Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Đêm không ngủ

Ngày cập nhật : 2026-05-02 09:18:36

Vừa dứt lời, giữa núi rừng như để phụ họa mà vang lên tiếng “ao u” kéo dài, tiếng sau nối tiếp tiếng trước, tiếng gần tiếng xa, giữa đêm tối tĩnh mịch nghe vô cùng rợn người.


Thẩm Thời Đình khựng lại, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn ra phía ngoài động.


Hai giọt lệ long lanh như trân châu còn vương dưới rèm mi, nàng cũng quên cả chớp mắt, đôi môi mím lại, khẽ nuốt nước miếng.


Lục Cửu Tiêu nhướng mày, nhìn dáng vẻ của nàng mà không nhịn được nhếch môi, rồi thu nụ cười lại, cố ý làm ra vẻ thâm trầm: “Đã nói rồi mà, bảo ngươi đừng có khóc.”


Thẩm Thời Đình quệt nước mắt, cái mũi hồng hồng phập phồng. Nói đến chuyện này, nàng vốn chẳng kiêu kỳ đến mức thấy một con sâu cũng có thể rơi lệ, thực sự là do dạo gần đây lòng luôn hoảng hốt bất an, tâm tư không được sơ giải, thêm nữa là đêm Đoan Dương đang yên đang lành lại lâm vào cảnh này…


Đủ loại nguyên do cộng lại mới khiến dòng lệ kia ào ra như vỡ đê.


Lúc này đã lấy lại tinh thần, nàng chột dạ liếc nhìn Lục Cửu Tiêu một cái, định bụng bò từ trên đùi hắn xuống, lý nhí nói: “Ta biết rồi.”


Động tác mới được một nửa, ngang eo đã bị người ta siết chặt lấy.


Nàng ngạc nhiên ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn người trước mặt.


Bốn mắt nhìn nhau, Lục Cửu Tiêu nhìn mắt mũi đỏ ửng kia, đôi môi mỏng mím lại: “Sau khi trở về, cho phép ngươi về nhà một chuyến, nửa ngày. Nửa ngày sau ta sẽ bảo Vân Tụ đón về.”


Đôi mắt Thẩm Thời Đình mở to, không thể tin nổi mà chớp mắt hai cái: “Thế tử?”


“Ngươi theo ta đến Cẩm Châu một chuyến, suýt chút nữa thì mất mạng, chẳng phải là muốn về thăm nhà sao, tưởng ta không biết chắc?” Hắn khinh khỉnh dời mắt đi chỗ khác.


Nghe vậy, tiểu cô nương im lặng thật lâu, nửa ngày không thốt nên lời.


Quả thật nàng đã nghĩ như vậy, nhưng kể từ ngày gặp Tôn thị ở ngõ Nguyên Minh, nàng đột nhiên không còn muốn nữa.


Dường như chính khoảnh khắc đó nàng mới thực sự nghĩ thông suốt, đối với Thẩm gia mà nói, nàng là kẻ dư thừa. Có nàng, Thẩm Vọng sẽ trở thành tên hèn hạ bán muội muội trả nợ, lời nói dối của Tôn thị với tân nương tử Dương thị cũng sẽ bị vạch trần, đến lúc đó chẳng biết chừng còn náo loạn đến mức gà bay chó chạy, nhà cửa không yên…


Nàng chẳng phải muốn đại lượng nhẫn nhịn để đổi lấy sự bình yên cho người khác, trời mới biết, nàng luôn muốn xông đến trước mặt Tôn thị, chỉ vào mặt bà ta mà chất vấn một trận. Thế nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó, trước mắt nàng lại hiện ra gương mặt của Thẩm Diên.


Gương mặt từ ái biết bao…


Ngôi nhà mà ông đã bảo vệ nửa đời người, nàng làm sao nỡ lòng hủy hoại…


Nàng rủ mắt nói: “Đa tạ thế tử, không cần đâu.”


Lục Cửu Tiêu nhíu mày: “Tại sao?”


“A nương không muốn ta quay về.”


Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu liếc xéo nàng một cái: “Bà ta không muốn ngươi về thì ngươi thật sự không về? Vậy rời khỏi ta, ngươi định đi đâu? Tìm tên họ Chu kia sao?”


Thẩm Thời Đình kinh hãi nhìn hắn, mất một lúc mới phản ứng lại được người “họ Chu” mà hắn nói là ai, nàng hít một hơi nói: “Thế tử nói gì vậy? Ta có tay có chân tự khắc sẽ không chết đói, liên quan gì đến Chu quan gia?”


Nàng nói không sai, phong khí Li Quốc cởi mở, ngay cả nữ tử cũng có thể ở ngoài mưu sinh. Nhưng sao lại không liên quan đến tên họ Chu kia chứ?


Lục Cửu Tiêu nhân cơ hội mỉa mai: “Ta nghe thấy ngươi gọi tên gã trong mơ rồi.”


Thẩm Thời Đình trừng mắt, siết chặt váy, nhỏ giọng nói “Không phải như thế đâu”, rồi vội vàng xoay người định ngồi sang một bên, nào ngờ lại bị Lục Cửu Tiêu ấn vai giữ lại. Nam nhân cao ngạo hất cằm: “Vậy thì là như thế nào?”


Thẩm Thời Đình mím chặt môi, rõ ràng là không muốn nói, nhưng không chịu nổi ánh mắt ép hỏi gắt gao của Lục Cửu Tiêu, đành phải tóm tắt vài câu kể cho hắn nghe.


Thật ra cũng chẳng phải chuyện gì to tát, đại khái là vào một đêm mùa hạ năm ngoái, nàng lỡ tay làm vỡ một chiếc lư hương mà Tôn thị rất trân quý, không tránh khỏi bị bà ta mắng nhiếc vài câu. Tiểu cô nương chịu uất ức, nhân lúc đêm khuya vắng người, lén ngồi xổm trước cửa nhà mình quẹt nước mắt.


Vừa vặn lúc đó Chu Giới về nhà, vả lại chắc là y đã uống chút rượu cùng đám nha dịch nên cả người say khướt, đi đứng không vững, lảo đảo va vào cột đá. Thẩm Thời Đình thấy vậy liền chạy tới đỡ một tay.


Chu Giới nhìn rõ người tới, vịn lấy cánh tay nàng nói cảm ơn, nhưng bàn tay kia cứ thế không chịu buông ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=52]

Thẩm Thời Đình lập tức cuống lên, dùng sức đẩy y: “Chu quan gia, quan gia buông tay ra, ta vào nhà gọi người ra đỡ.”


Thế nhưng Chu Giới chẳng những không buông, ngược lại còn một tay ôm chầm lấy nàng vào lòng.


Đêm đó Thẩm Thời Đình sợ hãi tột độ, dùng hết sức bình sinh đẩy y ra. Người đang say rượu bị nàng đẩy một cái liền ngã nhào xuống đất, tức thì tỉnh táo lại, nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của nàng thì liên tục xin lỗi.


Nàng đâu thể chấp nhặt với một tên say rượu, đành ngượng ngùng cho qua chuyện.


Có điều sau đó, nàng có ý né tránh Chu Giới, còn Chu Giới vì chuyện này mà trái lại đối với việc của Thẩm gia hễ giúp được là giúp, khiến Tôn thị chiếm được không ít hời.


Lần trước ở phủ nha bất chợt gặp lại Chu Giới, đêm về nàng mới mơ thấy giấc mơ này. Trong mơ chính là cảnh bị Chu Giới ôm trong lòng, nàng đang cố sức đẩy ra thì bị người ta bóp cổ đến tỉnh.


Nghe xong, Lục Cửu Tiêu nhìn nàng: “Chỉ thế thôi?”


Tiểu cô nương nghiêm túc gật đầu.


Nam nhân vê lọn tóc đen của nàng, quấn một vòng quanh đầu ngón tay, khóe miệng hơi nhếch lên một độ cong khó lòng nhận ra.


Có điều mượn rượu say để ôm người, lừa ai cơ chứ? Nam nhân hiểu nam nhân nhất, với nhan sắc của nha đầu này, tên họ Chu đó mang tâm tư gì, hắn còn có thể không biết sao?


Hắn nói: “Tránh xa gã ra một chút, ta thấy gã không giống người tốt lành gì.”


Thẩm Thời Đình chậm chạp liếc nhìn hắn một cái.


Thấy không có ai đáp lời, hắn nhíu mày hỏi: “Nghe thấy chưa?”


Nàng mím môi: “... Nghe thấy rồi.”


Một lát sau, nàng xoay người ngồi sang một bên. Từ trên đống lửa tỏa ra một làn hương thơm, sau khi hai người đã no bụng, liền mượn dòng suối nhỏ chảy qua để rửa sạch tay, rồi lại ngồi về bên đống lửa.


Chẳng bao lâu sau, gió núi thổi từng cơn, Thẩm Thời Đình rốt cuộc không chống lại được cơn buồn ngủ, tựa vào vách đất gồ ghề mà chìm vào giấc mộng.


Lục Cửu Tiêu ném thêm hai thanh củi vào đống lửa, nghiêng người nhìn nàng một lát, rồi đưa tay ôm lấy cổ nàng, để cái đầu nhỏ tựa lên cánh tay trái của mình.


Giữa đêm khuya, Thẩm Thời Đình bị tiếng sói hú bốn phía làm cho giật mình tỉnh giấc. Lúc tỉnh lại, nàng phát hiện mình đang nằm trên một đống cỏ khô, trên người đắp một chiếc áo mỏng, chính là chiếc áo lúc nãy nàng cởi ra, hiện đã được hong khô rồi.


Nàng nhích nhích đầu, liền thấy một bóng người đang ngồi ở cửa động.


Lục Cửu Tiêu ngồi co chân, trong tay đang nghịch mũi tên sắc nhọn, bên cạnh còn đặt cây cung kia.


Hắn định ngồi như vậy suốt cả đêm sao?


Thẩm Thời Đình nhìn tấm lưng vững chãi kia, trong lòng nảy sinh một cảm xúc khó tả.


Đối với một công tử ca như Lục Cửu Tiêu, khả năng sinh tồn giữa chốn hoang dã này của hắn khiến nàng không khỏi kinh ngạc. So với kẻ luôn vây quanh bởi những lời ong bướm, nhạc kỹ phong trần, cả người toát ra vẻ lười nhác sa đọa kia, thì giống mà lại như không giống.


Nàng không thể không thừa nhận, trong hoàn cảnh hiện tại, nam nhân đang nghịch cung tên kia khiến nàng cảm thấy vô cùng yên lòng.


Thẩm Thời Đình từ từ nới lỏng bàn tay đang siết chặt, nhắm mắt lại.


-


Chân trời lộ ra sắc trắng bụng cá, Thẩm Thời Đình bị đánh thức bởi một trận tiếng vó ngựa.


Vừa mở mắt, liền thấy Lục Cửu Tiêu đã ăn mặc chỉnh tề, nói: “Mặc y phục vào, Doãn Trung và Tần Nghĩa tới rồi.”


Thẩm Thời Đình nghe vậy vui mừng, cơn buồn ngủ tan biến sạch sẽ, nàng nhanh chóng thu xếp gọn gàng, khập khiễng đi theo Lục Cửu Tiêu.


Doãn Trung và Tần Nghĩa tìm kiếm hai người khắp núi cùng ngõ hẻm quả thực không dễ dàng, nhưng Lục Cửu Tiêu lần theo động tĩnh để tìm tới họ thì lại dễ dàng hơn, thế nên rất nhanh cả hội đã giáp mặt nhau.


Hai hộ vệ lao tới, thở hổn hển hỏi: “Chủ tử, người không sao chứ?”


Lục Cửu Tiêu lười biếng liếc nhìn hai người họ một cái: “Chưa chết được, xe ngựa đâu?”


“Đang dừng ở phía trước.”


Lục Cửu Tiêu gật đầu, đi về phía trước.


Phía bên kia, Vân Tụ đến muộn một chút, thấy Thẩm Thời Đình đi đứng khập khiễng liền vội vàng lao tới, kinh hãi hỏi: “Thẩm cô nương! Chân của cô làm sao vậy? Có đau không? Có nghiêm trọng không?”


Thẩm Thời Đình lắc đầu, kể lại nguyên do một lượt, Vân Tụ bấy giờ mới yên tâm.


Doãn Trung đang báo cáo rõ với Lục Cửu Tiêu về những manh mối tra được, lại thấy hắn đang tốn công dùng khoé mắt liếc nhìn về phía sau, Doãn Trung khựng lại: “Chủ tử?”


Lục Cửu Tiêu quay đầu lại, mất kiên nhẫn nói: “Ai kêu ngươi dừng xe ngựa xa như thế? Hay là khỏi cần đánh xe tới luôn đi, để ta đi bộ về luôn cho rồi.”


Nhìn thoáng qua cái chân không thuận tiện của Thẩm Thời Đình, Doãn Trung âm thầm nhận lỗi.


“Được rồi, tiếp tục đi.” Hắn lạnh mặt nói.


“Thuộc hạ lần theo dấu vết tra tới trà lâu, trùng hợp là trà lâu đó đứng tên Lan thị, rất ít người biết đến.”


Lan thị chính là cháu gái của tri phủ Tần Bân, cũng là thiếp thất của Lý Kình.


Lục Cửu Tiêu đoán đã tám chín phần mười, nhưng những điều này đều không còn quan trọng nữa. Hắn nói: “Ngươi truyền một phong thư, bảo Hạ Lẫm đi tra xét chùa Trai Lộ.”


Doãn Trung ngẩn ra: “Chùa Trai Lộ?”


Hiểu biết duy nhất của gã về ngôi chùa này vẫn là bắt nguồn từ Lý Nhị. Bởi lần trước thế tử bảo gã đem tấu chương luận tội Lý Nhị ở phủ nha dâng lên trước mặt Thánh thượng, khiến Thánh thượng nổi trận lôi đình, thành ra Lý Quốc công phải đưa Lý Nhị đến chùa Trai Lộ giam lỏng, lấy danh nghĩa mỹ miều là tu tâm dưỡng tính.


Kể từ đó, kinh thành thiếu đi cái mầm độc là Lý Nhị, cũng yên tĩnh hơn hẳn.


Doãn Trung hạ thấp giọng: “Ý chủ tử là, bạc đổi từ quặng mỏ đã được vận chuyển đến chùa Trai Lộ?”


“Đoán thôi. Con đường này chỉ thông đến Ấp Thành, chùa Trai Lộ lại vừa khéo xây ở Ấp Thành, mà Lý Nhị cũng vừa vặn bị giam lỏng tại chùa Trai Lộ, làm gì có nhiều sự trùng hợp thế chứ.”


Hơn nữa, nhi tử Lý gia bị cấm túc ở đây, người Lý gia có thể thường xuyên lui tới chùa Trai Lộ, danh chính ngôn thuận, lại không dễ khiến người ta nảy sinh nghi ngờ.


Nghĩ như vậy, ngay cả chuyện Lý Quốc công đưa Lý Nhị đến chùa Trai Lộ này, e rằng cũng là chuyện đã được sắp xếp từ trước.


Chẳng bao lâu sau, Lục Cửu Tiêu và Thẩm Thời Đình lên xe ngựa.


Bị vây khốn suốt một đêm, Thẩm Thời Đình vừa ngồi xuống liền nhấc ấm rót trà, đưa một chén đến trước mặt Lục Cửu Tiêu.


Thấy người trước mặt đang tựa vào giường nhỏ, vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn mở mắt.


Nàng suy nghĩ một chút, liền rụt chén trà kia lại.


Lục Cửu Tiêu khựng lại, liếc nhìn nàng: “Ngươi làm gì vậy?”


“Uống trà sẽ mất ngủ, thế tử cả đêm không ngủ rồi, hay là nghỉ ngơi một lát đi.” Nàng chân thành nói.


Bốn mắt nhìn nhau, Lục Cửu Tiêu gần như khựng lại một nhịp, sau đó sống lưng bất giác thẳng lên đôi chút.


Hắn nâng mí mắt: ‘Sao ta lại cả đêm không ngủ? Ta ngủ ngon lắm, nếu không phải tại tiếng vó ngựa kia quá lớn, ta vẫn còn đang ngủ đấy.”


“......”


Yên lặng một hồi lâu, Thẩm Thời Đình mở to đôi mắt hạnh vô tội nhìn hắn.


Vẻ mặt nam nhân vẫn kiêu ngạo như mọi khi, nếu không phải nàng tỉnh dậy giữa đêm thì có lẽ thật sự tin lời hắn rồi.


Dù biết rõ lúc này giả vờ câm điếc là tốt nhất, nhưng chẳng hiểu sao, sau một đêm thê thê thảm thảm, lại được tận mắt thấy một mặt chật vật của hắn, dường như nàng cũng không còn sợ hắn nhiều nữa…


Tiểu cô nương thử vuốt râu hùm một phen, nói: “Ta biết thế tử chưa nghỉ ngơi, ơn gác đêm của thế tử, ta sẽ báo đáp.”


Thành thực mà nói, trong câu này có đến bảy phần là thật lòng.


Thẩm Thời Đình chính là kiểu người hễ ai đối tốt với mình thì sẽ ghi tạc vào trong tim, biết ơn không báo đáp tuyệt đối không phải tác phong của nàng.


Ai ngờ, Lục Cửu Tiêu nghe vậy thì thái dương giật mạnh một cái.


Hắn nhìn nàng chằm chằm, cười mỉa: “Gác đêm?”


“Ngươi nhìn ta xem, giống người sẽ đi gác đêm cho kẻ khác không? Không phải đêm qua lạnh quá nên ngươi nảy sinh ảo giác rồi đấy chứ?”


Thẩm Thời Đình định mở miệng, liền thấy hắn lạnh mặt nói: “Ngậm miệng lại, uống trà của ngươi đi.”


Cái bộ dạng đó, cứ như thể chỉ cần nàng dám nói thêm một chữ nữa, hắn sẽ bóp chết nàng ngay lập tức.


Tiểu cô nương mím mím môi, quay đầu nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ xe.


Nàng bưng chén trà xanh biếc trong tay, nhìn thấy hai hàng cây sấu thẳng tắp dọc đường đi. Sắc trắng bụng cá nơi chân trời dần lan ra thành một khoảng lớn, ánh ban mai mờ ảo, mặt trời đang từ từ nhô lên.


Khóe môi đang mím chặt của nàng bất giác hơi cong, nhưng lại sợ bị phát hiện, liền lấy tay dùng sức ấn xuống.


Hồi còn ở trấn nhỏ trước năm sáu tuổi, Thẩm Vọng t

ừng nuôi một con chó lông dài, dữ dằn lắm, ngày ngày cứ chực sủa vào mặt người ta. Chỉ cần chạm nhẹ vào nó một chút, lông nó liền dựng đứng cả lên, xù ra như con nhím.


Lục Cửu Tiêu rất giống con chó đó.


Bình Luận

0 Thảo luận