Sáng / Tối
Số lượng bạn nhỏ trong lớp không nhiều, phòng học được bố trí theo tiêu chuẩn nên đa số đều ngồi một mình, trừ phi có quan hệ đặc biệt tốt như Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh mới ngồi cùng nhau. Chính vì vậy, trong lớp vẫn còn khá nhiều chỗ trống.
Ban đầu cô giáo định xếp Dương Hân ngồi cùng bạn khác để bạn ấy dắt Dương Hân đi chơi cùng, tránh cho cô ta cảm thấy lạc lõng.
Nhưng sau chuyện vừa rồi, đừng nói là Bạch Sơ Hiểu, ngay cả những bạn nhỏ khác cũng thấy không vui.
Lúc mới nhập học, vốn dĩ cũng có nhiều bạn thấy Bạch Sơ Hiểu đáng yêu nên muốn ngồi cùng bàn, nhưng cô giáo đã trực tiếp sắp xếp hai đứa ngồi với nhau.
Ban đầu đám trẻ cũng có chút không phục, nhưng sau đó mới biết hai đứa đã quen nhau từ khi mới vài tháng tuổi, cha mẹ hai bên cùng đưa con đi học, đây là ý kiến của phụ huynh.
Những chuyện sâu xa hơn thì đám trẻ không hiểu, nhưng điều đó không ngăn cản chúng hiểu được vấn đề mấu chốt:
Quan hệ giữa Tưởng Thần Tinh và Bạch Sơ Hiểu rất tốt, tốt hơn bất cứ ai trong lớp. Hơn nữa, đó còn là ý của cha mẹ. Đối với đa số trẻ con, lời cha mẹ dặn chẳng khác nào thánh chỉ.
Vả lại, việc không được ngồi cùng Bạch Sơ Hiểu cũng chỉ khiến chúng hụt hẫng trong vài phút, sau đó phát hiện ra dù không ngồi cạnh vẫn có thể chơi cùng nhau nên chúng cũng chẳng để bụng.
Việc Dương Hân vừa tới đã đòi ngồi với Bạch Sơ Hiểu thì không có gì lạ, nhưng những chuyện xảy ra sau đó thì đám trẻ không thể chấp nhận được.
Chúng đâu có vì muốn ngồi cùng bạn mà làm ra hành động như thế, còn bắt nạt bạn khác nữa. Giữa bạn mới và bạn thân, chúng đương nhiên chọn Bạch Sơ Hiểu.
Thế là các bạn nhỏ khác đều không muốn ngồi cùng Dương Hân. Cô giáo cũng không muốn cưỡng ép ai, đành thở dài để Dương Hân ngồi một mình ở góc lớp.
Từ khoảng cách xa xôi, Dương Hân nhìn Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh vui đùa.
Oái oăm thay, chỗ ngồi hiện tại của cô ta dù có ngẩng đầu nhìn qua cũng chỉ thấy được nửa thân mình của Tưởng Thần Tinh, còn Bạch Sơ Hiểu thì trừ khi vận may cực tốt, bằng không ngay cả nửa cái đầu cũng chẳng thấy đâu.
Tình cảnh này khiến Dương Hân nghẹn một cục tức trong lồng ngực.
"Hệ thống, lúc trước ngươi còn nói Bạch Sơ Hiểu còn nhỏ không biết gì, đây là cơ hội tốt nhất để làm bạn với nó."
Dương Hân không ngần ngại trút giận lên hệ thống:
"Ta thấy nó đâu có ngốc, rõ ràng là cái gì cũng biết, tí tuổi đầu đã học được cách giả vờ đáng thương để quyến rũ đàn ông, nói không chừng sau này nó cố ý tính kế để bám lấy Tưởng Thần Tinh cũng nên."
Hệ thống không tán thành quan điểm của cô ta, nhưng lúc này cũng im lặng không lên tiếng. Điều này làm cơn giận của Dương Hân nguôi đi đôi chút.
Giờ thì chẳng nhìn thấy gì nữa, Dương Hân cũng lười giả vờ, cô ta gục xuống bàn, trong đầu bắt đầu lẩm bẩm về những chuyện liên quan đến cốt truyện.
Sau khi đọc xong toàn bộ tiểu thuyết, Dương Hân đã chọn Tưởng Thần Tinh làm mục tiêu công lược của mình.
Bởi theo thiết lập, thực lực của Tưởng gia và Bạch gia là ngang ngửa nhau, nghĩa là gả vào nhà nào thì cuộc sống cũng sung sướng như nhau.
Bạch Ninh Viễn trong mắt cô ta là một "ông chú" già nên chưa bao giờ nằm trong danh sách cân nhắc.
Bạch Cảnh Trì sau này sẽ trở thành thiên tài piano nổi tiếng thế giới, mà người ta thường nói người làm nghệ thuật chẳng ai bình thường cả, nên Dương Hân cũng không định dây dưa.
Rốt cuộc, chỉ riêng việc phải nhớ tên và giai điệu của những bản piano kinh điển đó đã đủ khiến cô ta muốn bay màu rồi.
Còn về Bạch Cẩn Du... ngốc cũng biết cậu ta là nam chính của tiểu thuyết, chắc chắn là mục tiêu hàng đầu của những người xuyên thư khác.
Nói không chừng thế giới này thực sự có người như vậy, cô ta đâu có điên mà đi tranh giành với những người xuyên thư khác làm gì cho mệt xác.
Vậy nên sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Dương Hân cảm thấy Tưởng Thần Tinh là lựa chọn tối ưu.
Chưa nói đến cái tên, Dương Hân, Tưởng Thần Tinh, chữ cuối cùng phát âm nghe sàn sàn nhau, đây chẳng phải là có duyên thì là gì.
Ngoài ra, trong tiểu thuyết thiết lập Tưởng gia đến đời này chỉ có mình Tưởng Thần Tinh là con trai độc nhất, sau này gia nghiệp chắc chắn sẽ rơi hết vào tay cậu ta.
Đâu có như Bạch gia, có tới hai đứa con trai, nói không chừng gia sản bị chia đôi thì cuộc sống chẳng còn tiêu diêu tự tại nữa.
Bên cạnh tiền bạc, nguyên tác cũng miêu tả Tưởng Thần Tinh cực kỳ tỉ mỉ.
Những trang dài dằng dặc lời khen ngợi đó đủ để hình dung khi lớn lên cậu chắc chắn sẽ là mẫu đàn ông khiến hàng vạn thiếu nữ say đắm.
Oái oăm thay, loại người như vậy lại vì một tai nạn lúc nhỏ mà từ đây ghi tạc trong lòng, thâm tình không hối hận, nghĩ thế nào cũng thấy giống thiết lập của nam chính ngôn tình.
Dẫu cho trên thực tế nam chính của cuốn tiểu thuyết là Bạch Cẩn Du, nhưng đến giai đoạn sau, nhân vật Tưởng Thần Tinh này cũng sở hữu nhân khí không hề nhỏ.
Còn về phần Bạch Sơ Hiểu...
Tuy rằng trong tiểu thuyết, Bạch Sơ Hiểu chỉ được xem như một nhân vật nhỏ bé lướt qua như bóng chim săn cá, chỉ tồn tại trong những đoạn hồi ức ít ỏi, rất nhiều chuyện đều phải dựa vào suy đoán, nhưng Dương Hân trước khi liên kết với hệ thống đã từng đọc qua không biết bao nhiêu bộ truyện, đối với mấy tình tiết yêu đương có thể nói là nằm lòng.
Thậm chí, cô ta còn sớm bố trí xong một câu chuyện mà theo cô ta là hợp tình hợp lý nhất về cuộc tương ngộ giữa Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh.
Tưởng Thần Tinh xuất thân hào môn, tuổi lớn hơn Bạch Sơ Hiểu một chút, tính toán ra có lẽ lúc này đang học lớp Chồi, dựa theo điều kiện gia đình họ Tưởng, chắc chắn cậu bé sẽ theo học tại một trường quý tộc danh tiếng.
Mà ngôi trường mẫu giáo quý tộc tốt nhất thành phố này lại nằm cách đây chỉ tầm một hai cây số.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=62]
Nếu trên đường về nhà mà tình cờ gặp nhau thì cũng là chuyện thường tình.
Đại khái vào một ngày cuối tháng này, khi Bạch Sơ Hiểu đang tung tăng một mình trên đường đi học về thì đột nhiên nghe thấy tiếng động lạ, tò mò chạy tới xem liền vô tình chứng kiến cảnh Tưởng Thần Tinh bị người ta bắt cóc.
Lúc đó Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh vẫn chưa quen biết, Bạch Sơ Hiểu hoàn toàn có thể bỏ mặc mà chạy lấy người, nhưng không cẩn thận lại khiến đám bắt cóc chú ý, thế là bọn chúng tiện tay hốt luôn cả cô bé đi.
Chỉ là dẫu có bị bắt, vì hai đứa nhỏ chẳng có chút lực sát thương nào nên đám bắt cóc cũng không thèm để tâm.
Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh ở trong góc tối thì thầm to nhỏ, duyên phận thế nào mà lại thiết lập nên một tình bạn bền chặt.
Sau đó, Bạch Sơ Hiểu dựa vào bộ não linh hoạt của mình đã thuận lợi tìm thấy một cái lỗ nhỏ chỉ trẻ con mới chui lọt, tiện tay dắt luôn cả Tưởng Thần Tinh cùng trốn ra ngoài, giải cứu thành công.
Tưởng Thần Tinh trước giờ toàn gặp mấy tiểu thư hào môn, ai nấy đều đang học cái gọi là lễ nghi quý tộc, chỉ có mỗi Bạch Sơ Hiểu là nhóc con dám dắt cậu đi chui lỗ chó.
Hành động này lập tức thu hút sự chú ý của Tưởng Thần Tinh, và phía sau chính là kịch bản cũ rích.
Hai nhà vốn đã có qua lại, Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh nhờ chuyện này mà quen biết rồi trở thành bạn tốt.
Trong quá trình chung sống, Tưởng Thần Tinh dần cảm thấy Bạch Sơ Hiểu khác biệt với những cô gái khác, cuối cùng nảy sinh tình cảm.
Sau đó, chưa đợi cậu kịp mở lời tỏ tình thì Bạch Sơ Hiểu đã nhận "cơm hộp" tử vong.
Cứ thế, một câu chuyện cổ tích đẹp đẽ bị xoay chuyển thành một tấn bi kịch.
Dương Hân thậm chí còn nghiêm túc phân tích, cảm thấy nói trắng ra chẳng qua là Tưởng Thần Tinh đang theo đuổi cảm giác mới mẻ, vừa khéo Bạch Sơ Hiểu lại phù hợp điều kiện mà thôi.
Sau khi nảy sinh ý nghĩ này, Dương Hân cân nhắc lại một chút rồi thấy mấy chiêu trò này mình rành lắm.
Mấy cái kịch bản trong đống tiểu thuyết cô ta từng đọc đủ để khiến Tưởng Thần Tinh phải "lĩnh giáo" một phen.
Thế nên cô ta mới tự tin tràn đầy mà xuất hiện trước mặt Bạch Sơ Hiểu, định canh đúng thời điểm để biến người cứu Tưởng Thần Tinh thành chính mình, từ đó thay thế vị trí "bạch nguyệt quang" của Bạch Sơ Hiểu trong lòng cậu.
Lại không ngờ Bạch Sơ Hiểu chẳng đi theo kịch bản chút nào, làm cô ta tức muốn nổ phổi.
Phía bên kia.
Việc đổi chỗ ngồi đối với hai đứa nhỏ chẳng có gì không quen, dù sao hai đứa cũng đâu có tách rời nhau.
