Sáng / Tối
Hành vi "nhả cá" đầy cợt nhã vừa rồi của ký chủ nhà mình, kết hợp với đôi mắt trợn tròn cố làm ra vẻ thành khẩn trên gương mặt Husky ngáo ngơ, nhìn thế nào cũng giống như đang cười nhạo và khiêu khích nữ chính, khiến hệ thống nhìn vào cũng muốn đấm cho một trận.
Hứa Dung Dư thoáng khôi phục chút sức lực, lại giơ tay định nắm vạt áo Cố Cẩn Hoài để truy hỏi chuyện vừa rồi, không ngờ lại vồ hụt. Trong lòng nàng dâng lên sự không cam tâm và phẫn nộ, ngẩng đầu hỏi bằng giọng hơi thở mong manh:
“Chẳng lẽ Vương gia... thực sự sẽ thấy chết mà không cứu sao...? Nếu như... thiếp thân vừa rồi... rơi xuống giữa hồ thì sao...”
Giữa mày Cố Cẩn Hoài hiện lên một tia chán ghét u ám, hắn cười nhạo một tiếng, hỏi ngược lại:
“Vương phi tự mình rơi xuống nước... thì liên quan gì đến bản vương?”
Hứa Dung Dư nghẹn lời.
Giang Tả đang mải thương cảm cho bản thân nên không để ý hai người họ nói gì. Cậu cô đơn nằm bẹp trên thềm đá lạnh lẽo, ủ rũ dùng móng vuốt khều khều con cá vàng đang quẫy đuôi giãy giụa, chơi một lúc rồi lại đẩy con cá trở về hồ nước.
Làm xong những việc này, Giang Tả đang trong trạng thái "sống không còn gì luyến tiếc" định trốn tránh hiện thực bèn rúc vào bên chân Cố Cẩn Hoài, đáng thương hắt xì một cái.
Đối mặt với một Hứa Dung Dư nhếch nhác yếu ớt, Cố Cẩn Hoài chẳng hề có chút lòng thương hoa tiếc ngọc nào. Hắn gọi ám vệ đang ẩn nấp trong bóng tối ra, sai người đưa nàng về phòng.
Tiếp đó, hắn khom lưng bế chú chó nhỏ đang bao phủ trong bầu không khí ưu sầu lên, rảo bước về tẩm cư, đồng thời sai hạ nhân chuẩn bị bồn nước ấm đặt ở hậu viện.
Rất nhanh, mấy tỳ nữ đã bưng một bồn gỗ nhỏ đầy nước ấm vào viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=38]
Giang Tả với trái tim tan vỡ đang ngâm mình trong làn nước nóng hôi hổi, kê cái cằm đầy thịt lên thành bồn, ánh mắt u buồn nhìn về phía xa xăm, đôi mắt nheo lại lộ rõ sự tuyệt vọng sâu sắc.
Giang Tả đau đớn muốn chết:
[Tâm ta đã chết rồi.]
362 nhìn gương mặt Husky u sầu của ký chủ nhà mình, cố gắng nén tiếng cười như lợn kêu để truyền đạt một chút ý tứ an ủi ít ỏi.
Giang Tả lã chã chực khóc:
[... Ngươi đi chết đi.]
Bên cạnh bồn gỗ đặt một chiếc ghế gỗ thấp, Cố Cẩn Hoài ngồi trên ghế, vén tay áo rộng lên, cầm lấy bồ kết đã chuẩn bị sẵn, nắm lấy một cái móng thịt của Giang Tả nhấc lên khỏi mặt nước, nhẹ nhàng xoa bồ kết lên cái móng xù lông đen thui ấy.
Nhiệt độ nước vừa khéo, sương mù lờ lững bốc lên. Nước ấm trong bồn ngập đến cổ cậu, hơi nóng lan tỏa khắp cơ thể xua tan đi cái lạnh.
Giang Tả thoải mái phát ra vài tiếng hừ hừ khe khẽ, vì sung sướng mà vô thức vẫy đuôi làm bắn ra mấy tia nước dính lên y phục Cố Cẩn Hoài, tạo thành một vệt nước màu tím thẫm.
Được ngâm mình trong nước ấm thoải mái, Giang Tả tạm thời quên đi những tổn thương mà nữ chính gây ra. Cậu nheo mắt hưởng thụ, đưa ra lời khẳng định cho tay nghề của nam chính:
[Duyệt, kỹ thuật tắm này không tồi.]
Chờ đến khi nước trong bồn nguội dần, Cố Cẩn Hoài mới vớt Giang Tả ra ngoài.
Sau khi tắm xong, bộ lông của chú chó nhỏ được gội sạch bằng bồ kết trở nên xẹp thành từng nhúm, tỏa ra hương thơm tự nhiên của bồ kết.
Cố Cẩn Hoài giũ chiếc khăn tắm đã xếp sẵn bên cạnh, cẩn thận bọc Giang Tả từ đầu đến chân. Hai cái tai nhỏ của cậu bị đè dưới khăn tắm, bịt kín mít, chỉ lộ ra gương mặt chó tròn vo và một mẩu chóp tai hơi nhú ra.
[Giá trị con sen của nam chính: +10]
Nam chính thế giới này xem ra có vẻ khá dễ công lược, Giang Tả sau khi được hầu hạ thoải mái bèn tỏ ý sẵn sàng cân nhắc một chút.
Cố Cẩn Hoài về phòng, thay bộ y phục vừa bị Giang Tả làm ướt sũng, sau đó bế chú chó nhỏ đang quấn khăn tắm quay lại thư phòng.
Chiều hôm đó, sau khi kiên trì tìm kiếm xuân cung đồ khắp thư phòng một vòng mà không thấy, đầu óc Giang Tả bắt đầu choáng váng. Cậu hai mắt vô thần, rã rời chống bốn chi bò về cạnh bàn, ngậm lấy khăn tắm của mình rồi cuộn tròn trên chiếc sập nhỏ bên cửa sổ, trong cổ họng phát ra tiếng rên hừ hừ nhỏ xíu.
Cố Cẩn Hoài gọi Lâm quản gia đang chờ ngoài cửa vào, trầm giọng nói:
“Mời Hứa đại phu trong phủ qua đây.”
Lâm quản gia lo lắng hỏi:
“Vương gia có chỗ nào không khỏe sao?”
Cố Cẩn Hoài nhìn về phía Giang Tả đang quấn chặt khăn tắm trên sập, chỉ lộ ra một cái đầu chó ủ rũ, hắn mím môi không nói gì.
Lâm quản gia nhìn theo tầm mắt của Cố Cẩn Hoài.
Giang Tả mơ màng nhìn lại, từ cái mũi đen thui chảy ra một dòng nước mũi trong vắt.
Ánh mắt Giang Tả mênh mang:
[?? Nhìn ta làm gì, ngươi là đồ ngốc à???]
Lâm quản gia thấp giọng khuyên nhủ:
“... Nếu Vương gia thích nuôi thú cưng... hay là để lão nô đi chọn vài con lanh lợi hơn chút...”
Con chó nhỏ Thái tử điện hạ đưa tới này trông vừa ngu vừa ngốc, suốt ngày chỉ biết gây chuyện, nói không chừng Thái tử điện hạ cố ý quăng cái phiền phức này tới Lục vương phủ để nhiễu loạn tâm thần Vương gia...
Cố Cẩn Hoài rũ mắt nhìn Giang Tả, trong đôi mắt thâm trầm u tối ấy dường như chẳng có chút ánh sáng nào, chỉ có khóe miệng thoáng hiện một tia ý cười cực nhạt, làm đôi mắt đào hoa hơi xếch càng thêm phần diễm lệ, hòa cùng ánh nến lập lòe trong thư phòng.
“Trong vương phủ này, người và vật lanh lợi quá nhiều, kẻ tự cho mình là thông minh lại càng không ít... Giống như nó thế này, ngốc nghếch chẳng biết che đậy, có khi lại không hẳn là chuyện xấu...”
Giang Tả đang nửa tỉnh nửa mê đột nhiên dựng đứng tai lên:
[... Ân?! Hai người các ngươi!! Sao lại xúm vào nói xấu lão tử nữa rồi?!!!]
Cân nhắc công lược nam chính cái quái gì! Đám đàn ông thối tha đều là phường chân giò heo lớn cả!!
Lâm quản gia hơi giật mình, theo bản năng nhìn về phía Giang Tả.
Lục vương phủ tuy rằng rời xa hoàng thành, nhưng bên trong vẫn ẩn giấu không ít nhãn tuyến do Thái tử phái tới.
Mặc dù lão đã phân phó tỳ nữ trồng đầy hoa trong phủ, hiện tại xuân ý cũng đã tràn lên đầu cành, nhưng cả vương phủ vẫn cứ bao trùm trong một mảnh tử khí nặng nề. Giờ đây có thêm một vật nhỏ ồn ào bên cạnh Vương gia, nghĩ lại cũng là chuyện tốt...
Lâm quản gia trong lòng đã thông suốt nên không còn xoay xở việc này nữa, nhận lệnh lui ra tìm đại phu.
Một lát sau, Hứa đại phu xách hòm thuốc đi theo Lâm quản gia tiến vào thư phòng. Ông mặc một bộ áo bào kép màu xanh lam, tóc mai đã bạc, toát lên phong thái tiên phong đạo cốt.
Thấy lần này là xem bệnh cho một chú chó nhỏ, ông cũng không lộ vẻ gì khó chịu, sau khi nghe Cố Cẩn Hoài miêu tả chuyện nó rơi xuống nước sau bữa trưa, ông liền cẩn thận thăm khám cho Giang Tả một phen.
Thấy Giang Tả lúc này đã nhắm mắt ngủ say trên sập nhỏ, Lâm quản gia bất giác thở phào nhẹ nhõm, thầm cảm thấy may mắn.
Nếu con chó nhỏ này còn thức, không chừng lần xem bệnh này có thể dỡ luôn cả thư phòng của Vương gia mất.
"Vương gia, tiểu khuyển này e là do rơi xuống nước mà bị lạnh, cảm nhiễm phong hàn... Thân thể Vương gia quý báu, gần đây xin đừng quá thân cận với nó, tránh để lây bệnh."
Vừa nghe phong hàn có thể lây sang Vương gia, Lâm quản gia liền lo đến bạc cả tóc:
"Thân thể Vương gia là quan trọng nhất..."
Cố Cẩn Hoài dém lại khăn tắm cho Giang Tả đang vùi đầu ngủ nướng, lại nhéo nhéo đệm thịt mềm mại dưới móng vuốt, hỏi khẽ:
"Vậy trận phong hàn này có nguy hiểm đến tính mạng của nó không?"
Hứa đại phu vuốt chòm râu vàng hơi xoăn dưới cằm:
"Nếu bệnh này nặng thêm chút nữa, thân thể chó con sẽ không chịu nổi... Như vậy đi, lão phu sẽ kê một đơn thuốc cho ái khuyển của Vương gia. Bất quá phải dặn hạ nhân, lượng thuốc sắc nhất định phải nắm vững, không được quá tay dù chỉ nửa phần, nếu không sẽ phản tác dụng mà hại chết nó."
Lâm quản gia thấy khuyên không được Vương gia, cũng chỉ đành thấp giọng vâng dạ, mong sao trận phong hàn này mau chóng qua đi.
Giang Tả đầu óc mụ mị cuộn tròn trên sập ngủ một giấc, lúc tỉnh lại đã đến giờ cơm tối. Cậu ngáp một cái, cong lưng duỗi người cho giãn gân cốt, cảm thấy sau một giấc ngủ tinh thần đã sảng khoái, bệnh tình cũng đỡ đi nhiều.
Vừa nhai xong miếng thịt cá trên bàn, Giang Tả lười biếng nằm vật ra, cái đuôi rũ xuống khẽ ngoe nguẩy. Cậu vừa chìa móng định vớt thêm cái đùi gà để gặm thì thấy Hứa Dung Dư bưng khay đi lên, lần này trên khay đặt tận hai chén thuốc.
Giang Tả đang gặm đùi gà:
[Wow, một lần uống hai chén luôn? Đại ca đúng là người làm việc lớn!]
Hứa Dung Dư sau khi bị đưa về phòng vì rơi xuống nước đã suy nghĩ suốt cả buổi chiều, càng thêm kiên định rằng mình phải bám sát Lục vương gia không rời nửa bước. Nàng thay bộ y phục khác, đợi đến giờ cơm tối lại canh sẵn ngoài cửa. Đang lúc suy tính lý do để vào gặp, nàng thấy tỳ nữ bưng khay thuốc đi tới.
Hứa Dung Dư nhận lấy khay thuốc từ tay tỳ nữ rồi bước vào thiện đường, cúi đầu thấy trên đó đặt một chén lớn một chén nhỏ, không khỏi có chút nghi hoặc.
Bữa tối hôm nay có hai chén thuốc, không biết chén kia là cho ai?
Vào phòng ăn, Cố Cẩn Hoài không nói lời nào về sự xuất hiện của nàng, chỉ thong thả bưng lên một chén. Cùng lúc đó, Lâm quản gia lại tự ý vòng sang phía bên kia của Hứa Dung Dư, bưng chén nhỏ còn lại đưa về phía Giang Tả.
Giang Tả trừng lớn mắt, vẻ mặt đầy cảnh giác. Trước khi chén thuốc bốc mùi hôi rình kia kịp chạm tới miệng, cậu đã vội vàng lùi lại mấy bước.
Mấy cái đĩa bị Giang Tả chen lấn rơi khỏi mép bàn, phát ra tiếng "bùm bùm" vỡ tan tành dưới đất, thức ăn đổ tung tóe khắp nơi.
Lâm quản gia bị phản ứng của Giang Tả làm cho kinh ngạc. Thừa dịp này, Giang Tả liền quăng luôn cái đùi gà đang ngậm trong miệng ra ngoài.
Cái đùi gà bóng lưỡng vẽ một đường cong kim vàng trên không trung, đập thẳng vào chén thuốc, làm nước thuốc bắn tung tóe đầy mặt Lâm quản gia khiến lão vô cùng nhếch nhác, ngay cả nữ chính đứng bên cạnh cũng bị dính một nửa thân người.
Không kịp nghĩ nhiều, Giang Tả đột ngột nhảy phắt xuống bàn, dọc đường húc đổ mấy chiếc ghế gỗ tử đàn, lại làm vỡ vài chiếc bình quý giá liên thành, thậm chí còn khiến mấy hạ nhân đang nhào tới bắt cậu bị vướng ngã.
362: [...] À, phàm nhân, các ngươi đối với sức mạnh huyền bí của Husky quả thực là hoàn toàn không biết gì cả.
Chẳng qua chỉ là uống thuốc mà làm loạn cả phòng ăn đến gà bay chó sủa, lại còn đập vỡ bao nhiêu đồ quý giá, Lâm quản gia tức đến mức râu tóc dựng ngược.
Cái thứ súc sinh không biết tốt xấu này, nếu không phải Vương gia bảo vệ nhất quyết giữ bên mình, còn lão thì lo Vương gia bị lây phong hàn, lão đã sớm sai người quẳng con chó không biết nhìn xa trông rộng này ra khỏi vương phủ rồi.
Lâm quản gia giận không kiềm chế được, lạnh giọng gọi thêm vài nô bộc to khỏe đến để áp chế chú chó bất trị. Lão định dùng sức mạnh để đè nó xuống, sau đó bóp miệng cưỡng chế đổ thuốc.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận