Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 96: Vị khách tìm đến trong đêm

Ngày cập nhật : 2026-06-01 13:21:52
Lúc này, khu vực bên ngoài của căn cứ Hắc Sơn đã vắng hơn trước. Từ khi dịch bệnh được khống chế, lực lượng an ninh đều đã được điều vào trong thành, nên khu cách ly bên ngoài hiện tại chỉ còn chưa tới một trăm người.
Mỗi ngày, Văn Tiêu Tiêu và Tương Tú hơn mười giờ sáng mới ra đây. Còn Phùng Kim Châm thì mấy ngày nay cứ hậm hực dỗi hờn, chẳng còn khám bệnh tử tế.
Nào ngờ hôm nay vừa đến nơi, ông đã cười hớn hở, hết lau bàn lại quét nhà. Chàng lính trẻ phụ trách gác cổng nhìn thấy vậy thì hoang mang.
Hôm nay trông ông Phùng phấn chấn hẳn, ông còn vừa làm vừa ngâm nga vài câu nữa chứ.
Văn Tiêu Tiêu và Tương Tú bước vào phòng cũng phải ngẩn người: "Ông Phùng, sao hôm nay ông đến sớm thế ạ?"
"À, già rồi nên ít ngủ ấy mà!" Phùng Kim Châm cười hiền hậu đến mức bất thường, khiến Văn Tiêu Tiêu và Tương Tú đều nổi da gà. Tương Tú rùng mình một cái, vội ôm cặp nhiệt độ chạy ra ngoài đo nhiệt độ cho bệnh nhân.
Thấy Tương Tú đã đi khuất, Phùng Kim Châm mới lại gần Văn Tiêu Tiêu, ghé tai hỏi nhỏ với nụ cười bí hiểm: "Cô bé, rốt cuộc các cháu đã bỏ thứ gì vào nồi nước bồ công anh thế?"
Văn Tiêu Tiêu chớp chớp mắt, vẻ mặt không giấu được ngạc nhiên. Cô không ngờ ông Phùng lại nhìn ra bí mật này nhanh đến vậy.
"Hơ, lão phu đây cả đời bầu bạn với thảo dược, thứ gì trị được bệnh gì chẳng lẽ ta lại không biết?"
Phùng Kim Châm nhìn thấy vẻ mặt của Văn Tiêu Tiêu thì cười đắc ý.
Văn Tiêu Tiêu chỉ biết gật đầu. Xem ra ông Phùng vẫn thông minh hơn chú Lý Trọng Xuân. Đến tận bây giờ, chú Lý vẫn còn hoang mang không hiểu vì sao hoa màu dạo này lại phát triển nhanh đến vậy.
Khụ khụ, dĩ nhiên là gần đây Văn Tiêu Tiêu mới nhận ra dị năng hệ Thủy của mình có điểm khác thường. Chẳng trách từ trước đến nay, ngoài việc để cô ra đồng tưới nước, Tần Lẫm tuyệt đối không để cô cung cấp nước sinh hoạt cho căn cứ.
Phùng Kim Châm gặng hỏi: "Nói đi xem nào, mấy đứa kiếm đâu ra loại thuốc đặc trị đó thế?"
"Thuốc... Thuốc đặc trị ạ?" Văn Tiêu Tiêu thoát khỏi dòng suy nghĩ, khi nghe thấy ba chữ này thì ngẩn ra một lúc.
"Chứ còn gì nữa. Nếu không phải các cháu lén bỏ thuốc đặc trị vào nồi nước bồ công anh thì làm sao nó có hiệu quả nhanh như vậy được?" Phùng Kim Châm đắc ý ra mặt.
Ông lại hạ thấp giọng, thì thầm: "Mau lấy ra cho lão phu xem nào. Biết đâu ta cũng bào chế ra được."
Vẻ ngạc nhiên trên mặt Văn Tiêu Tiêu dần biến mất. Cô thản nhiên rút từ chiếc túi nhỏ đeo bên người ra một chai nước khoáng rồi đưa cho Phùng Kim Châm: "Ông Phùng, đây chính là thuốc đặc trị đấy. Cháu nói thật cho ông biết, thân phận của Tần Lẫm không hề đơn giản đâu. Tụi cháu là... là người Thủ đô đấy."
Phùng Kim Châm cẩn thận đón lấy chai nước bằng cả hai tay, vẻ mặt trịnh trọng như đang cầm báu vật. Ông ngắm nghía hồi lâu rồi chợt giật mình: "Khoan đã, thuốc đặc trị mà lại đựng trong cái chai nước khoáng cũ này sao?"
Văn Tiêu Tiêu cũng hạ thấp giọng, cố tình ra vẻ thần bí: "Đây là để ngụy trang ạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=96]

Với lại là chỗ cháu cũng chỉ còn bấy nhiêu thôi."
"Ừm, cũng cẩn thận đấy."
Phùng Kim Châm ôm khư khư chai nước khoáng rồi quay người rời đi.
Văn Tiêu Tiêu gọi với theo: "Ông Phùng, ông không khám cho bệnh nhân nữa sao?"
"Cháu đã học được mấy phần bản lĩnh của lão phu rồi, dăm ba căn bệnh vặt này thì cháu xử lý thay ta là được!"
Phùng Kim Châm vẫy vẫy tay, đầu cũng không ngoảnh lại mà đi thẳng.
Đám bệnh nhân vừa mới tới khu thăm khám nghe thấy vậy thì lập tức hiểu ra.
Ồ! hóa ra cô Văn là học trò được ông Phùng đích thân chỉ dạy. Bảo sao mấy ngày nay, mỗi lần được cô Văn bắt mạch xong, họ đều cảm thấy cả người nhẹ nhõm, thư thái hẳn.
Cô Văn còn trẻ như vậy mà đã lợi hại đến thế, vậy y thuật của ông Phùng càng không thể xem thường.
Thế là Văn Tiêu Tiêu bỗng phát hiện thái độ của các bệnh nhân hôm nay nhiệt tình hơn hẳn mọi ngày. Lúc bắt mạch, ai nấy đều mỉm cười với cô.
Thông tin căn cứ Hắc Sơn nắm giữ thuốc đặc trị dịch bệnh cứ thế lan truyền khắp nơi, khiến số lượng người bệnh tìm đến ngày một đông.
Trước tình hình đó, ban quản lý căn cứ Hắc Sơn lựa chọn giữ im lặng, nhưng điều này vẫn không ngăn được sự nóng lòng của người bên ngoài.
Trên con đường đèo uốn lượn dẫn tới căn cứ Hắc Sơn, thỉnh thoảng lại có vài chiếc xe cá nhân chạy qua. Đường núi vốn đã hiểm trở, sau trận mưa lũ lại càng khó đi. Nước đọng vẫn chưa rút hết, mặt đường chưa kịp khô hẳn, khắp nơi đều là có vũng bùn lầy lớn nhỏ.
Lại một chiếc xe địa hình băng qua. Người cầm lái là một người đàn ông trung niên, còn ở hàng ghế sau, một người phụ nữ tóc ngắn đang ôm chặt đứa nhỏ vào lòng. Mặt đứa bé đỏ bừng, cơ thể co giật từng cơn. Người mẹ chỉ có thể vừa dỗ dành, vừa nghẹn ngào lẩm bẩm.
"Con ngoan, cố chịu thêm một chút nữa. Đợi chúng ta đến căn cứ Hắc Sơn là con sẽ khỏi bệnh ngay thôi, Đừng sợ!"
Người đàn ông ngồi phía trước mím chặt môi, hai tay siết lấy vô lăng, tinh thần căng như dây đàn. Chiếc xe lao đi vun vút, chẳng mấy chốc đã bỏ xa những chiếc xe phía sau.
Văn Tiêu Tiêu tiễn người bệnh cuối cùng ra về. Cô ngáp một cái, vươn vai rồi dọn dẹp đồ đạc để về nhà. Sau nhiều ngày bận rộn không ngừng nghỉ, cô cuối cùng cũng xử lý xong số bệnh nhân trong căn cứ Hắc Sơn. Có điều, dạo gần đây hình như lại có thêm không ít người từ nơi khác tìm tới.
Để sắp xếp chỗ ở cho những người này, Giang Vũ đã bảo Trần Hy dọn dẹp sạch sẽ dãy nhà cấp bốn nằm ngay gần lối vào cổng thành, tạm thời dùng làm nơi nghỉ chân cho họ. Dĩ nhiên, căn cứ chỉ cung cấp chỗ ở miễn phí cho đến khi họ khỏi bệnh. Nếu ai vẫn muốn ở tiếp thì bắt buộc mỗi ngày phải nộp tinh hạch.
Đúng là một phi vụ làm ăn béo bở!
Rời khỏi khu thăm khám, Văn Tiêu Tiêu chào anh lính gác một tiếng rồi cất bước ra về.
Tần Lẫm đứng đợi bên dưới tháp canh gần cổng thành. Vừa thấy Văn Tiêu Tiêu bước ra, anh liền đi tới nắm tay cô cùng về nhà.
Tần Lẫm dịu dàng hỏi: "Em có mệt không?"
"Dạ không mệt. Em thấy cuộc sống dạo này ý nghĩa lắm!"
Văn Tiêu Tiêu nắm chặt tay Tần Lẫm, bước chân nghịch ngợm cứ nhún nhảy không yên. Tần Lẫm thấy vậy cũng chỉ đành chiều theo trò trẻ con của cô.
Về đến nhà, Văn Tiêu Tiêu đã chạy ngay lên lầu để tắm rửa sạch sẽ, sau đó thay một bộ đồ ngủ bằng bông mềm mại, thoải mái. Cô vừa nằm xuống giường thì thấy thấm mệt.
"Oáp...a...."
Đôi mắt Văn Tiêu Tiêu phủ một tầng sương mỏng lười biếng. Đầu cô còn chưa kịp đặt ngay ngắn lên gối thì đã chìm vào giấc ngủ.
Đến khi Tần Lẫm nấu xong bữa tối mà vẫn không thấy Văn Tiêu Tiêu xuống nhà, anh mới lên lầu tìm cô. Vừa mở cửa thì đã thấy cô gái nhỏ nằm sấp trên giường, ngủ ngon lành từ lúc nào.
Tần Lẫm gọi khẽ: "Tiêu Tiêu?"
Thấy cô không phản ứng, anh bèn nhẹ tay xoay người cô lại, chỉnh cho cô nằm thoải mái hơn.
Chắc cô nhóc đã mệt lắm rồi. Liên tục dùng dị năng chữa trị cho nhiều người như vậy thì cơ thể không chịu nổi cũng phải.
Kéo chăn đắp cẩn thận cho Văn Tiêu Tiêu xong, Tần Lẫm mới nhẹ nhàng rời khỏi phòng, định đợi khi cô tỉnh thì gọi cô ăn tối.
Văn Tiêu Tiêu vừa nhắm mắt đã lập tức chìm vào giấc mộng kỳ diệu. Trong mơ, cô lại biến thành một mầm cây nhỏ.
Rõ ràng lần trước mới chỉ là một hạt giống thôi mà, sao lần này đã lớn nhanh thế nhỉ!
Mầm cây nhỏ tắm mình dưới ánh nắng ấm áp. Trên đỉnh đầu nó mọc ra hai chiếc lá non xanh mướt, cứ đung đưa qua lại.
Tần Lẫm dùng bữa tối một mình, sau đó vào phòng kiểm tra Văn Tiêu Tiêu thêm vài lần. Đến khi định đánh thức cô dậy ăn chút gì đó, anh mới nhận ra gọi thế nào cô cũng không tỉnh. Lúc này, Tần Lẫm mới phát hiện có vấn đề.
Chẳng lẽ là sắp thăng cấp sao?
Tần Lẫm cầm một nắm tinh hạch đặt ngay cạnh gối của Văn Tiêu Tiêu. Chỉ trong chốc lát, số tinh hạch ấy đã biến thành lớp bột mịn.
Rõ là đang hấp thụ năng lượng!
Tần Lẫm quả thực chưa từng thấy ai thăng cấp bằng cách ngủ say như vậy. Anh đứng bên giường quan sát thêm một lúc lâu. Sau khi xác nhận tình trạng của cô vẫn ổn định thì mới yên tâm rời khỏi phòng.
Nửa đêm, tiếng đập cửa dồn dập vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trước cổng thành căn cứ Hắc Sơn.
Lộc Lãng đang trong ca trực. Vừa thấy có bóng người, cậu lập tức cầm loa lên, cao giọng hỏi: "Ai đấy?"
"Chúng tôi đến xin chữa bệnh. Tôi là Quách Kính, đến từ căn cứ Bình Minh!"
Quách Kính ôm chặt đứa nhỏ trong tay, đứng bên ngoài hào bảo vệ. Trong lòng anh không khỏi chấn động trước sự thay đổi ngoại mục của căn cứ Hắc Sơn,.
Không ngờ sau cái chết của Lôi Đình, nơi này lại phát triển đến mức này.
"Đội trưởng Quách?"
Lộc Lãng giật mình, vội vàng nheo mắt nhìn kỹ. Quách Kính chính là đội trưởng của tiểu đội Báo Săn.
Thật không ngờ lại có thể gặp anh ấy vào đêm hôm thế này.
Tiểu đội Báo Săn là đội lính đánh thuê xếp hạng nhất tại căn cứ Bình Minh. Quách Kính và vợ đều là dị năng giả có thực lực rất mạnh. Hai vợ chồng đồng lòng dựng nên một tiểu đội vững chắc, khó ai lay chuyển. Lộc Lãng mới chỉ được gặp anh ta vài lần khi đi cùng Giang Vũ, nhưng ấn tượng để lại trong lòng cậu vô cùng sâu sắc.
Lộc Lãng vội vàng leo xuống khỏi tháp canh, rồi chạy nhanh ra ngoài cổng: "Đội trưởng Quách, mọi người mau vào phòng cách ly trước đi. Tôi sẽ đi gọi bác sĩ ngay."
Nếu có thể giúp Quách Kính vào lúc này, sau này chắc chắn sẽ có lợi cho căn cứ Hắc Sơn.
Lộc Lãng đích thân đưa ba người vào phòng cách ly, sau đó liền sai một người anh em chạy đi báo tin cho chị Vũ và cậu Tần.
"Khi nào bác sĩ mới tới vậy em?"
La Mạn đưa tay sờ lên vầng trán nóng hầm hập của con mình. Lòng cô rối như tơ vò, nước mắt chỉ chực trào ra.
"Chị cứ bình tĩnh, họ sẽ tới ngay thôi ạ!"
Lộc Lãng đưa cả ba người vào trong phòng cách ly rồi thầm quan sát đôi vợ chồng cùng đứa trẻ đang nằm trong lòng họ. Triệu chứng của đứa bé này trông vô cùng giống với dịch bệnh từng bùng phát tại căn cứ Hắc Sơn trước đây. Có điều sức đề kháng của trẻ nhỏ quá yếu ớt nên tình trạng hiện tại rõ ràng đã chuyển biến nghiêm trọng hơn nhiều.
Lộc Lãng đưa cả ba người vào phòng cách ly, đồng thời âm thầm quan sát đôi vợ chồng và đứa trẻ trong lòng họ. Triệu chứng của đứa bé này trông rất giống với dịch bệnh bùng phát tại căn cứ Hắc Sơn vừa rồi. Có điều là sức đề kháng của trẻ nhỏ yếu hơn nên bệnh tình cũng nặng hơn.

Bình Luận

0 Thảo luận