Sáng / Tối
Tôn Vi Vi liếc nhìn xung quanh, lũ trẻ đa phần đang mải mê ăn uống, người lớn thì bận rộn trò chuyện xã giao, chẳng mấy ai chú ý đến khu vực này.
Đây quả là cơ hội trời cho. Cô ta thầm mừng rỡ, nở một nụ cười đắc thắng, bàn tay cầm lọ thuốc bắt đầu hành động, chậm rãi vặn mở nắp lọ.
Nếu không có ai nói đây là độc dược, Tôn Vi Vi tự tin rằng mọi người sẽ chỉ nghĩ đây là nước lã bình thường. Chẳng ai rảnh rỗi mà đi soi xét kỹ một lọ nước nhỏ cả.
Lúc mở nắp lọ, nhìn Bạch Sơ Hiểu, cô ta bỗng tò mò không biết trong những giây phút cuối đời này, cô bé sẽ cảm nhận thế nào về thế giới xung quanh.
Có lẽ cô bé đang rất vui vì sinh nhật anh trai, đang nhấm nháp miếng bánh kem ngon lành.
Rồi bỗng nhiên một giọt nước rơi xuống, cô bé sẽ tò mò nhìn quanh nhưng chẳng thấy gì lạ, rồi cứ thế không chút phòng bị mà ăn miếng bánh đã bị tẩm độc vào bụng.
Và cuối cùng...
Ngay giây phút nắp lọ vừa được vặn ra hoàn toàn, cổ tay cô ta đột nhiên bị Chu Vũ giữ chặt rồi bẻ ngược ra ngoài.
"Vị tiểu thư này."
Chu Vũ hạ thấp giọng.
"Tôi rất có hứng thú với thứ đồ trong tay cô, không biết có thể cho tôi xem qua một chút không?"
Giọng anh nghe như một lời đề nghị bình thường, nhưng thái độ thì hoàn toàn không phải như vậy.
Tôn Vi Vi không ngờ hành động của mình lại bị chặn đứng ngay lúc này, tim cô ta đập hẫng một nhịp.
Cô ta định quay đầu kêu cứu để thu hút sự chú ý của mọi người, tự nhủ dù người nhà họ Bạch có nghi ngờ thì chỉ cần cô ta làm lớn chuyện lên, việc thoát thân sẽ không thành vấn đề.
Nhưng chưa kịp quay đầu, cô ta đã thấy một nhóm người tiến tới, trực tiếp vây chặt lấy mình.
Bạch Sơ Hiểu đang ăn đến vui vẻ, bỗng nhiên cảm thấy không khí xung quanh có chút không đúng lắm.
Cô bé quay đầu lại thì thấy Chu Vũ, cùng một đám người đang vây quanh ở đó.
Trong lòng tiểu công chúa không khỏi dâng lên sự tò mò.
"Anh trai ơi, anh cũng muốn tới ăn bánh kem ạ?"
Lúc này Tôn Vi Vi đã bị người của Chu Vũ khống chế. Chu Vũ phủi phủi hai tay, nhìn thấy Bạch Sơ Hiểu liền nở một nụ cười ôn hòa.
"Tiên sinh bảo hôm nay chúng anh biểu hiện không tệ nên cho phép cả nhóm ở đây họp mặt, tiểu thư cứ tiếp tục ăn đi ạ."
Lọ thuốc độc kia của Tôn Vi Vi còn chưa kịp đổ ra đã bị anh bắt thóp, miếng bánh kem trong tay Bạch Sơ Hiểu hoàn toàn không bị ảnh hưởng, nên cũng không cần phải đổi cái mới cho cô bé.
Bạch Sơ Hiểu không hề phát giác ra điều gì bất thường, nghe Chu Vũ giải thích xong liền gật đầu cái rụp, tiếp tục vùi đầu vào sự nghiệp ăn uống.
Chỉ có Tưởng Thần Tinh ngồi bên cạnh là ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm về phía bọn họ thêm vài lần.
Chu Vũ chạm phải ánh mắt của Tưởng Thần Tinh cũng chỉ khẽ gật đầu một cái, sau đó ra hiệu cho những người bên cạnh.
Cả nhóm vây quanh che khuất Tôn Vi Vi ở giữa, lẳng lặng đưa cô ta ra ngoài.
Những chuyện tiếp theo, không phải là thứ mà trẻ con nên biết.
Bạch Sơ Hiểu hoàn toàn không hay biết mình vừa lướt qua tử thần, vẫn thong dong ngồi ăn.
Chờ đến khi bụng đã lửng dạ, cô bé mới ngẩng đầu lên, phát hiện Ngô Di đang ngồi cách đó không xa.
Ban đầu ấn tượng của Bạch Sơ Hiểu về Ngô Di không tốt lắm, nhưng sau khi được Ngô Di cứu, ấn tượng này lập tức "ngược dòng" ngoạn mục.
Nhìn thấy một người quen giữa đám đông xa lạ, cô bé sinh ra tâm lý muốn thân cận, bèn lon ton chạy về phía Ngô Di.
Lúc này, Ngô Di đang chuyên tâm nhấm nháp vị bánh kem. Tuy là nghệ sĩ nhưng cô cực kỳ ghét kiểu quản lý vóc dáng khắt khe, đồ ngọt như bánh kem mới chân ái đời cô.
Đúng ra thì hôm nay Ngô Di không có lý do gì để xuất hiện ở đây.
Để tránh phiền phức, cô đã thiết lập thân phận trong thế giới này là trẻ mồ côi, đến giờ vẫn độc thân, hoàn toàn không khớp với không khí tiệc sinh nhật gia đình này.
Chỉ là không biết lão bản công ty cô "lên cơn" gì, cứ khăng khăng cho rằng lần hợp tác đóng phim chung này là cơ hội tốt để cô và Giang Phù Liễu hòa giải, nên mới lôi cô đi cùng để giải thích mấy cái "hiểu lầm".
Ngô Di suýt thì tức chết. Tất nhiên, lý do cuối cùng khiến cô gật đầu đồng ý chính là nghe đồn bánh kem ở đây cực kỳ ngon.
Sự thật đúng là như vậy.
Cô đang mải ăn thì vô tình ngẩng lên, thấy Bạch Sơ Hiểu đột ngột xuất hiện ngay trước mặt, suýt thì đứng tim.
"Chị gái ơi."
Bạch Sơ Hiểu không hề nhận ra cách tiếp cận lén lút rồi bất thình lình chào hỏi của mình dọa người thế nào, cô bé vẫy vẫy bàn tay nhỏ xíu, cười toe toét:
"Chị cũng thích ăn bánh kem ạ?"
"Thì...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=73]
thì sao, không được à?"
Ngô Di nghe vậy hơi chột dạ, nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt thản nhiên.
"Bánh kem đặt ở đây chẳng phải để cho người ta ăn sao?"
Không ăn thì đúng là phí của trời.
Tuy lời lẽ có phần cứng nhắc nhưng Bạch Sơ Hiểu nhận ra cô không hề có địch ý, thế nên cô bé cũng chẳng để tâm, cứ hai tay chống cằm nhìn Ngô Di chằm chằm.
Bạch Sơ Hiểu bộ dạng này quả thật rất đáng yêu, nhưng bị nhìn không chớp mắt như vậy khiến Ngô Di cảm thấy cả người không tự nhiên.
Cô đặt cái nĩa xuống, thần sắc hơi bối rối.
"Có chuyện gì thì em nói thẳng đi, đừng có nhìn chị như thế."
Bạch Sơ Hiểu vẫn giữ nguyên tư thế đó, chớp chớp mắt hỏi:
"Chị gái ơi, tại sao chị lại không thích mẹ em ạ?"
Cô bé tuy nhỏ nhưng không ngốc, nhìn ra ngay thái độ của Ngô Di thay đổi khi thấy Giang Phù Liễu.
Về nhà hỏi mẹ, Giang Phù Liễu cũng chẳng biết giải thích sao cho đứa trẻ hiểu, chỉ nói đơn giản là hai người không hợp tính nhau.
Rõ ràng, câu trả lời đó không làm Bạch Sơ Hiểu thỏa mãn, nên khi thấy Ngô Di, cô bé mới chủ động qua hỏi cho ra lẽ.
Ngô Di không ngờ đứa nhỏ này lại hỏi thẳng thừng như vậy, làm cô có cảm giác nếu mình không nói ra thì đúng là lòng dạ hẹp hòi.
Cô thở dài một tiếng, cũng chẳng thèm coi Bạch Sơ Hiểu là đứa trẻ không hiểu chuyện nữa, vừa ăn thêm một miếng bánh vừa than vãn.
"Ai bảo mẹ em diễn tốt quá làm chi, chị muốn vượt qua cô ấy mà khó đến phát điên đây này."
Nói ra lại thấy ấm ức. Nếu có thể, cô ước gì mình xuyên vào giới giải trí trước cả khi Giang Phù Liễu gia nhập để chiếm tiên cơ.
Chỉ cần hệ thống phán định cô vượt qua Giang Phù Liễu một lần là hoàn thành nhiệm vụ, sau đó Giang Phù Liễu có dẫm lên đầu cô cô cũng chẳng quan tâm.
Nhưng thực tế không cho phép.
Còn nếu đợi Giang Phù Liễu già rồi giải nghệ mới vào nghề... Ngô Di thấy thủ đoạn đó quá hèn hạ, chẳng khác nào một tráng sĩ cơ bắp đi so tài với một bà lão ốm yếu đi đứng không vững.
Thắng cũng chẳng vẻ vang gì để mà khoe với những người xuyên thư khác.
Thế nên cô chỉ còn cách đối đầu trực diện, nhưng khổ nỗi mấy năm nay vẫn bị Giang Phù Liễu đè bẹp dí.
"Tại sao nhất định phải vượt qua mẹ em ạ?"
Bạch Sơ Hiểu vẫn chưa hiểu lắm.
"Cứ như bây giờ không tốt sao?"
"Trẻ con như em thì hiểu cái gì."
Ngô Di nhìn cô bé, lại càng thấy nghẹn khuất:
"Giống như đi học ấy, phụ huynh bảo nếu em được hạng nhất thì sẽ mua cho món đồ em thích nhất. Nhưng bao nhiêu năm trôi qua, em vẫn bị cái đứa hạng nhất kia đè đầu cưỡi cổ, em mà thấy đứa đó tốt mới là lạ đấy."
Dù biết chuyện này không phải lỗi của Giang Phù Liễu, nhưng cô vẫn không tránh khỏi việc "giận cá chém thớt".
Bạch Sơ Hiểu chưa đến tuổi phải lo lắng về xếp hạng thi cử, nhưng nghe Ngô Di nói vậy, nghĩ đến biểu hiện của anh trai mình trước đây, trong sự mơ màng dường như cô bé cũng hiểu được đôi chút.
"Nhưng mẹ em từng nói, không ai là hoàn mỹ cả, mỗi người đều có điểm mạnh điểm yếu riêng. Cứ đem cái mình không giỏi đi so với cái người ta giỏi là không nên đâu ạ. Mẹ em biết diễn kịch, nhưng mẹ cũng đâu có biết tất cả mọi thứ, sao chị không thử so những thứ khác xem?"
Lý do Giang Phù Liễu nói câu này là vì có lần Bạch Cẩn Du và Bạch Sơ Hiểu cá cược xem ai ăn được nhiều hơn.
Kết quả cuộc cá cược đó ra sao thì nhìn là biết ngay. Tất nhiên, cái giai thoại dở khóc dở cười đó không tiện mang ra kể cho người ngoài nghe.
Ngô Di nghe xong định bật cười khinh khỉnh bảo cô bé "đời không như là mơ", nhưng đột nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng.
Cô im lặng, điên cuồng réo gọi hệ thống trong tâm trí.
"Hệ thống, nhiệm vụ nói là tôi cần vượt qua địa vị của Giang Phù Liễu trong giới giải trí, có nhất định phải là mảng diễn xuất không?"
Vì Giang Phù Liễu là diễn viên nên theo tư duy lối mòn, Ngô Di mặc định phải so về diễn xuất.
Nghe Bạch Sơ Hiểu nói xong, cô mới sực nhận ra giới giải trí đâu chỉ có mỗi diễn viên.
Hệ thống "tít tít" một hồi lâu mới trả lời:
"Về nguyên tắc, chỉ cần liên quan đến giới giải trí, ký chủ thành công vượt qua mục tiêu một lần là được tính hoàn thành nhiệm vụ."
Ngô Di: "..."
"Sao trước đây ngươi không nói!"
"Thì ký chủ có hỏi đâu."
Ngô Di: "..."
Dù có vài tình tiết nhỏ, nhưng về cơ bản, tiệc sinh nhật của Bạch Cẩn Du đã kết thúc vô cùng mỹ mãn.
Chỉ là sau khi về nhà không lâu, Bạch Ninh Viễn và Giang Phù Liễu lại tìm cớ đi ra ngoài. Lần này, họ quang minh chính đại đi đến Vệ gia.
Tôn Vi Vi vốn không chịu được khổ, sau khi bị đưa đi dọa dẫm vài câu đã khai ra hết sạch sành sanh, kẻ chủ mưu đúng như dự đoán là Vệ Bưu.
Chuyện này không khiến Bạch Ninh Viễn ngạc nhiên, chỉ là xác thực lại phán đoán của ông mà thôi. Đã đến lúc phải giải quyết dứt điểm rồi.
Mấy ngày nay, tin tức Bạch gia chèn ép Vệ thị đã lan truyền râm ran.
Những người trong giới đều khôn ngoan, tuy không biết rõ ngọn ngành nhưng đứng về phía nào thì chẳng khó để lựa chọn.
Vệ Bưu chắc chắn đang đau đầu nhức óc vì những rắc rối này.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận