Lời của Tần Lẫm khiến những người phụ nữ phụ trách dọn dẹp trong phòng đồng loạt biến sắc. Thế nhưng họ lại không dám làm trái lệnh, chỉ đứng nhìn nhau e dè.
Cuối cùng, vẫn là Lưu Phi Nhi thở dài một tiếng. Cô tiến lên đỡ Hứa Kiều dậy, rồi nói với mọi người: "Mau dịch cái giường ra trước đã. Ở đây có sẵn ga trải giường, cứ dùng nó bọc lại là được!"
Những người khác tuy vẫn rất sợ hãi, nhưng nghe Lưu Phi Nhi nói vậy, nỗi hoảng loạn trong lòng cũng vơi bớt. Họ bắt đầu xắn tay áo cùng nhau làm việc.
Văn Tiêu Tiêu đứng bên ngoài lén quan sát tình hình trong phòng, rồi ghé tai Tần Lẫm nói nhỏ: "Hay là em dùng dị năng đóng băng cái xác đó lại rồi đập vụn ra cho nhanh? Việc gì phải tốn công tốn sức như thế kia?"
"Đi thôi, cho bọn họ rèn luyện thêm!"
Tần Lẫm không đồng ý, kéo Văn Tiêu Tiêu rời đi.
Phía sau, nhóm phụ nữ đang vất vả di dời cái xác. Ngoại trừ Hứa Kiều thì những người còn lại đều đã xắn tay vào việc. Cô ta vừa bò dậy khỏi sàn đã liên tục kêu mình bị thương nên họ cũng không thể ép buộc, chỉ là ánh mắt nhìn cô ta càng thêm bất mãn.
Sau một đêm cách ly, những người tị nạn do Chu Cẩm dẫn tới không có dấu hiệu biến thành tang thi. Thế nhưng, nhiều người lại bắt đầu sốt, nặng hơn thì nôn mửa và tiêu chảy đến mức mặt mày xanh xao.
Lộc Lãng đeo khẩu trang lo lắng hỏi: "Ông Phùng, bọn họ bị sao vậy ạ? Rõ là đêm qua chỉ có hai ba người bị, mà giờ bên kia đã nằm thành cả một hàng dài rồi."
"Bệnh này lây nhiễm rất nhanh!"
Phùng Kim Châm lật giở cuốn sách thuốc với vẻ mặt u sầu.
Nếu là trước tận thế, căn bệnh này cùng lắm chỉ được xem như một trận cảm cúm thông thường. Nhưng nếu đặt vào thời cổ đại, nó đã đủ để bị xem là một trận dịch rồi. Huống hồ điều kiện y tế hiện tại thậm chí còn chẳng bằng thời xưa, đến một thang thuốc tử tế mà ông cũng không gom đủ thảo dược.
Mặc dù trước đây Văn Tiêu Tiêu đã dành riêng một mảnh đất trong nhà kính để làm vườn thuốc cho Phùng Kim Châm, nhưng với trận dịch lần này, chút thảo dược ấy chẳng khác nào muối bỏ bể.
"Không phải là bệnh truyền nhiễm đấy chứ?"
Lộc Lãng căng thẳng. Thế thì những người nhiễm bệnh phải được cách ly riêng.
Lúc này, Chu Cẩm đã an toàn vượt qua thời gian quan sát, cũng tiến lại gần. Lộc Lãng vội vàng thuật lại cho anh ta.
"Sau thiên tai lớn thường dễ bùng phát dịch bệnh. Trước tiên cứ đưa những người bị sốt đi cách ly đã."
Chu Cẩm thấy tình trạng của mình vẫn ổn, bèn gọi thêm vài dị năng giả trong tiểu đội số bảy. Sau khi xác nhận bọn họ đều không có triệu chứng gì, anh ta liền cùng họ khiêng những bệnh nhân bị sốt đi cách ly.
Lộc Lãng cảm thán: "Xem ra sức đề kháng của dị năng giả tốt hơn người thường."
"Tuyệt đối không được lơ là. Tất cả những người tiếp xúc với người bệnh đều phải đeo khẩu trang, sau khi xong việc thì nhất định phải dùng cồn sát khuẩn thật kỹ." Phùng Kim Châm lải nhải dặn dò.
Tổng số người Chu Cẩm mang tới là một nghìn ba trăm người. Vậy mà chỉ mới qua một buổi sáng, đã có hơn hai trăm người xuất hiện triệu chứng sốt và nôn mửa.
