Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đoàn Sủng Bạch Nguyệt Quang Ba Tuổi Rưỡi

Chương 63

Ngày cập nhật : 2026-05-10 20:16:06

Ba mẹ nhà họ Bạch tuy cực kỳ sủng ái con cái, thậm chí dành mọi sự quan tâm chăm sóc cho cô con gái khó khăn lắm mới mong chờ được này, nhưng họ cũng biết giáo dục con trẻ không được quá mức nuông chiều, thế nên bình thường vẫn luôn chú trọng dạy dỗ hai đứa một vài đạo lý.

Ví dụ như "gần mực thì đen, gần đèn thì rạng", nói trực diện mấy câu này thì chúng chẳng hiểu, nhưng dịch ra ngôn ngữ trẻ con là hiểu ngay. 

Phải chơi với bạn ngoan, như Tưởng Thần Tinh tuy nhỏ tuổi nhưng đã biết học hành chăm chỉ, đừng chơi với mấy đứa trẻ hư.

Trẻ con đa phần đều ngây thơ trong sáng, đối với định nghĩa về "trẻ hư", Bạch Sơ Hiểu vẫn luôn có chút mơ hồ. 

Lần trước gặp Trịnh Khả Khả mới khiến cô bé có chút khái niệm, giờ gặp Dương Hân, nhìn màn "diễn xuất" của cô ta, theo bản năng cô bé cảm thấy người này không giống người tốt cho lắm.

Tưởng Thần Tinh nghe cô bé nói vậy liền gật đầu phụ họa. Vừa khéo, cậu cũng không muốn Bạch Sơ Hiểu dây dưa với loại người này.

Sau khi hai đứa giao kèo xong, Bạch Sơ Hiểu nhanh chóng quăng chuyện không vui ra sau đầu, vừa uống sữa vừa tiếp tục chơi đùa. 

Hơn nữa vì Tưởng Thần Tinh đã bỏ đi một phần thẻ chữ, phần còn lại cậu cũng chẳng mặn mà gì nên lúc này Bạch Sơ Hiểu thoải mái chia sẻ đồ chơi của mình với cậu.

Mãi cho đến lúc tan học, Dương Hân cũng chẳng thể lại gần Bạch Sơ Hiểu thêm nửa bước.

Sau giờ học, người đến đón hai đứa nhỏ là Giang Phù Liễu. 

Mẹ của Tưởng Thần Tinh vốn cực kỳ yên tâm về cách giáo dục của nhà họ Bạch, lại thêm quan hệ giữa hai đứa nhỏ rất tốt nên thường xuyên "vứt" con trai cho Giang Phù Liễu, để cậu đi theo làm bạn với Bạch Sơ Hiểu.

Cách giáo dục này thoạt nhìn có vẻ hơi hời hợt, nhưng thực tế những thứ cần thiết cho con trẻ đều không thiếu, chỉ là hình thức hơi khác biệt một chút mà thôi, thực sự không thể nói là không tốt với con cái.

Bản thân Tưởng Thần Tinh cũng chẳng thấy có vấn đề gì, thậm chí cậu còn thấy được chơi với Bạch Sơ Hiểu càng lâu càng tốt.

Giang Phù Liễu đón hai đứa nhỏ lên xe, đặt một nụ hôn lên má Bạch Sơ Hiểu rồi hỏi: 

"Đoàn Đoàn hôm nay ở nhà trẻ chơi có vui không con?"

Thông thường khi được hỏi câu này, Bạch Sơ Hiểu sẽ gật đầu bảo mình rất vui, nhưng hôm nay cô bé lại đưa một ngón tay lên miệng suy nghĩ một chút, đợi đến khi ngón tay bị Giang Phù Liễu kéo ra mới lên tiếng:

"Chơi với các bạn khác thì vui ạ, nhưng ở trường có một bạn mới đến, Đoàn Đoàn không muốn chơi với bạn đó đâu."

Giang Phù Liễu hơi ngạc nhiên trước câu trả lời này, bèn hỏi kỹ thêm. 

Nhờ có Tưởng Thần Tinh bổ sung bên cạnh, mọi chuyện xảy ra ở trường nhanh chóng được Giang Phù Liễu nắm rõ mồn một.

Nghe xong, Giang Phù Liễu không cảm thấy hành động của con gái có gì quá đáng, càng không có ý định trách mắng cô bé.

"Nếu Đoàn Đoàn không thích bạn mới thì không chơi cùng cũng được. Con chơi với người khác là để bản thân mình vui vẻ, chứ không phải diễn cho người khác xem."

Còn về việc hai đứa kể cô bạn mới kia muốn tranh chỗ ngồi cạnh Bạch Sơ Hiểu, Giang Phù Liễu cũng không có ý định ép buộc con gái mình. 

Trước đó bà cùng Tưởng phu nhân thương lượng cho hai đứa ngồi cùng nhau cũng đã hỏi qua ý kiến của hai đứa trẻ, hiện giờ tình cảm của chúng vốn rất tốt, Bạch Sơ Hiểu không muốn đổi bạn cùng bàn thì bà tự nhiên cũng chẳng cưỡng cầu.

Đối với những màn khóc lóc om sòm của Dương Hân, Giang Phù Liễu nghe xong cũng chỉ để ngoài tai. Tuy nhiên, bà vẫn dặn dò Bạch Sơ Hiểu phải chú ý một chút. 

Dù trước đó đã có tấm gương Trịnh Khả Khả, nhưng Giang Phù Liễu nghĩ thế nào cũng thấy xác suất tình cờ gặp một đứa trẻ tâm tính không chính trực là rất thấp, Bạch Sơ Hiểu chỉ đi học thôi, chẳng lẽ lại có thêm một kẻ tâm cơ thâm trầm muốn hại con bé nữa sao? 

Cho dù có thật thì ở nơi như trường mẫu giáo, đối phương cũng khó lòng ra tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=63]

Vì vậy, Giang Phù Liễu không quá lo lắng về chuyện này.

Bạch Sơ Hiểu nghe lời mẹ dặn dò xong thì nghiêm túc gật đầu ghi nhớ, rồi sực nhớ đến chuyện thẻ học chữ của Tưởng Thần Tinh, bèn nhắc lại với mẹ một tiếng.

Việc mua thẻ học chữ cho Tưởng Thần Tinh chẳng có gì khó khăn, dẫu Tưởng gia giàu nứt đố đổ vách thì loại thẻ này cũng chỉ là đồ bán phổ biến trong hiệu sách, một hộp chẳng đáng bao nhiêu tiền.

Trên đường về, Giang Phù Liễu tiện đường chở hai đứa ghé qua hiệu sách.

Thời buổi này người ta thường mua sách qua mạng, lượng người đến hiệu sách mua trực tiếp đã giảm đi đáng kể, nhưng hiệu sách vẫn duy trì hoạt động kinh doanh. 

Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh được Giang Phù Liễu dắt tới khu vực sách báo dành cho lứa tuổi trẻ em chưa vào bục giảng.

Trong hiệu sách, các mẫu thẻ học chữ vô cùng phong phú, Bạch Sơ Hiểu vừa nhìn thấy đã kinh ngạc há hốc mồm thán phục. 

Ngay cả Tưởng Thần Tinh cũng không ngờ lại có nhiều loại đến vậy, nhất thời cũng đứng ngẩn ra.

Nhưng rất nhanh, Tưởng Thần Tinh đã tìm thấy loại thẻ giống hệt bộ ba mẹ mua cho mình trước kia. 

Khi cậu bé vừa cầm lên một bộ, trí tò mò của Bạch Sơ Hiểu vẫn chưa tan, cô bé bèn kéo kéo vạt áo Giang Phù Liễu, tỏ ý mình cũng muốn một bộ.

Giang Phù Liễu tất nhiên không từ chối thỉnh cầu này của con gái, nhưng về phần lựa chọn, nàng lại thấy hơi khó khăn. 

Ban đầu Bạch Sơ Hiểu muốn lấy bộ y hệt Tưởng Thần Tinh, nhưng Giang Phù Liễu lại khuyên cô bé đổi sang một hộp khác.

Mấy tấm thẻ này tuy đại đồng tiểu dị nhưng vì công ty sản xuất khác nhau nên các chữ cái bên trong cũng không hoàn toàn giống hệt. 

(Đại đồng tiểu dị: giống nhau ở cái lớn, mà khác nhau chi tiết nhỏ)

Dù sao hai đứa cũng hay chơi cùng nhau, cầm nhiều phiên bản thẻ chữ khác nhau thì sẽ nhận diện được nhiều mặt chữ hơn.

Bạch Sơ Hiểu tuy chẳng hiểu mấy tính toán này của mẹ, nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn nghe lời, xem đi xem lại rồi cuối cùng chọn một hộp bên cạnh.

Cầm được bộ thẻ chữ, đôi mắt Bạch Sơ Hiểu lại bắt đầu dòm ngó sang chỗ khác. Sự tò mò trỗi dậy khiến cô bé chạy tót tới dãy kệ trưng bày sách tranh.

Trẻ con tuy chưa biết chữ nhưng cần phải bồi dưỡng hứng thú đọc sách, thế nên khi gặp vấn đề này, các bậc phụ huynh thường mua loại sách tranh như vậy cho con. 

Có bộ thuần túy để giải trí, có bộ lại để vừa xem vừa học. Thực tế sách tranh ở nhà cũng không thiếu, nhưng loại sách này luôn ra mắt mẫu mã mới liên tục, hôm nay mua mười quyển thì ngày mai có khi đã ra thêm hai mươi quyển mới. 

Đống sách ở nhà cơ bản đã bị Bạch Sơ Hiểu lật nát hết rồi, lúc này thấy đồ mới, cô bé tự nhiên cảm thấy vô cùng mới lạ.

Chẳng đợi Bạch Sơ Hiểu kịp vòi vĩnh, Giang Phù Liễu đã sảng khoái đồng ý ngay. Thế nên thời gian về nhà bị lùi lại một chút.

Lúc về tới nhà, không chỉ có Bạch Sơ Hiểu mà ngay cả Tưởng Thần Tinh cũng có thể nói là thắng lợi trở về, thu hoạch đầy tay.

Hiện tại cha mẹ nhà họ Tưởng đã rảnh rỗi hơn nên có thời gian tự mình chăm con. 

Dẫu quan hệ giữa hai nhà rất tốt, họ cũng không nỡ để Tưởng Thần Tinh cứ ở lì bên nhà họ Bạch mãi, thế nên vừa về tới nơi, Tưởng Thần Tinh đã được đón về nhà.

Trong bữa cơm tối, Bạch Sơ Hiểu ngồi trên vị trí của mình, không thấy Bạch Ninh Viễn đâu liền cảm thấy hơi kỳ quái.

"Mẹ ơi, ba lại đi đâu rồi ạ?"

Giang Phù Liễu gắp miếng thịt tôm đã lột vỏ vào bát cho cô bé: 

"Ba đang bận việc, chúng mình ăn trước đi, lát nữa ba về sẽ ăn sau."

"Vâng ạ." 

Bạch Sơ Hiểu gật gật đầu:

"Vậy mẹ nhất định phải nhớ nhắc ba ăn cơm nhé, không ăn cơm là bụng sẽ biểu tình đấy ạ!"

Cái thái độ nghiêm túc như ông cụ non ấy khiến Giang Phù Liễu không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Lúc này, Bạch Ninh Viễn đang ở trong văn phòng tại tập đoàn, trên tay là tập tài liệu và ảnh chụp của Tôn Vi Vi. 

Nhưng điều khiến ông để tâm hơn cả lại là lời nói vừa rồi của Chu Vũ.

Khác với dáng vẻ tàn tạ khi Bạch Sơ Hiểu gặp lần đầu, Chu Vũ hiện tại tuy vẫn hơi gầy nhưng không còn vẻ suy dinh dưỡng nữa. 

