Sáng / Tối
Cha có tốt hay không thì chưa biết, may là Ngụy Ngọc không nghe được màn tự luyến của cha già, bằng không hắn chắc chắn sẽ nhảy dựng lên mà chê đối phương da mặt dày.
Cũng may là Ngụy Ngọc không biết, lúc này hắn đang cùng Bùi Tri thảo luận về tính khả thi của bản vẽ.
Bùi Tri hỏi:
"Ba châu Từ, Hồ, Thanh sông ngòi chằng chịt, vận tải đường thủy phát triển. Thuyền chở lương thực hiện nay đáy bằng, khoang nông, thân bè thấp, kết cấu vững chắc, chuyên dùng cho sông lớn như Trường Giang, thích hợp đi qua nước xiết bãi cạn, mỗi thuyền chở được ngàn hộc lương. Vậy bản vẽ thuyền chở lương thực mà điện hạ đưa ra, ưu điểm nằm ở đâu?”
Một lời khó mà nói hết, Ngụy Ngọc dứt khoát cầm bản vẽ thuyền lương bảy cột buồm, đứng sang một bên giảng giải:
"Bùi đại nhân mời xem, theo ta được biết, thuyền lương Đại Ngụy hiện nay đa phần dùng kỹ thuật ghép mộng kết hợp đóng đinh, cách này có thể tăng độ bền đáng kể…”
Trước mặt Hoàng đế và các đại thần, Ngụy Ngọc không hề lúng túng, cầm bản vẽ bắt đầu giảng giải cho Bùi Tri.
Phong thái ung dung ấy không khiến người khác cảm thấy kỳ lạ, mà còn khiến mấy vị đại thần đứng bên cạnh cũng xích lại gần, muốn nghe xem hắn rốt cuộc đang nói cái gì.
Ngay cả Ngụy hoàng ngồi trên cao cũng tò mò bước xuống, chắp tay sau lưng đứng bên cạnh, vừa nhìn bản vẽ, vừa nghe Ngụy Ngọc nói.
“Phần kết cấu dọc của con tàu được chế tạo bằng kỹ thuật ghép mộng, trong khi các mối nối ngang được gia cố bằng đinh sắt dạng dẹt và đinh xuyên tâm. Các vách ngăn được nối với nhau bằng các mối nối mộng và chốt sắt, đáy thuyền được bịt kín bằng phương pháp trám kín. Các khe ghép có thể dùng hỗn hợp vôi, dầu trẩu và sợi gai dầu để trét kín…”
"Toàn bộ thân thuyền lương được chia thành các khoang riêng biệt bởi 13 vách ngăn ngang, mỗi vách ngăn được ghép từ ba bốn tấm ván bằng mộng, gắn chặt với khung sườn, bên trong khoang sử dụng vách ngăn chống thấm nước..."
“Tóm lại, thuyền lương bảy cột buồm dài hai mươi tám trượng, rộng mười hai trượng, chuyên dùng để vận chuyển lương thực và vật tư hậu cần cho cả đoàn thuyền, giúp hành trình không lo thiếu tiếp tế!”
Ngụy Ngọc tuôn ra một tràng dài, cuối cùng nhìn bản vẽ bổ sung một câu:
"Nói chung là tốt hơn thuyền lương hiện tại."
Dứt lời hắn ngẩng đầu lên, thấy một vòng người vây kín quanh mình thì giật mình một cái.
Hắn cười hì hì với Ngụy Hoàng:
"Phụ hoàng, nhi thần nói xong rồi."
Ngụy Hoàng cùng những người khác nghe một hồi về kiến thức đóng tàu, lúc này vẫn còn đang nghiền ngẫm.
Nghe vậy, Ngụy Hoàng cũng trầm ngâm gật đầu:
"Không tệ, nghe qua… cũng ra dáng lắm."
Là người nắm giữ ngân khố, Tề Thích Thủ lập tức hỏi chi phí đóng con thuyền này là bao nhiêu.
Ngụy Ngọc ngạc nhiên nhìn ông ta:
"Tề đại nhân hỏi ta? Làm sao ta biết được?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=50]
Nếu ngài hỏi ta cần vật liệu gì thì may ra ta còn nói được, chứ vật giá mỗi nơi mỗi khác, phải tùy vào từng địa phương chứ."
Cũng đúng.
Tề Thích Thủ khẽ nhíu mày, thầm tính toán, thuyền lương mới chắc chắn phải đóng, nhưng nếu triều đình thật sự triển khai, e rằng Hộ bộ lại phải chi ra một khoản không nhỏ…
Nghĩ đến đó thôi mà thấy xót ruột.
“Còn thuyền chiến thì sao?!”
Đỗ Hưng đột nhiên hào hứng hỏi.
Nãy giờ ông ta nhịn lắm mới không cắt ngang chuyện thuyền lương, dù sao trong chiến sự, vận chuyển lương thực cũng là chuyện cực kỳ quan trọng, nhưng thân là người đứng đầu võ tướng, thứ ông quan tâm nhất dĩ nhiên vẫn là thuyền chiến!
Hai châu Từ, Hồ giáp biển, thường xuyên bị bọn hải tặc ngoài khơi lên bờ quấy nhiễu.”
"Điện hạ, ngài mau nói cho thần nghe về thuyền chiến này, so với thuyền chiến hiện nay thì có điểm gì mạnh? Thần thấy mấy chỗ này lạ lắm, là dùng để bố trí vũ khí gì à?"
Đỗ Hưng vẫn giữ chặt bản vẽ thuyền chiến không buông. Vừa tìm được cơ hội, ông lập tức chen lên phía trước, đẩy cả vị Ngự sử đang đứng gần đó ra, rồi đặt bản vẽ thuyền chiến đè lên bản vẽ thuyền lương trong tay Ngụy Ngọc.
Vị Ngự sử bị đẩy ra: "..."
Đúng là kẻ thô lỗ!
Ngụy Ngọc không để tâm hành động của Đỗ Hưng, hắn nhìn chiều cao của đối phương mà trong lòng ngưỡng mộ không thôi.
Trời đất, cao dữ vậy!
Hắn sớm đã nghe nói vị Thái úy này thân hình hổ báo, cao tám thước, khí thế hiên ngang, tay chân to lớn, uy phong lẫm liệt… Nếu hắn cũng cao được như vậy thì tốt biết bao.
Quả nhiên, đứa nào chưa tới mét chín thì trong lòng đều có một giấc mơ cao thêm mười phân.
Ngụy Ngọc nhìn vào chỗ Đỗ Hưng chỉ, nhịn không được gật đầu khen ngợi:
"Đỗ đại nhân tinh mắt thật, nhìn một cái đã thấy điểm mấu chốt."
Chỉ có thể nói không hổ là võ tướng có địa vị cao nhất Đại Ngụy, sự nhạy bén đối với quân sự cực cao.
Chỗ Đỗ Hưng chỉ ra chính là vị trí Ngụy Ngọc chừa lại để bố trí pháo đài.
Phải biết ở thời cổ đại hoàn toàn là chiến trường của vũ khí lạnh.
Còn việc con người khi nào phát hiện ra thuốc súng, rồi đưa nó vào quân sự — đó chính là khởi đầu của thời đại vũ khí nóng.
Ít nhất ở thời điểm hiện tại, quân đội vẫn chỉ sử dụng vũ khí lạnh khi giao chiến.
Khi chiến thuyền của Đại Ngụy chạm trán địch, hai bên cũng chủ yếu dùng tên bắn từ xa để công kích.
Còn pháo đạn ư?
Xin lỗi, thuốc súng còn chưa chế ra kìa.
"Những chỗ này đều dùng để bố trí vũ khí. Để đảm bảo an toàn và ổn định… còn cụ thể là loại vũ khí gì, thì Đỗ đại nhân hiện tại đừng hỏi thì hơn."
Ngụy Ngọc rũ giấy định thu lại.
Đỗ Hưng cuống lên, vội ấn xuống:
"Sao lại không được hỏi? Chiến thuyền này rất tốt, mấy chỗ trống này rõ ràng không phải để đặt vật tầm thường. Điện hạ không nói rõ là vũ khí gì, chẳng phải khiến thần ngày đêm canh cánh trong lòng sao!”
Vì để biết được đó là vũ khí gì, Đỗ Hứng gần như đã lôi hết vốn chữ nghĩa ít ỏi trong bụng ra dùng.
Bùi Tri cũng tò mò:
"Điện hạ, hay là loại vũ khí đó rất khó chế tạo?"
Người tò mò không chỉ một hai, những người khác cũng vậy.
“Tiểu Cửu à, có gì cứ nói thẳng, đừng giấu giếm.”
Nói được nửa chừng lại ngưng, đầu óc còn chưa kịp hình dung ra gì, khiến lòng hiếu kỳ không được thỏa mãn.
Ngụy hoàng không chịu nổi, trực tiếp gọi tên bắt hắn giải thích.
Ngụy Ngọc nhìn quanh một vòng đều những gương mặt đã có tuổi, bỗng khẽ thở dài.
“Không phải ta không muốn nói, mà là… không tìm được người thích hợp để học kỹ thuật này.”
Học kỹ thuật?
Công Tôn Thái mím môi:
“Điện hạ cần tìm người thuộc loại nào? Nhân tài trong sáu bộ đông đúc, chỉ cần điện hạ cần, bệ hạ ắt sẽ không từ chối.”
Ngụy hoàng gật đầu tán thành.
Sáu bộ ư?
Ngụy Ngọc chớp mắt, liếc nhìn Ngụy Hoàng.
【Cha à, người có muốn đả kích đám thế gia kia không?】
Ánh mắt Ngụy hoàng khẽ khựng lại.
【Vậy thì nâng đỡ dân thường đi!】
【Tài nguyên giáo dục đều bị các thế gia nắm giữ, hơn nửa quan lại trong triều đình đều có xuất thân từ thế gia, cứ thế này mãi không phải chuyện tốt đâu, người thật sự không muốn bồi dưỡng hàn môn và dân thường sao?】
Ngụy Ngọc lặng lẽ mỉm cười với cha già.
Ngày trước còn có giáo dục bắt buộc chín năm, ai cũng có thể đi học, đời sống khá lên rồi, thậm chí có người còn chẳng muốn học nữa.
Nhưng còn bây giờ thì sao?
Có những đứa trẻ muốn được đi học… cũng không có cơ hội.
Ngụy Ngọc cũng chẳng thiết tha gì với việc trở thành thánh nhân đi khai sáng dân trí cho thiên hạ.
Nhưng nếu đã có cơ hội để làm điều đó
Vậy thì, tại sao lại không làm chứ?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
1 Thảo luận