Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Không được khóc

Ngày cập nhật : 2026-05-02 09:17:47

Lục Cửu Tiêu ôm Thẩm Thời Đình lăn vào giữa bụi cỏ, khi dừng lại, cả khuôn mặt nàng va sầm vào lồng ngực hắn, đau đến mức khẽ hừ một tiếng, đầu mũi cũng va đến đỏ bừng.


Thẩm Thời Đình xoa xoa giữa trán rồi ngồi dậy.


Nam nhân đưa mắt nhìn quanh một lượt, đỡ lưng kéo nàng đứng dậy, đánh mắt nhìn từ trên xuống dưới: “Ngã đau không?”


Nàng lắc đầu, cũng biết tình huống này không cho phép bản thân kiêu kỳ, liền kéo lại vạt áo đã thấm ướt hơi nước xuống: “Không đau.”


Lục Cửu Tiêu ngoảnh đầu nhìn về hướng xe ngựa đang dần khuất dạng trong màn đêm, nheo nheo mắt, quan sát bốn phía để định vị phương hướng.


Tuy nhiên, hắn dù sao cũng không phải người Cẩm Châu, trong thời gian ngắn có thể nắm rõ địa hình trong thành Cẩm Châu đã là tốt lắm rồi, nơi này đã ra đến ngoại ô, thậm chí còn không tính là địa giới của Cẩm Châu, hắn muốn nhận biết rõ ràng cũng khó.


“Đây là Vô Mã đạo, không phải quan lộ, là một con đường nhỏ ra khỏi thành.” Thẩm Thời Đình nhìn về phía ngọn tháp đỏ ở hướng Tây Nam rồi nói, “A cha ta nói, thỉnh thoảng những người buôn bán hàng cấm sẽ đi đường này.”


Lục Cửu Tiêu quay đầu nhìn nàng, nhíu mày: “Sao ta không thấy con đường này trên bản đồ?”


Nàng ngẩng đầu đáp: “Nhiều đường mòn trong dân gian không được ghi lại trên bản đồ, vả lại đường này gập ghềnh khó đi, chỉ thông đến Ấp Thành, rất ít người qua lại đây.”


“Sao ngươi biết?” Lục Cửu Tiêu nhướng mày nhìn nàng.


Giọng tiểu cô nương thoáng khựng lại, khẽ nói: “A cha từng đưa ta đi qua.”


Nghe vậy, ánh mắt Lục Cửu Tiêu rơi trên đôi lông mày và ánh mắt đang phủ đầy ánh trăng bạc của nàng, một lúc sau hắn lấy từ trong ngực ra một cái ống hỏa tín, kéo dây, “pụp” một tiếng, một luồng lửa lao thẳng lên trời, nổ tung thành một vầng pháo hiệu.


Thẩm Thời Đình nhất thời nhìn đến ngây người, nàng không ngờ vị thế gia tử sung sướng cơm bưng tận tay nước dâng tận mồm trước mắt này lại còn có thói quen mang theo ám tín bên người.


Lục Cửu Tiêu thản nhiên liếc nàng một cái: “Đi thôi.”


Hắn bước vài bước về hướng lúc đến. Dựa vào việc đi từ mật đạo đến đây mất một canh giờ, nếu đi theo lộ trình bình thường, Doãn Trung và Tần Nghĩa có thể xuất hiện trước khi mặt trời mọc đã là may mắn lắm rồi. Nhìn trời lại sắp đổ mưa, tuyệt đối không thể nán lại đây lâu.


Bẵng đi một lúc, Lục Cửu Tiêu nhận ra vai trái trống trải, hắn nhíu mày ngoảnh lại, thì thấy tiểu cô nương đang chậm chạp di chuyển, bước chân khập khiễng lúc cao lúc thấp. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn một cái, rồi lại cúi gằm mặt xuống…


Trông thật là thê thê thảm thảm, uất uất ức ức.


Đợi đến khi nàng đi tới trước mặt, Lục Cửu Tiêu liếc nhìn chân nàng: “Bị cái gì?”


“Lúc nhảy xuống, bị trẹo chân.”


Sắc mặt Lục Cửu Tiêu có chút u ám, hắn ngồi xuống nắn nắn cổ chân nàng: “Chỗ này?”


Thẩm Thời Đình gật đầu.


Hắn đứng dậy nói: “Đi thêm một đoạn nữa, đi được không?”


Nàng lại gật đầu.


Lục Cửu Tiêu bấy giờ mới yên tâm, tiếp tục đi về phía trước, chỉ là bước chân có chậm lại đôi chút.


Đôi khi hắn không thể không thừa nhận, giữa bao nhiêu cô nương ở chốn lầu xanh, hắn chọn nàng là có lý do cả. Nàng hiểu chuyện hơn đa số mọi người, đau có thể nhịn, sợ cũng có thể nhịn. Quan trọng là, còn rất ngoan.


Lục Cửu Tiêu mân mê dải ngọc bội bên hông, cứ thế đung đưa từng nhịp, lắng nghe tiếng bước chân phía sau, dùng khoé mắt liếc nhìn bóng nàng đổ trên mặt đất. Giữa tiếng ve kêu ếch ộp, trong lòng hắn bỗng nảy sinh một nỗi bực dọc khó tả.


Nam nhân giữ vẻ mặt lạnh lùng bước tới, đối mắt với nàng một cái rồi xoay lưng cúi người xuống: “Lên đi.”


Thẩm Thời Đình ngẩn ra, đôi mắt hạnh đang mỏi mệt mở to: “Thế tử?”


Có lẽ thân thể vàng ngọc này cúi xuống trước mặt nàng thực sự là chuyện quá khó tin.


“Nói nhảm cái gì, ngươi cứ đi như vậy, không lẽ định bắt ta đi cùng ngươi đến tận sáng rõ sao?” Hắn gắt gỏng nói: “Nhanh lên, còn không lên thì ngươi tự ở lại đây qua đêm.”


Vừa dứt lời, hai cánh tay mảnh khảnh đã vòng qua cổ hắn, cơ thể mềm mại áp sát vào lưng. Lục Cửu Tiêu khựng lại một chút, rồi bất động thanh sắc cõng người lên, tiếp tục bước về phía trước.


Thẩm Thời Đình lặng lẽ gối đầu trên lưng hắn, từ góc độ này, nàng có thể thu hết vào tầm mắt góc nghiêng hoàn hảo của đối phương.


Nàng nhìn chằm chằm vào sống mũi cao thẳng, một lúc lâu sau mới hỏi: “Ngọn núi đó, là do khai thác quá mức nên mới thường xuyên sạt lở sao?”


Lục Cửu Tiêu hơi nghiêng mặt, bước chân chậm lại một nhịp. Cuộc đối thoại giữa Lý Kình và chưởng quầy lúc nãy chắc là nàng đều đã nghe thấy, thế nên hỏi ra câu này cũng không có gì lạ.


Hắn “ừ” một tiếng, coi như là đáp lại lời nàng.


Thẩm Thời Đình rủ mắt, thì thầm: “A cha ta chính là chết ở nơi đó.”


Lục Cửu Tiêu không đáp lại nữa, nàng cũng không lên tiếng thêm.


Nàng không hỏi liệu chuyện này có đòi lại được công đạo hay không, cũng không khóc lóc kể lể oan ức, nhưng chính điều đó lại khiến trong lòng người ta nảy sinh một luồng cảm xúc khó tả.


Có chút bức bối, có chút khó chịu.


Mây trăng trôi theo gió, tiếng ve kêu ếch ộp, tiếng suối chảy róc rách.


Bỗng nhiên “tách” một tiếng, một giọt nước rơi trên mu bàn tay, cả hai đều ngẩn ra, ngay sau đó cơn mưa nhỏ liền lất phất kéo đến. Lục Cửu Tiêu không thể không đẩy nhanh bước chân.


Những hạt mưa từng hạt từng hạt đập vào mặt nam nhân, từ giữa trán trượt xuống sống mũi, rồi thấm qua làn môi mỏng, lăn xuống cằm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=51]

Trên những đường nét cương nghị của hắn để lại từng vệt nước dài.


Hắn hiếm khi có lúc chật vật như thế này.


Chợt, một bàn tay vươn đến trước trán hắn, lòng bàn tay hướng xuống, che cho hắn vài giọt mưa.


Lục Cửu Tiêu khựng lại, động tác dưới chân lại nhanh thêm mấy phần.


Rất nhanh sau đó, một chân của Thẩm Thời Đình đã chạm đất.


Nơi này là một sơn động, trước cửa động còn có một đống củi khô và một cây cung, mấy mũi tên rơi vãi bên cạnh, ngoài ra còn có một vò liệt tửu và một bình rượu thuốc, xem chừng đây là nơi dừng chân tạm thời của thợ săn.


Một trận mưa đêm khiến không khí trong núi lạnh thêm vài phần, toàn thân nàng ướt đẫm, khuôn mặt nhỏ nhắn đông cứng thành một màu trắng bệch.


Lục Cửu Tiêu liếc nhìn nàng một cái, đi về phía đống lửa.


Chỉ thấy nam nhân ngồi xổm bên đống củi khô, động tác thuần thục dùng dùi gỗ đánh lửa, rất nhanh đống lửa đã bùng cháy. Hắn cởi bỏ lớp áo mỏng, vắt lên cọc gỗ để hong khô, rồi vẫy tay về phía nàng: “Lại đây.”


Thẩm Thời Đình ngẩn ra, khập khiễng đi tới.


Lục Cửu Tiêu đưa tay kéo dây áo trước ngực nàng: “Cởi ra phơi cho khô.”


Nàng mím môi, đứng im bất động mặc cho hắn lột lớp váy áo kia xuống.


Bỗng nhiên, nam nhân thọc tay vào trong trung y của nàng, Thẩm Thời Đình giật mình lùi lại phía sau, nhưng lại bị hắn kéo giật trở về: “Trốn cái gì, bên trong không cởi thì sao mà khô được?”


Nàng cắn môi đối diện, đành phải đỏ mặt để hắn cởi bỏ cả tiết y ra, hai “con thỏ trắng” nhỏ mất đi sự trói buộc, ngay lập tức bật nảy ra ngoài, lớp trung y sũng nước chẳng che đậy được gì, hai đóa hồng mai cứ thế thoắt ẩn thoắt hiện trước mắt.


Ánh mắt Lục Cửu Tiêu tối sầm lại, hắn hất cằm về phía đống lửa: “Ngồi đó đi.”


Nàng liền ngoan ngoãn ngồi bên ngọn lửa sưởi ấm, cố gắng hong khô luôn cả trung y đang mặc trên người.


Thẩm Thời Đình quay đầu lại, chỉ thấy hắn nhặt cung tên lên, hướng mặt ra phía cửa động.


Nơi này không giống như trong trạch viện, đến một cái đèn lồng cũng không có, đêm tối đến mức giơ tay không thấy rõ năm ngón, muốn săn bắn ở đây e là khó chồng thêm khó.


Nàng tò mò chăm chú nhìn hắn, lại thấy Lục Cửu Tiêu cởi đai lưng ra bịt mắt lại, giương cung bắn tên, động tác liền mạch dứt khoát. Một tiếng “vút” vang lên, một con bồ câu trắng từ trên trời rơi xuống, vừa vặn rơi cách đó không xa.


Nàng không kìm được mà mở to mắt kinh ngạc. Lại thấy hắn tháo đai lưng ra, thần sắc như thường buộc trở lại.


Một lát sau, con bồ câu trắng kia đã bị vặt trụi lông, xiên trên đống lửa.


Lục Cửu Tiêu lúc này mới rảnh tay ngồi xuống, vừa liếc mắt đã thấy mấy giọt nước chướng mắt trên chiếc cổ trắng ngần của nàng, liền đưa tay gạt đi: “Lạnh lắm sao?”


Tiểu cô nương lắc đầu.


Lục Cửu Tiêu cười xùy một tiếng, rõ ràng là rất lạnh, lạnh đến mức quai hàm nàng cũng đang run rẩy.


Hắn bưng vò rượu bên cạnh lên ngửi ngửi, mới yên tâm uống hai ngụm, sau đó đưa cho nàng: “Uống hai ngụm đi, Doãn Trung và Tần Nghĩa không đến nhanh thế đâu, còn phải ở lại đây một lát.”


Thẩm Thời Đình “dạ” một tiếng, chậm chạp nhận lấy vò rượu, mới cúi đầu ngửi một cái đã liên tục nuốt nước miếng. Nàng nhắm mắt ngẩng đầu, ép mình uống ba ngụm, rồi nhăn mày đưa trả lại cho Lục Cửu Tiêu.


Hai người ngồi song song bên nhau, đống lửa trước mặt kêu tách tách.


Lục Cửu Tiêu tùy ý nhặt một cành củi nhỏ xoay xoay giữa các đầu ngón tay, giống như đang xoay cây quạt xếp huyền kim của mình. Bóng lửa in trên gò má hắn, lay động nhịp nhàng.


Thẩm Thời Đình nghe tiếng sói hú chó sủa bên ngoài sơn động, vòng tay ôm lấy hai đầu gối, cắn môi hỏi: “Thế tử, ngọn lửa này dễ dẫn sói tới lắm.”


“Tắt lửa đi, sói chưa tới thì ngươi đã chết rét rồi.”


Nàng nghẹn lời, nhất thời không nói được gì nữa, buồn bã cúi đầu xuống.


Vừa cúi đầu, trước mắt nàng bỗng nhiên xuất hiện một con rết đáng sợ, mắt thấy sắp bò lên mu bàn tay mình, gần như cùng lúc đó, tim nàng nảy lên một cái thật mạnh, không còn giả vờ trầm ổn hiểu chuyện được nữa. Nàng sợ đến mức rùng mình, chẳng màng đến vết thương ở chân, bịt chặt hai mắt rồi nhào vào lòng nam nhân. Lục Cửu Tiêu không chút phòng bị bị nàng tông vào, vội vàng dùng tay chống xuống đất.


Hắn hít ngược một hơi khí lạnh: “Thẩm Thời Đình!”


“Thế... Thế tử, có sâu, ngay chỗ đó!” Nàng hoảng loạn dùng ngón tay chỉ chỉ, rồi lập tức rụt tay về.


Lục Cửu Tiêu khựng lại, nhìn theo đầu ngón tay nàng. Nơi hoang vu dã ngoại, chuyện này thực sự chẳng có gì kinh ngạc.


Hắn dùng cành củi dài gạt nó đi, không nói nên lời: “Được rồi, biến mất rồi.”


Ai ngờ cô nương nhỏ vẫn bất động, giữ nguyên tư thế quỳ ngồi trong lòng hắn, tay vẫn bịt chặt mắt.


Lục Cửu Tiêu định gỡ cánh tay nàng ra, nàng lại càng bịt chặt hơn: “Ta... ta không nhìn đâu.”


Nam nhân nhíu mày, mạnh bạo kéo tay nàng ra. Khó khăn lắm mới kéo xuống được, lại thấy đôi mắt hạnh đã đỏ bừng, nước mắt chực trào, dường như chỉ cần chớp mắt một cái, những giọt lệ kia sẽ không nghe lời mà rơi xuống.


Và sự thật đúng là như vậy.


Mu bàn tay Lục Cửu Tiêu nóng lên, hắn hơi ngẩn ra, nhíu chặt lông mày nói: “Không được khóc.”


Thế nhưng nước mắt của nữ nhân xưa nay vốn không dễ bảo ngừng là ngừng, đặc biệt lại là người đã chịu kinh hãi suốt nhiều ngày qua. Con rết chỉ to bằng móng tay kia dường như là giọt nước tràn ly, bao nhiêu uất ức giấu kín trong lòng bỗng chốc tuôn ra như suối, dù lúc này Lục Cửu Tiêu có quát mắng nàng đi chăng nữa thì cũng không thể ngăn lại được.


Có điều nàng lại dùng hai tay bịt chặt lấy miệng, cố gắng không phát ra âm thanh.


Nhưng thế này trái lại càng khiến người ta đau lòng hơn, cái dáng vẻ nhỏ bé thê thảm đó, ai nhìn thấy mà chẳng xót xa.


Lục Cửu Tiêu câm nín, nhìn nàng một hồi lâu: “Được rồi.”


Hắn nhíu mày: “Ai bảo ngươi cứ đòi theo ta đến Cẩm Châu, là ta ép ngươi đến sao?”


Giọng điệu hắn lạnh hẳn: “Còn khóc nữa, ta quẳng ngươi ra ngoài đấy.”


Chiêu này xem ra đã có hiệu quả, tiếng khóc của tiểu cô nương khựng lại, im lặng một lát rồi thoát ra khỏi lồng ngực hắn, ngồi sang một bên.


Nàng quay lưng đi, hai bả vai gầy yếu khẽ run rẩy…


Cái điệu bộ đó như muốn nói: Ta quay lưng lại khóc, thế được chưa?


Lục Cửu Tiêu giữ vẻ mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm sau gáy nàng hồi lâu, bỗng nhiên đưa tay luồn qua nách nàng, xách người trở lại, ấn ngồi lên đùi mình.


“Dẫn sói tới đây thì ta đem ngươi cho sói ăn đấy.”

Bình Luận

0 Thảo luận