Sáng / Tối
Nói là đi lục soát, bắt người nhưng thực tế Ngụy Ngọc cũng không định làm phiền người khác.
Hắn trực tiếp đi tìm cha già nhà mình.
Ngay dưới chân thiên tử mà lại có kẻ dám ngang nhiên cho vay nặng lãi sao?
Chuyện này mà tìm đến cha già nhà mình thì đúng là lựa chọn chuẩn không cần chỉnh, tuyệt đối không thể sai vào đâu được.
Ngụy Ngọc canh đúng giờ cơm tối của Hoàng đế mới lò dò sang.
Đồ ăn của vua lúc nào chẳng xịn, có những món bình thường hắn nằm mơ cũng chẳng ăn được.
Vừa tiết kiệm được tiền, vừa được dịp đánh chén no nê, một công đôi việc, quá lời luôn.
Chỉ có điều da mặt phải đủ dày để chống đỡ được luồng sát khí từ ánh mắt của cha già.
May thay, cái đó Ngụy Ngọc không thiếu.
…
Trong Dưỡng Tâm Điện, hai cha con ngồi cùng bàn, ai nấy đều đang dùng bữa.
Trên bàn bày biện hơn hai mươi món, Ngụy Hoàng ăn uống nhã nhặn, thỉnh thoảng có Lý Thành đứng bên cạnh gắp thức ăn.
Còn Ngụy Ngọc ngồi đối diện thì… hận không mọc thêm tám cái tay, tay nào cũng bận gắp đồ ăn, xúc cơm lia lịa!
"Ừm ừm... Cha ơi, món thịt này làm được đấy, chẳng thấy mùi tanh chút nào, hiếm có thật…Món này cũng ngon, mỗi tội hơi ngọt quá... ừm, rau này hơi đắng, chắc là do nêm nếm rồi..."
Cái mồm hoạt động hết công suất, đến quy tắc ăn cơm không được nói chuyện cũng mặc kệ.
Ngụy Hoàng vừa nhai vừa lạnh lùng nhìn Ngụy Ngọc mồm thì chê ỏng chê eo mà cái tay cứ gắp không ngừng nghỉ, trong đầu chỉ toàn chuyện ăn uống.
Ngụy Hoàng: "..."
Đúng là cái đồ chỉ biết ăn!
…
Ỷ vào Hoàng đế là cha mình, chắc chắn sẽ không vì mấy chuyện vặt vãnh này mà phạt nặng, Ngụy Ngọc thong thả dùng xong bữa tối.
Sau khi súc miệng sạch sẽ, Ngụy Hoàng ngồi trên nhuyễn giáp vừa uống trà vừa hỏi:
"Không có việc gì thì chẳng thấy đâu, có việc mới tìm đến tận cửa. Hồi trước còn trốn chui trốn lủi không dám đến, sợ trẫm lại lôi đầu đi làm việc chứ gì?"
Giọng cha già nghe có vẻ không ổn lắm.
Ngụy Ngọc - kẻ thức thời - lập tức rén.
Hắn cười hề hề, ngồi bên phía còn lại của nguyễn giáp, tay vịn án kỷ, giọng nịnh nọt nói:
"Sao có thể thế được ạ, nhi thần làm sao dám trốn người chứ! Cha xem người nói kìa, nghe sợ chết đi được. Con là đứa hiếu thảo thế này, chẳng qua dạo này bài vở bù đầu nên mới không qua thỉnh an người mỗi ngày được thôi!"
"Ồ, vậy sao? Vậy để mai trẫm bảo với Thái sư một tiếng, giảm bớt bài vở đi, để con ngày ngày sang đây thỉnh an trẫm nhé."
Chết dở!
Ngụy Ngọc lập tức câm nín, kiên quyết không dám tiếp tục cái chủ đề nguy hiểm này nữa.
Hắn đảo mắt, chợt nhớ tới mấy cái phương pháp làm đường trắng và luyện thép lần trước.
Vì lười nên sau khi đưa phương pháp cho cha già, hắn cũng chẳng hỏi han gì thêm, không biết gần nửa tháng qua tiến triển đến đâu rồi.
Thế là hắn hỏi:
"Phụ hoàng, cái phương pháp làm đường mà nhi thần đưa, sản lượng có tăng lên không ạ?"
Chuyện luyện thép thì thôi khỏi hỏi, biết nhiều quá chưa chắc đã tốt.
Dù sao đồng sắt thời cổ đại vô cùng quý giá, việc lưu thông đều nằm dưới sự kiểm soát của triều đình, các thợ thủ công còn bị quản lý theo hộ tịch riêng, giám sát vô cùng gắt gao.
Ngụy Ngọc không tham gia tranh quyền đoạt vị nên cũng chẳng cần biết sâu làm gì.
Nhắc đến sản lượng đường, vẻ vui mừng trên mặt Ngụy Hoàng lộ rõ.
Vẻ mặt ông dịu lại, nở một nụ cười với Ngụy Ngọc, ánh mắt thêm vài phần hài lòng:
"Khá lắm, phương pháp con đưa quả thật rất hữu dụng."
Ngụy Hoàng đặt chén trà xuống, giọng nói có phần kích động:
"Trẫm đã bảo Bùi Tri tìm người thử rồi. Hắn cho người vận chuyển cả trăm cân mía từ Giao Châu về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=45]
Mía ở Giao Châu bình thường phải 18 cân mới ra được 1 cân đường, vậy mà dùng cách của con, chỉ cần khoảng 11 cân là đã ra được rồi! Tiết kiệm được gần một nửa đấy!"
Ngụy Hoàng vẫn còn nhớ rõ hai ngày trước, khi Bùi Tri mang đường trắng tinh luyện đến trước mặt mình, nói ra những con số ấy, tâm trạng ông đã kích động đến mức nào.
Tuy phương pháp có hơi rắc rối, nhưng tiết kiệm được gần một nửa nguyên liệu thì chút phiền hà đó có đáng gì?
Hơn nữa, đường luyện ra theo cách mới này màu sắc còn trắng như tuyết cơ mà!
Ngụy Hoàng xoa xoa hai tay:
"Mía ở Giao Châu vẫn chưa bằng mía ở Nghi Châu. Mía ở Nghi Châu chỉ cần 15 cân là ra được 1 cân đường rồi, nếu dùng mía Nghi Châu luyện theo cách mới, chắc chắn còn tiết kiệm hơn nữa, chỉ tiếc là..."
"Tiếc gì ạ?"
Ngụy Ngọc lỡ miệng hỏi theo.
Ngụy Hoàng thở dài, liếc nhìn hắn một cái:
"Thế lực của các thế gia cắm rễ ở Nghi Châu quá nhiều, nếu không phải vì bọn chúng thì mỗi lần triều đình phái thứ sử tới chỉnh đốn giá đường, cũng không đến mức lần nào cũng trắng tay trở về”
[Quan thương cấu kết? Giao dịch tiền - quyền? Tham ô hối lộ?]
Trong đầu Ngụy Ngọc lập tức bật ra mấy từ này.
"Giao dịch tiền - quyền?"
Ngụy Hoàng nghe xong thì trầm ngâm một lát rồi gật đầu đồng ý:
"Xem ra con cũng khá am hiểu chuyện quan trường đấy."
Ngụy Ngọc cười gượng.
Am hiểu gì đâu, chẳng qua là xem phim truyền hình nhiều thôi, nhất là mấy phim phá án chống tội phạm, gần đây hắn còn cày thêm một bộ mới nữa cơ…
Ngụy Hoàng không để tâm, tiếp tục kể về tình hình Nghi Châu:
"Nghi Châu giáp với Đại Lương. Trước kia khi quan hệ hai nước căng thẳng, chiến sự liên miên, triều đình không đủ sức quản lý nên đã tạo cơ hội cho các thế gia ở đó dần dần lớn mạnh. Đủ loại thế gia lớn nhỏ bám rễ Nghi Châu hơn trăm năm, sự kiểm soát của bọn chúng đối với Nghi Châu thậm chí còn rõ hơn cả triều đình."
"Mía từ Đại Lương chảy vào Đại Ngụy, nơi thích hợp trồng nhất là Nghi Châu và Giao Châu. Mà thứ có thể tinh luyện thành đường trắng cũng chỉ có mía. Mía ở Giao Châu sản lượng thấp, đám thế gia ở Nghi Châu nắm giữ nguồn mía, chẳng khác nào chiếm được mỏ vàng, chúng muốn định giá bao nhiêu thì bán bấy nhiêu..."
Đây chính là kiểu thị trường do người bán làm chủ.
Hàng hóa khan hiếm, người mua tranh nhau, quyền chủ động nằm trong tay người bán.
Giống như đám thế gia ở Nghi Châu độc quyền kinh doanh đường trắng để thu lợi nhuận khổng lồ, họ muốn định giá bao nhiêu dù người khác có tức đến mấy cũng đành chịu, không có nguyên liệu không thể tự sản xuất, chỉ có thể bị ép giá theo họ.
Ngụy Ngọc liếc nhìn cha già, càng nói sắc mặt càng trầm xuống, liền ho nhẹ một tiếng.
"Cái đó... cha ơi, thật ra chuyện tinh luyện đường này đâu chỉ có mỗi cây mía mới làm được, mấy thứ như củ cải đường, cỏ ngọt hay cây phong đường đều làm được mà!"
Hửm?
Ngụy Hoàng lập tức ngồi thẳng lưng lại.
Ông nhìn Ngụy Ngọc, ánh mắt trở nên nóng rực:
"Củ cải đường, cỏ ngọt gì đó là cái gì? Có ở đâu? Trông như thế nào? Trẫm sẽ phái người đi tìm ngay!"
Đấy, đây chính là cái lợi khi làm Hoàng đế, muốn gì thì chỉ cần ra lệnh là xong.
So với Tứ ca trước đó, đi tìm ớt mà còn phải mạnh miệng hứa thưởng vàng để đóng thuyền rồi lại bắt phụ hoàng trả tiền, Ngụy Ngọc thấy cứ trực tiếp tìm cha già là chuẩn bài nhất.
Mấy loại cây có thể làm ra đường này Ngụy Ngọc chỉ nhớ mang máng, bảo hắn mô tả chi tiết thì…
Xin lỗi nhé, để hắn mở cái máy tính bảng trong đầu đã.
"Hơ..."
Sau khi xem xong, Ngụy Ngọc rơi vào trầm mặc.
Hắn nhìn vào ánh mắt đầy vẻ mong chờ của phụ hoàng, chỉ đành cười trừ gượng gạo:
"Cái đó... Cha à, mấy thứ này hình như, có lẽ, hình như là... nước mình không có."
Sự kỳ vọng đang dâng cao ngất ngưởng bỗng chốc rơi cái bạch xuống.
Ngụy Hoàng cau mày:
"Không có? Cái gì gọi là không có?"
Ui da.
Ngụy Ngọc quyết định nói thẳng:
"Thì là không có thật mà, mấy loại thực vật con nói đều mọc ở tận hải ngoại cơ. Nói ra có thể người không tin, nhưng ở ngoài đại dương xa xôi kia có nhiều đồ tốt lắm. Núi vàng núi bạc chỉ là chuyện nhỏ, riêng mấy loại cây lương thực năng suất cao như ngô, khoai tây, lạc, còn có cả ớt, dưa hấu, nho... tất cả đều là thứ có thể giúp bách tính ăn no mặc ấm đấy ạ!"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
1 Thảo luận