Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đoàn Sủng Bạch Nguyệt Quang Ba Tuổi Rưỡi

Chương 69

Ngày cập nhật : 2026-05-10 20:17:53

Ngồi nghỉ được khoảng mười phút, Dương Triển Bằng nhớ tới lời ông nội dặn phải thể hiện thật tốt trong dịp này, nên bắt đầu chủ động đi giao thiệp. 

Tuy nhiên nhìn bộ dạng của Dương Hân lúc này, cậu cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đi giải thích với từng người một, bèn để Tôn Vi Vi dắt Dương Hân đi chơi.

Đối với Tôn Vi Vi đang muốn tìm cớ tách ra hành động, đây quả là cơ hội trời cho. 

Dắt Dương Hân ra ngoài, điều đầu tiên cô nghĩ đến là phải tìm cho ra hành tung của Bạch Sơ Hiểu để ra tay.

Vì sự sắp xếp của Bạch Ninh Viễn, Chu Vũ hôm nay cũng có mặt tại hiện trường. 

Nhưng vì anh không hiểu nhiều chuyện nên Bạch Ninh Viễn không làm khó, chỉ bảo anh đóng vai người trông nom ở khu vui chơi của lũ trẻ, tiện thể chờ đợi sự xuất hiện của Tôn Vi Vi.

Lúc này bữa chính chưa bắt đầu, khách khứa người lớn đến đây chẳng ai có mục đích đơn thuần, nên hầu hết lũ trẻ đều được đưa ra khu vực phía sau để vui đùa.

Để chăm sóc đám trẻ nhỏ, Bạch Ninh Viễn đã đặc biệt cho người bố trí một khu công viên giải trí thu nhỏ ở phía sau. 

Tuy vì nhiều lý do mà các thiết bị trò chơi không được đầy đủ như công viên thật, nhưng cũng đủ để thỏa mãn thú vui chơi đùa của đa số lũ trẻ.

Chu Vũ lúc này đang ngồi cạnh một thiết bị trò chơi, có chút buồn chán ngắm nhìn phong cảnh xung quanh, thỉnh thoảng lại quay đầu xem đám nhóc đang chơi đùa vui vẻ.

Vừa xoay người lại, anh liền thấy Tôn Vi Vi đang dắt tay Dương Hân.

Thực tế, ngay từ cái nhìn đầu tiên Chu Vũ chỉ cảm thấy có chút quen thuộc. Bởi vì Tôn Vi Vi có trang điểm, tự nhiên sẽ khác đôi chút so với gương mặt mộc lúc gặp mặt lần đầu - cũng là lần duy nhất trước đó. 

Thế nhưng, số người Chu Vũ từng gặp rốt cuộc cũng chỉ có bấy nhiêu, trong đó hơn nửa số người tuyệt đối không thể xuất hiện ở dịp này, dùng phương pháp loại trừ cũng có thể đoán ra đó là Tôn Vi Vi.

Lòng đã nghi ngờ nên nhìn kỹ thêm một chút, anh quả nhiên phát hiện ra vài phần tương tự, thầm xác định chính là cô ta.

Để tiện liên lạc, hôm nay mọi người nhà họ Bạch, bao gồm cả vợ chồng Bạch Ninh Viễn và mấy đứa nhỏ đều mang theo một thiết bị phát tín hiệu cùng một chiếc micro nhỏ dùng để trò chuyện, bên tai còn đeo một chiếc tai nghe nhỏ như bông tai, thao tác vô cùng đơn giản.

Cách một khoảng xa, Chu Vũ dùng một động tác tùy ý để che mắt, báo lại chuyện này với Bạch Ninh Viễn.

Hồi đáp của Bạch Ninh Viễn chỉ có một câu: 

"Theo sát cô ta."

Xác định xong việc cần làm, Chu Vũ đứng dậy vươn vai một chút, rồi làm bộ tình cờ đi về phía Tôn Vi Vi.

Bản thân Tôn Vi Vi lúc này cũng đang gian nan tìm kiếm bóng dáng Bạch Sơ Hiểu. 

Nhưng phía sau này thực sự quá đông người, dù cô ta có nhìn kỹ thế nào cũng khó lòng tìm thấy mục tiêu trong đám đông ngay lập tức.

Vừa lúc thấy Chu Vũ đi tới, cô ta liền chặn lại để hỏi thăm: 

"Chào anh, xin hỏi đám trẻ thường chơi ở khu vực này ạ?"

Tôn Vi Vi sợ hỏi trực tiếp quá sẽ lộ mục đích, nên chỉ thử thăm dò như vậy.

Chu Vũ hiện tại trông khác hẳn trước kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=69]

Tuy nước da vẫn hơi ngăm nhưng không còn vẻ vàng vọt ốm yếu nữa. 

Hôm nay xuất hiện ở đây, anh cũng được chăm chút kỹ lưỡng, dù không trang điểm nhưng tóc tai đã được chải chuốt gọn gàng, quần áo thay mới tươm tất.

Hơn nữa, Tôn Vi Vi vốn dĩ sẽ không ghi nhớ những người không quan trọng. 

Lần gặp trước đối với cô ta, Chu Vũ chẳng khác nào một NPC cung cấp tin tin tức, cô ta tự nhiên không buồn nhớ kỹ mặt mũi anh ta. Bây giờ không nhận ra cũng là chuyện bình thường.

Chu Vũ bị gọi lại, nhìn cô ta một lượt rồi khẽ gật đầu: 

"Đúng vậy."

"Vậy... các thiếu gia và tiểu thư nhà họ Bạch cũng đều chơi ở quanh đây chứ?" 

Được trả lời, Tôn Vi Vi bắt đầu dấn tới, không quên tìm một cái cớ nghe có vẻ hợp lý: 

"Đứa nhỏ nhà tôi chẳng biết nghe ở đâu nói tiểu thiếu gia và tiểu thư nhà này xinh đẹp lắm, cứ nhất quyết đòi qua xem cho bằng được, tôi cũng thật hết cách với nó."

Cái cớ này nghe riêng lẻ thì không vấn đề gì, nhưng kết hợp với vẻ mặt "nửa sống nửa chết" của Dương Hân bên cạnh thì tính xác thực còn phải xem xét lại.

"Tất nhiên rồi." 

Chu Vũ tuy biết cái cớ này tệ hại vô cùng, nhưng cũng không vạch trần: 

"Thiếu gia và tiểu thư ở ngay phía trước thôi, nếu hai người muốn gặp, tôi dẫn qua.”

Nói xong, Chu Vũ khẽ gật đầu, vươn tay ra hiệu mời họ đi theo mình.

Tôn Vi Vi không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi hơn tưởng tượng rất nhiều, lòng không khỏi có chút lâng lâng. 

Nhưng vì việc chưa thành, cô ta không dám lộ vẻ quá càn rỡ, chỉ có thể khẽ cúi đầu, cố gắng che giấu niềm vui sướng điên cuồng trong lòng.

Dọc theo con đường lát đá cuội đi về phía trước một đoạn, trước mặt họ bỗng trở nên rộng thênh thang, một khoảng sân lớn hiện ra.

Thời gian qua Tôn Vi Vi tạm trú ở nhà họ Vệ, nhưng cũng chỉ là một góc nhỏ, chưa nói tới việc nhà họ Vệ trong những chuyện phô trương thế này chưa bao giờ so được với nhà họ Bạch. 

Vừa thấy cảnh tượng hoành tráng này, cô ta không khỏi kinh ngạc há hốc mồm.

Đến khi lấy lại tinh thần, ác cảm của cô ta đối với Bạch Sơ Hiểu lại tăng thêm một bậc. 

Nhà họ Bạch giàu có như vậy, ngay cả tiệc sinh nhật của Bạch Cẩn Du cũng xa hoa nhường này, vậy mà bảo Bạch Sơ Hiểu giúp Chu Vũ một tay cô bé lại không làm, nhất quyết dồn anh ta vào đường cùng như bây giờ.

Chỉ là khi nghĩ những điều này, cô ta lại cố tình quên mất chính mình mới là kẻ định tranh giành vai diễn "ân nhân cứu mạng" của Chu Vũ. 

Chẳng qua sau đó thấy số nợ của anh ta quá lớn, cô ta không nỡ vì nhiệm vụ mà trả giá đắt để giúp đỡ mà thôi.

Có lẽ trong thâm tâm cô ta, chỉ khi Bạch Sơ Hiểu vừa chủ động chi tiền giúp Chu Vũ chạy vạy khắp nơi, vừa phải làm việc thiện không để lại tên tuổi, dâng mọi công lao lên đầu cô ta thì mới gọi là "lẽ dĩ nhiên". 

Nhưng tiếc là trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy.

Vừa đến nơi, Tôn Vi Vi vì chưa gặp Bạch Sơ Hiểu bao giờ nên nhìn quanh một hồi vẫn chưa tìm thấy người. 

Còn Dương Hân đang bị cô ta dắt tay, thấy phía sau đông đúc náo nhiệt thế này cũng chẳng thấy vui vẻ chút nào.

Cô ta đã tốn bao công sức tiếp cận Bạch Sơ Hiểu, làm bao nhiêu việc để thế chỗ cô bé trong lòng Tưởng Thần Tinh, vậy mà kết cục cuối cùng lại thành ra thế này. 

Ngày hôm đó trước tiên là bị đám người hung dữ trùm bao tải bắt đi, suýt nữa thì mất mạng, sau đó lại có một nhóm người bí ẩn xuất hiện mang cô ta đi nhốt trong phòng tối mấy tiếng đồng hồ.

Cái kịch bản "tình cờ gặp Tưởng Thần Tinh gặp nạn và ra tay giúp đỡ" mà cô ta dày công mưu tính đã lệch đường ray ngay từ đầu. 

Mấy tiếng đồng hồ đó, đừng nói là người, ngay cả cái tên Tưởng Thần Tinh cô ta cũng chẳng nghe thấy mấy lần.

Dương Hân hiện tại chỉ là một đứa trẻ, đối với người bình thường thì thân phận này quả thực có nhiều cái lợi. 

Nhưng vấn đề là chỉ cần nhìn qua cũng biết hai nhóm người đêm đó chẳng có ai dễ chọc cả. 

Nếu họ thực sự muốn ra tay với cô ta, Dương Hân hoàn toàn không tự tin rằng mình có thể sống sót.

Nhưng chẳng hiểu vì sao, đúng lúc cô ta tưởng mạng nhỏ mình sẽ chấm dứt tại đó thì nhóm người kia lại đột nhiên thả cô ta ra, chỉ đe dọa không được tiết lộ nửa lời về những chuyện đã xảy ra. 

Dương Hân vốn dĩ cũng chẳng dám nói, lúc chạy ra gặp được tài xế nhà họ Dương lên xe, cô ta cũng cắn chặt răng không thốt ra một lời nào.

Dù không có lời đe dọa kia, cô ta có thể nói gì đây?

Nói mình không biết tự lượng sức muốn thay đổi cốt truyện?

Nói mình không phải người thế giới này mà là xuyên không tới để hoàn thành nhiệm vụ?

Hay nói tất cả những chuyện này cô ta hoàn toàn có thể tránh được nhưng lại cứ thích đâm đầu vào?

Cô ta không biết hai nhóm người đó là ai, trong tiểu thuyết cũng chẳng viết được mấy câu về chuyện này, muốn kiểm chứng cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu. 

Trong mắt người khác, hành động của cô ta chắc chắn sẽ không giống như cô ta kể.

Hơn nữa, lời đe dọa của người đàn ông bí ẩn kia thực sự khiến cô ta nơm nớp lo sợ. 

Ai biết được nếu cô ta khai ra mọi chuyện thì có bị trả thù hay không, nếu vì chuyện này mà mất mạng thì cô ta thà ngậm miệng ăn tiền còn hơn.

Mấy ngày nay, cô ta ăn không ngon ngủ không yên, thường xuyên mơ thấy những gì mình đã trải qua. 

Tuy đám người đó chưa thực sự động thủ nhưng cảm giác khủng hoảng không rõ ràng đó mới là thứ tra tấn nhất.

Vì kế hoạch thất bại, cảm xúc của Dương Hân dành cho Bạch Sơ Hiểu cũng có phần phức tạp. 

Vốn dĩ cô ta không muốn tới, chẳng biết gặp người ta rồi thì nói gì, vậy mà rốt cuộc vẫn không thể không đi.

So với Tôn Vi Vi đang hận không thể nhìn thấy Bạch Sơ Hiểu ngay lập tức, Dương Hân lúc này lại chỉ ước suốt buổi tiệc đừng gặp bất cứ ai. 

Bằng không, cái kế hoạch cực khổ tiếp cận để tính kế cô bé của cô ta chỉ còn cách thành công một bước chân mà lại đổ bể như thế, dẫu không nói ra cũng đủ khiến cô ta không còn mặt mũi nào rồi.

Phía sau viện lúc này đã có không ít trẻ nhỏ, những đứa trầm tính thì ngồi thành nhóm ba nhóm năm trò chuyện, những đứa hiếu động thì đã chạy đi chơi khắp các trò chơi. 

Cũng may là trong đám trẻ được mang tới không có đứa nào tính tình quá tệ, lại thêm người của Bạch gia trông coi rất đông nên cũng không có nguy hiểm gì.

Còn Bạch Sơ Hiểu lúc này đang bị một đám trẻ nhỏ vây quanh. Gu thẩm mỹ của Giang Phù Liễu vốn đã thuộc hàng đỉnh cao, dành cho con gái cưng lại càng tinh tế. 

Chiếc váy trên người Bạch Sơ Hiểu từng chi tiết đều được mẹ phối hợp kỹ lưỡng, cô bé chỉ cần đứng đó thôi trông đã vô cùng xinh đẹp.

Chưa kể Bạch Sơ Hiểu vốn dĩ đã xinh xắn, tính tình lại ngoan ngoãn, giọng nói thì mềm mại đáng yêu. Trẻ con mà, ai chẳng thích chơi với người bạn xinh đẹp.

Nhà họ Bạch thường chỉ đưa con đi dự sinh nhật của Tưởng Thần Tinh, còn sinh nhật con cái của những nhà khác, vợ chồng Bạch Ninh Viễn thường không đưa Bạch Sơ Hiểu theo. 

Thế nên đám trẻ này một năm cũng hiếm khi được gặp cô bé. 

Dù Bạch Sơ Hiểu rất dễ mến, nhưng lâu ngày không gặp, trí nhớ của trẻ con lại có hạn, nên lần nào gặp mặt cô bé cũng biến hiện trường thành buổi "lần đầu gặp gỡ".

"Cậu chơi với tớ đi."

"Không được, cậu ấy phải chơi với tớ cơ."

"Không đâu, tớ muốn chơi với cậu ấy..."

Đám trẻ thấy Bạch Sơ Hiểu đều cảm thấy mới lạ tò mò, nô nức đòi chơi cùng. 

Nhưng khổ nỗi đứa nào cũng muốn cô bé chỉ chơi với riêng mình thôi. Một đạo lý đơn giản ai cũng hiểu: 

Một người không thể phân thân thành nhiều người được. Nhất là trong cái bối cảnh thiết lập như thế này.

Bình Luận

0 Thảo luận