Sáng / Tối
Bạch Sơ Hiểu cứ thế ngủ một mạch cho đến tận giờ vào lớp. Chuông reo, các bạn nhỏ đã đến đông đủ, cô giáo bước vào lớp và mất một lúc lâu mới làm cả đám trật tự lại được.
Trước khi cô giáo đi tới, Tưởng Thần Tinh đã khẽ đẩy đẩy Bạch Sơ Hiểu để gọi cô bé dậy.
"Buồn ngủ quá..."
Bạch Sơ Hiểu bị gọi dậy nhưng vẫn chưa tỉnh hẳn, cô bé lại ngáp một cái, đôi mắt to mọng nước vì còn ngái ngủ. Là buồn ngủ thật sự đấy.
Nhưng dù buồn ngủ đến mấy, Bạch Sơ Hiểu vẫn nhớ lời ba mẹ dặn là đi học không được ngủ gật, thế nên cô bé đành cố gắng đánh thức tinh thần, ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn.
Sau đó, cô bé thấy cô giáo dắt tay một bạn nữ nhỏ bước vào.
"Các bạn học ơi."
Cô giáo dắt bé gái vào rồi bắt đầu giới thiệu với cả lớp.
"Đây là bạn mới của lớp chúng ta, tên là Dương Hân."
Bé gái tên Dương Hân đứng trên bục giảng mặc một chiếc váy công chúa điệu đà, tóc được tết thành hai búi tròn nhỏ hai bên nhìn rất đáng yêu.
Trẻ con lứa tuổi này ngoại hình đa phần đều không tệ, Dương Hân trông cũng rất xinh xắn, đôi mắt to tròn dù không được long lanh như Bạch Sơ Hiểu nhưng vẫn cực kỳ dễ thương.
Đối diện với bao nhiêu người bạn lạ lẫm, Dương Hân không hề tỏ ra sợ hãi mà ngược lại còn rất tự nhiên, phóng khoáng. Xem ra là một đứa trẻ gan dạ.
Giới thiệu xong là đến phần xếp chỗ ngồi. Sĩ số lớp không quá đông, số người có bạn ngồi cùng bàn cũng chẳng được mấy cặp, Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh đã thuộc diện "đặc cách" rồi.
Cô giáo còn chưa kịp nghĩ xem nên xếp Dương Hân ngồi đâu thì đã thấy con bé tự bước đến cạnh chỗ ngồi của Bạch Sơ Hiểu, chỉ tay vào cô bé rồi dõng dạc nói:
"Con muốn ngồi cùng bạn này!"
Câu nói này giống như tiếng sét giữa trời quang, khiến Bạch Sơ Hiểu lập tức tỉnh ngủ hẳn, đôi mắt to ngơ ngác nhìn đối phương.
Không quen.
Không hứng thú.
Lại nhìn Tưởng Thần Tinh đang ngồi bên cạnh mình…
"Tớ không thích."
Câu từ chối dứt khoát, gọn gàng súc tích.
Nếu là một bạn gái mà mình quen biết, lại còn chơi thân thì có lẽ Đoàn Đoàn sẽ dao động đôi chút, nhưng cái bạn nhỏ trước mặt này cô bé căn bản chưa từng gặp qua bao giờ.
Ngồi cùng bàn với một người lạ... Nếu có thể lựa chọn, Bạch Sơ Hiểu thà nói không.
Dương Hân hiển nhiên không ngờ bước chân đầu tiên của mình lại bị Bạch Sơ Hiểu chặn đứng một cách phũ phàng như vậy.
Con bé đứng đờ ra đó, không hiểu vì sao mình lại thất bại, bèn mím môi, không cam lòng mà cố gắng nỗ lực thêm phen nữa.
"Tớ thích cậu mà, tớ muốn được ngồi cạnh cậu."
Nhưng sự "nỗ lực" này của Dương Hân chỉ đổi lại được vẻ mặt dửng dưng của đối phương.
Nhìn bạn lạ hoắc cứ khăng khăng đòi ngồi cạnh mình, Bạch Sơ Hiểu theo bản năng đưa ngón tay lên cắn cắn, nhìn bạn bằng ánh mắt vô tội:
"Nhưng tớ không quen cậu, tớ không muốn ngồi với cậu đâu."
Cô giáo thấy tình hình có vẻ căng thẳng liền tiến lên xoa dịu bầu không khí:
"Dương Hân này, nếu Sơ Hiểu không muốn thì con ngồi cùng bạn khác nhé?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=60]
Nếu thích bạn thì giờ ra chơi con có thể cùng chơi với bạn mà."
Rõ ràng là Dương Hân không hề hài lòng với sự dàn xếp này.
"Con chỉ muốn ngồi với bạn ấy thôi, không muốn ngồi với ai khác hết!"
Dương Hân vừa nói vừa dậm chân bành bạch, dường như muốn dùng hành động này để chứng minh thái độ kiên quyết của mình.
Thấy hét lên vẫn chưa đủ đô, con bé chuyển sang bài khóc lóc om sòm, dù thực tế chẳng thấy rơi được mấy giọt nước mắt.
Màn thao tác này khiến Bạch Sơ Hiểu kinh ngạc đến ngây người, cứ thế đứng cắn ngón tay mà nhìn.
Mấy con sâu ngủ ban nãy giờ đã bị tiếng khóc inh ỏi này dọa bay mất tăm tới tận chín tầng mây.
Còn Tưởng Thần Tinh thấy Dương Hân khóc lóc như thế thì khẽ mím môi, lặng lẽ vươn tay nắm chặt lấy tay Bạch Sơ Hiểu.
Cô giáo đau hết cả đầu, quay sang định khuyên bảo Bạch Sơ Hiểu thêm vài câu, nhưng chưa kịp mở miệng đã nghe thấy một câu đồng thanh vang lên:
"Con không muốn!"
Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh cùng nhìn chằm chằm cô giáo, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy. Cô giáo nhìn hai đứa, đầu lại càng đau hơn.
Cả hai đứa nhỏ đều không muốn đổi chỗ, tỉ lệ hai chọi một này coi như bên phe Đoàn Đoàn đã thắng.
Dẫu cô giáo có quyền sắp xếp chỗ ngồi, nhưng cũng không thể hoàn toàn tự quyết theo ý mình.
Việc Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh ngồi cạnh nhau là yêu cầu từ cả hai phía gia đình lớn, nếu chỉ một trong hai đứa không muốn thì còn dễ đổi, đằng này cả hai đều chẳng mảy may có ý định đó.
Rối rắm một hồi, cuối cùng cô giáo đành xếp Dương Hân ngồi ở dãy phía trước Bạch Sơ Hiểu, chung bàn với một bạn khác.
Dương Hân không đạt được mục đích thì vô cùng khó chịu.
Gào khóc mãi mà cô giáo chẳng đổi ý, Bạch Sơ Hiểu lại càng không thèm đoái hoài, khóc đến đau cả họng con bé mới hậm hực ngậm miệng, ngồi đó với vẻ mặt ủy khuất như thể bị ai ức hiếp dữ dội lắm.
Mà sự ủy khuất này cô giáo thấy được cũng chỉ có thể thở dài tôn trọng lựa chọn của các bạn nhỏ, còn về phần khác thì không tiện nói thêm.
Đám trẻ con còn lại thì làm sao nhìn ra được cái thói "tâm cơ" của một đứa bé mới đến cơ chứ.
Bạch Sơ Hiểu chỉ cảm thấy bạn mới này thật khó hiểu, cô bé quay đi không nhìn nữa, tự chơi phần mình.
Dương Hân ngồi trên vị trí của mình, trông thì giống như đang gục xuống bàn vì tủi thân, nhưng thực chất là đang lén lút quan sát mọi động thái phía sau của Bạch Sơ Hiểu.
Nhìn cô bé uống một hộp sữa.
Nhìn cô bé lấy búp bê ra.
Nhìn cô bé chơi đùa vui vẻ với cậu bé bên cạnh.
Tuyệt nhiên không có lấy nửa phần chú ý dành cho bạn cùng bàn mình. Nhìn Bạch Sơ Hiểu cười nói hớn hở, Dương Hân trong lòng càng thêm hậm hực, hừ lạnh một tiếng.
Lúc này, Hệ thống cảm nhận được sự bất mãn của ký chủ, bèn lên tiếng an ủi:
[Ký chủ đừng giận, hiện tại Bạch Sơ Hiểu mới chỉ ba bốn tuổi, tầm tuổi này trẻ con có hiểu cái gì đâu.]
Nghe hệ thống nói vậy, Dương Hân chẳng những không thấy nhẹ lòng mà trái lại còn cáu hơn:
"Nó mà là trẻ con không hiểu chuyện á? Rõ ràng là cho mặt mà không biết nhận, tôi đã xuống nước như thế rồi mà nó vẫn không đồng ý, rõ là muốn xem tôi làm trò cười. Nếu không phải vì dựa vào nó để tiếp cận thiếu gia nhà họ Tưởng là dễ nhất, nó tưởng tôi thèm nhìn mặt nó chắc?"
Càng nghĩ, Dương Hân càng thấy tức nghẹn trong lòng.
Trong thiết lập của tiểu thuyết, Tưởng gia và Bạch gia có quan hệ rất tốt, thực lực ngang ngửa nhau.
Nhưng so với một Tưởng gia cao lãnh khó gần thì Bạch gia lại dễ tiếp cận hơn nhiều.
Với thân phận hiện tại của mình, muốn trực tiếp làm quen với Tưởng Thần Tinh đúng là chuyện viển vông.
Khốn nỗi, theo nội dung truyện, Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh là thanh mai trúc mã, nếu không phải vì Bạch Sơ Hiểu đoản mệnh thì tương lai rất có thể cả hai sẽ thành một đôi.
So đi tính lại, mượn đường Bạch Sơ Hiểu để tiếp cận Tưởng Thần Tinh vẫn là phương án khả thi nhất.
Cuộc đời của Bạch Sơ Hiểu trước kia không phải trọng tâm của tiểu thuyết nên tác giả chỉ viết sơ lược.
Cốt truyện chỉ nhắc qua rằng nữ chính từng gặp khó khăn, lúc nguy cấp thì Tưởng Thần Tinh xuất hiện cứu giúp, sau đó là một tràng miêu tả về anh ta.
Đến khi gặp Bạch Cẩn Du, họ có nhắc tới ngày giỗ của Bạch Sơ Hiểu sắp đến nên sẽ cùng đi tảo mộ.
Tiếp đó là một đoạn hồi ức của Tưởng Thần Tinh. Tác giả viết không rõ lắm, nhưng đại khái là hai đứa từng xui xẻo bị bắt cóc chung, sau đó Bạch Sơ Hiểu đã dắt Tưởng Thần Tinh cùng chạy trốn thành công.
Chuyện này đã trở thành một trong những ký ức sâu đậm nhất của anh ta.
Dương Hân sau khi xác định đối tượng công lược là Tưởng Thần Tinh đã cầm đoạn cốt truyện này nghiên cứu suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng đưa ra kết luận:
Cảnh tượng này có lẽ là lần đầu tiên hai đứa gặp mặt, chính vì Bạch Sơ Hiểu cùng anh ta vào sinh ra tử nên mới trở thành ân nhân cứu mạng, chiếm giữ vị trí không thể thay thế trong lòng anh ta.
Nghĩ vậy, Dương Hân bèn tính kế làm sao để biến mình thành người thay thế Bạch Sơ Hiểu trong đoạn cốt truyện đó.
Cách duy nhất là phải kết thân với cô bé, rồi khi thời cơ đến sẽ tìm cớ đẩy cô bé ra chỗ khác để mình tự biên tự diễn màn anh hùng cứu mỹ nhân.
Ngờ đâu, bước đầu tiên tiếp cận "mục tiêu" đã thảm hại thế này. Dương Hân liếc nhìn cậu bé đang ngồi cạnh Bạch Sơ Hiểu, nghiến răng nghiến lợi:
"Thằng nhóc kia tưởng ngồi cạnh Bạch Sơ Hiểu là hay lắm chắc, tí tuổi đầu đã biết bám cành cao, bộ tưởng làm vậy là cưới được con nhỏ đó hả!"
Nghĩ đến việc chính cậu nhóc này là người chọc gậy bánh xe khiến kế hoạch của mình thất bại, Dương Hân càng nhìn càng thấy ngứa mắt.
Nếu không phải vì giờ thân nhỏ tay ngắn, chưa chắc đánh thắng được, chắc con bé đã lao vào cấu xé rồi.
Nhưng hiện tại, dù Dương Hân có tức nổ đom đóm mắt thì cũng chỉ có mình con bé chịu trận. Với Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh, sự tồn tại của Dương Hân chẳng hề mảy may ảnh hưởng đến cuộc vui của hai đứa.
Sắp xếp chỗ ngồi xong, Bạch Sơ Hiểu cũng quăng chuyện đó ra sau đầu, tiếp tục quay sang chơi đùa cùng Tưởng Thần Tinh.
Dương Hân ngồi phía trước nhìn ra sau mà lòng đầy phẫn nộ, muốn tiếp cận nhưng Bạch Sơ Hiểu lại chẳng có lấy một ý định chủ động làm quen, khiến con bé cảm thấy nghẹn khuất vô cùng.
Mặt khác, có lẽ vì hành động chỉ nhìn chằm chằm mỗi Bạch Sơ Hiểu lúc mới đến của Dương Hân quá lộ liễu, nên các bạn nhỏ khác cảm thấy như bị coi thường.
Kết quả là khi con bé ngồi xuống, ngay cả bạn cùng bàn cũng chẳng buồn đoái hoài.
Tâm tư trẻ con đôi khi rất đơn giản, Dương Hân tỏ vẻ không muốn chơi cùng chúng, chúng có bạn khác rồi nên cũng chẳng thèm để mắt đến con bé.
Ngược lại, Bạch Sơ Hiểu lại trở thành "ngôi sao" của lớp.
Trong lớp, Bạch Sơ Hiểu là bé gái xinh xắn đáng yêu nhất.
Tuy cô bé thích bám lấy Tưởng Thần Tinh nhưng khi các bạn khác tới bắt chuyện, chỉ cần không phải kiểu hống hách như thiếu gia nhà họ Tiền lần trước thì cô bé đều rất vui vẻ chơi cùng.
Thế nên khi cô giáo vừa dứt lời cho phép hoạt động tự do, Dương Hân còn chưa kịp phản ứng thì hơn nửa số học sinh trong lớp đã ùa tới quanh Bạch Sơ Hiểu. Tiếng cười nói ríu rít náo nhiệt vô cùng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận