Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đoàn Sủng Bạch Nguyệt Quang Ba Tuổi Rưỡi

Chương 58

Ngày cập nhật : 2026-05-10 20:14:13

Hiện tại ước chừng đánh giá lại hồi ức một chút, gã cũng đã ở cái tuổi gần năm mươi.

Theo khẩu cung của nhóm người này, cộng thêm những gì quản gia vừa điều tra được về tình hình Vệ gia gần đây: 

Vài thập niên trước, Vệ gia và Bạch gia còn có thể coi là ngồi cùng mâm cùng bát, nhưng hướng phát triển sau đó lại khác biệt một trời một vực. 

Vệ gia cứ mãi dậm chân tại chỗ, đến tận bây giờ cũng chẳng có tiến bộ gì đáng kể. Vệ Bưu kết hôn nhiều năm cũng chỉ có độc một mụn con trai, mà đứa con này trên thương trường cũng chẳng lấy gì làm thông minh linh hoạt.

Trước đó gã cầm một khoản vốn lớn ra ngoài định làm nên trò trống gì đó, kết cục lại bị người ta lừa cho xoay như chong chóng.

Cũng chính là mấy ngày trước, dưới sự sắp xếp của Vệ Bưu, con trai gã kết hôn rồi sinh được một đứa cháu đích tôn. 

Mọi kỳ vọng của Vệ Bưu bây giờ đều đổ dồn lên người đứa cháu này. Thế nhưng, có lẽ vì kỳ vọng quá lớn nên mới nảy sinh nhiều vấn đề. 

Đứa trẻ này lúc mới sinh ra trông cũng khôi ngô tuấn tú, nhưng sau khi được cưng chiều quá mức, nhìn thế nào cũng thấy có dấu hiệu không đi đúng chính đạo.

Mà công ty của Vệ gia những năm gần đây có phần không theo kịp thời đại, lại đúng lúc gặp phải giai đoạn chuyển mình then chốt. Mấy năm nay, một mình Vệ Bưu chống đỡ công ty, ngày tháng quả thực chẳng dễ dàng gì.

Bên ngoài, Vệ Bưu chưa đến mức làm ra những chuyện quá đáng, kỹ năng diễn kịch ngoài mặt vẫn rất có nghề, nhưng sau lưng thì đã sớm không còn sạch sẽ nữa rồi. 

Chỉ riêng những việc đám tay chân này từng làm đã nhiều không đếm xuể. Nào là hành hung cao tầng công ty đối thủ trước khi đấu thầu để uy hiếp đối phương không được xuất hiện, nào là lén lút thực hiện các hoạt động phi pháp để thu lợi nhuận kếch xù.

Lại ví dụ như vì muốn bám víu quan hệ với ai đó, gã tự đạo tự diễn một vở kịch, sai đám người này đi bắt cóc người nhà của đối phương, rồi gã vờ như vô tình biết chuyện mà nhiệt tình giúp đỡ... 

Đến cả những chuyện đánh người, giết người, gã cũng chưa từng nương tay. 

Chẳng biết Vệ Bưu học được những chiêu trò âm độc này từ đâu, chính đạo thì đi gập ghềnh, nhưng thủ đoạn sau lưng thì chẳng thiếu một món nào.

Chỉ là nghe đám người kia nói, lần này Vệ Bưu ra tay không phải vì muốn tạo quan hệ hay trở thành ân nhân cứu mạng của Bạch gia, mà lại có mục đích khác. 

Theo lời chúng, từ sau khi biết Bạch Sơ Hiểu chào đời, mỗi khi nhắc đến những chuyện liên quan tới Bạch gia, sắc mặt Vệ Bưu luôn đặc biệt khó coi, thậm chí còn bóng gió thể hiện rằng Bạch Sơ Hiểu không nên tồn tại trên đời này.

Đám tay chân kia chuyện gì mà chưa từng thấy, nhưng chuyện bỗng dưng căm ghét một đứa trẻ không rõ lý do thế này thì chúng cũng mới nghe lần đầu. 

Nghĩ thế nào cũng thấy có vấn đề, chỉ là chúng có gan làm loạn chứ không có gan hỏi, nên cũng chẳng dám hé răng. 

Tâm trạng đó kéo dài cho đến gần đây, không biết Vệ Bưu đã trải qua chuyện gì mà đột nhiên hạ quyết tâm, tìm đến chúng và chọn ra hai người để mang về, một trong số đó chính là Trần Thái.

Về việc mang Bạch Sơ Hiểu về rồi Vệ Bưu sẽ làm gì con bé thì chúng không biết, nhưng chỉ cần nghĩ thôi cũng hiểu, Bạch Sơ Hiểu chắc chắn không có đường sống trong tay gã.

Bạch Ninh Viễn sau khi xem xong đống tài liệu này, trong đầu cũng nảy ra ý nghĩ tương tự. 

Dựa vào việc Vệ Bưu năm mười mấy tuổi đã có thể làm ra loại chuyện tàn độc như năm đó, thì mấy chục năm trôi qua, chuyện gì cũng có thể thay đổi, duy chỉ có lòng người là không. 

Những gì Vệ Bưu làm ngần ấy năm qua chẳng qua cũng chỉ là sự kéo dài của bản tính năm xưa mà thôi.

Việc gã muốn ra tay tàn nhẫn, Bạch Ninh Viễn hoàn toàn có lý do để tin tưởng.

Chỉ là Bạch Sơ Hiểu... 

Một kẻ mấy chục năm không hề giao thoa như Vệ Bưu lại bỗng dưng có hứng thú, hay đúng hơn là có hận ý mãnh liệt với một bé gái, chuyện này nói ra chắc chẳng mấy người tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=58]

Nhưng khốn nỗi, gã thật sự đã làm như vậy.

Độ phức tạp của chuyện này vượt xa những rắc rối trước đó. Ngay cả Bạch Ninh Viễn sau khi xem xong đống tư liệu cũng không khỏi nhắm mắt xoa xoa thái dương, trầm tư hồi lâu mới nghĩ ra bước đi tiếp theo.

Đã biết Vệ Bưu không có ý tốt với con gái mình, ông tuyệt đối sẽ không ngồi yên chờ chết, thà rằng chủ động xuất kích cho sảng khoái.

Sau một hồi suy nghĩ, Bạch Ninh Viễn mới hạ quyết định.

Đám người bên này gặp chuyện, ông không tin Vệ Bưu không biết. Dù hiện tại chưa hay, nhưng lâu ngày không thấy thuộc hạ trở về, trong lòng gã chắc chắn sẽ sinh nghi. 

Một kẻ làm nhiều việc ác như gã luôn nhạy bén hơn người thường trong những chuyện này. Nhận ra người của mình mất tích, gã sẽ lập tức đoán được bọn chúng đã bị Bạch Ninh Viễn bắt giữ. 

Đến lúc đó, Vệ Bưu cũng thừa hiểu đám thuộc hạ này chẳng cứng cỏi gì cho cam, việc gã bị bại lộ trước mặt Bạch Ninh Viễn chỉ là vấn đề thời gian.

Vì thế, gã chắc chắn sẽ sớm tìm cách tiêu hủy những chứng cứ và hồ sơ phạm tội mà đám người này nắm giữ.

Việc thứ nhất, Bạch Ninh Viễn phải phái người đến nơi ở của nhóm này để ngăn chặn Vệ Bưu tiêu hủy chứng cứ. 

Việc thứ hai là công khai bày tỏ thái độ của Bạch gia. Bạch Ninh Viễn ông tiếp quản Bạch gia từ tay cha mình và phát triển đến ngày hôm nay, không phải để con gái mình bị hạng người như Vệ Bưu nhắm tới. 

Tuy hai nhà không có quan hệ làm ăn nhưng đều có công ty riêng, ngoài mặt hiện tại chưa thể nói thẳng là Vệ Bưu muốn hại người, nhưng muốn khiến gã khó chịu thì ông có thừa cách. Dùng dao cùn cứa vào thịt, để gã nếm trải đau khổ từ từ mới là thú vui.

Ngoài ra, ông còn quan tâm đến lời khai về việc Vệ Bưu đã tìm thêm một người khác. 

Theo lời bọn chúng, Vệ Bưu không chắc chắn đã thuê bao nhiêu người để hãm hại Bạch Sơ Hiểu, nhưng xuất hiện cùng bọn chúng thì có một nam một nữ. 

Trần Thái đã bị giam giữ, còn người phụ nữ kia bọn chúng chỉ biết tên và mặt, còn lại Vệ Bưu thỏa thuận hay sắp xếp thế nào thì chúng mù tịt. Chỉ khi nào cần phối hợp hành động, Vệ Bưu mới tiết lộ một chút.

"Tra cho tôi người phụ nữ tên Tôn Vi Vi này." 

Nhóm người kia tuy biết mặt nhưng không giỏi miêu tả, cái tên thì nhớ rõ mồn một, còn diện mạo thì phải thấy tận mắt hoặc xem ảnh mới nhận diện được. Vậy nên Bạch Ninh Viễn chỉ có thể bắt đầu từ cái tên này trước.

Trong khi Bạch Ninh Viễn còn đang bàn bạc cách hành động, thì ở một diễn biến khác, Bạch Sơ Hiểu - người hoàn toàn không biết mình vừa suýt bị bắt đi - đang cùng Tưởng Thần Tinh xem TV. 

Phim hoạt hình vừa kết thúc, chuyển sang đoạn quảng cáo. 

Bạch Sơ Hiểu lúc này đã học được cách bấm điều khiển, con bé đứng bật dậy khỏi chiếc ghế nhỏ, chạy tới bàn trà cầm lấy cái điều khiển to đùng, ra bộ rất hiểu biết nhìn từng hàng nút bấm, rồi ấn đại vào một trong bốn cái nút duy nhất mà mình biết dùng.

Bốn nút đó gồm hai nút chuyển kênh và hai nút tăng giảm âm lượng. 

Lúc này các đài chiếu phim hoạt hình không nhiều, Bạch Sơ Hiểu cứ ấn liên tục, ấn mãi chẳng thấy phim đâu, vừa buông tay thì kênh liền chuyển sang đài tin tức.

"Mẹ ơi, mẹ ơi!" 

Bạch Sơ Hiểu nhìn thấy người trên TV liền quay đầu gọi Giang Phù Liễu: 

"Mẹ nhìn kìa, ông giáo sư chạy vào trong TV rồi nha!"

Giang Phù Liễu nghe tiếng gọi liền đi tới, nhìn kỹ lại thì đúng là thấy giáo sư Phùng cùng vài học trò của ông trên TV. 

Mà bối cảnh phía sau trông cũng quen thuộc lắm. Đến khi nhìn thấy dòng tít chạy bên dưới...

"Mưa lớn gây sạt lở, kinh hiện di chỉ cổ mộ mấy ngàn năm trước..."

Giang Phù Liễu: "???"

Quay lại nhìn bối cảnh lần nữa, nàng đột nhiên nhận ra nơi này là đâu. Chẳng phải chính là nơi đoàn làm phim quay chụp trước đó sao? 

Ở một khoảng cách xa xa vẫn còn thấy lờ mờ hình bóng của những cảnh dựng khác.

Cho nên là... chẳng lẽ là thật sao?

Bạch Sơ Hiểu nhìn thấy giáo sư Phùng trên TV liền nhớ lại chuyện cũ. Dù chỉ mới gặp một lần, nhưng khi đó ông giáo sư cũng đã tận tình chơi đùa với con bé một lúc lâu, nên việc con bé còn nhớ cũng không có gì lạ.

"Ông giáo sư đang làm gì vậy ạ?" 

Bạch Sơ Hiểu không nhận ra bối cảnh đó, chỉ thấy một đám người đang loay hoay ở đằng kia, nghe nói là đang phát sóng trực tiếp nhưng con bé chẳng hiểu họ đang làm gì.

Giang Phù Liễu lúc này thực sự bị cái khả năng mình vừa nghĩ đến làm cho kinh ngạc. 

Nàng thuận miệng đáp vài câu rồi tiếp tục theo dõi, về cơ bản mọi thắc mắc đã được giải đáp rõ ràng.

Tình hình hiện tại nói đơn giản là: Giáo sư Phùng thực sự đã có một phát hiện chấn động ở khu vực đó. 

Còn nếu muốn giải thích cặn kẽ ngọn nguồn thì đúng là chuyện dài. Đại khái là mấy ngàn năm trước, nơi này quả thực tồn tại một nền văn minh cổ xưa. 

Dù là từ ngàn năm trước nhưng nền văn minh này lại sở hữu những kỹ thuật tinh xảo chẳng kém gì công nghệ hiện đại, ví dụ như sự tinh mỹ của các đồ tế khí chẳng hạn.

Nhưng không rõ vì lý do gì, nền văn minh này tồn tại không lâu rồi đột ngột biến mất, ngay cả những hiện vật liên quan cũng không để lại nhiều. 

Qua nhiều năm biến động địa chất, di chỉ nguyên bản bị vùi sâu dưới lòng đất. Một thời gian dài sau đó, có một vị công chúa của triều đại khác khi đi qua đây thì nhiễm bệnh mà qua đời. 

Hoàng đế lúc bấy giờ không sai người đưa công chúa về kinh mai táng mà chọn chôn cất ngay tại chỗ.

Tuy là chôn cất tại chỗ nhưng nghi thức và đồ bồi táng cũng không hề sơ sài, vừa vặn lại chôn ngay phía trên di chỉ cổ xưa kia. 

Lúc đào huyệt, có người đã đào trúng một phần hiện vật của nền văn minh trước đó. Vì không biết là thứ gì nên họ cũng chẳng để tâm, tiện tay đặt luôn vào trong mộ công chúa.

Thế rồi lại trôi qua hơn một ngàn năm biến đổi địa chất, nơi này trở thành một ngọn đồi nhỏ, bí mật bên dưới cũng không ai hay biết. 

Lần này cơn mưa lớn đã làm xói mòn lớp đất bên trên, tình cờ khiến những thứ này một lần nữa được đưa ra ánh sáng. 

Giáo sư Phùng cùng đoàn sau khi tạnh mưa đã vội vàng đến hiện trường làm việc, và rồi phát hiện ra niềm vui nhân đôi này.

Chưa bàn tới giá trị của những đồ bồi táng trong mộ công chúa, chỉ riêng di chỉ văn minh bên dưới đã đủ để xứng đáng với một buổi phát sóng trực tiếp thế này.

Nói một cách thực tế, mấy chục năm qua, các nhà khảo cổ học trong nước luôn bị giới khảo cổ nước ngoài đánh giá thấp. 

Một số kẻ vì mục đích riêng đã cố ý hạ thấp bề dày lịch sử của Hoa Hạ, cho rằng không tồn tại nền văn minh lâu đời đến vậy, càng không tin rằng Hoa Hạ có nền văn minh cổ xưa nhất vẫn luôn duy trì mạch chảy lịch sử cho đến tận bây giờ.

Trước đây, nhận định "năm ngàn năm lịch sử" luôn bị những kẻ đó mỉa mai là hão huyền, vô căn cứ. 

Lần này rõ ràng là một cái tát nảy lửa giáng thẳng vào mặt chúng, dõng dạc tuyên bố với cả thế giới rằng: 

Nền văn hóa mấy ngàn năm này thực sự tồn tại, hơn nữa còn có bằng chứng đanh thép không thể chối cãi.

Giang Phù Liễu sau khi hiểu hết mọi chuyện: "..."

Bình Luận

0 Thảo luận