi không thèm ngoảnh đầu, phất tay áo rời đi.

Lâm quản gia đang mải trầm tư cũng sực tỉnh, gương mặt lại khôi phục vẻ tươi cười thường ngày, lão hiền từ nói: 

“Vương phi đừng vội, lão nô sẽ phái người đi tìm... Ngày mai lão nô sẽ sắp xếp thêm vài tỳ nữ thân cận cho Vương phi, tuyệt đối không để Vương phi chịu ủy khuất...”

Mấy tỳ nữ này chẳng biết có phải người của vương phủ cài cắm vào cạnh mình không nữa. Không ngờ định thăm dò Vương gia mà lại tự rước thêm phiền phức vào thân, Hứa Dung Dư miễn cưỡng cong môi, ôn nhu nói: 

“Vậy thì làm phiền Lâm quản gia rồi...”

Sau một hồi lăn lộn uống thuốc buổi tối, Giang Tả vừa mới tắm xong lại biến mình thành một thân bụi đất, lông quanh miệng và cổ dính bết nước thuốc đen xì, dơ không chịu nổi. Cố Cẩn Hoài đành tự tay tắm cho cậu thêm lần nữa.

Lo lắng Giang Tả bị lạnh, sau khi rửa sạch chú chó nhỏ trong nước, Cố Cẩn Hoài không để cậu ngâm đến khi nước nguội mà nhanh chóng vớt lên, dùng khăn tắm mềm mại lau khô bọt nước rồi bế cậu lên giường.

Chờ Cố Cẩn Hoài tắm gội xong, thay bộ y phục khác trở về thì Giang Tả sau một ngày quậy phá mệt nhoài đã không chống lại được cơn buồn ngủ mà nhắm mắt đánh một giấc ngon lành.

Cố Cẩn Hoài bất động thanh sắc đứng bên mép giường, lẳng lặng nhìn chú chó nhỏ đang lăn ra ngủ khò khò một lát mới xoay người tắt đèn.

Tư thế ngủ của Giang Tả không tốt, nửa đêm đã không biết đạp cái khăn tắm dùng làm chăn đắp trên người đi đâu mất. Đêm xuân càng về khuya càng lạnh, không có chăn, Giang Tả hắt xì một cái rồi mơ màng mở mắt vì bị lạnh tỉnh.

Sụt sịt mũi, Giang Tả run bần bật, ráng nhịn buồn ngủ bò dậy tìm khăn tắm, vừa quay đầu đã thấy Cố Cẩn Hoài nằm bên cạnh đang nhắm chặt mắt, hàm răng cắn chặt, cả người khẽ run, trên trán lấm tấm mấy giọt mồ hôi lạnh lớn như hạt đậu. 

Trông hắn như đang gặp phải một cơn ác mộng cực kỳ đáng sợ, Giang Tả đang nửa tỉnh nửa mê không khỏi bị hắn dọa cho giật mình.

Tìm mãi không thấy khăn tắm đâu, lại chịu không nổi cái lạnh, Giang Tả lén lút chui vào chăn của Cố Cẩn Hoài, cứ thế rúc về phía nguồn nhiệt bên cạnh, dán sát vào mạn sườn hắn.

Giang Tả giơ một cái móng thịt lên, "bạch" một phát vỗ vào mặt Cố Cẩn Hoài: 

[Tỉnh tỉnh! Đồ chân giò heo lớn!]

Nghịch ngợm một chút thấy rất vui vẻ, Giang Tả: 

[Cười thầm trong bụng.jpg, ha ha ha ha nghịch quá đi ha ha ha ha.]

362: [...] Ta lạy ký chủ, đêm hôm khuya khoắt xin ngài đừng có nghịch ngợm nữa được không?

Ánh trăng thê lương hắt vào phòng ngủ rộng lớn, người nằm trên giường sắc mặt lạnh lẽo, từ khóe mắt nhắm nghiền, những giọt lệ tuôn rơi không tiếng động làm ướt đẫm mái tóc mai đen nhánh. 

Gương mặt tái nhợt của hắn lộ ra một tia yếu ớt mong manh tựa hồ sắp vỡ vụn, giống như bị hút vào một cơn bóng đè nào đó. Đôi môi mỏng khẽ nhúc nhích, bật ra một tiếng nghẹn ngào từ kẽ răng.

“... Mẫu phi.”

Bình Luận

0 Thảo luận