Sáng / Tối
Ngụy Ngọc rất thất vọng.
Hồng Trung và Bạch Bản giờ đã khôn ra rồi, muốn lừa tiền từ túi của bọn họ chẳng dễ chút nào.
Thế nhưng!
Tiểu An Tử - cái tên ngốc này thì vẫn dễ dụ lắm.
Ngụy Ngọc xoa cằm, nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi, không biết mắt của vị Lý đại tổng quản kia có bị vấn đề gì không?
Bảo là ngoan ngoãn, thật thà thì còn miễn cưỡng chấp nhận được, chứ bảo Tiểu An Tử thông minh?
Ôi trời.
Rốt cuộc là ai mới là người không thông minh đây?
…
"Tiểu An Tử công công, miếng ngọc này ngài cứ cầm lấy, đáng giá hơn mười mấy lượng bạc đấy!"
Dưới chân tường, hai thái giám đang xì xào trò chuyện.
Một người dáng hơi cao, đang vội vã nhét một miếng ngọc vào tay người kia.
Tiểu An Tử cúi đầu nhìn miếng ngọc, vẻ mặt không vui cũng chẳng buồn:
"Ngọc này là của ngươi, tại sao ta phải lấy?"
Tên thái giám đối diện cười nịnh bợ, nũng nịu đáp:
"Úi chà, công công xem ngài nói kìa, chúng ta quen biết nhau cũng hai ba ngày rồi, chẳng phải đã là bạn bè rồi sao? Biết công công là người thật thà, không có công thì không nhận lộc, nhưng giữa bạn bè với nhau tặng nhau chút quà gặp mặt, chẳng phải rất bình thường sao? Công công cứ nhận cho kẻ hèn này vui lòng."
Ừm.
Nghe cũng có lý đấy.
Điện hạ chỉ nói là không có công thì không nhận lộc, không được lợi dụng lòng tốt của người khác, chứ hình như chưa từng bảo là không được nhận quà gặp mặt.
Trong thế giới quan của Tiểu An Tử: Điện hạ không cấm = việc này làm được.
Vậy nên, hắn hiểu rồi.
Tiểu An Tử thản nhiên nhận lấy miếng ngọc, khẽ gật đầu, nghiêm túc nói:
"Ừm, cảm ơn quà gặp mặt của ngươi, từ nay về sau chúng ta là bạn bè."
Tên thái giám tặng quà cứ tưởng đối phương sẽ từ chối, trong bụng đã chuẩn bị sẵn bảy tám cái cớ, nghe vậy thì ngẩn người ra một lát, vẻ mặt lập tức mừng rỡ.
"Tốt quá, tốt quá! Đa tạ công công, đa tạ công công! Sau này chúng ta là bạn bè rồi, có gì mong công công chiếu cố thêm cho!"
Mấy lời nói đó của đối phương, mãi đến khi trở về, Tiểu An Tử vẫn còn nghĩ.
Tại sao hắn nhận ngọc rồi… mà người kia lại còn cảm ơn hắn?
Tiểu An Tử ngửa đầu suy nghĩ.
Mỗi lần Điện hạ đưa bạc cho bọn họ, hình như cũng hay nói là mọi người đều là bạn bè, đừng để ý nhiều làm gì...
Tiểu An Tử móc miếng ngọc trong ngực ra xem lại lần nữa, như vỡ lẽ ra điều gì đó.
Điện hạ cho tiền, nói họ là bạn bè.
Người nọ cho ngọc, cũng nói họ là bạn bè.
Vậy nên: Bạn bè = Tiền tài.
Tiểu An Tử bừng tỉnh đại ngộ, trong phút chốc linh hồn như được thăng hoa!
Hóa ra là thế, hắn đã hiểu vì sao người kia lại cảm ơn mình rồi.
Bạn bè, chính là người cho hắn tiền!
Bởi vì là bạn bè, nên đối phương mới đưa tiền cho mình!
Một chuỗi logic hoàn mỹ, Tiểu An Tử √ được rồi.
Hắn mỉm cười, cuối cùng cũng nghĩ ra một cách hay để nuôi sống vị Điện hạ đầu óc không được bình thường nhà mình.
Đúng, chính xác, đó chính là kết bạn.
Kết thật nhiều, thật nhiều những người bạn tốt biết tặng tiền cho hắn!
…
Ngụy Ngọc cảm thấy dạo gần đây có gì đó sai sai.
Hay nói đúng hơn là kể từ sau khi biết Tiểu An Tử nhận Lý Thành làm cha nuôi, hắn thấy mọi người xung quanh đều bắt đầu trở nên kỳ lạ.
Bình thường ngoài những lúc hắn bỏ tiền thuê người đến làm việc ra, đến con chuột cũng chẳng thèm bò qua cửa, vậy mà giờ đây thỉnh thoảng lại có cung nhân tìm đến gặp Tiểu An Tử?
Trời ạ, tìm Tiểu An Tử đấy!
Chỉ vì nhận Lý Thành làm cha nuôi mà nhân duyên đột nhiên phất lên như diều gặp gió thế này sao?
Cha ruột hắn còn là Hoàng đế cơ mà, sao chẳng thấy ai đến nịnh bợ lấy lòng hắn - một vị hoàng tử vậy?
Có phải là có gì đó nhầm lẫn ở đây không!
Ngụy Ngọc cạn lời.
Đến bữa tối, hắn cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi Tiểu An Tử.
"Mấy ngày nay sao nhiều người tìm ngươi thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=42]
Họ đến làm gì vậy?"
Tiểu An Tử vẫn thật thà chất phác như mọi khi:
"Điện hạ, họ đều đến để kết bạn với nô tài mà."
Kết bạn?
Ngụy Ngọc bĩu môi.
Xì, bạn bè cái nỗi gì, toàn là một lũ lăng nhăng đến để nịnh hót thì có.
Sợ tên ngốc này bị người ta lợi dụng, cuối cùng bị lừa đến cái quần đùi cũng chẳng còn, Ngụy Ngọc nhắc nhở:
"Nhớ kỹ những gì ta đã dạy, không có công thì không nhận lộc. Nếu có ai đưa tiền bảo ngươi làm việc gì, tuyệt đối không được đồng ý đâu đấy."
Không có công thì không nhận lộc, đưa tiền bắt làm việc thì không được nhận.
Tiểu An Tử ghi tạc lời này vào lòng, nghiêm túc gật đầu:
"Vâng, Điện hạ yên tâm, nô tài hiểu rõ mà."
Những thứ hắn nhận đều là quà gặp mặt của bạn bè, vậy nên không tính vào lời điện hạ nói!
Tiểu An Tử tuy đầu óc không được nhanh nhạy nhưng lại rất nghe lời.
Ngụy Ngọc thấy đối phương đã nghe lọt tai nên hài lòng gật đầu, sau đó không nhắc lại đến chuyện này nữa mà quay sang nghĩ về chuyến đi Thương Sơn sắp tới.
Dù sao mấy ngày nữa là đến Tết Trung Nguyên, phụ hoàng hắn sẽ đến chùa trên núi Thương Sơn để tế bái, các hoàng tử đương nhiên cũng phải đi theo.
Số lần Ngụy Ngọc được xuất cung chỉ đếm trên đầu ngón tay, nói gì đến việc rời kinh thành đến Thương Sơn.
Chuyện này chẳng khác gì việc học sinh tiểu học đi dã ngoại, dù chưa đến ngày nhưng hắn đã bắt đầu mong ngóng, cứ quanh quẩn tính toán xem trên đường đi nên mang theo những thứ gì.
Phải biết rằng trước đây, những hoạt động xuất cung tế bái hay tuần du như thế này chưa bao giờ có phần của Ngụy Ngọc.
Một phần là do Ngụy Ngọc quá mờ nhạt khiến Ngụy hoàng không nhớ tới, hai là do tuổi còn quá nhỏ, không tiện đi theo.
Khó khăn lắm mới được trải nghiệm một lần, Ngụy Ngọc phấn khích cũng là chuyện bình thường.
Sự phấn khích này kéo dài mãi cho đến tận đêm trước ngày Trung Nguyên.
Tại sao không phải là đến đúng ngày Trung Nguyên?
Ha ha.
Mười hai giờ đêm mới ngủ, kết quả ba bốn giờ sáng đã bị lôi dậy, rửa mặt chải đầu ăn sáng, rồi ra trước cửa cung đợi đoàn xe của Hoàng đế khởi hành!
Thử hỏi bị hành hạ như thế, tâm trạng Ngụy Ngọc sao mà tốt cho nổi!
Hắn chỉ hận không thể quay trở lại, giả bệnh cho xong!
Đến khi Hoàng đế hạ chỉ xuất phát, Ngụy Ngọc cũng toại nguyện ngồi lên xe ngựa.
Trên xe không chỉ có mình hắn, mà còn có cả Bát hoàng tử.
Thấy Bát ca cũng ở đây, Ngụy Ngọc vừa lên xe đã vứt hết hình tượng mà nằm vật xuống, tiện tay dùng đùi của Bát ca làm gối kê đầu.
Bát hoàng tử hỏi hắn:
"Hôm qua đệ lại lén lút làm trò gì đấy?"
"Phá án."
Xem Conan phá án thì cũng là phá án mà, phải không?
Toàn nói nhảm!
Bát hoàng tử không tin, nhưng thấy Ngụy Ngọc đã nhắm mắt chuẩn bị ngủ, hắn cũng không hỏi thêm, dựa vào thành xe nghỉ ngơi.
Đường đến Thương Sơn xóc nảy, lát nữa đến nơi lại phải tế bái tổ tiên thần linh, chắc chắn sẽ rất mệt, nên việc nghỉ ngơi dưỡng sức là điều vô cùng quan trọng.
Thương Sơn cách kinh thành hai mươi dặm, đi theo đường quan lộ mất khoảng hai canh giờ là đến nơi.
Suốt dọc đường xe ngựa lắc lư không ngừng, Ngụy Ngọc ngủ say như chết.
Khi đến chân núi Thương Sơn, thị vệ lên tiếng nhắc nhở mới đánh thức hai người trong xe dậy.
"Mấy giờ rồi?"
Ngụy Ngọc ngồi dậy cho tỉnh táo, Bát hoàng tử đã vén rèm xe lên hỏi thăm tình hình.
"Hồi bẩm Bát hoàng tử, đã đến Thương Sơn rồi ạ. Bệ hạ truyền lệnh yêu cầu mọi người xuống xe, chuẩn bị lên núi."
Ngôi chùa được xây trên đỉnh núi, xe ngựa không lên được, tất cả đều phải đi bộ.
Ngụy Ngọc vén rèm cửa sổ, tò mò nhìn ra bên ngoài.
Đập vào mắt là một màu xanh ngắt, xa xa núi non trùng điệp, trên con đường phía trước lác đác dấu vết của những người dân bày sạp bán hàng, chỉ có điều họ đang bị thị vệ xua đuổi sang một bên.
Trong lúc bị xua đuổi, Ngụy Ngọc chợt thấy một cô bé gầy gò ốm yếu, dường như vì cố dìu gia gia mà bị một tên lính xô mạnh, ngã nhào xuống đất.
Hít—
Cú ngã đó không hề nhẹ, Ngụy Ngọc không tự chủ được mà nhíu chặt mày.
Lại giở trò bạo lực khi thi hành công vụ rồi phải không?
Một tiểu nha đầu, một cụ già, người ta đi chậm một chút thì cũng đâu cần phải đẩy mạnh như thế?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
1 Thảo luận