Tần Lẫm giao nhiệm vụ cho Giang Vũ và Lữ Lương giám sát người dân trong thành. Hễ phát hiện người có triệu chứng tương tự thì phải đưa đi cách ly tập trung. Còn anh thì cùng Văn Tiêu Tiêu đi ra ngoài thành.
Ban đầu, Tần Lẫm không muốn để Văn Tiêu Tiêu đi theo, nhưng cô cứ nhất quyết đòi đi bằng được. Hai người đeo khẩu trang bảo hộ, sau đó đến hỏi Phùng Kim Châm về tình hình bên ngoài.
Phùng Kim Châm lắc đầu: "Tình hình không mấy khả quan."
Đến buổi chiều, bên trong thành cũng bắt đầu xuất hiện vài người bị sốt. Một số người còn che giấu bệnh, nhưng đều bị hàng xóm láng giềng phát hiện rồi báo lên ban quản lý căn cứ.
Tần Lẫm, Giang Vũ và Chu Cẩm ngồi trong phòng họp bàn cách ứng phó với dịch bệnh.
Giang Vũ im lặng nhìn Tần Lẫm. Cho đến lúc này, biện pháp hiệu quả nhất để kiểm soát dịch bệnh là để Văn Tiêu Tiêu chữa trị. Nhưng nếu làm như vậy thì dị năng hệ Chữa trị của cô sẽ không thể che giấu được nữa.
Tần Lẫm vốn là một kẻ lạnh lùng và vô tình. Nếu buộc phải lựa chọn giữa căn cứ Hắc Sơn và Văn Tiêu Tiêu, Giang Vũ tin chắc anh sẽ không chút do dự mà chọn bảo vệ Tiêu Tiêu.
"Giang Vũ, chị dẫn người đi dựng một khu khám bệnh."
Tần Lẫm dĩ nhiên hiểu được ẩn ý trong ánh mắt của Giang Vũ. Anh cuối cùng đưa ra quyết định, sau đó quay sang nói với Chu Cẩm: "Phiền đội trưởng Chu cùng đội hộ vệ phụ trách quản lý việc cách ly bệnh nhân trong và ngoài căn cứ Hắc Sơn."
Tần Lẫm nói như vậy nghĩa là anh chuẩn bị tiến hành cách ly cưỡng chế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=95]
Bất kể có tự nguyện hay không thì tất cả đều phải tuân theo sự sắp xếp của căn cứ.
"Chuyện này không thành vấn đề, nhưng căn cứ Hắc Sơn có bác sĩ chữa được bệnh này sao?"
Chu Cẩm tỏ vẻ nghi ngờ. Chỉ dựa vào lão trung y chậm rì rì ở cổng thành kia thì e rằng khó mà kham nổi chuyện này.
"Đội trưởng Chu hiện tại cũng xem như người một nhà với chúng tôi rồi. Đợi đến khi anh chính thức gia nhập căn cứ Hắc Sơn, tự khắc chúng tôi sẽ nói cho anh biết."
Chu Cẩm gật đầu. Xem ra trong tay Tần Lẫm vẫn còn con át chủ bài.
Sau khi Chu Cẩm rời đi, Giang Vũ mới nhìn Tần Lẫm, thấp giọng hỏi: "Cậu định để Tiêu Tiêu..."
"Tôi định để em ấy làm trợ lý cho ông Phùng."
Đây là cách Tần Lẫm nghĩ ra để không công khai năng lực của Văn Tiêu Tiêu. Mặc dù làm vậy sẽ khiến công lao của cô bị lu mờ đi, nhưng đổi lại thì cô sẽ được an toàn.
"Ừm." Giang Vũ gật đầu, không có dị nghị gì đối với quyết định này.
Khi Văn Tiêu Tiêu mặc bộ đồ bảo hộ xuất hiện ở cổng thành, ông Phùng lập tức nhìn cô với ánh mắt đầy vẻ chê bai.
Đây mà là đến giúp sao? Rõ ràng là đến thêm phiền.
Văn Tiêu Tiêu lại tràn đầy tự tin: "Ông Phùng, để cháu giúp ông bắt mạch cho bệnh nhân nha!"
Chỉ có thế này, Văn Tiêu Tiêu mới tiếp xúc được với người bệnh, rồi âm thầm dùng dị năng hệ Chữa trị.
Phùng Kim Châm tốt bụng nhắc nhở: "Cháu mặc cái bộ đồ bảo hộ kín mít thế kia thì bắt mạch kiểu gì?"
"Cháu có thể thò tay ra." Nói rồi, Văn Tiêu Tiêu định cắt phần tay áo bộ đồ bảo hộ.
Phùng Kim Châm nổi trận lôi đình: "Thế thì còn bảo hộ cái con khỉ gì nữa!"
Cuối cùng, Văn Tiêu Tiêu đành phải cởi bộ đồ bảo hộ ra.
Vốn dĩ mình cũng chẳng muốn mặc nó chút nào. Thật không biết Tần Lẫm kiếm đâu ra thứ đồ khó tìm này, còn bắt bẻ đủ điều, nhất quyết ép phải mặc.
Giữa buổi, Tần Lẫm ghé qua phân công lại công việc. Văn Tiêu Tiêu phụ trách bắt mạch, ông Phùng phụ trách kê đơn, còn Tương Tú thì lo những việc lặt vặt xung quanh.
Tần Lẫm hỏi: "Hiện tại, căn cứ của chúng ta có loại thảo dược nào nhiều nhất?"
"Có cây bồ công anh." Loài cây này chẳng cần ai chăm bón cũng tự mọc đầy khắp nơi.
"Ừm, vậy ông cứ dùng bồ công anh nấu nước cho bệnh nhân uống đi!" Tần Lẫm không muốn lãng phí vật tư. Có Văn Tiêu Tiêu ở đây thì những thảo dược quý có thể để dành cho lúc thật sự cần thiết.
Phùng Kim Châm nghe vậy thì tức đến quát lớn: "Hồ đồ! Đúng là hồ đồ hết chỗ nói!"
Thế nhưng, Tần Lẫm vốn chẳng bận tâm đến nỗi uất nghẹn của ông. Hình tượng của anh trong lòng Phùng Kim Châm lúc này đã trở thành một tên độc tài.
Phùng Kim Châm hậm hực ngồi trên chiếc ghế băng, vẻ mặt đầy bực bội khi trông chừng chiếc nồi lớn nấu nước bồ công anh trên bếp lửa.
Văn Tiêu Tiêu dùng dị năng hệ Thủy châm thêm nước vào nồi. Cùng lúc đó, cô lén vận dụng dị năng hệ Chữa trị, khiến những cây bồ công anh trong nồi bỗng xanh mướt hơn hẳn. Tiếc là ông Phùng vẫn đang tức giận nên chẳng hề nhận ra điều bất thường này.
Chỉ sau một ngày thăm khám, dịch bệnh ở căn cứ Hắc Sơn đã dần ổn định, tình trạng của các bệnh nhân cũng khá hơn. Văn Tiêu Tiêu phát hiện mình chỉ cần dùng một chút dị năng là đã có hiệu quả. Với những người có triệu chứng nhẹ thì chỉ cần uống vài ngụm nước bồ công anh là đã đủ.
Nhờ phát hiện này nên đến buổi tối, bên cạnh khay thức ăn của mỗi người trong căn cứ đều có thêm một cốc nước bồ công anh ấm do ban quản lý phát xuống.
"Ông Phùng, ông giỏi quá! Ông đúng là Hoa Đà tái thế!"
"Ông Phùng, ông chính là cha mẹ tái sinh của con!"
"Ông Phùng, hu hu, con thật lòng cảm ơn ông!"
Chỉ sau một tuần, danh tiếng của Phùng Kim Châm đã vang khắp căn cứ Hắc Sơn. Những bệnh nhân được chữa khỏi đều đến tìm ông tạ ơn, khiến khoảng sân nhỏ xập xệ chật kín người.
Phùng Kim Châm: ???
Chẳng lẽ tay nghề nấu thuốc của lão phu đã cao siêu đến mức khiến thứ nước bồ công anh tầm thường kia phát huy hiệu quả thần kỳ như vậy sao?
Nhưng sao cứ thấy có gì đó sai sai thế nhỉ?
Sau khi tiễn đám bệnh nhân đang cảm kích đến rơi nước mắt ra về, Phùng Kim Châm bèn bưng cốc nước bồ công anh còn lại trong nhà lên nếm thử một ngụm. Vị nước ngọt thanh, dịu mát, hoàn toàn không có chút vị đắng chát vốn có của bồ công anh thông thường, nhưng rõ ràng ông đâu có bỏ thêm bất kỳ thứ gì khác vào nồi.
Mang theo đầy bụng nghi hoặc, Phùng Kim Châm trở về phòng ngủ. Đêm ấy, ông ngủ một giấc ngon lành hiếm thấy. Khi tỉnh dậy, tinh thần ông sảng khoái, cả người cũng tràn đầy sức lực.
Ông lão khẽ híp mắt, trong đầu bỗng lóe lên một suy đoán. Ngay sau đó, ông đi thẳng về phía khu thăm khám ở cổng thành.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận