Sáng / Tối
"Ngô, khoai tây, lạc, ớt, dưa hấu, nho..."
Mỗi khi nghe thấy một từ vựng lạ lẫm thốt ra từ miệng Ngụy Ngọc, hơi thở của Ngụy Hoàng lại dồn dập thêm một phần.
Đôi mắt ông sáng rực, lồng ngực phập phồng kích động. Nếu không phải sợ lên tiếng sẽ làm thằng con trời đánh kia giật mình, khiến nó nhận ra điều bất thường, thì Ngụy Hoàng đã sớm gào lên rồi!
Thằng nhóc này quả nhiên bụng đầy chữ nghĩa, cái loại lười chảy thây này nếu không ép nó từng chút một thì đừng hòng nó chịu mở miệng!
Lúc Ngụy Hoàng nhắc đến tình hình ở Nghi Châu, ưu tư trong lòng ông là thật. Thế nhưng, nếu bảo ông chỉ đơn thuần là than khổ mà không có mục đích gì khác thì hoàn toàn là giả.
Ông đang giăng bẫy.
Ông muốn moi thêm nhiều thông tin hữu dụng hơn nữa từ miệng thằng con này!
Dù không phải đứa con được nuôi dạy từ nhỏ bên mình, nhưng muốn nhìn thấu bản tính một người, đôi khi cũng chẳng cần quá nhiều thời gian.
Ngụy Hoàng biết Ngụy Ngọc lười, biết rõ hắn tuy nắm giữ bảo vật trong tay nhưng lại là kẻ không có chí tiến thủ.
Chính vì đôi bên từng thành thật với nhau, nên Ngụy Hoàng lại càng không dám hoàn toàn tin tưởng đứa con trai này. Một mặt ông vừa giận Ngụy Ngọc không có chí tiến thủ, mặt khác lại vừa cảnh giác, nghi ngờ, muốn biết rốt cuộc hắn có phải là đang cố tình giả vờ hay không.
Thế nhưng, bất kể là phái người giám sát động tĩnh, hay là nghe lén tiếng lòng của Ngụy Ngọc, câu trả lời Ngụy Hoàng nhận được vẫn trước sau như một:
— Thằng con này của ông, đúng là đồ vô dụng đến cực điểm!
…
Ngụy Ngọc vừa nói, vừa lén nhìn sắc mặt phụ hoàng. Thấy biểu cảm ông dịu đi không ít, hắn mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Nếu cha định phái người đi hải ngoại tìm đồ nhi thần có thể cung cấp thêm một vài bản vẽ đóng thuyền…”
“Bản vẽ đóng thuyền?!”
Hô hấp của Ngụy Hoàng chợt nặng hẳn, ánh mắt ông khóa chặt Ngụy Ngọc.
“Con vẽ, chỉ cần con vẽ ra được, trẫm cho con nghỉ hẳn một tháng!”
Hít—!
Cảm giác hối hận còn chưa kịp trỗi dậy, vừa nghe thấy được nghỉ một tháng, Ngụy Ngọc nín cả thở.
Hắn một tay ôm lấy lồng ngực, hai mắt sáng rực, càng nói càng kích động:
"Được được được! Quân vô ngôn hí nha! Phụ hoàng người không được nuốt lời đâu đấy! Con về vẽ ngay đây, người nhất định không được đổi ý, đợi con, người đợi con nhé!"
***君无戏言 (Quân vô ngôn hí) : Lời vua đã nói ra thì không thể nuốt lời***
Kỳ nghỉ tươi đẹp như đang vẫy gọi, Ngụy Ngọc vừa nói vừa chạy ra ngoài, đến cả lễ nghi quy củ cũng quên sạch sành sanh.
May mà Ngụy hoàng lúc này cũng đang vui không kém, nên chẳng để ý chuyện đó. Ông cười còn tươi hơn cả Ngụy Ngọc, nếp nhăn trên mặt hằn sâu đến mức có thể kẹp chết được cả muỗi.
Ngụy Hoàng đứng bật dậy, vừa xoa tay vừa đi đi lại lại trong điện:
"Ái chà, đúng là niềm vui bất ngờ mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=46]
Thằng nhóc thối này đến cả đóng tàu thuyền cũng biết, xem ra thứ nó biết còn nhiều lắm!"
"Sau này phải giao thêm việc cho nó mới được..."
…
Ngụy Ngọc về đến cung của mình, lúc cầm bút lên định vẽ thì mới sực nhớ ra: Hình như hắn quên nói chuyện chính sự rồi!
Rõ ràng mục đích đi gặp cha già là để nhờ điều tra vụ cho vay nặng lãi mà!
"Ôi cái đầu chó này của mình!"
Ngụy Ngọc ngửa mặt than thở:
"Thôi bỏ đi, đêm nay cứ thức đêm vẽ tranh đã, mai lúc giao bản vẽ thì nói luôn một thể."
Vẽ bản vẽ thiết kế không giống như vẽ hoa vẽ lá trên giấy.
Bản vẽ đòi hỏi sự nghiêm ngặt vô cùng. Ngụy Ngọc tuy đã quen dùng bút lông viết chữ, nhưng bảo hắn cầm bút lông vẽ từng đường nét chi tiết thì... hừ, khó quá đi mất.
Hắn sai Tiểu An Tử đi xuống bếp lấy mấy que củi cháy dở về, định dùng làm bút than.
Vì vừa nghĩ đến kỳ nghỉ, lại còn canh cánh chuyện của Lưu Nhị Nha, cả đêm Ngụy Ngọc không ngủ.
Mười lăm năm ở Đại Ngụy, đây là lần đầu tiên hắn thắp đèn là để làm việc nghiêm túc.
Đối chiếu với tư liệu trên máy tính bảng, Ngụy Ngọc nắn nót từng nét vẽ.
Nào là chiến thuyền năm cột buồm, thuyền tọa sáu buồm, thuyền lương bảy buồm, thuyền chở ngựa tám buồm, rồi đến cả báu hạm chín buồm... bận rộn đến mức tay phải run lẩy bẩy cũng không chịu dừng lại.
Dù là phấn đấu vì kỳ nghỉ, nhưng đã quyết định vẽ thì Ngụy Ngọc chắc chắn phải vẽ ra những mẫu thuyền tốt nhất mà trình độ hiện nay có thể đóng được.
Nếu không thì chẳng phải là lãng phí tài nguyên quá sao?
Phải biết rằng trước khi trở thành cá mặn, Ngụy Ngọc luôn nung nấu ý chí lập công, khắc đá ghi danh, rạng danh tổ tông, lưu danh sử sách.
Tiếc thay, thời thế không đợi người.
…
Trời vừa hửng sáng, ánh nến vẫn còn leo lét.
Trong thư phòng, Ngụy Ngọc lộ vẻ tiều tụy, cúi đầu bên bàn giấy, vẻ mặt đầy nghiêm túc, vẫn đang cầm bút than tỉ mẩn vẽ.
Tiểu An Tử ngồi dựa vào chân bàn bên cạnh, đầu gục xuống, không biết đã ngủ từ lúc nào.
Bất chợt đầu Tiểu An Tử đổ gục một cái.
Động tác này khiến hắn giật mình tỉnh giấc.
"Hử? A, Điện hạ, người vẫn chưa vẽ xong ạ?"
Tiểu An Tử tỉnh dậy theo bản năng quay đầu lại, thấy Ngụy Ngọc vẫn đang miệt mài ngồi vẽ, hắn vừa dụi mắt vừa đứng dậy, chuẩn bị đi thêm dầu vào đèn.
Cả một đêm yên tĩnh không tiếng động, thấy Tiểu An Tử tỉnh lại, Ngụy Ngọc không khỏi cảm thấy nhẹ nhõm.
Dù sao cũng có người để nói chuyện rồi.
Ngụy Ngọc ngửa đầu ra sau, cảm nhận cơn tê mỏi nơi cổ:
“Ừ… Haizz… điện hạ nhà ngươi lâu rồi không làm nô lệ cho tư bản, giờ đột nhiên làm việc với cường độ thế này, vẫn chưa thích ứng nổi… ôi da, mỏi quá…”
Điện hạ nhà mình thỉnh thoảng lại thốt ra mấy từ khó hiểu, Tiểu An Tử đã quen nên trực tiếp bỏ qua, vừa châm thêm dầu vừa ngáp dài:
"Điện hạ, người thức trắng cả đêm thế này, lát nữa có cần nô tài đi xin nghỉ với Thái sư không ạ?"
"Ừ ừ, ngươi biết thế là tốt."
Sau vài giây ngửa đầu thư giãn ngắn ngủi, Ngụy Ngọc lại cúi xuống tiếp tục vẽ.
Người hầu trong cung luôn là những kẻ thức dậy sớm nhất.
Sau khi tỉnh dậy, Tiểu An Tử không ngủ tiếp nữa mà ra ngoài đun nước nóng để chuẩn bị cho Điện hạ rửa mặt.
Còn Ngụy Ngọc, mãi cho đến khi trời bên ngoài đã sáng hẳn, hắn mới hoàn thành xong toàn bộ bản vẽ.
Nhìn xấp giấy dày cộm trên bàn, Ngụy Ngọc chậc lưỡi lắc đầu, nằm liệt ra ghế, hai tay ôm bụng, trông như sắp an hưởng tuổi già đến nơi.
Lâu lắm rồi không thức khuya chạy deadline, mệt chết đi được.
Ngụy Ngọc ngồi trên ghế một lát, cảm thấy tinh thần mình vẫn còn đang trong trạng thái tỉnh táo, liền bật dậy.
Không được!
Không ngủ được!
Vừa làm việc hăng say cả đêm, tinh thần vẫn còn hăng, chi bằng nhân lúc cơn buồn ngủ vẫn chưa ập đến, đem đồ sang nộp cho phụ hoàng luôn.
Sau khi sửa soạn xong xuôi, Ngụy Ngọc cầm theo bản vẽ đến Dưỡng Tâm Điện.
Vào giờ này, Ngụy Hoàng không có ở trong điện mà đang cùng các đại thần thiết triều.
Ngụy Ngọc cũng không vội, giao đồ cho Tô Cao Thịnh - đệ tử của Lý Thành đứng canh ngoài điện, bảo hắn đặt đồ lên bàn của hoàng thượng, dặn dò một câu rồi quay về.
Tại sao không đứng đợi ngoài điện?
Ha ha, lúc nãy ở trong cung mình thì không buồn ngủ, thế mà vừa đi một vòng đưa đồ xong, cơn buồn ngủ lại kéo tới.
Đúng là cái đồ yêu tinh hành người mà.
Ngụy Ngọc vội vàng về ngủ bù, nếu không tí nữa cha già cho gọi hắn, đang nói dở giữa chừng mà hắn lại ngủ gục mất thì tội lỗi quá.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
1 Thảo luận