Sáng / Tối
Về chuyện giữ hay không giữ Nhị Nha, Tiểu An Tử không dám tự ý quyết định.
Hắn tìm đại phu cho hai ông cháu, để lại hai lượng bạc, sau khi sắp xếp ổn thỏa thì quay về bẩm báo với Ngụy Ngọc, kể lại lời của Nhị Nha cho ngài nghe.
Một đứa bé nói mình chưa từng tính sai, còn muốn dùng khả năng tính toán để báo đáp hắn?
Ngụy Ngọc không có sở thích biến thái với trẻ con, đầu óc toàn chuyện nữ sắc gì đó, hắn thích đọc tiểu thuyết Long Ngạo Thiên không có nghĩa là hắn muốn trở thành Long Ngạo Thiên.
Chỉ có thể nói do hắn vẫn còn đang trong thời kỳ trẻ trâu bị ảo tưởng sức mạnh thôi.
Sau khi nghe Tiểu An Tử báo cáo xong, phản ứng đầu tiên của Ngụy Ngọc lại là tiểu nha đầu Nhị Nha này không lẽ là một nhà toán học thời kỳ đầu?
Nếu không thì trẻ con nhà ai ở thời cổ đại, sau khi được người khác giúp đỡ lại nói mình muốn dùng khả năng tính toán để báo đáp người ta cơ chứ!
Những đứa trẻ sớm bộc lộ tài năng ở thời xưa, đa phần đều là thiên tài.
Nhưng do điều kiện giáo dục bị hạn chế, thiên tài xuất hiện ở các thế gia, hào môn hay thương nhân giàu có - những người có cơ hội được học hành so với thiên tài xuất thân bình thường không có điều kiện được học hành, khi lớn lên sẽ có hai con đường hoàn toàn khác nhau.
Vế trước là một bước lên mây, còn về vế sau đa phần chỉ có thể bị năm tháng bào mòn, rồi dần dần chìm vào đám đông.
Dựa trên một vài hiểu biết nhất định, Ngụy Ngọc rất thấu hiểu suy nghĩ của đám thiên tài này.
Hắn có chút hưng phấn.
Điều khiến hắn hưng phấn chính là hắn biết rõ Đại Ngụy khát khao nhân tài đến nhường nào, đồng thời hắn cũng muốn có được cảm giác thành tựu khi nuôi dưỡng thành công một thiên tài!
Chăm lo cho sự nghiệp lúc nào cũng là nước đi sáng suốt nhất.
Dù Ngụy Ngọc là một con cá mặn, nhưng điều đó đâu có nghĩa là hắn không muốn thu thập nhân tài?
Chỉ là nuôi dưỡng một tiểu thiên tài thôi mà, đâu nhất thiết phải đích thân hắn ra tay?
Thiên tài mà!
Cứ ném cho một quyển sách để nó tự gặm nhấm là xong chuyện rồi!
Mang theo khát vọng về một tiểu thiên tài toán học tương lai, cả buổi lễ bái tại chùa của Ngụy Ngọc diễn ra vô cùng qua loa.
Cái sự qua loa lấy lệ đó không nằm ở thái độ, thái độ của hắn vẫn rất thành tâm lắm.
Vẻ mặt thành kính, lúc cần quỳ là quỳ ngay ngắn, nhưng giữa một nơi thờ bái đầy rẫy những tượng phật, hắn chỉ thành tâm khấn vái với mỗi Thần Tài!
Cầu xin phát tài là một chuyện, chủ yếu là mấy vị thần phật khác hắn có quen ai đâu.
Đã không có nhu cầu, lại còn không thân thiết gì!
Cứ cầu cho phát tài là được rồi.
Ngụy Ngọc suy nghĩ trong đầu.
Ngoài việc cầu xin Thần Tài, hắn còn đang cắm mặt vào chiếc máy tính bảng, xem từ toán học lớp một cho đến giải tích, đại số tuyến tính bậc đại học...
Không cần biết là tiểu nha đầu đó có phải tiểu thiên tài toán học hay không, tóm lại cứ chuẩn bị sẵn giáo trình các thứ thì cũng chẳng sai đi đâu được.
Tiểu nha đầu đó không phải, không có nghĩa là sau này không có ai khác là thiên tài!
Dân số Đại Ngụy hơn năm mươi triệu người, lẽ nào lại không có nổi một nhà toán học?
…
Buổi lễ bái kéo dài hơn hai canh giờ.
Ngụy Ngọc quỳ đến nát cả đầu gối, đứng đến sưng cả chân.
May mà hắn và Bát hoàng tử đều đứng ở hàng sau, không phải hàng đầu tiên, lại cách phụ hoàng một khoảng xa, lúc nói chuyện chắc là không bị nghe thấy, cảm thấy buồn chán vẫn có thể lén nói chuyện với nhau vài câu.
Lúc xuống núi, vì lười vận động quá lâu nên thể lực của Ngụy Ngọc còn thua cả cha già nhà mình, chỉ còn thiếu bước bám vào Bát ca bắt người ta cõng xuống núi.
Cứ xuống một bậc thang, Ngụy Ngọc lại hít một hơi vì đau.
"A...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=44]
tê chân quá."
Bát hoàng tử cạn lời:
"Đáng đời, lúc trước bảo đệ theo võ sư học võ đệ cứ lười biếng, giờ thì hay rồi, ta thấy thể lực của đệ còn chẳng bằng mấy vị nương nương trong hậu cung!"
"Ơ, câu này của huynh là đang nhục mạ đệ đấy nhé."
Ngụy Ngọc không chịu, hắn ưỡn thẳng lưng, lập tức có khí thế hẳn lên:
"Huynh nhục mạ đệ thì được, sao có thể nhục mạ các nương nương trong hậu cung chứ? Đệ còn kém xa các nương nương nhé."
Bát hoàng tử: ...
Lưng thẳng chưa được hai giây lại sụp xuống, Ngụy Ngọc ngửa mặt lên trời thở dài, ánh mắt đầy vẻ u sầu.
"Đúng là không bằng thật, các nương nương có thể đi dạo ngự hoa viên một ngày hai mươi vòng mà không thở dốc, quỳ dưới đất hai canh giờ mà mặt không đỏ tim không loạn, đội nắng gắt chạy từ Tây cung sang Đông cung chỉ để buôn chuyện... thật sự khâm phục."
Ngụy Ngọc là người biết mình biết ta.
Đám phi tần trong hậu cung của phụ hoàng hắn, miệng thì nói là yếu đuối không nơi nương tựa, nhưng thực tế thì ai nấy đều dũng mãnh vô song.
Hiền phi hay lo chuyện bao đồng thì khỏi nói, ai hiểu cũng đều hiểu.
Hoàng hậu là con nhà võ tướng, ngày trước từng cầm thương ra chiến trường giết giặc Bắc Hồ, tay từng nhuốm máu thực thụ.
Quý phi là con gái của bậc đại nho, cầm kỳ thi họa món nào cũng tinh thông, nhưng việc bà thích làm nhất lại là tụ tập uống rượu đánh bài.
Tề phi và Thục phi là kiểu người ngoài mặt thì cười nói dịu dàng nhưng trong lòng lại giấu dao, tâm trạng không vui sẽ âm thầm đâm chọt người khác.
Còn những phi tần dưới bậc Phi, Ngụy Ngọc không tiếp xúc nhiều, nhưng thỉnh thoảng cũng nghe nói họ vì tranh sủng mà gây ra không ít chuyện ầm ĩ.
Tóm lại mấy người này chẳng có ai là dạng vừa đâu.
Ngụy Ngọc lớn lên trong hậu cung như thế, đừng nói là thích phụ nữ, hắn không bị mắc chứng sợ phụ nữ đã là may lắm rồi!
Dừng lại, không nghĩ nữa.
Ngụy Ngọc thu lại tâm trí.
Chủ đề này cứ tạm dừng ở đây, việc quan trọng bây giờ là phải tìm được tiểu thiên tài toán học đã.
…
Lúc xuống núi trời cũng không còn sớm, về tới nơi vừa vặn là giờ đóng cổng thành.
Tầm này Ngụy Ngọc không tiện phái người đi tìm Nhị Nha, đành phải theo đoàn trở về trước, quyết định ngày mai mới phái người tới tìm.
Ngày thứ hai, Ngụy Ngọc phái một thị vệ thân quen đi tìm.
Nhưng hôm đó thị vệ lại quay về một mình, không dẫn theo Nhị Nha.
Ngụy Ngọc hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Thị vệ đáp:
"Điện hạ, đối phương ở thôn Lưu gia gần Thương Sơn, Lưu Nhị Nha mồ côi cha mẹ, sống nương tựa cùng ông nội. Lúc thuộc hạ đến, vừa hay có kẻ đến tìm nhà họ gây rắc rối."
Hả?
Bắt nạt người già trẻ nhỏ mồ côi à?
Ngụy Ngọc cau mày:
"Nói cụ thể xem nào."
"Nhà họ Lưu nghèo khổ, mẹ Nhị Nha mất sớm, sau đó cha của Nhị Nha cũng không tái giá. Ba năm trước, Lưu phụ vì nợ tiền cờ bạc, sau khi say rượu thì chết đuối dưới hồ, khoản nợ này rơi xuống đầu hai ông cháu. Hôm nay thuộc hạ qua đó, đúng lúc gặp đám đòi nợ đến cửa đòi tiền."
Chuyện này đúng là...
Ngụy Ngọc xoa xoa cằm.
Theo luật pháp hiện đại, cha nợ thì con cái thường không có nghĩa vụ phải trả, trừ khi con cái thừa kế di sản của cha, thì phải trả nợ trong phạm vi thừa kế đó.
Nhưng ở thời cổ đại, nợ thì phải trả tiền, cha nợ con trả, đó là chuyện đương nhiên.
Luật pháp Đại Ngụy cũng có ghi rõ việc cha nợ con trả.
Cho nên, Lưu Nhị Nha buộc phải trả khoản tiền mà cha con bé đã nợ.
Ngụy Ngọc hỏi thị vệ:
"Nhà con bé nợ bao nhiêu tiền?"
"Một trăm hai mươi lượng."
"Nhiều thế!"
Ngụy Ngọc kinh ngạc.
Phải biết rằng ở thời cổ đại, một lượng bạc không phải là một đồng bạc vụn, nó rất có giá trị.
Ở Đại Ngụy, dân thường một tháng không ăn không uống, kiếm được ba trăm văn đã là khá giả lắm rồi, mà một lượng bạc tương đương với một nghìn văn.
Tính ra, một trăm hai mươi lượng… phải mất gần ba mươi bốn năm không ăn không uống mới trả hết!
Còn chưa kể tiền lãi phát sinh.
Ngụy Ngọc vừa nghe con số này liền biết bên cho vay chắc chắn là cho vay nặng lãi, nếu không một nhà dân nghèo thì vay nhiều tiền thế làm gì?
Vay ngần ấy tiền để lên trời chắc!
Sắc mặt Ngụy Ngọc sầm xuống, ý định giúp Lưu Nhị Nha trả nợ lập tức bay biến.
Khỏi!
Phải lôi cho bằng được cái kẻ đứng sau vụ cho vay nặng lãi này ra mà xử!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
1 Thảo luận