Sáng / Tối
Đến bên ngoài cánh cửa nhỏ màu đỏ thẫm, bước chân hắn đột nhiên khựng lại.
Nhìn bóng dáng đông cứng của chủ tử, Doãn Trung hỏi một tiếng: “Chủ tử?”
Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu liếc mắt nhìn: “Đừng đi theo ta.”
Nói đoạn, hắn xoay người, đi thẳng về phía từ đường.
Màn đêm thăm thẳm, trên con đường mòn u tối thắp hai ngọn đèn lồng, ánh sáng mờ ảo lung linh. Sau cơn mưa, đên đủ thanh khiết, chẳng mấy chốc, những vì sao quyến rũ đã bắt đầu lộ diện, cùng vầng trăng sáng treo cao.
“Két” một tiếng, cánh cửa gỗ từ đường được đẩy ra.
Lục Cửu Tiêu xách rượu bước vào, tiện tay đóng cửa lại, thắp một ngọn nến trên chiếc bàn gỗ vuông.
Gian phòng sáng bừng lên, bài vị ở góc bên trái cũng hiện rõ hai chữ “Lục Lan”.
Hắn nhìn chằm chằm vào hai chữ đó, không chút biểu cảm tiến lại gần, đưa tay cầm lấy bài vị vào lòng bàn tay.
Nói thực lòng, đối với một tấm bài vị tử khí trầm trầm, hắn chẳng thể nảy sinh chút tình cảm nào. Những gì hắn biết về Lục Lan cũng chỉ là đôi câu “cô mẫu của con” mà Viên thị thỉnh thoảng nhắc đến khi hắn còn nhỏ, ngoài ra không còn gì hơn.
Khóe môi nam nhân hơi nhếch lên, nửa như tự giễu nửa như châm biếm, hóa ra hắn thực sự không phải là con trai của Viên thị…
Nhưng có vẻ chuyện này cũng không khiến hắn kinh ngạc gì lắm.
Hắn vốn đã biết rồi, chẳng phải sao?
Khi mới đến kinh thành, hắn hoàn toàn lạc lõng với vòng vây thế gia này. Sau đó chẳng biết từ đâu bắt đầu có lời đồn đại rằng, tiểu thế tử của Hầu phủ không phải do Hầu phu nhân sinh ra.
Hắn không phục, dùng lời lẽ không xong thì dùng nắm đấm để nói lý.
Thế nhưng tâm tư của thiếu niên vốn nhạy cảm nhất, từ không tin đến bán tín bán nghi cũng chỉ mất vỏn vẹn vài tháng ngắn ngủi.
Và trong vài tháng đó, tất cả những chi tiết nhỏ nhặt trong mắt hắn đều dần bị phóng đại lên.
Ví dụ như khi hắn và Lục Uyển cùng phạm một sai lầm, Viên thị chỉ phạt Lục Uyển. Ngay cả khi hắn dốc sức gây họa, cũng chưa từng nhận lấy một câu quở mắng từ bà.
Hắn liền biết, hắn và Lục Uyển là không giống nhau.
Khóe mắt Lục Cửu Tiêu ửng đỏ, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ rằng, mình lại không phải là con trai của Lục Hành.
Hắn ôm lấy bài vị Lục Lan, chậm rãi trượt người ngồi xuống bên chân bàn, nâng bầu rượu uống liền hai ngụm.
Từ nhỏ, Lục Hành rất xa cách với hắn. Ông vốn là võ tướng, nhưng chưa từng dạy Lục Cửu Tiêu tập võ luyện kiếm, chứ đừng nói đến những thứ khác. Mà Lục Cửu Tiêu cũng đã sớm quen, không chỉ quen, hắn thậm chí còn học theo cái tính khí nóng nảy của Lục Hành đến bảy tám phần, cốt để thu hút sự chú ý của ông.
Quả nhiên, hắn đã thành công.
Còn sau khi Lục Cửu Tiêu bị quản thúc năm năm trước, hai cha con họ lại càng ít gặp mặt. Trước khi đi, Lục Hành đã nói rõ ràng với hắn rằng, hắn không cần phải luyện võ nữa, một binh một mã ở Ký Bắc sau này cũng sẽ không giao vào tay hắn.
Lời nói đó giống như một cái gai, cắm sâu trong lòng thiếu niên năm ấy.
Hắn vẫn luôn không hiểu, Lục Cửu Tiêu hắn, lại không xứng đáng làm con trai của Lục Hành đến thế sao?
Nghĩ đến đây, khóe mắt hắn cong lên, nơi đầu môi tràn ra tiếng cười mà như không phải cười. “Tạch” một tiếng, một hạt châu trắng trong suốt nương theo đường nét khuôn mặt rơi tõm vào trong bầu rượu.
Hóa ra không phải không xứng, mà là hắn căn bản không phải.
Trong sân vắng lặng, từ khe cửa hắt ra chút ánh sáng le lói truyền đến mấy tiếng cười xen lẫn tiếng khóc bị đè nén cực thấp và nặng nề, sau đó là một tiếng “xoảng” vang dội, bầu rượu bị ném mạnh vào cánh cửa, vỡ tan tành khắp mặt đất.
Bên ngoài từ đường, hai gã hộ vệ lén lút đi theo ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, vẻ kinh hoàng trên mặt không lời nào tả hết.
Chuyến vào cung này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tùng! tiếng mõ báo giờ Tý vang lên, đánh thức người đang ngủ gục trên chiếc bàn nhỏ ở gian nhà chính.
Thẩm Thời Đình giật mình dựng thẳng sống lưng, đưa mắt nhìn quanh một lượt mới từ từ thở phào nhẹ nhõm.
Nàng đưa tay sờ thử chén thuốc đặt trước mặt, đã lạnh ngắt từ lâu.
Thẩm Thời Đình bưng chén thuốc lên, vừa định quay người thì cửa phòng “rầm” một tiếng bị tông mở, Doãn Trung nửa dìu nửa kéo nam nhân nồng nặc mùi rượu vào trong phòng.
Nhìn thấy Thẩm Thời Đình, hắn không khỏi sửng sốt, lại liếc thấy chén thuốc trong tay nàng, lập tức hiểu ra nói: “Thẩm cô nương, chủ tử say rồi, e là đêm nay không dùng thuốc được đâu.”
Thẩm Thời Đình ngơ ngác gật đầu, bước tới đỡ một tay.
Doãn Trung trút bỏ gánh nặng trên người, vô cùng tự giác thở dốc nói: “Vậy thuộc hạ xin cáo lui.”
Nghe vậy, hai bàn tay đang cởi lớp áo mỏng cho Lục Cửu Tiêu khựng lại, nàng trợn tròn mắt quay người, định bụng tiến lên gọi Doãn Trung lại: “Doãn hộ vệ, ta…”
Lời chưa dứt, đã có người nắm lấy bàn tay kéo nàng trở lại.
Bất ngờ bị kéo mạnh, nàng loạng choạng lùi lại hai bước, thấy Lục Cửu Tiêu mượn lực ngồi dậy, đưa tay nới lỏng cổ áo, bực dọc lầm bầm: “Chuẩn bị nước nóng xong chưa?”
Thẩm Thời Đình khựng lại, đành phải đi đun nước.
Nàng chưa từng thấy Lục Cửu Tiêu say khướt như thế bao giờ, chẳng ngờ khi say người này lại có tính khí tốt hơn hẳn lúc tỉnh táo.
Rất nhanh sau đó, Thẩm Thời Đình hầu hạ hắn tắm rửa xong xuôi, đỡ người lên giường, tém góc chăn rồi buông rèm kín kẽ. Xong xuôi mọi việc, tiểu cô nương thở dốc vài hơi rồi lặng lẽ rời đi.
Gió trăng chuyển động, vạn vật lặng ngắt như tờ.
Mượn hơi men, hắn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
Lục Cửu Tiêu theo bản năng nghiêng mình, đưa tay dò dẫm về phía bên trong giường, nhưng lòng bàn tay chỉ chạm vào khoảng không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=57]
Người đang say ngủ bỗng chau mày, tức thì rơi vào mộng cảnh…
Trong mơ bốn bề tối đen như mực, đưa tay không thấy được năm ngón, chẳng có lấy một tia sáng dù là mỏng manh.
Hắn cô độc ngồi trong góc tối, chợt một vì sao từ từ bay lên, tức khắc soi sáng cả một vùng.
Thế nhưng chẳng được bao lâu, vì sao đó lại chậm rãi rơi xuống, hắn cố sức vươn tay bắt lấy, nhưng lại đành trơ mắt nhìn chút ánh sáng tàn dư của nó dần tan biến trong lòng bàn tay mình.
Mọi thứ xung quanh dần chìm vào bóng tối.
Đúng lúc này, trước mắt đột nhiên loé lên một vệt sáng, chói đến mức hắn buộc phải khép hờ mắt, đôi mày khẽ nhíu.
Chợt nghe thấy một giọng nói mềm mại khe khẽ gọi bên tai, “Thế tử, Thế tử?”
Nam nhân trên giường mở bừng mắt, đập vào mắt là khuôn mặt nhỏ nhắn không chút phấn son.
Nàng đang nhíu hàng mày thanh mảnh, lòng bàn tay áp lên trán hắn, thử đi thử lại nhiệt độ mấy lần mà dường như vẫn không cảm nhận được gì, nàng chợt đứng dậy cúi người xuống, tư thế như muốn dùng trán chạm trán để kiểm tra.
Thế nhưng, khi đụng phải đôi mắt tỉnh táo kia, nàng chợt khựng lại, động tác dừng lại ngay giữa chừng.
Lục Cửu Tiêu nheo nheo mắt, giọng nói hơi khàn khàn: “Nóng không?”
Thẩm Thời Đình nín thở, đang định lên tiếng thì bất thình lình bị ai đó ấn sau gáy đè xuống.
Trán nàng dán chặt vào trán nam nhân.
Chóp mũi hai người tựa như chạm mà không chạm.
“Thử ra chưa?” Hắn thản nhiên nói.
Sau một thoáng ngẩn ngơ, nàng mạnh bạo ngồi dậy, đôi mắt hơi mở to: “Một chút.”
“Ồ, vậy có cần dùng thuốc không?” Hắn ngước mắt nhìn nàng.
Nghe vậy, Thẩm Thời Đình bưng bát thuốc trên chiếc tủ nhỏ đầu giường lên: “Thế tử hãy uống thuốc giải rượu trước đã, rượu chưa tan thì không thể dùng các loại thuốc khác, hôm qua người lại thiếu mất một cử rồi.”
Chữ “lại” này thể hiện khá rõ ý bất mãn của tiểu cô nương.
Cứ theo cái liều lượng và cách dùng thế này thì đến bao giờ bệnh của hắn mới khỏi hẳn được đây?
Lục Cửu Tiêu nhướng mày, khóe môi nhếch lên như đang cười, nhìn bát sứ màu nâu đưa tới trước mặt, hắn chậm rãi ngồi dậy, tựa vào gối dẫn.
“Tay nâng không nổi.”
Nàng khựng lại, đành phải cầm lấy thìa, từng ngụm từng ngụm đút vào miệng hắn.
Trong lúc đó, không khí yên tĩnh đến lạ thường.
Đợi đến khi bát thuốc cạn đáy, Lục Cửu Tiêu liếc nhìn chiếc tủ nhỏ trống không: “Mứt quả của ta đâu?”
Thẩm Thời Đình ngẩn ra, trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia nói rõ cho nam nhân biết ba chữ: Nàng quên rồi.
“Để ta đi lấy.”
Dứt lời, nàng vội vàng định đứng dậy thì bất chợt bị nắm lấy lòng bàn tay, cánh tay “nâng không nổi” kia của hắn kéo mạnh một cái, há miệng ngậm lấy hai cánh môi ngòn ngọt của nàng, mút nhẹ một cái, lại còn cắn một cái.
“Ưm…” Nàng đành phải quỳ một gối bên cạnh mép giường, hai tay bám vào vai hắn.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên hai tiếng “cốc cốc”.
Doãn Trung nói: “Chủ tử, Hạ Đô đốc tới.”
Nghe vậy, Thẩm Thời Đình giãy giụa một chút, nhân lúc tách ra liền nói: “Có... có người tới.”
Thế nhưng chẳng biết Lục Cửu Tiêu lại đang phát điên cái gì, lúc nãy khi nàng bón canh giải rượu thì hắn vẫn còn an phận thủ thường, giờ dường như bị sự giãy giụa của nàng chạm vào cơ quan nào đó, cả người bỗng trở nên hung hăng.
Thẩm Thời Đình bị hắn hôn đến mức suýt không thở nổi, chỉ có thể từ trong cổ họng phát ra mấy tiếng “ưm ưm” để biểu lộ sự bất mãn.
Chốc lát sau, nam nhân buông tay, lùi lại một chút.
Phần đệm ngón cái của hắn vuốt qua gò má trắng như ngọc của tiểu cô nương, gạt nhẹ hai cái, khiến nàng run rẩy từng cơn.
“Ngươi có thể đừng động đậy, để ta hôn một lát được không?”
Dứt lời, đôi đồng tử đen sâu không thấy đáy kia liếc nhìn nàng, đôi môi mỏng lại một lần nữa áp lên.
Quả nhiên, nàng không dám động đậy nữa.
-
Khi Hạ Lẫm bước vào phòng, Thẩm Thời Đình đang dọn dẹp bát đũa trên chiếc bàn nhỏ.
Y liếc mắt nhìn qua, liền thấy đôi môi đỏ mọng hơi sưng lên của tiểu cô nương, rồi đi thẳng về phía giường.
Lục Cửu Tiêu lười biếng liếc nhìn y một cái, dường như biết trước y sẽ đến, chẳng hề có chút biểu cảm ngạc nhiên nào.
Hạ Lẫm ngồi xuống trước giường, chỉ nhìn chằm chằm vào hắn, không có ý định lên tiếng trước.
Cuối cùng, nửa buổi trôi qua, Lục Cửu Tiêu vẫn mất kiên nhẫn nhìn sang: “Ngươi làm ơn đừng lần nào tìm ta cũng im như hũ nút thế được không, ta biết đọc tâm thuật chắc?”
Thấy hắn cuối cùng cũng nhìn qua, Hạ Lẫm chỉnh lại thần sắc, nói: “Chuyện ngày hôm qua, trước mặt Thánh thượng ngươi…”
Lục Cửu Tiêu làm vẻ hờ hững ngắt lời y: “Biết rồi.”
Phải giả vờ như không có chút hiềm khích nào.
Hạ Lẫm gật đầu, hơi kinh ngạc trước vẻ bình tĩnh này của hắn.
Đã như vậy, y cũng thở phào nhẹ nhõm: “Ta về trước đây.”
“Khoan đã.” Lục Cửu Tiêu gọi y lại, “Khi nào nhị hoàng tử xuất binh?”
Hạ Lẫm quay đầu: “Bất cứ lúc nào.”
Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu nói: “Lý gia mãi chưa hành động là vì vẫn còn ôm hy vọng Thánh thượng sẽ lập tứ hoàng tử làm trữ quân. Nếu thực sự đến lúc hy vọng mong manh, bọn họ nhất định sẽ hành động sớm hơn.”
Hạ Lẫm nhíu mày, tức thì hiểu ra ý của hắn.
Một khi Tuyên Vũ Đế càng thêm ưng ý hắn, Lý gia sẽ càng thêm nôn nóng, cung biến cũng sẽ xảy ra sớm hơn. Khi đó, Tuyên Vũ Đế có lẽ sẽ bị ép nhường ngôi sớm.
Điều khiến Hạ Lẫm kinh ngạc là hắn thực sự không hề mảy may để tâm đến tình nghĩa cha con ruột thịt với Tuyên Vũ Đế.
Sau một hồi suy tính, Hạ Lẫm nói: “Cẩn thận là trên hết, phàm việc gì quá cũng không tốt.”
Đây chính là ngầm đồng ý với chủ ý của hắn.
Hạ Lẫm xoay người rời đi, bước chân chợt khựng lại, rồi lại nghiêng mình hỏi: “Ngươi còn chưa thành thân, Hầu phu nhân có cho phép ngươi nạp thiếp không?”
Dứt lời, người trên giường thần sắc thoáng ngẩn ngơ.
Hiển nhiên là hắn chưa từng nghĩ đến chuyện này.
Nạp nàng làm thiếp sao?
Hắn quả thực, chưa bao giờ nghĩ tới.
Nhưng hiện tại, nghĩ một chút dường như cũng chẳng sao.
Hạ Lẫm thấy vậy, khẽ nhếch môi.
Kẻ này dù có thay đổi thế nào, thói bạc tình trong xương tủy vẫn y nguyên như cũ.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận