Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 47

Ngày cập nhật : 2026-04-29 23:16:25

 Trong lúc Ngụy Ngọc đang ngủ ngon lành, thì Ngụy hoàng vừa bãi triều đã dẫn theo mấy vị trọng thần đi về phía Dưỡng Tâm Điện.

Chuyện đường trắng mà hôm qua ông nói với Ngụy Ngọc không tiện đem ra bàn bạc với đám quần thần trên triều, nên chỉ có thể đợi tan triều rồi gọi các trọng thần đến thương nghị.

Trong điện, Ngụy hoàng vẫn chưa kịp cởi triều phục, ngồi ở vị trí cao nhất nhìn đám thuộc hạ bên dưới, bắt đầu thuật lại chuyện đường trắng.

"Thời gian trước, Trẫm có được một phương pháp làm đường trắng mới, cũng đã sai Bùi Tri đi tìm người làm thử rồi. Dùng cây mía của Giao Châu cùng với phương pháp tinh luyện mới này có thể tiết kiệm được gần một nửa nguyên liệu, các khanh có biết điều này có ý nghĩa gì không?"

Thừa tướng, Thái úy, Ngự sử cùng sáu vị Thượng thư trong các bộ đều tụ tập trong điện.

Ngoại trừ Bùi Tri là người trực tiếp lo liệu thì các đại thần khác đều chưa từng nghe qua chuyện này.

Đám thần tử lập tức chấn động.

Ai nấy đều là những cáo già chốn quan trường, vừa nghe xong, trong lòng đã lập tức nảy ra trăm ngàn ý nghĩ.

Ngụy hoàng ngồi trên cao lẳng lặng quan sát, mặt không biến sắc, thấy Thừa tướng là người đầu tiên đứng ra chúc mừng.

"Chúc mừng bệ hạ, đây quả là phúc của Đại Ngụy ta!"

Công Tôn Thái nói:

"Đường trắng xưa nay giá cao, dân thường căn bản không mua nổi. Bệ hạ có được phương pháp luyện đường mới, đây không chỉ là chuyện tốt cho bách tính, mà đối với triều đình cũng là một đại hỷ."

"Thừa tướng nói rất phải."

Ngụy hoàng khẽ gật đầu, nghe đối phương đang âm thầm tính toán đủ chuyện xa vời trong đầu:

Công Tôn Thái:

【 Đường trắng từ trước đến nay vốn là vật trong túi của đám thế gia Nghi Châu. Bệ hạ đột nhiên có động thái này, xem ra là đã bất mãn với việc bọn chúng thao túng giá đường từ lâu. Hôm nay Ngài nhắc đến chuyện này, bước tiếp theo chắc chắn là phái người đi Nghi Châu chỉnh đốn lại giá đường rồi... Ừm... Không được, thế lực ở Nghi Châu phức tạp, đám con cháu nhà Công Tôn ta tốt nhất đừng có dây vào vũng nước đục này. 】

Ngụy hoàng khẽ mỉm cười: Muốn đứng ngoài cuộc sao?

Nằm mơ đi!

Thừa tướng đã đoán trúng tâm tư của ông, hiểu ông đến thế, hai bên tâm đầu ý hợp như vậy, nếu không thỏa mãn Thừa tướng thì chẳng phải là phụ tấm chân tình này sao?

Ngụy hoàng tự thấy mình đã quá nhân từ với đám thần tử này rồi.

Người nào người nấy đều không có một ai thành thật, vậy mà ông vẫn nhẫn nhịn được, chứ đổi lại là tổ tiên thì có lẽ đã lôi thẳng Thừa tướng ra chém đầu từ lâu rồi.

Thái úy Đỗ Hưng là người thẳng tính, không có nhiều tâm cơ, ngồi lên được chức Thái úy hoàn toàn là nhờ một lòng trung thành với hoàng đế.

Hồi trước khi Ngụy hoàng bị sét đánh, Đỗ Hưng có thể nói là người duy nhất thật lòng lo lắng cho sức khỏe của ông.

Lúc này Đỗ Hưng vô cùng phấn khởi.

Ông hiểu rất rõ, nếu phương pháp làm đường mới có thể giảm bớt được tiêu hao nguyên liệu, đồng nghĩa với việc sẽ sản xuất được nhiều đường hơn. Mà đường nhiều lên, thì sẽ không còn quý giá nữa, giá đường tự nhiên sẽ hạ xuống!

Việc này cũng giống như hồi ông cầm quân ở U Châu, thấy dân chúng bày hàng quán mưu sinh vậy.

Khi chỉ có một người bán bánh nướng, vì là hàng độc quyền nên giá sẽ cao. Đợi đến khi có người khác bắt chước làm theo, bán rẻ hơn một chút, bách tính sẽ ham rẻ mà mua bên đó. Người bán đầu tiên thấy ế ẩm tự khắc cũng phải hạ giá...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=47]

Cứ thế qua lại, giá bánh nướng dần dần cũng bị kéo xuống.

"Bệ hạ, trước đây phương pháp làm đường đều nằm trong tay đám người ở Nghi Châu, bọn chúng vừa làm đường, vừa bán đẩy giá lên cao ngất ngưởng, không phải nhà giàu thì căn bản không dùng nổi! Nay chúng ta có phương pháp mới, tự mình sản xuất, hoàn toàn có thể ép giá đường xuống!”

Đỗ Hưng chắp tay, thân hình cao lớn gần một mét chín, gương mặt cương nghị, giọng nói vang dội. Ánh mắt nhìn Ngụy Hoàng sáng rực, chỉ thiếu điều viết hẳn lên mặt rằng: việc này ông ta muốn nhận.

Ngụy Hoàng lại nghe thấy trong lòng ông ta cứ lẩm bẩm: bánh đường ngon thật.

Ngụy Hoàng: …

Không ngờ Đỗ ái khanh của ông lại là một người mê đồ ngọt!

Một gã to xác mét chín như vậy mà lại thích ăn đồ ngọt, sự thật này đúng là khiến người ta có chút khó chấp nhận.

Ngụy hoàng bỗng cảm thấy hình tượng của Đỗ Hưng trong lòng mình cứ thế vỡ vụn.

Ông còn chưa kịp lên tiếng, Tề Thích Thủ đứng bên cạnh đã chen chân nói trước.

“Ấy, lời của Đỗ đại nhân rất có lý, nhưng e là hơi nóng vội rồi.”

Đỗ Hưng hỏi:

"Sao lại nóng vội? Chúng ta đã có phương pháp làm đường mía mới, nếu ngươi cho rằng mía ở Giao Châu không bằng Nghi Châu, thì ta có thể trực tiếp dẫn quân san bằng đám người lắm lời ở Nghi Châu kia."

【 Lỗ Mãng】

Một câu “Lỗ mãng”, mà có tận tám tiếng lòng đồng thanh thốt ra.

Ngụy hoàng lặng lẽ gật đầu.

Đỗ khanh trung thành thật đấy, nhưng đúng là quá lỗ mãng.

Tề Thích Thủ ôn tồn giải thích:

"Đỗ đại nhân hiểu lầm rồi. Thế lực của các thế gia cắm rễ ở Nghi Châu quá nhiều, phần lớn ruộng đất đều nằm trong tay họ, mía trồng ra cũng đa phần thuộc về họ. Nếu triều đình thu thuế thì có thể, nhưng dân chúng vẫn cần phải sống, người có đất đa số sẽ trồng lương thực, rất ít người trồng mía. Bệ hạ là minh quân, chẳng lẽ lại vì đường trắng mà cưỡng ép bách tính ở Nghi Châu đi trồng mía hay sao?”

Đỗ Hưng không hiểu:

"Giá đường trắng cao như vậy, dân chúng dù không biết làm đường, nhưng chỉ cần trồng mía rồi đem bán cho đám thế gia kia thì kiểu gì cũng kiếm được một khoản lớn chứ? Chẳng lẽ đám thế gia ở Nghi Châu lại có thể vô nhân tính đến mức ép giá thu mua mía của dân sao?”

Sao lại thể không chứ?

Đỗ Hưng là võ tướng nên không hiểu những chuyện này, nhưng với tư cách là Hộ bộ Thượng thư - người nắm giữ tiền bạc và lương thực của Đại Ngụy, Tề Thích Thủ rất rõ: Đám thế gia ở Nghi Châu vì muốn độc quyền đường trắng, quả thật đã làm đủ chuyện táng tận lương tâm!

【 Muốn độc chiếm đường trắng, một là ở phương pháp, hai là ở nguyên liệu. Phương pháp luyện đường bị đám thế gia ở Nghi Châu nắm giữ, không cho truyền ra ngoài, còn mía thì ai cũng có thể trồng được... 】

【 Những phương pháp ấy đều là do người xưa từng bước thử nghiệm ra, đám người đó sợ có người tự luyện được đường nên từ lâu đã cố ý chèn ép người dân trồng mía. Họ cấu kết lại với nhau, ép giá mía xuống mức thấp nhất. Bán mía không có lời, dân chúng chịu thiệt, thử hỏi sau khi chịu tổn thất nặng nề như vậy thì còn ai dám đi trồng mía nữa? Cuối cùng, cả phương pháp lẫn nguyên liệu đều rơi vào tay các thế gia.】

Tề Thích Thủ thở dài trong lòng.

Dù thương xót dân chúng Nghi Châu, nhưng bản thân ông cũng xuất thân từ thế gia. Những thủ đoạn chèn ép, độc quyền không mấy vẻ vang này, ông hiểu rõ, nhưng tuyệt đối sẽ không nói thẳng ra trước mặt hoàng đế.

Dù sao thì đều là đám thế gia với nhau, ai dám nói mình sạch sẽ?

Tề Dực Thủ cũng không muốn hoàng đế đang chỉnh đốn bên này, lại tiện tay chuyển sang nhắm vào các thế gia khác.

Ngụy hoàng liếc ông ta một cái, trong lòng khẽ cười lạnh

Đám thế gia đúng là chẳng mấy ai sạch sẽ, nhưng trước mắt ông chỉ định chỉnh đốn đám người ở Nghi Châu thôi, còn những nơi khác… để sau rồi tính.

Đỗ Hưng không hiểu nổi tại sao chỉ có mỗi việc hạ giá đường thôi mà lại rắc rối đến thế.

Sau khi tranh luận thêm vài câu, ông cũng lười nói nữa.

Bởi vì quá bực mình.

Ông chỉ muốn dùng quân đội trực tiếp dọn sạch, một lần giải quyết cho xong, gọn gàng dứt khoát.

Nhưng các đồng liêu lại cứ lần lượt phản đối.

Người thì nói làm vậy sẽ hại dân, kẻ thì bảo sẽ làm tổn hại đến uy tín của triều đình.

Đỗ Hưng nghĩ một lúc, cuối cùng cũng nghĩ ra được một từ.

Ném chuột sợ vỡ bình!

Bởi vì muốn hạ giá đường một cách yên ổn, triều đình không thể trực tiếp ra lệnh ép đám thế gia ở Nghi Châu trực tiếp hạ giá, vì nếu làm vậy thiên hạ sẽ cho rằng triều đình đang cậy thế bắt nạt người dân, khiến cho vô số thương nhân sợ hãi, lo rằng nạn nhân tiếp theo sẽ là mình. Cũng không thể ép người dân ở Nghi Châu trồng mía, vì đã có sự chèn ép của đám thế gia từ trước, dân chúng nhát gan sợ lỗ sẽ không dám làm theo, việc cưỡng ép sẽ chỉ khiến dân chúng oán hận, tổn hại đến uy tín của triều đình.

Đỗ Hưng bực bội.

Cái việc trị quốc này đúng là khó quá đi!

Bình Luận

1 Thảo luận