Chỉ là khi ngồi vào chỗ mới, Bạch Sơ Hiểu gục xuống bàn, nhìn thấy xấp thẻ học chữ của Tưởng Thần Tinh vẫn đang nằm chơ vơ trên mặt bàn cũ.
"Anh Thần Thần, anh không cần những tấm thẻ đó nữa ạ?"
Chớp chớp mắt, Bạch Sơ Hiểu hơi khó hiểu quay sang hỏi Tưởng Thần Tinh.
Tưởng Thần Tinh lúc này cũng không vội lấy đống thẻ còn lại ra, mà giúp Bạch Sơ Hiểu lấy hộp sữa từ trong cặp sách nhỏ, mở nắp giúp cô bé rồi mới đưa qua.
"Mấy tấm thẻ đó bẩn rồi, anh không cần nữa."
Dù cho hôm nay là ngày đầu tiên Dương Hân tới trường, để tạo ấn tượng tốt nên quần áo giày dép đều là đồ mới, sàn lớp học cũng vừa được dọn dẹp sạch sẽ từ sáng sớm, dẫu có bị dẫm một cái nhưng thẻ làm bằng giấy cứng có màng bọc, lau đi là sạch bong không tì vết.
Nhưng Tưởng Thần Tinh lại nhất quyết không muốn lấy lại.
Bị nói là tùy hứng cũng được, nói không hiểu chuyện cũng xong, tóm lại cậu một chút cũng không muốn dính dáng đến những thứ liên quan tới bạn kia.
Cậu từ nhỏ đã chơi với Bạch Sơ Hiểu, quan hệ giữa hai người tốt đến mức không gì chia cắt được.
Tuy nhiên, dù quan hệ tốt nhưng Tưởng Thần Tinh chưa bao giờ ngăn cản Bạch Sơ Hiểu chơi với các bạn khác.
Dẫu hiện tại cậu vẫn chưa hiểu rõ sự đời, nhưng trong thâm tâm cậu vẫn có một loại tự tin khó hiểu. Ít nhất, đối với Bạch Sơ Hiểu, cậu là người đặc biệt nhất.
Vì lớn hơn Bạch Sơ Hiểu nửa tuổi nên cả ba mẹ cậu lẫn ba mẹ nhà họ Bạch đều hy vọng cậu có thể chăm sóc tốt cho cô bé, ở trường còn đặc biệt dặn dò cho hai đứa ngồi cạnh nhau.
Nếu lần này chính Bạch Sơ Hiểu muốn ngồi cùng Dương Hân, cậu tuy sẽ buồn nhưng vẫn sẽ đồng ý.
Thế nhưng rõ ràng Bạch Sơ Hiểu không hề quen biết bạn kia, vậy mà cô ta cứ khăng khăng đòi ngồi cùng, dù Bạch Sơ Hiểu không chịu vẫn cứ gào khóc om sòm, quả thực là chọc đúng vào "vảy ngược" của cậu.
Cậu đương nhiên không thể nhẫn nhịn. Bởi vì ghét Dương Hân nên mấy tấm thẻ bị cô ta dẫm qua, cậu thà vứt đi chứ không giữ lại.
Bạch Sơ Hiểu không biết Tưởng Thần Tinh đang nghĩ gì, nghe câu trả lời của cậu xong, cô bé ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
"Vậy lát nữa về em sẽ bảo mẹ mua bộ mới đền cho anh nhé."
Nghe câu này, Tưởng Thần Tinh không hề phản đối, sắc mặt trái lại còn dịu đi trông thấy.
Bạch Sơ Hiểu vốn là "bậc thầy" nghiên cứu biểu cảm trên gương mặt Tưởng Thần Tinh, thấy cậu như vậy liền biết tâm trạng cậu đã khá hơn nhiều, bèn toe toét cười với cậu.
"Bạn đó đúng là kỳ kỳ quái quái, sau này chúng mình đừng để ý tới bạn đó nữa nhé."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận