Sáng / Tối
Việc phái người đi Nghi Châu coi như đã được định xong.
Tuy nhiên, về chi tiết cụ thể, Ngụy Hoàng vẫn cùng mấy vị đại thần bàn bạc thêm một hồi lâu.
Sau khi thảo luận xong, Ngụy Hoàng bắt đầu cũng thấy mệt, phất tay cho các vị đại thần lui xuống.
Từng người một bước ra ngoài, Tô Cao Thịnh đứng chờ bên ngoài thấy vậy, liền tranh thủ báo với sư phụ mình chuyện Cửu hoàng tử đã đến từ ban sáng.
Lý Thành kinh ngạc:
“Cửu điện hạ sáng nay đã tới đây? Còn mang theo một cái hộp? Sao ngươi không nói sớm!”
Ông biết rõ Ngụy Ngọc đã tới thì ắt hẳn có việc, lại còn mang theo hộp, rất có thể bên trong là thứ liên quan đến chính sự.
Tô Cao Thịnh tủi thân, hắn cũng muốn báo sớm lắm, nhưng mãi không có cơ hội chen vào.
Lý Thành nhắc nhở:
“Tên tiểu tử nhà ngươi, sau này mà thấy Cửu hoàng tử, phải lập tức chú ý cho ta, đừng để đến lúc vô tình đắc tội với người ta cũng không hay.”
Vừa xin lỗi sư phụ, Tô Cao Thịnh vừa âm thầm nâng vị thế của Cửu hoàng tử lên thêm một bậc.
Xem ra vị hoàng tử này sắp phất lên thật rồi, sau này nhất định phải nịnh nọt lấy lòng mới được.
Sau khi dặn dò đồ đệ xong, Lý Thành vốn định ra ngoài tìm người pha trà, lập tức quay đầu lại tìm Hoàng đế.
"Bệ hạ, sáng nay Cửu điện hạ có ghé qua, còn mang theo một chiếc hộp."
Ngụy Hoàng đang thay y phục, nghe vậy thì sững lại.
Thằng nhóc thối lại gửi cái gì tới nữa sao?
Nghĩ đến hôm qua còn bàn về chuyện bản vẽ đóng thuyền, Ngụy hoàng vừa kích động lại vừa có chút không tin nổi.
Dù sao thì cũng nhanh quá, so với lần trước phải giục lên giục xuống thì lần này tốc độ của Ngụy Ngọc nhanh đến mức khó tin.
“Mau, hộp đâu? Đem đến cho trẫm!”
Y phục còn đang thay dở, Ngụy Hoàng đã gạt phắt cung nhân đang hầu hạ sang một bên, nóng lòng muốn tự mình mở hộp.
Vừa lúc Lý Thành bưng hộp tới, Ngụy Hoàng đã tự tay mở ra.
Vừa mở ra, nhìn thấy những bản vẽ rõ ràng bên trong, Ngụy Hoàng lập tức mừng rỡ.
Ông cẩn thận lấy tờ giấy trên cùng ra, vừa xem vừa thúc giục:
"Mau, gọi đám người Thừa tướng quay lại ngay! Trẫm còn có việc cần bàn với các ái khanh!"
Chưa bàn đến việc Công Tôn Thái và những người còn lại đang đói meo, đi được nửa đường chỉ muốn về nhà ăn cơm, khi nghe tin bị gọi quay lại sẽ có tâm trạng ra sao…
Tạm thời không nói tới
Chỉ biết Ngụy Ngọc - người đang ngủ ngon lành - bị Tiểu An Tử đột ngột gọi dậy, mặt đen như đáy nồi.
"Điện hạ, Lý công công đang đợi ở bên ngoài, người ngủ hai canh giờ cũng đủ rồi, đừng để Bệ hạ phải chờ lâu..."
Đối diện với chủ tử nhà mình còn đang ngồi trên giường tỉnh ngủ, Tiểu An Tử cầm lấy khăn mặt, không nói hai lời liền úp thẳng lên mặt Ngụy Ngọc.
Động tác thô bạo, cứ như sợ Ngụy Ngọc không tỉnh nổi vậy!
Ngụy Ngọc: "..."
"Ây... để ta tự làm!"
Ngụy Ngọc giật lấy khăn mặt, vừa lau mặt vừa đứng dậy.
Ngủ chưa đủ giấc nên đầu óc còn choáng váng là chuyện bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=49]
Dù rất muốn đình công không đi, nhưng hắn cũng chỉ dám nghĩ trong đầu thôi.
Tất cả là vì kỳ nghỉ.
Ừm, nhịn thêm chút nữa vậy!
Sau khi sửa soạn xong xuôi, Ngụy Ngọc theo Lý Thành đến Dưỡng Tâm Điện.
Trên đường đi, Lý công công còn rất tốt bụng nhắc nhở hắn về cục diện sắp phải đối mặt.
Ví dụ như trong điện không chỉ có Bệ hạ, mà còn có Tam công, Lưu thượng thư, tất cả đều đang đợi Ngụy Ngọc đến để giải đáp thắc mắc.
Ngụy Ngọc: "..."
Bộ đi bảo vệ luận án tốt nghiệp à?
Gì mà lắm người ngồi đợi hắn thế này!
…
Mặc dù đã chuẩn bị trước tâm lý, nhưng khi bước vào Dưỡng Tâm Điện, đối diện với một đám người nhìn mình bằng ánh mắt dò xét, Ngụy Ngọc vẫn cảm thấy hơi rợn tóc gáy.
Hắn định hành lễ với cha già, nhưng Ngụy hoàng đã chờ sẵn từ lâu, nóng lòng muốn nghe hắn nói về bản vẽ.
“Tiểu Cửu đến đúng lúc lắm, Bùi khanh vừa hay có việc muốn hỏi con.”
Trong số các vị đại thần có mặt, Ngụy Ngọc có lẽ quen thuộc với Bùi Tri nhất, dù sao trước đó hai người cũng từng bàn về chuyện luyện thép tại đây.
Ngụy Ngọc cảm thấy không có vấn đề gì, hắn xoay người lại, đối diện với đôi mắt sáng rực của Bùi Tri.
Bùi Tri nâng niu bản vẽ trên tay, thần sắc vừa kích động vừa nghiêm nghị, ánh mắt nhìn Ngụy Ngọc nóng rực như có lửa.
Bùi Tri:
"Dám hỏi Điện hạ, bản vẽ này có phải Điện hạ lại vô tình đọc được trong quyển sách cổ nào đó chăng?"
Ngụy Ngọc chớp mắt, Ngụy Hoàng mỉm cười.
Thần thái chính trực của hai cha con giống hệt như đúc từ một khuôn ra.
Ngụy Ngọc gật đầu khẳng định:
"Phải, đều là đọc được từ sách cổ!"
Bùi Tri gật đầu:
"Vậy quyển sách cổ đó, chắc hẳn cũng bị thất lạc ở đâu đó rồi, đúng không?"
Ngụy Ngọc lại gật đầu:
"Đúng thế, sách nhiều quá, lạc mất rồi!"
Bùi Tri hiểu ý, thốt lên một tiếng "Ồ" đầy ẩn ý.
Lão già này khôn ngoan lắm, cái lý do này nghe lần đầu còn tin, nghe đến lần thứ hai thì biết thừa là giả.
Làm gì có loại sách cổ nào ghi chép những thứ quan trọng như vậy, mà trước nay không có lấy một lời đồn đại nào, lại còn để cho cùng một người có được?
Cửu hoàng tử trước nay vốn mờ nhạt, dù có tìm được sách cổ thật thì cũng chẳng đến lượt hắn giữ trong tay.
Bùi Tri biết rõ có uẩn khúc, nhưng ông sẽ không dại gì mà đi truy hỏi đến cùng.
Đến Bệ hạ còn không thèm hỏi thì ông tò mò làm gì?
Chỉ cần biết những thứ điện hạ mang ra có lợi cho nước cho dân vậy là đủ rồi.
Ngụy Hoàng lườm Ngụy Ngọc một cái, cái thằng này nói dối mà nó cũng chẳng thèm động não gì cả.
Thằng nhóc thối này rõ ràng là ỷ có chỗ dựa nên chẳng sợ gì cả!
Biết rõ ông sẽ chống lưng cho nên đến một cái cớ tử tế cũng lười tìm, cứ như sợ người ta không biết mình có vấn đề vậy!
Ngụy Hoàng hừ lạnh trong lòng.
Thôi kệ, ai bảo ông là cha nó chứ.
Nó chịu chủ động lấy đồ ra làm phúc cho dân, thì dù nguồn gốc của những thứ ấy có kỳ quái đến đâu, người làm cha như ông cũng sẵn lòng bao che cho nó hết.
…
Cuộc đối đáp giữa Bùi Tri và Ngụy Ngọc làm đám người Công Tôn Thái nghe mà chẳng hiểu gì.
Trước khi Ngụy Ngọc tới, họ đã xem qua bản vẽ.
Dù bọn họ không phải là thợ đóng thuyền, không thể xác định được những bản vẽ ấy có tính khả thi hay không, nhưng họ biết rõ
Một khi những bản vẽ này có thể thực hiện được, thì đối với ngành đóng thuyền của Đại Ngụy, đó tuyệt đối sẽ là một cuộc biến đổi long trời lở đất!
Chiến thuyền năm cột buồm, thuyền tọa sáu buồm, thuyền lương bảy buồm, thuyền chở ngựa tám buồm, rồi đến cả báu hạm chín buồm...Chỉ nghe tên thôi cũng đã thấy rõ công dụng từng loại.
Gần như mọi loại hàng hóa cần vận chuyển bằng đường thủy đều đã được phân loại rạch ròi.
Đây quả thực là một cuộc cách mạng kỹ thuật quy mô lớn, một sự thay đổi chóng mặt đối với tất cả các xưởng đóng tàu.
Công Tôn Thái nãy giờ vẫn im lặng quan sát Ngụy Ngọc, càng nhìn càng thấy nghi ngại.
Trước nay ông ta chỉ chú ý đến mấy hoàng tử lớn, không để tâm đến vị Cửu hoàng tử mờ nhạt này, giờ nhìn lại mới thấy đây cũng là một nhân vật không thể xem thường.
[Biết làm thủy tinh, lại còn lôi ra được nhiều bản vẽ đóng thuyền thế này, vị Cửu hoàng tử này chắc hẳn đã mưu tính từ lâu rồi, không biết kẻ đang đứng sau chống lưng cho hắn ta rốt cuộc có những ai đây......]
Có ai?
Chẳng có ai cả...
Ồ không đúng, bản thân ông cũng được tính là một người đấy chứ.
Ngụy Hoàng suy nghĩ một chút, trong lòng cảm thấy người đứng sau Ngụy Ngọc, chính là mình.
Nếu không có ông trông chừng thì với cái tính lười biếng, thiếu chí tiến thủ của nó, e rằng đã bị người ta bắt nạt đến chết rồi!
Chao ôi, ông đúng là một người cha tốt mà.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
1 Thảo luận