Sáng / Tối
Hoàng đế xuất tuần, đương nhiên phải giữ gìn uy nghiêm của hoàng gia.
Cái gì mà không được làm kinh động đến bách tính, cũng chỉ là nói cho hay thôi. Dù là vị quan thanh liêm chính trực nhất, một khi biết tin Hoàng đế sắp giá lâm thì cũng phải dẹp đường cho sạch sẽ, tuyệt đối không thể để cho Ngài nhìn thấy điều gì chướng mắt, ảnh hưởng đến tâm trạng.
Vì vậy việc xua đuổi, xô đẩy dân chúng đang bày sạp quán ven đường cũng chỉ là chuyện nhỏ, chẳng ai quan tâm.
Chỉ tiếc là Ngụy Ngọc lại không chịu nổi cảnh đó.
Không phải là hắn thích lo chuyện bao đồng, chỉ là tận sâu trong xương tủy, Ngụy Ngọc vốn không phải người của thời đại này, hắn không có cái bản tính xem mạng người như cỏ rác.
Trông thấy một già một trẻ ngã sõng soài trên mặt đất, dường như không đứng dậy nổi, mà đám thị vệ phía sau vẫn cứ tiếp tục xua đuổi, Ngụy Ngọc nhíu mày, bước xuống xe định đi tới xem thử.
Bát hoàng tử gọi hắn:
"Ê, đệ đi đâu đấy?"
"Đệ qua bên kia xem chút."
Bát hoàng tử không yên tâm, cũng lạch bạch chạy theo.
Khi Ngụy Ngọc đi tới, vừa vặn nghe thấy tiếng thị vệ quát tháo.
"Này này, mau đứng dậy! Bệ hạ xuất tuần, các người không có phận sự gì thì đừng có đứng ở đây chắn đường."
Thái độ tuy thô lỗ, nhưng lời nói thì chẳng sai tẹo nào.
Ngụy Ngọc nhìn về phía ông lão vẫn đang ngã bệt dưới đất.
Ông lão mặc bộ đồ rách rưới, dáng vẻ gầy gò yếu ớt, nghiêng nửa người dựa trên mặt đất, tay phải được một tiểu nha đầu nhỏ xíu dìu lấy, vẻ mặt vừa hoảng sợ lại xen lẫn đau đớn.
"Quan gia, tiểu nhân... tiểu nhân đi ngay đây, xin quan gia chờ thêm một chút..."
Vừa nói, ông lão vừa vội vàng đẩy tiểu nha đầu bên cạnh ra, thúc vào lưng như muốn giục nó mau chạy đi.
Thế nhưng cô bé mím chặt môi, bướng bỉnh quay lại muốn đỡ ông dậy.
Có lẽ sợ quan gia mất kiên nhẫn, ông lão lộ rõ vẻ lo âu nhưng chẳng dám nói gì, chỉ đành chống tay xuống đất, vật lộn tìm cách đứng lên.
Ánh mắt Ngụy Ngọc dừng lại ở cái chân phải đang co quắp một cách bất thường của ông lão.
Xem ra chân vốn đã có tật, cú ngã vừa rồi lại khiến cho vết thương cũ càng thêm trầm trọng.
Ngụy Ngọc trực tiếp lên tiếng, quay sang nói với Tiểu An Tử ở phía sau:
"Chân ông ấy bị thương rồi, ngươi đỡ ông ấy qua một bên đi, tiện thể đưa cho họ hai lượng bạc để đi khám bệnh."
Việc này vốn dĩ có thể giao cho đám thị vệ làm, nhưng vì muốn bù đắp phần nào cho hai ông cháu, Ngụy Ngọc vẫn bảo Tiểu An Tử đi xử lý.
Sự xuất hiện của Ngụy Ngọc khiến đám thị vệ đang không để ý ở phía sau giật mình, vội vàng quỳ xuống hành lễ.
"Bái kiến hai vị Điện hạ."
Những người được xưng là "Điện hạ" không nhiều, ngoài Hoàng tử, Công chúa thì cũng chỉ có các phi tần có địa vị cao mới có thể được xưng hô như vậy.
Tuy nhiên trong tiềm thức của bách tính, người được xưng là Điện hạ chỉ có thể là con trai của Hoàng đế.
Hai ông cháu còn chưa kịp đứng lên, nghe vậy lại càng thêm hoảng hốt mà quỳ xuống một lần nữa, tay chân run rẩy dập đầu thỉnh an Ngụy Ngọc
Cách hành lễ vừa vụng về vừa không đúng phép tắc, khiến Bát hoàng tử nhìn mà cũng thấy hai ông cháu này thật đáng thương.
Bát hoàng tử xua tay:
"Được rồi, đừng quỳ nữa. Tiểu An Tử, ngươi đưa hai người bọn họ qua bên kia, tìm đại phu xem cái chân thế nào."
Tiểu An Tử vâng lệnh, đỡ tiểu nha đầu dậy, rồi dìu ông lão rời đi.
Trước khi đi, tiểu nha đầu gầy gò ốm yếu kia còn ngoái đầu nhìn Ngụy Ngọc một cái.
Chàng thiếu niên ấy đang tận tình dạy bảo đám thị vệ.
"Thi hành công vụ thì đừng thô lỗ như thế. Họ đều là dân thường cũng chỉ vì muốn mưu sinh thôi, cứ tử tế nói chuyện đàng hoàng là được, đừng xô đẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=43]
Nhất là người già với trẻ nhỏ, lỡ đâu đẩy một cái mà xảy ra cơ sự gì, chẳng phải khiến Bệ hạ mang tiếng tàn bạo bất nhân, lại còn làm hỏng thanh danh của Người sao?"
Tiểu nha đầu còn nhỏ, lại là phận nữ nhi không được học hành chữ nghĩa, nó không hiểu đạo lý lớn lao gì, nó chỉ biết vị Điện hạ vừa giúp gia gia là người tốt.
Điện hạ không chỉ giúp gia gia nó, mà còn cho tiền chữa bệnh!
Ngụy Ngọc còn đang giáo huấn vị quan gia hung dữ lúc nãy nữa...
Tiểu nha đầu nhìn về phía vị quan gia đang khúm núm gật đầu lia lịa.
"Phải phải phải, Cửu điện hạ dạy bảo rất đúng, tiểu nhân đã biết. Sau này tiểu nhân nhất định sẽ cẩn trọng, tuyệt đối không xô đẩy bách tính nữa."
Nghe thấy vậy nó chợt nở nụ cười.
Quan gia đã hứa với Điện hạ là không đẩy người nữa, vậy sau này số lượng người phải chịu cảnh ấm ức giống như ông cháu nó sẽ ít đi rồi.
Đường càng đi càng xa, bóng người che khuất tầm mắt, nó không còn thấy hình dáng Điện hạ đâu nữa.
Nhưng nó không buồn, liền chạy lạch bạch đuổi theo gia gia mình, lấy hết can đảm hỏi Tiểu An Tử đang dẫn đường.
"Đại nhân, Điện hạ là người tốt, Nhị Nha... Nhị Nha biết tính toán! Nhị Nha có thể báo đáp Điện hạ không?"
Ông lão giật mình kinh hãi, vội đưa tay bịt miệng con bé lại:
"Nhị Nha đừng nói bừa! Cái đó... đại nhân, trẻ con ngây ngô không hiểu chuyện, nó không cố ý mạo phạm Điện hạ đâu ạ."
Tiểu An Tử cúi đầu nhìn Nhị Nha đang bị bịt miệng.
Tiểu nha đầu gầy trơ xương, trên người mặc bộ đồ chắp vá từ mấy miếng vải rách, trông đáng thương vô cùng, chẳng khác gì hắn lúc chưa vào cung.
Khuôn mặt vốn đã gầy, giờ bị ông lão bịt mất nửa dưới, lại càng làm nổi bật đôi mắt đen láy to tròn.
Trông hơi… xấu.
Tiểu An Tử thầm nghĩ, đột nhiên hiểu ra tại sao lúc hắn mới đến hầu hạ bên cạnh Điện hạ, Điện hạ cứ luôn bảo hắn ăn nhiều vào, dù khi đó chính Điện hạ cũng thường xuyên ăn không đủ no...
Hóa ra người không được ăn no, mặt mày hốc hác, trông quả thực vừa xấu lại vừa đáng sợ.
Hiểu ra rồi, Tiểu An Tử có chút chột dạ.
Thì ra trước đây hắn làm Điện hạ sợ đến thế cơ à.
Chao ôi, khiến cho Điện hạ vừa đói vừa sợ, đúng là lỗi của Tiểu An Tử hắn rồi. Xem ra sau này phải ăn nhiều hơn, cố gắng béo trắng khỏe mạnh cho đẹp mắt một chút mới được.
Tiểu An Tử nghĩ thì nhiều, nhưng đối mặt với hai ông cháu đang thấp thỏm, hắn vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên nói với Nhị Nha:
"Điện hạ không cần báo đáp. Điện hạ không chịu được cảnh nhìn người khác gầy gò, Ngài ấy mà thấy ngươi thế này, kiểu gì cũng bắt ngươi ăn cơm để nuôi cho béo mập ra đấy."
Ý của Tiểu An Tử là không muốn Điện hạ lại phải nhịn ăn vì người khác, nhưng lời này lọt vào tai hai ông cháu thì lại thành: Điện hạ là người tốt, Ngài ấy không nỡ thấy bách tính bị đói!
Ông lão cảm động khôn xiết, không kìm được mà bật khóc, liên tục lấy tay áo lau nước mắt.
"Điện hạ đúng là người tốt mà..."
Nhị Nha không khóc, nhưng đôi mắt nó càng sáng hơn, ánh nhìn càng thêm kiên định.
Nó nói với Tiểu An Tử:
"Đại nhân, Điện hạ là người tốt thật ạ. Nhị Nha nghe Thiết Đản kể, nó bảo Lý phu tử nói, vị quan nào mà không nỡ để dân chịu đói, sẵn lòng cho dân ăn no thì đều là những vị quan tốt hiếm có trên đời!"
Đôi mắt cô bé lấp lánh, trên khuôn mặt lấm lem bùn đất đầy vẻ nghiêm túc và can đảm. Nó đang cố gắng hết sức, dùng một cách chân thành nhất, phô diễn ưu điểm duy nhất của mình cho vị đại nhân trước mặt thấy.
"Nhị Nha không biết chữ, nhưng Nhị Nha biết tính toán! Khách đến mua bánh bao của gia gia, Nhị Nha tính tiền nhanh lắm, chưa bao giờ sai một đồng! Nhị Nha hữu dụng lắm ạ."
Tiểu An Tử khó xử.
Cảm giác này giống như có người chủ động tới xin việc, nhưng người phỏng vấn lại chỉ là một kẻ quét dọn, căn bản không có quyền quyết định có nhận hay không.
Tiểu An Tử không biết nên đối đáp với tiểu nha đầu này như thế nào.
Điện hạ chỉ bảo hắn đưa họ đi, tìm đại phu khám chân, chứ đâu có bảo thu nhận đối phương làm nô tài đâu?
Hơn nữa, biết tính toán thì có gì ghê gớm đâu nhỉ?
Hắn cũng biết tính mà.
Số hạt dưa Điện hạ cắn mỗi ngày đều là do hắn đếm từng hạt một đấy.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
1 Thảo luận