Mái tóc hơi dài được cậu chải chuốt gọn gàng, quần áo trên người cũng là do Bạch Ninh Viễn phái người chuẩn bị. 

Tuy rằng thời gian dài làm việc vặt ngoài trời khiến làn da sạm đi nhiều, nhưng gần đây cũng đã được dưỡng trắng lại đôi chút.

Được quay trở lại trường học, tận hưởng quãng thời gian thanh xuân đã mất bấy lâu, Chu Vũ lúc này trông cực kỳ hăng hái, tràn đầy sức sống. 

Thoạt nhìn bề ngoài, cậu cũng coi như miễn cưỡng đạt tới tiêu chuẩn của Bạch Ninh Viễn.

Trước đây Bạch Ninh Viễn đáp ứng giúp đỡ cậu cũng là sau khi điều tra kỹ nhân phẩm, lại nghĩ tương lai ba đứa con của mình thế nào cũng phải tiếp quản công ty, nên bồi dưỡng trước một vài người trẻ tuổi đáng tin cậy cũng là điều tốt.

Chu Vũ chính là một trong những người ông chọn trúng. Tuy hiện tại cậu vẫn đang học chương trình trung học, nhưng lúc rảnh rỗi vẫn tiếp nhận một số khóa huấn luyện về quản lý công ty.

Vốn dĩ giờ này cậu phải đang học bài, nhưng vì tình cờ thấy ảnh của Tôn Vi Vi trong xấp tài liệu thuộc hạ đưa cho Bạch Ninh Viễn, thấy quen mắt nên cậu mới theo vào gặp ông.

"Ý cậu là, cậu từng gặp người này rồi?" 

Bạch Ninh Viễn nghe hiểu ý đồ của cậu, trầm tư một lát rồi hỏi lại cho chắc chắn.

Chu Vũ gật đầu: 

"Vâng ạ, nhưng lúc đó cô ta không quen cháu. Vừa mở miệng đã bảo là muốn tìm cháu, thậm chí còn tự xưng là bạn học, nhưng cháu chỉ hỏi vặn lại hai câu là cô ta lộ đuôi ngay."

Lúc đó Chu Vũ cũng không nghĩ nhiều, chỉ tưởng ai đó trêu chọc mình nên cũng đùa lại rằng mình đang túng quẫn chẳng biết đi đâu về đâu. 

Dù sự thực là nếu không có Bạch Ninh Viễn giúp đỡ, kết cục của cậu chắc chắn sẽ thảm hại như vậy thật.

Nghe Chu Vũ nói xong, ngón tay Bạch Ninh Viễn gõ nhịp đều đặn lên mặt bàn, vài giây sau mới lên tiếng: 

"Cậu nhớ lại xem, kể rõ trình tự lúc hai người gặp nhau cho tôi nghe một lần nữa."

Chu Vũ không có gì phải giấu giếm, thế là một năm một mười khai báo sạch sành sanh. Nghe xong, Bạch Ninh Viễn lại càng thấy kỳ quái hơn.

Theo lý mà nói, Tôn Vi Vi là người của Vệ Bưu cử đến. 

Nếu Vệ Bưu muốn đối phó Bạch gia, hoặc muốn ra tay với Bạch Sơ Hiểu, thì trọng tâm phải đặt lên người cô bé mới đúng. Chẳng có lý do gì giữa đường lại đột ngột đi tìm Chu Vũ.

Dù cô ta biết Bạch Sơ Hiểu đã cứu Chu Vũ đi chăng nữa... thì sao chứ? 

Nếu muốn mượn danh nghĩa Chu Vũ để tiếp cận rồi ra tay với Bạch Sơ Hiểu, thì nước đi này quá mạo hiểm và không an toàn. 

Bạch Sơ Hiểu hiện tại chẳng có ấn tượng sâu sắc gì với Chu Vũ cả, lúc không gặp mặt cô bé thậm chí còn chẳng nhớ có người này tồn tại, dẫu có gặp cũng chẳng thân thiết gì cho cam.

Bình Luận

0 Thảo luận