Sáng / Tối
Bạch Sơ Hiểu nhìn đám bạn nhỏ, không ngần ngại nở một nụ cười rạng rỡ, chào Tưởng Thần Tinh một tiếng rồi xoay người nhập hội.
Còn Tưởng Thần Tinh vốn có tính cách độc lập, khi không có Đoàn Đoàn bên cạnh, cậu bé cũng chẳng chủ động tìm ai chơi, chỉ lẳng lặng ngồi tại chỗ đọc xấp thẻ học chữ của mình.
Đọc được một lát, Tưởng Thần Tinh lại liếc mắt nhìn Bạch Sơ Hiểu đang cười đùa vui vẻ giữa đám đông.
Cậu bé nghĩ ngợi một chút, rồi lẳng lặng cúi đầu tìm kiếm trong cặp sách, lấy ra một hộp sữa. Lát nữa chơi mệt rồi, Đoàn Đoàn thế nào cũng đòi uống sữa cho xem.
Dương Hân bị đám bạn nhỏ ngó lơ, ban đầu cô ta còn tự nhủ thế này cho rảnh nợ, đỡ phải dây dưa với lũ trẻ con ngốc nghếch. Nhưng đợi một hồi, cô ta mới nhận ra có gì đó sai sai.
Cứ thế này thì làm sao tiếp cận được Bạch Sơ Hiểu đây!
Đã là cuối học kỳ, bình thường chẳng ai lại chọn lúc này để chuyển trường, nhưng Dương Hân đã cố tình ép cha mẹ thân xác này phải đưa cô ta tới đây ngay lập tức.
Lý do rất đơn giản: bây giờ là giữa tháng, theo tính toán của cô ta về tiểu thuyết, thời điểm Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh gặp nạn chính là vào cuối tháng này.
Kỳ nghỉ hè sắp tới sẽ kéo dài hơn một tháng, đợi đến học kỳ sau thì rau héo cỏ tàn, mọi chuyện đã quá muộn màng rồi.
Vì thế, Dương Hân bắt buộc phải kết thân với Bạch Sơ Hiểu trong vài ngày ngắn ngủi này, để rồi nhân lúc hỗn loạn mà cướp lấy hào quang cốt truyện.
Nhìn đám trẻ con vây quanh Bạch Sơ Hiểu vui vẻ như vậy, còn mình thì bị ghẻ lạnh, tâm trạng Dương Hân càng lúc càng tệ.
Lúc này liếc thấy Tưởng Thần Tinh ngồi đó, cô ta lại càng thấy chướng mắt. Nếu không phải ban nãy cậu nhóc này xen vào thì mình đâu đến nông nỗi này!
Càng nghĩ càng thấy uất ức, Dương Hân hừ một tiếng rồi hùng hổ đi tới trước mặt Tưởng Thần Tinh.
"Cậu là đồ xấu xa!"
Dương Hân một tay chống nạnh, một tay chỉ thẳng vào mặt cậu bé:
"Tại sao cậu không cho tớ ngồi cùng bạn ấy? Người phải đi chỗ khác rõ ràng là cậu mới đúng!"
Bị chỉ trích đột ngột, Tưởng Thần Tinh chẳng hề sợ hãi, chỉ thản nhiên quay sang nhìn cô ta một cái.
Sau đó, với vẻ mặt không thèm chấp, cậu bé lại quay đi, tiếp tục việc của mình. Thái độ phớt lờ này làm Dương Hân thấy vô cùng mất mặt.
Nếu Tưởng Thần Tinh nghiêm túc tranh luận, cô ta còn có thể dùng lý lẽ trẻ con để lấp liếm, dù sao trẻ con thì biết cái gì, cứ nói nhăng nói cuội một hồi kiểu gì chẳng biến đúng thành sai, rồi đường hoàng giành lại chỗ ngồi cạnh Bạch Sơ Hiểu.
Nhưng khốn nỗi, Tưởng Thần Tinh căn bản không thèm để mắt đến cô ta. Một khi bị ngó lơ, mọi sự tấn công đều trở nên vô nghĩa.
Dương Hân tức đến muốn dậm chân. Dù sao hiện tại thân xác này cũng là trẻ con, có làm gì quá đáng thì cứ đổ lỗi cho sự ngây thơ, suy nghĩ không thấu đáo là xong, người lớn cũng chẳng chấp nhặt. Cái mác "trẻ con" chính là vũ khí lợi hại nhất của cô ta.
Nghĩ bụng dù hai đứa nhỏ có đánh nhau đi nữa, người lớn cũng sẽ thiên vị đứa trẻ trông có vẻ yếu thế hơn, nên Dương Hân càng thêm không sợ hãi.
Thấy Tưởng Thần Tinh vẫn thản nhiên xem thẻ chữ, Dương Hân đảo mắt một vòng, thừa lúc không ai chú ý, cô ta bất ngờ vung tay, hất văng xấp thẻ chữ xuống sàn nhà.
"Tớ mặc kệ, tớ cứ thích ngồi ở đây đấy, cậu mau tránh ra!"
Trong lòng đã tính toán kỹ càng đến mức này, Dương Hân tự nhiên càng thêm tự tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=61]
Lúc này cô ta động thủ cũng rất dứt khoát và lưu loát.
Tưởng Thần Tinh quả thực không ngờ cô ta trước mặt lại thực sự dám ra tay. Trong phút chốc, nói không kinh ngạc là giả, bất quá cậu cũng không vì hành động này mà dễ dàng bị chọc giận.
Cậu chỉ cúi đầu nhìn xấp thẻ chữ rơi đầy đất, rồi lại ngước lên nhìn Dương Hân.
Vẻ mặt không chút cảm xúc.
"Cậu có nghe thấy không hả! Bây giờ tớ muốn ngồi ở chỗ này, cậu mau tránh ra cho tớ!"
Dương Hân thấy Tưởng Thần Tinh như vậy, lại tưởng sự uy hiếp của mình đã có tác dụng. Trong nhất thời, cô ta đắc ý dào dạt, bộ dạng như thể nắm chắc phần thắng trong tay.
Tưởng Thần Tinh nhìn chằm chằm cô ta vài giây, sau đó lẳng lặng đứng dậy, bắt đầu thu dọn những tấm thẻ chữ rơi vãi trên sàn.
"Tai cậu bị điếc rồi à!"
Dương Hân cảm thấy hành động của Tưởng Thần Tinh là đang phớt lờ mình. Thấy cậu định nhặt mấy tấm thẻ ngay sát chân mình, cô ta nhất thời bốc đồng, giơ chân định dẫm lên tay cậu.
Cũng may Tưởng Thần Tinh phản ứng nhanh, lập tức rút tay về. Dương Hân dẫm hụt, gót chân nện thẳng lên tấm thẻ chữ tội nghiệp.
Nhìn thấy bộ dạng này của Dương Hân, Tưởng Thần Tinh mím môi, đứng thẳng người dậy:
"Mẹ cậu không dạy cậu là không được tùy tiện phá hoại đồ đạc của người khác sao?"
"Tớ..."
Câu hỏi này khiến Dương Hân cứng họng.
Nhìn tấm thẻ đã bị Dương Hân dẫm dưới lòng bàn chân, Tưởng Thần Tinh cũng chẳng còn hứng thú nhặt lên nữa. Cậu xếp những tấm thẻ đã nhặt xong vào hộp, rồi nhét vào cặp sách.
Xem ra cậu thực sự định đổi chỗ ngồi.
Dương Hân thấy vậy, tự cho là mình đã dọa được đối phương khiến cậu phải thoái lui, vẻ đắc ý trên mặt hiện rõ mồn một.
Cũng may hiện tại cô ta chỉ là một đứa trẻ, nếu không cái điệu bộ đó trông thực sự đáng sợ.
"Anh định đi đâu thế ạ!"
Bạch Sơ Hiểu đang chơi vui vẻ đằng kia, chợt thấy Tưởng Thần Tinh thu dọn đồ đạc liền sốt sắng chạy tới.
Vừa cúi đầu xuống, cô bé liền thấy dưới chân Dương Hân đang dẫm lên thẻ học chữ của Tưởng Thần Tinh.
Hai đứa nhỏ từ lúc mới vài tháng tuổi đã dính lấy nhau như sam. Tuy không phải người một nhà nhưng thường xuyên sang nhà nhau chơi, Tưởng Thần Tinh không chỉ hay ở lại Bạch gia mà số lần Bạch Sơ Hiểu sang Tưởng gia ngủ lại cũng không ít.
Vốn dĩ quan hệ đã tốt, đồ chơi hay vật dụng nhỏ nhặt của hai đứa cơ bản đều dùng chung. Bạch Sơ Hiểu tuy chưa nhận mặt được hết chữ trên thẻ nhưng cô bé biết rõ đó là món đồ Tưởng Thần Tinh rất quý.
Lập tức, nàng liền nổi giận đùng đùng.
"Tại sao bạn lại dẫm lên đồ của anh ấy!"
Có những chuyện vừa xảy ra làm nền, ngọn lửa giận của Bạch Sơ Hiểu vọt thẳng lên cao. Cô bé bước nhanh tới đứng cạnh Tưởng Thần Tinh, mặt đối mặt với Dương Hân:
"Sao bạn lại bắt nạt anh ấy!"
Tuy rằng dùng từ "bắt nạt" để hình dung trải nghiệm của Tưởng Thần Tinh có chút không thỏa đáng, nhưng Bạch Sơ Hiểu đâu quản được nhiều thế.
Trong mắt cô bé, chính là cái bạn mới này đã dẫm lên thẻ chữ mà Tưởng Thần Tinh thích nhất.
Nhớ lại lúc búp bê của mình bị người khác cướp mất, Bạch Sơ Hiểu cảm thấy mình cực kỳ thấu hiểu tâm trạng của Tưởng Thần Tinh lúc này.
"Ba mẹ tớ nói rồi, bé ngoan không được bắt nạt bạn khác. Bạn bắt nạt anh ấy, bạn không phải bé ngoan, bạn phải xin lỗi anh ấy ngay!"
"Dựa vào cái gì chứ!"
Dương Hân không ngờ Bạch Sơ Hiểu vừa tới đã chỉ trích mình, cô ta nhìn cô bé với vẻ khó tin.
Bạch Sơ Hiểu còn định nói thêm gì đó, nhưng Tưởng Thần Tinh đột nhiên vươn tay giữ nàng lại.
"Bạn ấy muốn ngồi chỗ của anh, anh không để ý nên bạn ấy mới làm thế."
Tưởng Thần Tinh nắm lấy tay Bạch Sơ Hiểu, hai đứa đứng sát cạnh nhau. Cậu bé bình thản mở lời:
"Cứ để bạn ấy ngồi đây đi, chúng mình đi chỗ khác ngồi."
"Được ạ, được ạ."
Bạch Sơ Hiểu xác định được Tưởng Thần Tinh không có ý định bỏ rơi mình, cảm xúc lập tức ổn định lại:
"Anh đợi em tí nhé, em cất đồ vào cặp đã."
Nói đoạn, cô bé quay về chỗ ngồi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
"Không phải, tớ..."
Mục đích của Dương Hân khi đuổi Tưởng Thần Tinh đi là để được ngồi cạnh Bạch Sơ Hiểu.
Cô ta không ngờ hai đứa lại có phản ứng như vậy, nhất thời sốt ruột chạy tới trước mặt Bạch Sơ Hiểu, một tay túm chặt lấy chiếc cặp sách nhỏ không cho cô bé mang đi:
"Cậu không được đi, cậu phải ngồi với tớ."
"Tớ không thèm ngồi với trẻ hư đâu!"
Sau chuyện vừa rồi, Bạch Sơ Hiểu đối với cô ta chẳng còn chút hảo cảm nào. Cô bé dùng cả hai tay giữ chặt cặp sách, muốn giằng lại:
"Ba mẹ không cho tớ chơi với trẻ hư!"
Cô giáo lúc này cũng đã đi tới. Nhìn thấy xấp thẻ chữ rơi dưới đất, cô cúi người nhặt lên đặt lên bàn. Bạch Sơ Hiểu thấy cô giáo liền dứt khoát "mách tội".
"Cô ơi, con không muốn ngồi với bạn ấy đâu. Bạn ấy hung dữ với anh Thần Thần, hất đổ thẻ chữ còn dẫm lên nữa ạ!"
"Dương Hân."
Cô giáo đối với hành động của con bé cũng có chút bất lực. Cô thở dài, cố gắng giảng giải đạo lý:
"Sơ Hiểu đang chơi với bạn rất vui, không muốn tách ra. Con muốn làm bạn với Sơ Hiểu thì không nhất thiết phải ngồi cùng bàn mới được. Con làm rơi đồ của bạn lại còn dẫm lên, con có nên xin lỗi bạn không?"
Dương Hân đương nhiên biết muốn làm bạn thì không nhất thiết phải ngồi cùng bàn, nhưng chỉ có ngồi cạnh nhau cô ta mới dễ dàng giám sát hành động của Bạch Sơ Hiểu, chờ đến khi cốt truyện trong tiểu thuyết xảy ra để cướp lấy thời cơ.
Vì để hoàn thành nhiệm vụ, cô ta bắt buộc phải làm thế.
Còn về phần Tưởng Thần Tinh, trong mắt cô ta cậu chẳng quan trọng chút nào.
Dù cô ta có ném xấp thẻ chữ kia xuống đất thì mấy thứ đó trông cũng chẳng đáng tiền, cùng lắm ra hiệu sách mua đại một túi là xong, dẫm một cái thì có gì to tát đâu. Bảo cô ta xin lỗi lại càng là chuyện không tưởng.
"Con không xin lỗi, con không làm gì sai hết! Rõ ràng là cậu ta lì lợm không chịu tránh ra, con chỉ muốn ngồi với bạn ấy thôi, con muốn ngồi, muốn ngồi, muốn ngồi cơ!"
Dương Hân vừa nói vừa dậm chân, ba chữ "ăn vạ" hiện rõ mồn một trên mặt.
Trước đây khi chuyển trường cô ta cũng dùng chiêu ăn vạ làm nũng này với người nhà, và kết quả luôn thành công mỹ mãn. Thế nên cô ta tự phụ cho rằng kịch bản tương tự cũng sẽ hiệu nghiệm ở đây.
Chỉ là hiển nhiên, không một ai đồng tình với cách làm của cô ta.
Cô giáo phải tốn chút sức lực mới gỡ được tay Dương Hân ra. Giây tiếp theo, Bạch Sơ Hiểu lập tức ôm chặt cặp sách nhỏ trốn sau lưng Tưởng Thần Tinh, cứ như sợ Dương Hân sẽ tiếp tục lao vào mình vậy.
Mà Tưởng Thần Tinh cũng rất phối hợp, đứng chắn phía trước che chở cho cô bé.
Dẫu đối với người lớn, hành động của Tưởng Thần Tinh có chút non nớt và ngây thơ, nhưng ngẫm lại thì thực sự khiến người ta cảm động.
Hai đứa nhỏ đồng lòng như vậy, cô giáo tự nhiên không thể cưỡng ép tách chúng ra, đành phải đổi cho hai đứa sang một vị trí khác. Còn Dương Hân thì bị chuyển đến một góc xa tít tắp.
Giờ thì đừng nói là quan sát gần, ngay cả lén nhìn ra sau như lúc trước cũng không thể. Cô ta ngồi ở đó, phải rướn cổ lên mới miễn cưỡng nhìn thấy một chút bóng dáng. Điều này càng làm Dương Hân cảm thấy bực bội trong lòng.
Và vấn đề mấu chốt hơn cả là: Hiện tại chẳng ai muốn ngồi cùng bàn với cô ta nữa.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận