Sáng / Tối
Hứa Dung Dư cúi đầu, thấy lại là con "sói con" đáng ghét hôm qua đã dẫm nát búi tóc mình, khiến mình một thân chật vật mà không chiếm được sự chú ý của Lục vương gia. Nàng ta lộ vẻ không kiên nhẫn, chán ghét né sang một bên để tránh né Giang Tả, đi hướng khác.
Giang Tả vẫn bám riết không tha, bước ngắn bốn chân đuổi theo, kiên trì quẩn quanh dưới chân nữ chính:
[Nhìn ta này, nhìn ta này, nhìn ta này!!!]
“Lại đây.”
Thanh âm lạnh lùng vang lên, Hứa Dung Dư ngước mắt, có chút kinh hỷ nhìn về phía người đang đứng giữa rừng đào:
“Vương gia...”
Dáng người hắn cao gầy thanh mảnh, đứng giữa vườn hoa rực rỡ sắc hồng, phong cảnh hữu tình, xuân hòa cảnh minh, cũng chẳng sánh bằng nửa phần tinh xảo nơi mày mắt hắn.
Quanh thân hắn bao phủ một tầng u ám trầm mặc không mấy tương xứng với gương mặt, khiến dung nhan diễm lệ kia bớt đi vài phần phong lưu, thêm vào vài phần hơi thở lạnh lẽo người sống chớ gần.
Gương mặt kia nếu cười lên, chắc chắn là khuynh thế độc tuyệt.
Hứa Dung Dư nhìn đến ngây người, chân hơi động đậy, đang định bước tới bên cạnh Lục vương gia thì bị Giang Tả đang chạy vòng quanh vướng một cái, ngã nhào thẳng xuống đất.
Cánh hoa trong lẵng tung bay đầy trời, xoay tròn theo gió, những mảnh vụn hoa lốm đốm rơi lên gương mặt thâm thúy của hắn, vài cánh hoa tàn nhẹ nhàng đậu trên vai. Sơ ảnh ám hương, hương thơm nhàn nhạt lan tỏa khắp không gian.
Hứa Dung Dư kinh hô một tiếng khi ngã thẳng xuống đất, nhưng không đợi được Vương gia ra tay cứu giúp, nàng ta đã tiếp đất một cách đau đớn.
[Giá trị con sen của nữ chính: -100]
Giang Tả: [... Emmmm, ta thấy chuyện này cũng không thể trách ta được...]
Tuy rằng đúng là mình vướng chân nữ chính, nhưng lần này Giang Tả càng nghĩ càng thấy rất đúng lý hợp tình:
[Đi đường không lo nhìn đường, chẳng lẽ còn có thể trách ta sao?!!]
362: [...] Ta chỉ muốn hỏi xem có lần nào ngươi quậy phá mà không đúng lý hợp tình không?
Cứ giữ cái thái độ này của ký chủ mà đòi công lược nữ chính á? Không có cửa đâu.
Giữa rừng đào hoa rụng lả tả, nhìn từ xa như mây tía nhạt nhòa, tựa mộng tựa sương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=35]
Hứa Dung Dư ngã dưới đất ngẩng đầu lên, đôi mắt lã chã chực khóc nhìn Cố Cẩn Hoài đang đứng trước mắt.
Da nàng trắng như tuyết, tóc búi cao cao, ánh nắng ban mai vụn vặt chiếu lên gương mặt kiều diễm, càng tôn thêm vẻ mắt ngọc mày ngài, động lòng người hết mực.
Vài luồng gió xuân thổi tan hương đào say đắm vây quanh, ấm áp hòa hợp.
Bóng dáng thon dài đứng ngược sáng kia bước tới vài bước, mắt Hứa Dung Dư sáng lên:
“Vương gia...!”
Nàng hơi chống người dậy, chờ đợi Vương gia vươn tay ra đỡ mình, trong mắt đẹp hiện lên một tia mong chờ khó nhận ra.
Một cánh đào non nớt theo gió rơi trên mái tóc đen nhánh như thác đổ của Cố Cẩn Hoài. Mái tóc đen ấy càng làm nổi bật vùng cổ thanh tú toát lên vẻ bệnh tật yếu ớt và tái nhợt. Đôi mắt đào hoa thon dài của hắn tựa như sương mù bao phủ trên núi non, đẹp đẽ rực rỡ.
Thế nhưng gương mặt như thơ như họa kia lúc này lại mang hơi thở lạnh như băng, đôi môi mỏng khẽ mở, giọng nói tràn ngập sự u uất khiến người ta nghẹt thở:
“Đường đường là Vương phi của Lục vương phủ, bên người cư nhiên không có lấy một tỳ nữ thân cận sao?”
Hứa Dung Dư nhớ tới tính cách của chính chủ Từ Xu Thanh, không khỏi rũ mắt, lộ ra biểu tình nhút nhát bất an, nhỏ giọng nói:
“Thiếp thân chỉ muốn tự tay hái hoa làm canh đào cho Vương gia, không muốn mượn tay kẻ khác nên mới để nô tỳ đứng đợi ở phía bên kia rừng đào.”
Hứa Dung Dư vừa thấp giọng đáp lời, vừa hơi nghiêng đầu ra hiệu cho Vương gia nhìn về phía bìa rừng đào nơi đám tỳ nữ thường đứng, nhưng lúc này ở đó lại không có lấy một bóng người.
“Vương phi học quy củ lễ nghi nhiều năm như vậy...”
Cố Cẩn Hoài cười lạnh trào phúng, “Chẳng lẽ đều để quên ở nhà ngoại cả rồi?”
Trong chốc lát không rõ Vương gia ám chỉ điều gì, tim Hứa Dung Dư hẫng một nhịp, sau lưng toát ra một tầng mồ hôi mỏng.
Nàng khẽ thở hắt ra, cố gắng trấn tĩnh, tự trấn an mình rằng Lục vương gia sẽ không phát hiện ra chuyện Vương phi bị đánh tráo nhanh như vậy đâu.
Đứng bên cạnh nhìn lâu như vậy, cuối cùng cũng có cơ hội thừa cơ đục nước thả câu để "anh hùng cứu mỹ nhân", Giang Tả dũng cảm chắn trước mặt nữ chính. Cậu xếch đôi mắt, nhếch mép, hung hăng sủa loạn vài tiếng về phía Cố Cẩn Hoài.
Nghe thấy tiếng kêu của con "sói con" đang che chắn trước mặt mình, mắt Hứa Dung Dư lóe lên.
Chẳng phải Thái tử điện hạ sai người gửi tới mấy con sói cho Lục vương gia sao, thế nào mà sói lại biến thành chó rồi?
Cố Cẩn Hoài bước nhẹ vài bước, đứng định hình trước mặt Giang Tả. Gương mặt hắn u tối, đôi mắt nặng nề, đôi môi mỏng tái nhợt khẽ động, nói với chú chó nhỏ đang hiên ngang lẫm liệt ngưỡng cằm dưới chân mình:
“Lại đây.”
Giang Tả: [Ngươi bảo ta qua là ta qua luôn chắc, thế thì còn mặt mũi gì nữa?!]
Cố Cẩn Hoài cúi đầu, trong đôi mắt đen láy lóe lên tia sáng ám muội, hắn mím môi đè thấp giọng nói một câu:
“Bản vương hôm nay... bỗng nhiên có chút hứng thú muốn ăn thịt chó...”
Giang Tả: [... Sao ngươi lại là cái loại người như thế hả?]
Hứa Dung Dư ngước mắt đối diện với ánh mắt của Cố Cẩn Hoài, ôn nhu nói:
“Nếu Vương gia muốn ăn... hay là tối nay th·iếp thân sẽ đích thân nấu cho ngài một bát canh thịt chó để tẩm bổ thân thể nhé?”
Giang Tả trợn tròn mắt:
[Đm! Đến cả cách ăn thế nào cũng nghĩ xong rồi cơ à?! Cái đồ đàn bà vong ân phụ nghĩa này!!!]
Cảm nhận được ánh mắt nhìn mình càng thêm lạnh lẽo, Giang Tả run bần bật:
[... Thôi bỏ đi, cứ tạm thời phối hợp qua đó chút vậy.]
Nghĩ xong, Giang Tả rất thức thời nhanh chóng bước đôi chân ngắn củn tới, nằm bò bên cạnh góc áo Cố Cẩn Hoài, còn dùng thân mình nhẹ nhàng cọ cọ vào chân hắn.
Cảm giác ngứa ngáy nơi ống quần thêu hoa văn ẩn hiện truyền đến, Cố Cẩn Hoài khựng lại một chút. Hắn ngồi xổm xuống, xách chú chó nhỏ đang nịnh bợ dưới chân lên ôm vào lòng, lại giơ tay gạt bỏ cánh hoa hồng nhạt đang vương trên chùm lông đen nhánh trên đỉnh đầu nó.
[Giá trị con sen của nam chính: 10 ]
Giang Tả lộ ra ánh mắt hung ác:
[Ngươi tưởng cho ta chút giá trị là ta sẽ tha thứ cho lời đe dọa đòi ăn thịt chó lúc nãy sao?! Lão tử nói cho ngươi biết, ta...]
Cố Cẩn Hoài vươn hai ngón tay, nhẹ nhàng kẹp lấy cái răng nanh hơi lộ ra ngoài của Giang Tả.
Giang Tả: [... Emmmm... đều là đàn ông với nhau cả... nói gì đến chuyện tha thứ hay không chứ...]
362 tóm gọn: [... Hay lắm, rất biết thức thời.]
Cố Cẩn Hoài đứng dậy, làm ngơ như không thấy nữ chính đang ngã dưới đất, lạnh nhạt phân phó với người bên cạnh:
"Người đâu, đưa Vương phi về phòng."
"Vương gia"
Một lão quản gia ăn mặc chỉnh tề tiến lên phía trước chắp tay hành lễ, sau đó nhìn về phía Hứa Dung Dư vẫn đang quỳ rạp dưới đất chưa bò dậy nổi. Gương mặt lão hiện rõ vẻ tang thương, ánh mắt nhìn nàng đầy hiền từ nhưng tuyệt nhiên không có nửa điểm ý tứ muốn ra tay nâng đỡ:
"Vương phi, mời đi lối này."
"Vương gia dừng bước...!"
Thấy Cố Cẩn Hoài định rời đi, Hứa Dung Dư một tay chống vào thân cây đào gầy guộc, chậm rãi đứng thẳng người, đáy mắt rưng rưng mấy giọt lệ:
"Vương gia... chẳng lẽ ngài muốn thiếp thân cả đời này phải phòng đơn gối chiếc sao?"
[Giá trị con sen của nữ chính: -10]
Giang Tả: [Nội tâm không chút dao động, thậm chí còn muốn tặng nàng một đoạn b-box.]
(b-box: là 1 phong cách âm nhạc mô phỏng âm thanh bằng hệ thống miệng)
362 hảo tâm nhắc nhở:
[... Cứ đà này, có khi ngày nào đó ký chủ sẽ bị nữ chính giết chết thật đấy.]
Giang - kiên cường bất khuất - đội trưởng đội phá dỡ - Happy - Tả tin tưởng vững chắc:
[Tuy hiện tại giá trị của nữ chính là số âm, nhưng chỉ cần ta không ngừng nỗ lực, chắc chắn có thể công lược thành công!]
Nhìn chú chó nhỏ trong lòng Cố Cẩn Hoài, Hứa Dung Dư thầm nghĩ, có lẽ Lục vương gia không phải thật sự bài xích việc đụng chạm, mà chỉ là không quen có người tiếp cận thôi. Chi bằng mình cứ tuần tự tiệm tiến, khiến hắn dần quen với sự hiện diện của mình...
Nghĩ xong, nàng tiến lên phía trước, làm bộ định nắm lấy góc áo hắn.
"Chớ trách bản vương không nhắc nhở ngươi,"
Cố Cẩn Hoài u ám nói:
"... Nếu còn muốn giữ lấy cái tay này, thì tốt nhất đừng có chạm lung tung."
Bàn tay đang vươn ra cứng đờ giữa không trung.
Cố Cẩn Hoài cười lạnh một tiếng, rồi phất tay áo bỏ đi không thèm ngoảnh đầu lại. Hứa Dung Dư nắm chặt nắm đấm, không cam lòng nhìn theo bóng lưng hắn.
Lâm quản gia vẫn đứng thẳng tắp một bên, gương mặt vẫn cười tủm tỉm như cũ:
"Vương phi, mời đi lối này."
"Phiền quản gia dẫn đường."
Hứa Dung Dư hồi thần, cúi đầu thấp giọng trả lời đầy quy củ.
Trên đường trở về, Hứa Dung Dư suy đi tính lại, trong lòng vẫn không nén nổi sự nghi hoặc đang trỗi dậy.
Trước khi đi, Thái tử điện hạ quả thực có dặn dò nàng rằng Lục vương gia không thích người lạ đến gần, bên người chưa bao giờ để tỳ nữ hay gã sai vặt thân cận.
Nhưng nàng không ngờ mức độ lại nghiêm trọng đến mức ngay cả chạm vào góc áo cũng không thể chịu đựng nổi.
Hứa Dung Dư không nhịn được, bèn hỏi lão quản gia bên cạnh:
"Lâm quản gia, tại sao Vương gia... lại chán ghét việc người khác chạm vào mình đến thế?"
Lâm quản gia chỉ cười mà không nói.
Hứa Dung Dư chớp mắt, lộ vẻ sợ hãi bất an, vội vàng giải thích:
"Ta chỉ là lo lắng cho Vương gia... nên mới... tuyệt đối không phải cố ý muốn tìm hiểu chuyện gì đâu..."
"Vương phi đã từng nghe nói qua, mười mấy năm trước, trong cung có một vị phi tần nhận được muôn vàn sủng ái, thậm chí khiến đương kim Thánh thượng vì nàng mà bãi triều ba ngày không?"
Hứa Dung Dư không biết Lâm quản gia lúc này có phải đang cố ý thử lòng mình hay không, lại sợ lỡ lời để lộ sơ hở, đành cúi đầu tỏ vẻ lắng nghe, mím môi không nói gì.
Lão quản gia mỉm cười, tự mình kể tiếp:
“Năm đó Vương phi hẳn vẫn còn trong tả lót , không nghe nói qua là bình thường…”
"Năm đó Lâm phi được 3000 sủng ái tập trung vào một người, khiến không biết bao nhiêu người đỏ mắt ghen tị. Lão thần trong triều đều cho rằng nàng dùng tà thuật mê hoặc quân vương, cứ tiếp tục như vậy thì giang sơn xã tắc sẽ bị hủy hoại trong tay nàng. Triều thần thi nhau dâng sớ, khẩn cầu Thánh thượng xử tử yêu phi."
Trong lòng Hứa Dung Dư lúc này đã đoán được đại khái, vị Lâm phi trong lời kể của Lâm quản gia e rằng chính là mẫu thân của Lục vương gia:
"Vậy cuối cùng Lâm phi có bị...?"
Lâm quản gia thở dài nuối tiếc:
"Bệ hạ không xử tử Lâm phi, nhưng đáng tiếc thay, cuối cùng nàng lại bị bắt vì tội thông dâm. Nàng tự sát trong ngục để minh oan, nhưng thiên hạ lại cho rằng nàng không còn mặt mũi nào sống tiếp trên đời..."
"Lâm phi có một người con trai, lúc đó cũng chỉ mới bảy tuổi. Bệ hạ nghi ngờ đứa trẻ đó không phải cốt nhục của mình..."
"... Nhưng đứa trẻ đó, đích xác là con ruột của bệ hạ, đúng không?" Hứa Dung Dư hỏi.
Lâm quản gia nhìn nàng với ánh mắt đầy an ủi, gật đầu nói:
"Kết quả nhỏ máu nhận thân cho thấy đứa trẻ đó thực sự là của bệ hạ... Nhưng sự phản bội của Lâm phi vẫn như cái gai trong cổ họng bệ hạ. Người nghĩ đến tình xưa... phần lại muốn xây dựng hình tượng quân vương nhân từ... nên đã phong Vương hiệu cho đứa trẻ nhỏ bé ấy, đưa ra khỏi hoàng cung, tới vùng biên hẻo lánh này..."
"Lão nô vẫn nhớ rõ ngày Vương gia tới đây. Ngày đó tuyết bay trắng trời, đứa trẻ nhỏ như vậy mà bên người không lấy một ai chăm sóc... Trên người ngài toàn là vết bầm tím, không biết cái nào là do giá rét, cái nào là do bị người ta ức hiếp ngược đãi để lại..."
Giọng lão quản gia hơi nghẹn lại.
"Lão nô bôi thuốc cho ngài, ngài lại vùng vẫy không cho ai chạm vào... Giống như một con thú nhỏ đáng thương và tuyệt vọng bị dồn vào đường cùng, vừa nôn mửa vừa run rẩy, lần đó suýt chút nữa ngài đã không qua khỏi."
Hứa Dung Dư im lặng.
"Lục vương gia lúc nhỏ... không biết đã phải chịu đựng những gì trong hoàng cung ăn thịt người không nhả xương ấy... Căn bệnh này của Vương gia, là tâm bệnh... Lão nô chỉ hy vọng Vương phi có thể một lòng một dạ đối đãi với ngài..."
"Dù sao thì Vương gia đời này... thực sự đã quá khổ sở rồi..."
Hứa Dung Dư cúi đầu, nghĩ đến mệnh lệnh của Thái tử điện hạ, lòng nàng không khỏi trĩu nặng, đầu ngón tay siết lại một cách mất tự nhiên:
"Lão quản gia phí tâm rồi, tận tâm phụng dưỡng Vương gia vốn dĩ là bổn phận của Xu Thanh."
Phía bên kia, Cố Cẩn Hoài ôm Giang Tả đang rũ tai trong lòng, xoay người rời khỏi rừng đào, đẩy cửa bước vào thư phòng.
Trong thư phòng bài trí đơn giản, ánh ban mai xuyên qua khung cửa sổ hoa văn chiếu rọi khắp phòng.
Trên tường treo vài bức thư pháp cổ kính và mạnh mẽ, trên bàn gỗ đỏ bày biện chỉnh tề văn phòng tứ bảo cùng một lò hương nhỏ tinh tế đang tỏa khói nghi ngút. Bên cửa sổ có đặt một chiếc sập nằm.
Cố Cẩn Hoài đứng lặng bên bàn, hắn cầm bút chấm mực, ngón tay trắng thanh mảnh khẽ siết lấy thân bút màu tím đen, lúc cúi đầu, mái tóc đen nhánh xõa tung trên vai.
Cổ tay hắn khẽ chuyển động, chỉ với vài nét bút đơn sơ, trên mặt giấy đã hiện ra hình dáng một nhành mai khô gầy giữa làn gió lạnh căm căm.
Giang Tả thấy nhàm chán, lười biếng nằm bò trên bàn. Cậu liếc mắt nhìn quanh căn phòng ngập tràn tàng thư, đôi mắt chợt sáng rực lên.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận