Sáng / Tối
Chuyện tiền nong thì có gì mà không dám đòi chứ?
Chia hoa hồng là chuyện của chia hoa hồng, đó là hắn dùng phương pháp làm ra thủy tinh để góp vốn, chuyện làm ăn thì giao toàn quyền cho Tứ ca, hắn chỉ là kẻ ngồi mát ăn bát vàng hưởng lợi thôi.
Còn giờ nếu muốn dùng bản thiết kế của hắn, thì dựa vào cái gì mà không trả tiền chứ?
Làm ơn tìm hiểu kỹ về "quyền sở hữu trí tuệ" đi nha.
Ngụy Ngọc vô cùng tự tin.
Hắn đang thay mặt các vị tiền bối đi trước truyền thụ lại nền văn minh kỹ thuật Trung Hoa, kiếm chút tiền công cũng là chuyện bình thường.
Ừm, đúng, chính là như thế!
Tứ hoàng tử mê tiền, nhưng Ngụy Ngọc còn keo kiệt và tinh quái hơn.
Hai người vì chuyện tiền nong này mà tranh luận từ nội thành đến tận hoàng thành, mãi đến cổng cung vẫn chưa chịu thôi.
"Cửu đệ, chuyện làm ăn kỵ nhất là không hòa hợp. Giờ chúng ta làm ăn chung với nhau, của đệ cũng là của ta, của ta cũng là của đệ, sao còn phải phân biệt rạch ròi như thế làm gì!"
Ngụy Ngọc xưa nay chẳng bao giờ cắn câu với mấy cái chiêu bài tình cảm này.
Hắn nghiêm giọng từ chối:
"Đừng, đã làm ăn thì phải rõ ràng. Của đệ là của đệ, huynh đệ ruột thịt cũng phải tính toán sòng phẳng. Đệ không biết rõ về chuyện kinh doanh, chuyện làm ăn đệ sẽ không quản, đệ chỉ muốn giống như phụ hoàng, ngồi chờ nhận chia hoa hồng là đủ."
Về chuyện tiền nong thì đừng nói là huynh đệ ruột thịt, ngay cả cha ruột đến cũng không nể mặt nhé.
Tứ hoàng tử đau đầu không thôi.
Còn bảo không hiểu biết kinh doanh?
Nghe cách nói năng phân định rạch ròi thế kia mà bảo không hiểu?
Rõ ràng là nhất quyết không chịu nhả cái "phí thiết kế" kia ra mà!!!
Tranh cãi suốt dọc đường đến khô cả cổ, thế mà đối phương nửa điểm cũng không chịu nhượng bộ.
Tứ hoàng tử lực bất tòng tâm, cuối cùng đành vùng vẫy lần cuối:
"Thôi được rồi, đệ nói đi, muốn bao nhiêu? Nhưng nói trước cho đệ biết, Tứ ca đệ cũng chẳng có bao nhiêu tiền đâu."
Huynh nói ra câu này mà không thấy cắn rứt lương tâm sao?
Đường đường là con trai Quý phi, trong cung địa vị mẫu thân chỉ dưới Hoàng hậu, mà lại bảo không có tiền?
Ngụy Ngọc liếc nhìn Tứ hoàng tử, rồi lập tức bày ra vẻ mặt cười hì hì:
"Không nhiều không nhiều, đệ không tham lam đâu. Tứ ca cho đệ một cái trang viên ở ngoại thành là được, to nhỏ không quan trọng!"
Cứ tưởng nó sẽ đòi vàng bạc châu báu, nghe Ngụy Ngọc chỉ đòi một cái trang viên, Tứ hoàng tử lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Sao không nói sớm! Thành giao, về cung ta sẽ sai người mang khế đất các thứ qua cho đệ."
Quả nhiên là phong thái của người có tiền, nói năng cũng có sức nặng hơn hẳn, lúc Tứ hoàng tử nói ra câu đó trông huynh ấy đẹp trai hẳn lên.
Ngụy Ngọc nghe mà nước miếng sắp chảy ra từ hốc mắt đến nơi.
"Tứ ca huynh thật tốt quá, huynh đệ ruột thịt với nhau cả, sao phải khách sáo thế không biết..."
Bát hoàng tử - kẻ nãy giờ đóng vai người vô hình - lặng lẽ quay sang nhìn Ngụy Ngọc.
Bây giờ thì lại nhớ đến tình huynh đệ ruột thịt rồi, không biết vừa rồi ai còn đòi phải tính toán sòng phẳng đấy?
Cứ tưởng lương tâm Ngụy Ngọc sẽ trỗi dậy mà nói khách sáo vài câu, ai dè giây sau đã nghe thấy hắn bảo:
"Tứ ca khi nào thì huynh sai người mang qua ạ? Như thế có phiền phức quá không ạ? Nếu huynh bận quá thì để đệ thưa với phụ hoàng một tiếng, đệ tự mình qua lấy cũng không thành có vấn đề gì đâu ạ..."
Bát hoàng tử nhìn mà chỉ biết lặng người.
Thôi, xem ra da mặt của hắn vẫn chưa đủ dày.
…
Tứ hoàng tử là người giữ chữ tín.
Đã hứa tặng trang viên cho Ngụy Ngọc còn đưa luôn cả khế ước của đám điền nông trong trang viên cho hắn.
Ôm chiếc hộp đựng giấy tờ khế ước mà Tứ hoàng tử đưa cho, Ngụy Ngọc nằm trên ghế xích đu cười đến híp cả mắt.
"Ái chà, phát tài rồi, hai trăm mẫu đất! Đợi đến lúc xuất cung là có thể mở một cái nông trại, nuôi gà vịt ngan cá, làm mô hình hệ sinh thái tuần hoàn, tự cung tự cấp. Ừm...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=41]
có nên nuôi thêm mấy con lợn không nhỉ?"
Tư duy của Ngụy Ngọc vốn dĩ luôn bay bổng như vậy, nghĩ đến đâu là bay đến đó.
Tiểu An Tử dạo này bị cái tính thiếu chí tiến thủ của Ngụy Ngọc làm cho tức chết, nên cũng chẳng thèm lởn vởn bên cạnh hắn nữa.
Trong viện chỉ còn hai tên thái giám Hồng Trung và Bạch Bản, một kẻ quét sân, một kẻ lau cửa sổ.
Ngụy Ngọc tự lẩm bẩm một hồi không thấy ai thưa, liền nghiêng đầu nhìn thấy đĩa hạt dưa trên bàn đã hết sạch, bèn ngửa cổ gọi Hồng Trung:
"Hồng Trung à, lấy thêm cho bản điện hạ ít hạt dưa đi."
Hồng Trung tay cầm cây chổi, quay lại nhìn Ngụy Ngọc bằng gương mặt không cảm xúc:
"Điện hạ, hết hạt dưa rồi ạ."
"Hả? Hết rồi?" Ngụy Ngọc không để tâm, thuận miệng đáp:
"Thế cầm bạc sang Ngự thiện phòng mà mua một ít đi."
"Điện hạ, hạt dưa hết rồi."
Hồng Trung lặp lại lần nữa.
Tông giọng cứ bình bình như một đường kẻ ngang, nghe mà thấy quái dị vô cùng.
Nhưng Ngụy Ngọc hiển nhiên đã quen, hắn thậm chí còn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, chỉ lười biếng ôm lấy hộp khế ước bảo:
"Trong cung làm sao mà hết hạt dưa được, ngươi sang Ngự thiện phòng tìm Vương Hỉ công công, chắc chắn là có..."
Người xưa có câu lời hay không nói quá ba lần, thấy điện hạ nhà mình hoàn toàn không nhận ra vấn đề, Hồng Trung đờ đẫn quay sang nhìn Bạch Bản.
Tên thái giám mặt trắng như bột, mặt không cảm xúc tay cầm giẻ lau, đi từ hành lang xuống, lúc đi ngang qua Ngụy Ngọc bèn quăng lại một câu:
"Tiền của người đều do Tiểu An Tử quản lý, hắn nói dạo này điện hạ bị nóng trong người, không cho phép ăn hạt dưa nữa."
Ngụy Ngọc: "..."
Hắn bật dậy ngồi thẳng lưng:
"Tiểu An Tử đâu?"
Cái tên này định tạo phản à!
Bình thường dám giận dỗi hắn thì thôi đi, giờ đến cả hạt dưa cũng không cho hắn ăn nữa là sao?
Đây là muốn trèo lên đầu lên cổ hắn ngồi rồi chứ gì nữa.
Bạch Bản "ồ" một tiếng, bình thản đáp:
"Lý Thành tổng quản đã nhận hắn làm con nuôi, bây giờ hắn đang đi theo cha nuôi học việc ạ."
Ngụy Ngọc: "...?"
Cái cằm suýt rơi xuống đất đã kịp tự khớp lại, Ngụy Ngọc lẳng lặng nằm vật ra ghế.
Thôi xong.
Chuyện lớn rồi.
Tên ngốc kia thế mà cũng biết học cách âm thầm nỗ lực, khiến cho tất cả mọi người phải kinh ngạc đấy.
Không thể phủ nhận, Ngụy Ngọc bị sốc đến choáng váng cả người luôn rồi.
Hắn chớp chớp mắt, nghĩ mãi không thông, quay sang hỏi hai người trong viện:
"Tiểu An Tử sao tự nhiên lại nhận Lý Thành công công làm cha nuôi vậy?"
Đó là ngự tiền đại tổng quản, đối tượng mà ngay cả các đại thần cũng phải nịnh bợ, sao ông ta lại để mắt đến cái tên ngốc nghếch ấy được chứ?
Chẳng lẽ Tiểu An Tử thực chất là một viên ngọc thô?
Bấy lâu nay là do hắn coi thường người khác sao?
Hồng Trung:
"Lý tổng quản nói Tiểu An Tử thông minh, thật thà."
Bạch Bản:
"Hôm Thất tịch, Tiểu An Tử nói mình đã giúp đỡ Lý tổng quản."
Hồng Trung:
"Lý tổng quản tặng Tiểu An Tử rất nhiều đồ."
Bạch Bản:
"Tiểu An Tử không nhận, nói là không làm mà hưởng thì ngại lắm, còn bảo Điện hạ dạy rằng không được lợi dụng lòng tốt của người khác."
Hồng Trung:
"Lý tổng quản khen Tiểu An Tử thật thà, chất phác."
Bạch Bản:
"Thế là Tiểu An Tử được Lý tổng quản nhận làm con nuôi."
Hai người họ kẻ tung người hứng, chớp mắt đã nói rõ ngọn ngành câu chuyện.
Ngụy Ngọc há hốc mồm, nghe mà ngây dại.
Cái phát triển thần kỳ gì thế này?
Chuyện hôm Thất tịch... chẳng phải mới cách đây ba ngày thôi sao!
Trong ba ngày mà xảy ra bao nhiêu việc, hóa ra bấy lâu nay hắn chẳng biết cái quái gì cả, đùa nhau à?
"Suýt ——"
Ngụy Ngọc hít sâu một hơi, mỉm cười hỏi:
"Tại sao chuyện này hai người đều biết mà ta lại không biết? Có bí mật riêng rồi chứ gì rồi? Không coi bản điện hạ này ra gì nữa, muốn tự lập môn hộ riêng, rời khỏi đại gia đình của chúng ta rồi đúng không!"
Máu diễn sâu lại nổi lên, hắn vừa nói vừa run môi, cuối cùng tay ôm lấy ngực, nằm vật ra ghế xích đu với ánh mắt không thể tin nổi. Trông chẳng khác nào kẻ mắc bệnh nan y giai đoạn cuối.
Hồng Trung và Bạch Bản lặng lẽ nhìn hắn hai giây, rồi cả hai vô cùng ăn ý đồng loạt quay đi.
Điện hạ lại bắt đầu rồi đấy. Để không bị hố thêm khoản phí tổn thất tinh thần nào nữa, Hồng Trung và Bạch Bản quyết định quay lại làm hai khúc gỗ cho lành.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
1 Thảo luận