Sáng / Tối
Người nọ sờ soạng tìm được cái lỗ hổng liền dừng bước, để quan sát rõ hơn, hắn quỳ thụp xuống, thử thăm dò ngó nghiêng vào bên trong.
Chỉ là hiện tại trời đã tối mịt, hắn có cố căng mắt ra nhìn cũng chẳng thấy được gì.
Còn cái hành vi kiểu thấy không rõ liền bật đèn pin lên soi thì hắn vẫn chưa ngu ngốc đến mức đó. Dù rằng thực tế thì cả chuỗi hành động này trông cũng chẳng thông minh cho lắm.
Đại khái là sau khi sờ soạn xác nhận xong, người này liền lấy điện thoại ra gọi đi.
"Tôi kiểm tra rồi, đúng là có một cái lỗ, cỡ tôi thì không vào được nhưng trẻ con thì chắc chắn chui lọt, tên kia nói không sai đâu."
"Rõ rồi, ngày mai tôi dẫn bọn nó qua, xe cộ cũng chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần người vừa tới tay là lên xe vọt lẹ, xe này là loại đã qua độ chế, đám người kia có phản ứng lại cũng đừng hòng đuổi kịp."
Sau đó hắn "ừ ừ" vài tiếng rồi mới cúp máy. Kẻ thần bí quay đầu nhìn cái lỗ chó thêm lần nữa, còn cố ý ngụy trang che đậy lại rồi mới rời đi.
Đương nhiên, toàn bộ hành tung của kẻ thần bí này từ lúc xuất hiện đến khi biến mất đều nằm gọn trong tầm mắt của Bạch Ninh Viễn.
Vốn dĩ ông có thể tóm cổ hắn ngay lúc đó để tra khảo, nhưng nghĩ lại, hạng người này thường không đi lẻ bóng, rất có thể còn đồng bọn đang ẩn nấp đâu đó, nếu rút dây động rừng để những kẻ khác chạy thoát thì đúng là khóc không ra nước mắt.
Thế nên dù lòng có sốt ruột đến mấy, Bạch Ninh Viễn vẫn cố nhẫn nhịn.
Đêm nay, ngoại trừ mấy đứa nhỏ cái gì cũng không biết là ngủ ngon, còn lại ai nấy đều trằn trọc không yên.
Sáng sớm vừa tỉnh dậy, Bạch Ninh Viễn đã nhận được tin báo: quanh khu vực lỗ chó đã xuất hiện ba bốn gã đàn ông, còn ở phía cổng chính cũng có một tên đang lấm lét nhìn dòm ngó. Có vẻ như chúng đang canh chừng xem bao giờ Bạch Ninh Viễn mới rời nhà.
Về khoản này, Bạch Ninh Viễn cũng chẳng ngại phô diễn kỹ năng diễn xuất của mình.
Sau khi cùng Giang Phù Liễu dùng bữa sáng, hai người ăn vận chỉnh tề, tình tứ dắt tay nhau ra cửa. Tài xế đã nổ máy chờ sẵn, ngay khi hai người lên xe liền từ từ lăn bánh rời đi.
Nhìn qua thì đúng là một buổi hẹn hò ra ngoài như thật. Nhưng có mấy ai biết được, thực chất hai người họ chẳng đi làm việc gì to tát, mà chỉ là lượn lờ vào trung tâm thương mại mua vài món đồ chơi cho con nhỏ mà thôi.
Sự rời đi của vợ chồng Bạch Ninh Viễn giống như một phát súng hiệu, chứng minh lời Trần Thái nói là thật.
Đám người kia yên tâm ngồi phục kích, chờ Trần Thái dắt Bạch Sơ Hiểu tới để hoàn thành nhiệm vụ mà lão bản giao phó.
Bọn chúng nhìn qua đều không phải hạng xoàng, kẻ nào kẻ nấy đều là dân chuyên nghiệp "liếm máu trên lưỡi đao", quá tự tin vào bản lĩnh của mình nên cũng chẳng mảy may chú ý đến xung quanh.
Trong mắt chúng, đám hộ vệ Bạch gia chỉ là lũ người đông thế mạnh làm cảnh, chẳng có kinh nghiệm thực chiến, hoàn toàn không đủ tư cách để chúng phải đề phòng.
Năm phút sau, nhóm người "không hề có uy hiếp" đó đã bị đám hộ vệ Bạch gia ấn chặt xuống đất, trói nghiến như bó giò.
Những kẻ có tính khí hung hăng còn được "ưu ái" thêm — toàn bộ tay chân đều bị bẻ khớp, cảm giác trật khớp đau đến thấu xương chẳng dễ chịu chút nào.
Đội trưởng phụ trách hành động lần này liếc nhìn đám người đang nằm bò như rùa trên đất, rít một hơi thuốc cuối cùng rồi ném tàn thuốc xuống di chân nghiền nát, phả ra một vòng khói nhạt.
"Coi thường chúng tao à? Giờ thì đứa nào đứa nấy đều thành cháu rùa hết cả rồi đấy."
Tuy Bạch gia nổi tiếng là làm ăn tuân thủ pháp luật, nhưng cũng không hề "hiền lành" như người ngoài vẫn tưởng.
Suy cho cùng, trong khuôn khổ pháp luật có vô vàn cách "hợp lý" để giải quyết vấn đề mà chẳng ai bắt bẻ được.
Ví dụ như, bề ngoài thì thuê bảo vệ từ các công ty an ninh danh tiếng, nhưng bên dưới lại chi bộn tiền mời những cao thủ giải ngũ về làm việc.
Những người này thân thủ ai nấy đều bất phàm, đối với họ, việc được nhà giàu thuê bảo vệ cũng là chuyện thường tình, thù lao Bạch gia đưa ra lại hậu hĩnh, không bắt họ làm chuyện trái lương tâm, nên họ rất sẵn lòng nhận việc.
Lần này đối với họ mà nói, coi như là một buổi vận động gân cốt hiếm có.
Vị đội trưởng kia trước khi giải ngũ cũng là thủ lĩnh trong nhóm anh em, vốn dĩ trình độ học vấn không cao nên lời ăn tiếng nói có phần thô lỗ, dù sau này đã học hỏi thêm nhiều nhưng thói quen cũ vẫn khó bỏ.
Đám anh em bên cạnh cũng tương tự, nhưng may mà ngoại hình ai nấy đều đoan chính, trước đây khi xuất hiện trước dân chúng đều là bộ dạng làm việc tận tụy, nên cũng không đến mức bị coi là hình tượng sụp đổ.
Giờ đây không còn quân quy ràng buộc, họ lại càng thoải mái hơn, thỉnh thoảng nói năng không kiêng nể cũng chẳng sợ ai phê bình.
Đội trưởng đi vòng quanh đám người đang nằm lăn lóc, sau đó ngồi xổm xuống trước mặt một tên, vỗ vỗ vào mặt hắn.
"Không phải tôi nói chứ, mấy ông đại gia các người giữa thanh thiên bạch nhật lại lén lút đến đây định ra tay với một đứa trẻ, có thấy hổ thẹn không hả?"
Ở cái tuổi này, anh ta đã sớm lập gia đình, con cái đã biết bò, nên nhìn đám người này lại càng thấy ngứa mắt.
Tên đàn ông trước mặt lại tỏ vẻ cứng cỏi, dù đội trưởng có mỉa mai thế nào cũng không thèm đáp lại, mặt ngoảnh sang hướng khác, dù chật vật vẫn muốn giữ chút "cốt cách".
"Đã đến nước này rồi còn bày đặt thiết cốt tranh tranh với ai."
Đội trưởng hừ lạnh một tiếng, giọng đầy khinh bỉ:
"Tao thấy hạng người như mày nhiều rồi, đôi mắt này cũng không phải để trưng cho đẹp, nhìn cái mặt là biết chẳng phải hạng tử tế gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=57]
Nói đi, muốn thành thật khai báo hay muốn nếm mùi đau khổ?"
"Đội trưởng."
Một người bên cạnh đang rảnh tay, đầu óc chợt nảy số, sau khi nhìn kỹ đám người bị ấn trên đất liền lên tiếng:
"Sao tôi thấy mấy thằng này quen mắt thế nhỉ, cứ như đã gặp ở đâu rồi..."
Nghe vậy, đội trưởng cũng thấy có chút quen thuộc, anh ta nghiêm túc quan sát lại, đến khi nhìn rõ mặt một tên trong đó, một câu chửi thề liền thốt ra khỏi miệng.
"Hóa ra là mày!"
Đội trưởng nhận ra người, máu nóng liền bốc lên đầu:
"Năm sáu năm rồi, năm đó lão tử chưa kịp tóm cổ lũ rùa các người thì các người đã chạy mất, không ngờ giờ lại tự dẫn xác đến tận tay tao. Đao của tao đâu..."
"Đội trưởng bình tĩnh!"
Người bên cạnh cũng nhận ra danh tính của bọn chúng nhưng vẫn đủ tỉnh táo để ngăn cản:
"Hiện tại không thể làm thế được, người đã bắt được rồi, Lão Lục giờ chẳng phải đang ở bên hình sự sao, lát nữa trói chúng lại rồi giao cho cậu ta thẩm vấn là được..."
Phải khuyên nhủ mãi, vị đội trưởng mới dần bình tâm lại. Cũng không trách anh ta kích động như vậy, chuyện này vốn là mối thù cũ từ nhiều năm trước.
Năm đó nhóm bọn họ chưa giải ngũ, nhận được nhiệm vụ phối hợp với bộ phận khác bắt giữ một nhóm tội phạm nguy hiểm.
Toàn bộ anh em được điều vào rừng sâu núi thẳm hơn nửa tháng trời, nhưng đến lúc sắp thành công thì vài tên đầu sỏ lại trốn thoát. Trong quá trình truy đuổi gắt gao, vài người anh em đã gặp nạn trong rừng.
Chuyện này đã trở thành nỗi đau đáu trong lòng, vốn tưởng đời này chẳng bao giờ bắt được kẻ đó nữa, không ngờ phong thủy luân chuyển, lại có ngày chúng tự "giao hàng tận cửa" thế này.
Có thâm thù đại hận như vậy, đám người này đương nhiên sẽ không được đối xử tử tế gì.
Rất nhanh sau đó, Bạch Ninh Viễn đã nắm được toàn bộ sự việc.
"Bọn chúng nếu đã phạm tội từ trước thì cứ giao cho cơ quan chức năng, tôi không rảnh mà giữ chúng lại."
Về điểm này Bạch Ninh Viễn không có ý kiến gì:
"Hơn nữa, giúp đỡ bắt giữ tội phạm truy nã cũng là nghĩa vụ của công dân, gọi là vì dân trừ hại."
Dù sự việc phát triển ngoài dự đoán và có sự trùng hợp đến khó tin, nhưng với Bạch Ninh Viễn, điều quan trọng nhất vẫn là biết được kẻ nào đứng sau chỉ thị.
Lần này ông khá may mắn, đám người kia không làm ông thất vọng, khai ra không ít thông tin.
Bọn chúng vốn là những kẻ liều mạng, sau khi gây án rồi bỏ trốn thì sống chui lủi như chuột nhắt, cho đến khi được một đại lão bản tìm thấy.
Người đó tỏ ra rất hài lòng với thân thủ của chúng, chi tiền bộn để chúng bán mạng làm những việc bẩn thỉu.
Đám người này vốn không có giới hạn đạo đức, có tiền là làm, nên lập tức đồng ý. Những năm qua chúng đã gây ra không ít tội ác, tay nhuốm đầy máu người vô tội, giờ bị bắt cũng coi như là quả báo.
Khác với Trần Thái cái gì cũng mù tịt, đám người này biết rất nhiều chuyện, dù sao cũng là kẻ trực tiếp thực hiện những phi vụ dơ bẩn cho lão bản kia. Ít nhất, chúng biết kẻ đó là ai.
Nhìn thấy cái tên hiện ra, dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Bạch Ninh Viễn vẫn nhíu mày thật sâu.
Vệ Bưu.
Cái tên này, ông quá đỗi quen thuộc. Nói đi cũng phải nói lại, Vệ gia và Bạch gia mấy chục năm trước thực sự có quan hệ thông gia.
Năm đó cô của Bạch Ninh Viễn kết hôn với người thừa kế của Vệ gia, vốn là một cặp trai tài gái sắc vô cùng tương xứng. Nhưng đó chỉ là kết cục trên lý thuyết, còn thực tế thì...
Không lâu sau ngày cưới, đôi vợ chồng trẻ bị bắt cóc trong một chuyến đi. Bọn cướp đòi Vệ gia một khoản tiền chuộc khổng lồ.
Khi đó, tam công tử của Vệ gia, cũng chính là em trai ruột của dượng Bạch Ninh Viễn, là người đầu tiên biết tin. Nhưng hắn lại cố ý chọc giận bọn cướp qua điện thoại, thậm chí còn tiết lộ việc đã báo cảnh sát.
Kết quả là bọn cướp thẹn quá thành giận, lập tức diệt khẩu cả hai người. Đến khi cảnh sát tới nơi thì thi thể đã lạnh ngắt, sau này khám nghiệm mới biết cô của Bạch Ninh Viễn lúc đó đang mang thai.
Sau sự việc ấy, vị tam công tử kia nghiễm nhiên thay thế người anh quá cố, trở thành người thừa kế duy nhất và cuối cùng tiếp quản toàn bộ Vệ gia.
Kẻ đó chính là Vệ Bưu.
Năm đó cha của Bạch Ninh Viễn không phải không nghi ngờ dã tâm và thủ đoạn của Vệ Bưu, nhưng thời buổi hỗn loạn, kỹ thuật điều tra chưa tân tiến như bây giờ, dù có nghi ngờ cũng chẳng tìm được bằng chứng.
Nỗi đau ấy cứ thế âm ỉ, cộng thêm việc Vệ gia sau đó có thái độ coi thường Bạch gia, tuyên bố con gái gả đi như nước đổ đi, Bạch gia không có quyền can thiệp, nên quan hệ hai nhà hoàn toàn đổ vỡ.
Bạch Ninh Viễn vẫn còn nhớ rõ dáng hình của người cô năm nào, giờ cái tên Vệ Bưu lại xuất hiện, gợi lên toàn bộ những ký ức không mấy vui vẻ.
Thực tế đã nhiều năm ông không để mắt đến Vệ gia, không phải vì thương cảm mà vì sự phát triển vượt bậc của Bạch gia đã khiến Vệ gia không còn đủ tầm để lọt vào mắt xanh của họ nữa.
Vệ Bưu có lẽ cũng chột dạ nên chẳng bao giờ chủ động tìm kiếm sự hợp tác, lâu dần ông cũng suýt quên mất sự hiện diện của kẻ này.
Xét về vai vế, Vệ Bưu cùng lứa với cha của Bạch Ninh Viễn, nhưng thực chất hắn là con riêng.
Khi hắn sinh ra thì dượng của Bạch Ninh Viễn đã mười mấy tuổi, mà cha của Bạch Ninh Viễn lại có con sớm, nên khoảng cách tuổi tác giữa hai người cũng không quá lớn.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận