Sáng / Tối
Bạch Sơ Hiểu dù tính tình có tốt đến mấy, nhưng nhìn đám đông vây quanh, cô bé cũng có chút mờ mịt lúng túng.
Đối với đa số bạn nhỏ tỏa ra thiện ý, cô bé chẳng hề bài xích, nhưng điều đó không có nghĩa là cô bé có thể tìm ra cách giải quyết ổn thỏa ngay lúc này.
Đám trẻ này tuổi tác còn nhỏ, đôi khi hành động không biết nặng nhẹ, trong lúc Bạch Sơ Hiểu còn đang ngẩn ngơ, đã có đứa vươn tay ra kéo cô bé.
Bạch Cẩn Du vừa mới chơi mệt đi uống ngụm nước, quay lại đã thấy một đám người vây quanh em gái mình, có đứa đã bắt đầu lôi kéo cô bé.
Thấy tình hình không mấy ổn, cậu liền cố gắng chen vào để giải cứu em gái.
Tuy bộ vest trên người giúp cậu trông gầy đi đôi chút, nhưng đó chỉ là hiệu ứng thị giác, cân nặng và thể hình của cậu vẫn còn đó. Khi cậu đứng chắn ở kia trông cũng khá là có uy lực.
Nhưng cái uy lực ấy cũng chỉ được vài phần thôi. Bạch Cẩn Du dù lớn hơn vài tuổi, dáng người đô con hơn có thể che chắn phía trước cho em gái, nhưng xung quanh đâu chỉ có phía trước.
Hai bên sườn rồi phía sau, đứa nào cũng muốn ra tay. Chỗ này không chiếm được lợi thế, chúng liền nghĩ cách đi đường vòng để "tấn công" từ hướng khác.
Bạch Cẩn Du bận rộn chạy đôn chạy đáo vẫn không thể bảo vệ em gái một cách toàn diện. Dù sau đó Tưởng Thần Tinh cũng gia nhập "đội cứu hộ" nhưng tình hình vẫn như lấy trứng chọi đá.
Bạch Sơ Hiểu thấy cảnh này, mắt đã rơm rớm nước, hai tay tự ôm lấy mình, nhìn đám đông xung quanh mà thấy sợ hãi.
Cô bé lại không biết đánh trả, lúc này chỉ biết nhìn những người khác bảo vệ mình.
Đám trẻ ban đầu chỉ đơn thuần muốn chơi cùng Bạch Sơ Hiểu, nhưng sau một hồi nhốn nháo, một số đứa nhát gan hoặc hiểu chuyện đã im lặng rút lui đứng sang một bên nhìn, chỉ còn lại mấy đứa vẫn không chịu bỏ cuộc.
Gia cảnh của đám nhóc này đều không tệ, bình thường đều là báu vật được cưng chiều hết mực, tuy không đến mức ngang ngược vô lý như đứa trẻ nhà họ Tiền nhưng cũng có chút tùy hứng.
Trẻ con thì biết ai với ai đâu, chúng không hiểu cái gọi là "quy tắc ngầm" giữa tiền bối, ngay cả ba người trước mặt rốt cuộc là ai chúng cũng chẳng rõ.
Chúng chỉ thấy mình muốn chơi trò chơi với người bạn mình thích mà lại bị kẻ khác ngăn cản.
Bạch Sơ Hiểu có đau hay buồn không chúng chẳng bận tâm, chúng chỉ biết mục tiêu của mình không đạt được và bản thân đang vô cùng bất mãn.
"Đủ rồi!"
Bạch Cẩn Du thật sự không chịu nổi nữa, cậu gạt phắt hai cái tay đang định vươn tới chỗ Bạch Sơ Hiểu, hét lớn một tiếng với vẻ giận dữ.
"Dựa vào đâu mà cậu quát tớ!"
Đứa trẻ vừa bị Bạch Cẩn Du gạt tay lập tức không vui.
"Tớ chỉ muốn chơi với bạn ấy thôi thì có làm sao, cái đồ béo ú kia, cậu quản được chắc?"
Bạch Cẩn Du vốn dĩ đã có chút tự ti vì đột ngột béo tròn như quả bóng, sau đó nhờ sự chăm sóc tỉ mỉ của mẹ và em gái, lại thêm sự tư vấn của bác sĩ tâm lý cậu mới dần khôi phục lại tinh thần.
Lúc này nghe câu nói đó, cậu cảm thấy vô cùng chói tai.
Có lẽ đứa trẻ trước mặt khi nói câu này thực sự không nghĩ ngợi nhiều, chỉ thấy dáng người cậu như vậy nên thuận miệng thốt ra, nhưng vô tình lại xát muối vào vết thương lòng của cậu.
"Cậu nói tớ cái gì?"
Bạch Cẩn Du nắm chặt hai tay, chỉ chờ đối phương lặp lại câu đó là sẽ ra tay ngay lập tức.
Đứa trẻ kia rõ ràng không biết mình đã chạm vào nỗi đau của Bạch Cẩn Du, nó làm mặt quỷ với cậu rồi hét lên:
"Đồ béo ú!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=70]
Đồ béo ú! Đồ béo ú! Cậu béo y như con heo vậy!"
Mỗi chữ mỗi câu đều như dẫm lên ngọn lửa giận dữ đang bùng lên trong lòng Bạch Cẩn Du.
"Cậu ngay cả heo còn không thông minh bằng, lấy tư cách gì mà bảo người ta giống heo."
Chưa đợi Bạch Cẩn Du tung nắm đấm, một giọng con gái bỗng vang lên.
Cậu khẽ quay đầu lại, thấy một cô bé đang đứng cách đó không xa.
Cô bé trông thấp hơn Bạch Cẩn Du một chút, mái tóc đen dài buộc cao thành đuôi ngựa bằng một sợi dây buộc tóc màu tím, phần tóc mái trước trán mỏng manh khẽ bay theo làn gió nhẹ.
Chiếc váy cô bé mặc không có nhiều hoa văn trang sức nhưng cũng không hề tạo cảm giác đơn điệu. Thoạt nhìn, đó chỉ là một cô bé hết sức bình thường.
Cậu bé kia cũng thấy cô bé nọ, nhưng nó lại dậm chân vẻ cáu kỉnh:
"Hàn Khinh Ngữ! Cậu nói cái gì đó!"
Cô bé tên Hàn Khinh Ngữ lúc này cũng khoanh hai tay trước ngực, khác hẳn với dáng vẻ đáng thương của Bạch Sơ Hiểu, cô bé toát lên vẻ khí phách đầy tự tin:
"Tớ nói là cậu còn không thông minh bằng heo đấy."
Trông bộ dạng này, có vẻ Hàn Khinh Ngữ đã quen biết cậu bé kia từ trước, nhưng cô bé chẳng hề sợ hãi, trái lại còn mắng trả vô cùng đanh thép:
"Kỳ thi giữa kỳ cậu mới được có 50 điểm, tớ ra đề cho con heo nhà tớ làm nó còn được 55 điểm cơ, thế chẳng phải cậu kém cả heo sao?"
Đúng như dự đoán, những người xung quanh nghe Hàn Khinh Ngữ nói vậy đều không nhịn được mà bật cười.
Ngay cả Bạch Sơ Hiểu giây trước còn rơm rớm nước mắt, giây này cũng hiểu sơ sơ câu chuyện mà bật cười theo.
Đám trẻ ở đây có lớn có nhỏ, nhỏ thì bằng tuổi Bạch Sơ Hiểu, lớn thì cũng chưa lên cấp hai.
Tầm tuổi này dù chưa hiểu sâu về khái niệm thành tích, nhưng chúng cũng lờ mờ biết rằng phải đạt điểm cao mới được cha mẹ khen ngợi.
Còn thi trượt thì chắc chắn là chỉ có nước bị đánh. Rõ ràng, cậu bé kia chính là trường hợp sau.
"Cậu... cậu nói bậy!"
Bị nói trúng tim đen, cậu bé vừa thẹn vừa giận, vội vàng lên tiếng phủ nhận.
Hàn Khinh Ngữ chẳng hề sợ hãi, thậm chí còn tiến lên hai bước đứng trước mặt nó:
"Tớ chẳng nói bậy tí nào. Hôm đó cậu mang bài thi về nhà bị ba đánh, tớ đứng ngoài cửa nghe thấy cậu khóc to lắm nhé."
Cậu bé: "..."
"Bản thân không thông minh bằng heo lại còn thích lấy heo ra mắng người khác, heo có giành cơm của cậu đâu mà cậu nói nó."
Hàn Khinh Ngữ lúc này chống nạnh, lý lẽ hùng hồn:
"Theo tớ thấy, cậu mới là heo ấy!"
Bạch Cẩn Du tròn mắt nhìn Hàn Khinh Ngữ đứng cạnh mình. Đám trẻ xung quanh lúc này đã sớm quên mất chuyện tranh giành chơi với Bạch Sơ Hiểu, chỉ mải mê cười nhạo điểm số của cậu bé kia.
Nội dung thi cử lớp một chẳng qua cũng chỉ có bấy nhiêu đề mục, thi cũng không khó khăn gì.
Đạt điểm tối đa cũng chẳng phải chuyện gì quá kiêu ngạo, thậm chí mất một hai điểm còn thấy ấm ức phát khóc. Chứ đừng nói là chỉ được vỏn vẹn 50 điểm.
Đám bạn nhỏ khác dù chỉ cười vì thấy con số đó lạ lẫm chứ không có ý trào phúng sâu xa, nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến cậu bé kia thấy xấu hổ không thôi.
"Tớ... tớ biết làm mà, chỉ là... chỉ là lúc thi tớ ngủ quên mất thôi!"
Cậu bé đỏ mặt, vẫn cố cãi chày cãi cối:
"Nếu tớ không ngủ thì tớ cũng được điểm tối đa rồi!"
Hàn Khinh Ngữ nhìn nó:
"Lúc thi cậu ngồi ngay trước tớ, cô giáo gọi thế nào cậu cũng không dậy, lại còn chảy cả nước dãi nữa chứ."
Cậu bé: "..."
Sau khi mắng cho cậu bé một trận ra trò, Hàn Khinh Ngữ đột nhiên xoay người nắm lấy tay Bạch Cẩn Du:
"Đi thôi, chúng ta không cần nói chuyện với heo làm gì cho mệt."
Hai phút sau, bốn đứa trẻ ngồi ngay ngắn trên ghế đá ngoài hành lang, mỗi đứa cầm một cốc kem và chiếc thìa nhỏ, sau khi nếm một miếng, đứa nào đứa nấy đều lộ vẻ tận hưởng.
"Quả nhiên kem vẫn là ngon nhất."
Hàn Khinh Ngữ là người lên tiếng trước.
Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh vẫn ngồi sát cạnh nhau, vị kem trong cốc của hai đứa khác nhau, màu sắc cũng khác.
Bạch Sơ Hiểu nhìn chằm chằm vào cốc của Tưởng Thần Tinh, vẻ mặt trông rất "thèm thuồng". Tưởng Thần Tinh rất tự giác, múc một miếng đút cho cô bé.
Bạch Cẩn Du lén nhìn Hàn Khinh Ngữ, mím môi nói:
"Vừa rồi... cảm ơn cậu nhé."
Nếu không có Hàn Khinh Ngữ đột nhiên xuất hiện lái câu chuyện sang hướng khác, rất có thể lúc này cả đám trẻ kia sẽ xúm lại mắng cậu là đồ béo ú.
Hơn nữa với thái độ của cậu bé kia, cậu cũng khó lòng kiềm chế được mà ra tay, nhưng một khi đã đánh nhau thì đối phương chắc chắn sẽ khóc, thậm chí bị thương, và khi đó người phải bị đánh chắc chắn là cậu.
Thế nên mới có cảnh bốn đứa ngồi đây ăn kem để "hạ hỏa".
Hàn Khinh Ngữ lại chẳng coi đó là chuyện gì to tát, cô bé vung vẩy chiếc thìa trong tay:
"Có gì đâu, tớ vốn đã ghét cái tính thích bắt nạt người khác của nó rồi, bị mắng như vậy là đáng đời."
Hôm nay có rất nhiều trẻ nhỏ tới dự tiệc, nhưng không phải đứa nào cũng học cùng trường.
Quanh đây có không ít trường tiểu học, chỉ là Hàn Khinh Ngữ và cậu bé kia tình cờ học cùng lớp mà thôi.
Phải đợi đến khi lên trung học thì đám trẻ này mới tập trung lại nhiều hơn.
"Cậu không biết đâu, trước đây ở lớp nó còn định bắt nạt tớ, nhưng sau khi bị tớ đánh cho một trận thì đã ngoan ngoãn rồi."
Hàn Khinh Ngữ kể lại chuyện này với vẻ mặt hớn hở.
"Dù sao thi cử nó cũng không bằng tớ, đánh nhau cũng không lại tớ, tớ chỉ đơn giản là không thích thấy nó bắt nạt người khác thôi."
Tính cách của Hàn Khinh Ngữ khá cởi mở, đối với họ cũng có vẻ thân thiện lạ lùng. Nhớ tới những lời Bạch Cẩn Du nghe được lúc nãy, cô bé liền lên tiếng an ủi:
"Mấy lời nó vừa nói cậu đừng để tâm, béo hay không béo, heo hay không heo cái gì chứ. Mẹ tớ bảo rồi, trẻ con béo một chút mới không bị người ta bắt nạt. Cậu có giành cơm của nó đâu mà nó mắng cậu, đúng là tưởng cậu không biết đánh trả chắc."
Bạch Cẩn Du: "..."
Dù là lời an ủi nhưng cậu cứ thấy đoạn này nghe nó cứ sai sai ở đâu đó.
"Mẹ... mẹ cậu thực sự nói vậy à?"
Bạch Cẩn Du đắn đo một hồi vẫn thấy câu này kỳ quặc, bèn không nhịn được mà hỏi lại.
Hàn Khinh Ngữ lại xúc một miếng kem cho vào miệng, vẻ mặt nghiêm túc suy nghĩ một chút:
"Lần đầu tiên bị người ta bắt nạt tớ đã về mách mẹ, mẹ tớ có nói với tớ một câu."
"Mẹ bảo con gái mẹ bị bắt nạt thì không được chỉ biết khóc. Cái gì mà “Thị phi thành bại thoắt thành không”', có người mắng mình là mình phải xông lên luôn. Dù sao tớ cũng chẳng hiểu nó có nghĩa là gì, mẹ cứ bắt tớ học thuộc lòng, bảo có chuyện gì cứ theo đó mà làm là được."
Bạch Cẩn Du: "..."
Sao nghe cái này còn thấy kỳ quái hơn nữa vậy nè!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận