Sáng / Tối
Thẩm Thời Đình bê chậu rửa mặt, giả vờ như vừa hầu hạ Lục Cửu Tiêu tẩy trần xong, sau đó mới ngoan ngoãn xách nước đi tưới đất.
Lục Uyển đứng ngoài cửa, ghé mắt qua khe hở quan sát hồi lâu.
Chuyến này nàng chịu sự ủy thác của Hạ Mẫn, đến để “dò xét tình hình quân địch”. Miệng Hạ Mẫn thì luôn tỏ vẻ khinh miệt loại hồ ly tinh bước ra từ ngõ hoa này, cứ như thể nhắc thêm một chữ về đối phương là làm bẩn miệng mình, nhưng thực tế thì sao?
Chẳng phải vẫn để tâm người ta làm thế nào mà bắt giữ được trái tim “ăn mềm không ăn cứng” của huynh trưởng nàng đó sao.
Thành thực mà nói, Lục Uyển chẳng muốn làm ba cái chuyện không mấy quang minh lỗi lạc này. Thế nhưng nàng và Hạ Mẫn quen biết từ nhỏ, tuy không đến mức dốc hết tâm can nhưng cũng thật sự không chịu nổi đối phương cứ đeo bám, mè nheo, đành miễn cưỡng đồng ý.
Tuy nhiên, đứng từ xa quan sát thế này thực sự chẳng nhìn ra được căn cơ gì. Muốn hiểu rõ một người, dĩ nhiên phải tiếp xúc trực diện mới xong.
Thế nên, Lục Uyển suy đi tính lại, kéo một nha hoàn đi ngang qua rồi ghé tai thì thầm vài câu, sau đó trở về Lan Uyển chờ đợi.
Chưa đầy một khắc sau, Thẩm Thời Đình đã xuất hiện tại đây.
Nha hoàn dẫn nàng đến trước cửa Lan Uyển rồi biến mất, để lại mình nàng đứng ngẩn ngơ trước tấm biển khắc chữ “Lan”.
Nàng nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, thấy Lục Uyển đang ngồi trên ghế đá, giơ một phiến lá lên che nắng. Thấy nàng đến, Lục Uyển lập tức đặt lá chuối tây trong tay xuống, ngồi ngay ngắn đoan trang.
Thẩm Thời Đình chậm rãi tiến về phía trước, sắc mặt vẫn còn đôi chút gượng gạo.
Cũng may, cả hai đều ngầm hiểu mà coi như chuyện kia chưa từng xảy ra.
Lục Uyển đưa cổ tay ra trước mặt nàng: “Dạo gần đây ta hay thấy váng đầu hoa mắt, đại phu trong phủ hôm nay lại vừa vặn về quê. Ta nghe nói ngươi hiểu chút y thuật, phong hàn của huynh trưởng cũng là do ngươi xem cho, hay là ngươi cũng xem giúp ta một chút?”
Lời dặn dò của chủ tử, với thân phận của nàng, đương nhiên không có lý do gì từ chối. Thế là nàng nhanh chóng ngồi xuống, đặt tay lên mạch cổ tay của đối phương.
Xem một hồi lâu, lại chẳng nhìn ra được chút bệnh trạng nào.
Thẩm Thời Đình suy nghĩ một chút rồi nói: “Có lẽ do dạo này trời nóng, nếu nhị cô nương thấy chóng mặt, tốt nhất vẫn là nên ít phơi mình dưới nắng gắt.”
“Hóa ra là vậy sao…”
Lục Uyển lơ đãng gật đầu, nhân lúc đang nói chuyện, nàng bất động thanh sắc đánh giá đối phương một lượt.
Đầu tiên chính là gương mặt. Hạ Mẫn có muốn học cũng không học theo được. Kế đến là vóc dáng, vòng eo thon nhỏ chỉ bằng một cái ôm này, có nhịn ăn mười ngày nửa tháng may ra còn chút hy vọng, nhưng còn vòng một này…
Chuyện này thì biết làm sao bây giờ?
Nhưng nam nhân rung động trước nữ nhân, suy cho cùng đâu chỉ ở vẻ bề ngoài. Lục Uyển nghĩ, nếu cái bên ngoài không học được, thì học cái bên trong chắc là vẫn ổn.
Thế nhưng sau một hồi trò chuyện với Thẩm Thời Đình, thấy nàng ăn nói nhẹ nhàng từ tốn, ánh mắt như chứa đựng làn nước mùa thu, từng câu từng chữ đều như “mưa dầm thấm lâu” chạm nhẹ vào lòng người, cộng thêm giọng nói và ngữ điệu mềm mại đó…
So với một đại tiểu thư mồm lúc nào cũng oang oang như Hạ Mẫn… Nếu nàng là ca ca, nàng cũng sẽ thích người trước mắt này thôi.
Lục Uyển kéo Thẩm Thời Đình nói hết chuyện này đến chuyện nọ, nhất thời lại quên mất mục đích ban đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=55]
Phải nói rằng, Thẩm Thời Đình lớn lên trong một gia đình không mấy khá giả, trải nghiệm của nàng phong phú hơn nhiều so với một tiểu thư hầu phủ như Lục Uyển.
Chẳng hạn như nàng biết kiểm hàng tính toán, còn từng xem bệnh cho người ta, theo cha lên những ngọn núi rất cao để hái thuốc, vân vân và mây mây.
Lục Uyển nghe đến ngẩn ngơ, khi nghe tới một chi tiết nọ, nàng nhướng mày hỏi: “Ngươi còn biết vẽ tranh sơn thủy sao?”
Thẩm Thời Đình gật đầu: “Có học qua một chút.”
“Ngươi biết đánh cổ cầm không?”
Nàng lắc đầu.
Lục Uyển vui mừng nói: “Vậy sau này khi nào rảnh ngươi cứ đến viện của ta, ta dạy ngươi cổ cầm, ngươi vẽ tranh giúp ta có được không? Mẫu thân ta cứ dăm ba bữa lại giao nhiệm vụ cho ta, ai mà chẳng biết vẽ tranh rất tốn thời gian, ta đã mấy ngày chưa được nghỉ ngơi tử tế rồi đó.”
Thẩm Thời Đình hơi ngẩn người, còn chưa kịp từ chối, Lục Uyển đã nhét vào tay nàng một hộp bánh xốp chưa mở: “Cho ngươi này, quyết định vậy nha!”
Lúc tiễn Thẩm Thời Đình ra khỏi viện, nàng còn nghiêm túc dặn dò: “Ngươi yên tâm, ta sẽ không nhắc về ngươi với mẫu thân đâu.”
Lời đã nói đến mức này, Thẩm Thời Đình đành phải gật đầu cảm ơn: “Tạ ơn nhị cô nương.”
Lục Uyển xua tay.
Nhìn theo bóng dáng yểu điệu của đối phương rời đi, Lục Uyển bỗng cảm thấy mấy cuốn thoại bản viết về nữ tử chốn lầu xanh toàn là nói bậy bạ, nàng chẳng hề thấy một chút phong trần nào trên người Thẩm Thời Đình cả.
Ngược lại, thấp thoáng đâu đó còn có một chút khí chất cao quý.
-
Cùng lúc đó, Lục Cửu Tiêu vừa mới bước qua Ngọ Môn.
Sau khi đi vòng qua vô số môn đình đỏ thẫm và cung đường rộng thênh thang, tới một bãi cỏ phía sau Phương Hoa Viên, các vị hoàng tử và con em thế gia đã thay kính trang, ngồi trên lưng ngựa.
Ngũ hoàng tử vung gậy cuối cùng, tiếng chiêng trống vang lên báo hiệu chiến thắng.
Mà trên vị trí cao nhất, rèm châu che khuất, thấp thoáng có thể thấy được vạt áo minh hoàng. Đúng lúc này, ngũ hoàng tử cưỡi ngựa đến bên cạnh Lục Cửu Tiêu, y xoay người xuống ngựa nói: “Ngươi đến muộn rồi, không thấy ta vừa nãy thắng liền bảy quả, ngay cả phụ hoàng cũng vỗ tay khen ngợi ta đấy!”
Ngũ hoàng tử là con trai của Triệu Quý phi, ở trong cung cũng rất được sủng ái, chỉ là hơi ham chơi, tính tình vô tư, trái lại khiến người ta rất thích kết giao.
Lục Cửu Tiêu nhướng mày: “Chẳng phải chỉ là tiệc nhỏ thôi sao, Thánh thượng sao cũng đến vậy?”
“Ồ, phụ hoàng giữa đường nghe nói ta tổ chức chơi xúc cúc, bảo là muốn đến xem thử.”
Lục Cửu Tiêu khẽ “ồ” một tiếng, ánh mắt găm chặt vào bóng dáng mặc quan bào màu phi hồng bên cạnh Thánh thượng, dáng vẻ như lười biếng hỏi: “Vậy còn Lý Quốc công?”
Ngũ hoàng tử liếc nhìn về phía đó: “Ông ta vốn đang nghị sự cùng phụ hoàng, phụ hoàng muốn đến, ông ta đành phải đi cùng thôi.”
Lục Cửu Tiêu gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.
Hắn tiến lên thỉnh an Thánh thượng. Nhìn thấy hắn, gương mặt vốn đang bình thản của Tuyên Vũ Đế thêm vài phần ý cười, Lý Quốc công đều thu hết vào mắt.
Tuyên Vũ Đế nói: “Đám Mân nhi đang thi bắn cung ở đằng kia, trẫm đã lâu không thấy ngươi giương cung. Sao nào, đã đến rồi, không biểu diễn cho trẫm xem vài chiêu sao?”
Thuận theo ánh mắt của Tuyên Vũ Đế nhìn qua, quả nhiên thấy Triệu Hoài Mân đang cầm cung nỏ, nhìn thế trận kia, điểm số của y đang dẫn đầu, mang vẻ mặt đắc ý đi về phía này.
Lục Cửu Tiêu khẽ nhếch môi, dưới hiệu lệnh của Tuyên Vũ Đế, hắn nhận lấy cung nỏ và bao tên từ tay thái giám.
Tuyên Vũ Đế rất nể mặt mà rời khỏi chỗ ngồi, đi đến chỗ rộng rãi quan sát kỹ lưỡng. Thành ra, Lý Quốc công cũng không thể không đứng bồi một bên.
Dàn trận lớn như thế khiến những người đang chơi xúc cúc bên cạnh đều dừng động tác, đồng loạt quay đầu nhìn sang.
Trong đám đông nhất thời xôn xao không dứt…
“Lục Cửu Tiêu này đúng là ở đâu cũng chiếm hết hào quang, ngay cả trước mặt Thánh thượng cũng chẳng chịu thu liễm chút nào.”
“Người ta có Thánh thượng sủng ái mà, tiễn pháp có tệ hại mấy chăng nữa, chẳng phải vẫn được Thánh thượng ưu ái đó sao?”
“Xì, ngươi nói tiễn pháp hắn tệ hại? Các ngươi không đi nghe ngóng xem, năm hắn chín tuổi đã có thể kéo mở cây Bách Lý Cung của Thánh thượng, Bách Lý Cung đấy biết không? Có mấy ai kéo mở được hả?”
“Hắn đã bao lâu rồi không chạm vào cung nỏ? Có tinh thông đến mấy thì cũng là chuyện thuở nhỏ, ngươi nhìn xem, lát nữa đừng để thua quá thảm là được!”
Giữa muôn vàn lời bàn tán, bỗng thấy cổ tay thế tử gia xoay một vòng, mũi tên chỉ thẳng về phía Lý Quốc công đang đứng trên bậc thềm dài.
Mọi người thất sắc kinh hãi, ngay cả Tuyên Vũ Đế cũng biến sắc mặt.
Ngũ hoàng tử hét lên: “Này, ngươi... ngươi chỉ sai hướng rồi, bia bắn ở phía trước cơ mà.”
Lý Quốc công nhìn trân trân vào người trên lưng ngựa, chỉ thấy khóe môi hắn khẽ nhếch lên một cách khó nhận ra, trong đôi mắt tràn ngập khiêu khích.
Ông ta chắp tay đứng đó, không hề né tránh, ông ta không tin Lục Cửu Tiêu thật sự dám bắn ra mũi tên này!
Thế nhưng, không cho phép ông ta không tin. Ngay khi ý nghĩ vừa xẹt qua trong đầu, mũi tên kia đã phát ra một tiếng “hưu”, thoát khỏi dây cung, lao thẳng về phía ông ta.
Hiện trường một phen lộn xộn mất kiểm soát.
Thế nhưng chỉ thấy mũi tên kia vừa vặn lướt qua vai Lý Quốc công, làm rách lớp áo trên vai ông ta, rồi bắn trúng một con... chuột ở cách đó không xa.
Con chuột kia trong miệng còn ngậm một trái cây không biết trộm từ đâu, lăn lóc ngay dưới chân Tuyên Vũ Đế.
Tuyên Vũ Đế nhìn con chuột đã tắt thở, lại nhìn trái cây dưới chân, rồi ngẩng đầu nhìn Lục Cửu Tiêu, nhất thời không biết nên khen hay nên mắng hắn.
Ông còn chưa lên tiếng, đã thấy Lục Cửu Tiêu xoay người xuống ngựa, đánh đòn phủ đầu nói: “Phương Hoa Viên này sao lại có chuột đen, vạn nhất làm bẩn giày của Thánh thượng thì sao?”
Nói xong, hắn liếc nhìn lớp vai áo của Lý Quốc công, cười cười: “Xin lỗi nha Quốc công gia, chắc ông không chấp nhặt với ta đâu ha?”
Lý Quốc công nén ngụm khí nghẹn ở lồng ngực: “Dĩ nhiên là không.”
“Vậy thì tốt.”
Trong vài lời qua lại, Tuyên Vũ Đế lắc đầu, thốt một câu “Hồ nháo”, rồi trở về chỗ ngồi.
Màn kịch này coi như hạ màn.
Mạnh Cảnh Hằng từ đằng xa chạy lại, sánh vai cùng hắn đi về phía ghế khách, lẩm bẩm: “Lý Quốc công lại làm gì ngươi nữa à? Có đến mức phải dùng tên chỉ vào người ta không?”
Lục Cửu Tiêu nhếch môi không đáp.
Phía bên kia, Lý Quốc công im hơi lặng tiếng ngồi bồi ở vị trí phía dưới bên trái của Thánh thượng.
Hành động này của Lục Cửu Tiêu, chẳng qua là đang nói cho ông ta biết một chuyện.
Việc Lý gia phái người ám sát suốt dọc đường, hắn đều nắm rõ mười mươi.
Xem dáng vẻ của Lục Cửu Tiêu vừa rồi, hoàn toàn không giống với bộ dạng yếu ớt nên có.
Sắc mặt Lý Quốc công hơi trầm xuống, lúc này mới phản ứng lại rằng mình đã bị tiểu tử này xoay như chong chóng.
Nhưng cho dù Lục Cửu Tiêu có biết kẻ chủ mưu đứng sau màn thì đã sao, hắn có bằng chứng gì? Nếu có bằng chứng, e là đã sớm tố cáo ông ta rồi, đâu đến mức phải dùng tên để hù dọa như vậy.
Hơn nữa, hắn cũng chưa hẳn rõ nguyên do, không chừng vẫn còn đang mù tịt nửa tin nửa ngờ thôi.
Nghĩ đến đây, lòng Lý Quốc công mới bình tĩnh trở lại.
Bầu trời đang quang đãng bỗng nhiên đổi hướng mây vần vũ, thoắt cái đã đổ cơn mưa rả rích, buổi tiệc nhỏ này cũng nhanh chóng tan hàng.
Lục Cửu Tiêu theo ngũ hoàng tử về cung điện uống rượu, mãi đến tận đêm khuya mới lững thững rời khỏi cung.
Màn đêm đậm đặc, cung đường tĩnh mịch, một thái giám lặng lẽ che ô bên cạnh Lục Cửu Tiêu.
Nam nhân chắp tay sau lưng, xoay xoay quạt xếp bằng huyền kim của mình, vẻ mặt có chút uể oải, chẳng rõ là đã say hay chưa.
Cánh mũi thái giám hơi động đậy, mùi rượu vốn không nồng lắm. Tuy nhiên, ông ta vẫn tận tụy hỏi: “Lục Thế tử, trời mưa đường trơn, người có muốn ngồi kiệu xuất cung không?”
Lục Cửu Tiêu định trả lời, nhưng vừa ngước mắt lên đã thấy ở con đường nhỏ đối diện, một vạt quan bào màu phi hồng lướt nhanh qua trước mắt. Hắn chợt khựng lại, đôi mày khẽ nhíu, đó là hướng về phía Khôn Ninh Cung.
Hắn nheo nheo mắt, nhận lấy cán ô từ tay thái giám: “Được rồi, ta tự đi, ngươi về đi.”
Thái giám ngẩn người, khó xử nói: “Lục Thế tử, lão nô phải nhìn thế tử ra khỏi cung mới yên tâm được.”
“Ngươi có đi không?” Giọng hắn trầm xuống, kéo theo sắc mặt chẳng mấy dễ nhìn.
Thái giám kinh hãi, nhớ lại cảnh tượng ở Phương Hoa Viên lúc nãy, nuốt nước bọt một cái rồi gật đầu lia lịa, vội vàng quay trở về đường cũ.
Lục Cửu Tiêu lúc này mới thu ô lại, vạt trường bào đen ẩn mình vào màn đêm, bám theo bóng dáng phi hồng kia đi thẳng về hướng Khôn Ninh Cung.
Chốc lát sau, Lý Quốc công vòng ra cửa phụ bên hông Khôn Ninh Cung, có người đã mở khóa sẵn cho ông ta, rất nhanh sau đó ông ta biến mất sau cánh cửa.
Lục Cửu Tiêu nhướng mày, ngoại thần tự ý vào nội đình vốn là trọng tội. Hơn nữa hai huynh muội bọn họ muốn gặp mặt nhau thì thiếu gì thời gian, sao cứ phải là đêm khuya thế này?
Nghĩ đến đây, Lục Cửu Tiêu suy tính trong chốc lát, rồi lặng lẽ tiến về phía tường sau của Khôn Ninh Cung.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận