Sáng / Tối
Đúng thế, chẳng phải là quá khó sao.
Những lời cảm thán trong lòng Đỗ Hưng, cũng chính là điều mà Ngụy Hoàng muốn nói.
Nếu việc trị quốc mà dễ dàng, thì các đời đế vương trước đã chẳng phải thức khuya dậy sớm, ăn ngủ không yên, ngày đêm phê duyệt tấu chương đến tận sáng sớm hôm sau.
Chậc.
Ngụy Hoàng lắc đầu, cảm thấy cuộc sống này còn tệ hơn cả chó.
Hửm?
Ngụy Hoàng hơi ngẩn ra, bất chợt nhớ đến câu nói của Ngụy Ngọc.
—"Có cho chó, chó cũng không thèm làm hoàng đế." —
Ngụy Hoàng đột nhiên im lặng.
Lúc trước nghe câu này thì giận thật đấy, giờ nghĩ kỹ lại, dường như thằng nhóc thối kia nói cũng có lý!
Mấy vị đại thần vẫn đang tranh luận nửa ngày trời về việc làm sao để hạ giá đường trắng, cuối cùng quay đầu lại mới phát hiện Bệ hạ của bọn họ đã im hơi lặng tiếng từ lâu.
Công Tôn Thái lên tiếng:
"Bệ hạ, việc hạ giá đường trắng vẫn cần phải bàn bạc kỹ lưỡng, mong Bệ hạ cho thần và các vị đại thần thêm thời gian suy xét."
Ngụy Hoàng đến mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, trực tiếp gọi tên Bùi Tri - người từ nãy giờ vẫn luôn giữ im lặng:
"Bùi khanh, khanh có kế sách gì muốn cùng mọi người bàn bạc không?"
Không nhắc thì không để ý, vừa nhắc tới, cả đám mới sực nhớ ra sự tồn tại của Bùi Tri.
Tề Thích Thủ:
【 Ồ phải rồi, suýt nữa thì quên mất cái “cục sắt” này! Công Bộ Thượng thư, chuyện phương pháp làm đường chắc chắn có liên quan đến lão! Lão già này vậy mà không hé lấy nửa lời với chúng ta... 】
Ngụy Hoàng rất hài lòng với sự kín kẽ của Bùi Tri.
Người làm việc cho ông thì phải nên kín miệng như vậy.
Thật ra, Bùi Tri cũng có ý tưởng, nhưng chỉ là nghĩ chơi, chưa hề định nói ra.
Nhưng vì Bệ hạ đã điểm tên, Bùi Tri đành phải bước ra nói:
"Muôn tâu Bệ hạ, thần quả thực có một ý tưởng, không biết có khả thi hay không."
Ý tưởng của Bùi Tri, Ngụy Hoàng đã sớm nghe lén hết rồi, nếu không thấy nó khả thi thì ông cũng chẳng gọi tên đối phương làm gì.
Ngụy Hoàng:
"Ái khanh cứ nói đừng ngại."
Thế là Bùi Tri bắt đầu nói.
"Bệ hạ, nay chúng ta nắm giữ phương pháp làm đường mới, có thể tiết kiệm được một nửa nguyên liệu, đây là một phương án có lợi đối với bách tính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=48]
Các thế gia đã không chịu công bố phương pháp, cũng không chịu hạ giá đường, khiến bách tính ở Nghi Châu không còn đường sống, vậy tại sao lại không để quan phủ đứng ra làm người dẫn đường!"
Công Tôn Thái nhướng mày, cảm thấy có điềm chẳng lành.
Quả nhiên, ngay giây sau, Bùi Tri chắp tay, cung kính hướng về phía Ngụy Hoàng:
"Thần khẩn cầu Bệ hạ, xin Người công bố phương pháp làm đường trắng cho bách tính ở Nghi Châu."
Các đại thần: !
Lão già này định gây chuyện à!
Với tư cách là Hộ Bộ Thượng thư, Tề Thích Thủ là người đầu tiên đứng ra phản đối.
"Không thể được, thưa Bệ hạ! Phương pháp làm đường vô cùng quý giá, sao có thể tùy tiện công bố cho thiên hạ. Nếu triều đình có thể nắm giữ trong tay, chắc chắn sẽ mang lại tiền của và lương thực cho quốc khố!"
Bùi Tri lườm nguýt:
"Phương pháp làm đường dù quý đến mấy, thì đường trắng cũng không phải vật thiết yếu đối với dân chúng, đường mạch nha cũng có thể thay thế được! Ta thấy Tề đại nhân là bị rơi vào hố tiền rồi, mới muốn đi tranh lợi với dân!"
"Tranh lợi với dân", cái tội danh này vừa to vừa nặng, khiến Tề Thích Thủ đau điếng.
Ông ta tức giận:
"Ta thấy Bùi đại nhân nói thì hay lắm, kế 'rút củi dưới đáy nồi' là chiêu tốt, nhưng sao ông biết được đám thế gia ở Nghi Châu sẽ cam chịu ngồi chờ chết? E là triều đình vừa công bố phương pháp, thì đám thế gia kia đã lén lút hủy sạch phương pháp rồi! Chẳng những thế, tính mạng của những bách tính từng trông thấy phương pháp ấy chưa chắc đã được bảo toàn đâu!"
Mấy người bên cạnh lặng lẽ gật đầu.
Đúng vậy, các thế gia đại tộc mà ra tay tàn độc thì sẽ chẳng màng đến luật pháp triều đình đâu. Chỉ cần không bị nắm thóp, thì dù là giết người, họ cũng có thừa cách để thoát tội.
Ngụy Hoàng bình thản quan sát bọn họ, ánh mắt dừng lại người Bùi Tri.
Bùi Tri bình tĩnh đáp:
"Ai nói muốn công bố thì nhất định phải công bố trước mặt bàn dân thiên hạ? Sao không thể thử trước ở Giao Châu, làm ra một mẻ đường rồi bán với giá thấp cho dân chúng ở Giao Châu và Nghi Châu, để dân chúng biết là có đường giá rẻ. Đến khi thời cơ chín muồi, mới báo cho bọn họ biết có thể đến quan phủ bỏ ra vài lượng bạc để mua phương pháp?"
Những người dân có tiền và dám mua phương pháp không hề ngu ngốc.
Dưới sự áp bức của đám thế gia mà họ vãn dám đến quan phủ mua phương pháp, chứng tỏ họ là những người có dũng có mưu, không sợ thế gia.
Những người như vậy, dù có bị thế gia chèn ép cũng sẽ không dễ dàng khuất phục, thậm chí còn có khả năng làm mọi chuyện ầm ĩ lên.
Mà chuyện càng ầm ĩ, sẽ càng có nhiều người biết đến phương pháp làm ra đường với giá rẻ. Đợi đến khi đám thế gia kia kịp phản ứng, thì việc dân chúng tự mua phương pháp về luyện đường đã không thể ngăn cản được nữa!
Càng nhiều người biết phương pháp mới thì người biết làm đường cũng sẽ càng nhiều lên.
Đến lúc đó, cục diện chẳng khác gì dân chúng bày sạp bán bánh nướng ngoài chợ.
Việc các thế gia tự nguyện hạ giá hay bị ép phải hạ giá, đối với triều đình mà nói đều không có tổn thất gì, bởi vì mục đích ban đầu cũng đã đạt được.
Chưa biết chừng triều đình còn có thể kiếm được bộn tiền từ việc bán phương pháp.
"Cách này... hay thật!"
Lễ bộ Thượng thư Tào Hữu Đức sau khi hiểu rõ ngọn ngành, không nhịn được mà gật đầu với Bùi Tri:
"Cách này của Bùi đại nhân rất hay, không tốn một binh một tốt mà có thể khiến dân chúng lẫn triều đình đều có lợi, lại còn khiến cho đám thế gia phải nếm trái đắng, đúng là một mũi tên trúng ba đích."
Hay thì hay thật, chỉ là dễ khiến đám thế gia liều chết phản kháng.
Mà nhắc đến chuyện đám thế gia kia có thể phát điên lên làm liều Đỗ Hưng - người vừa được Ngự sử giảng giải xong - hào hứng bày tỏ mình có thể lo liệu.
Đỗ Hưng vỗ ngực nói:
"Bệ hạ, Ngài yên tâm, thần sẵn sàng đem quân đi trấn giữ Nghi Châu. Nếu có kẻ nào không có mắt mà dám phá hỏng việc của Bệ hạ, thần nhất định sẽ chém đầu bọn chúng!"
Hai chữ "Lỗ Mãng" đã không còn đủ để mô tả lão nữa rồi.
Công Tôn Thái mắng thầm trong lòng một câu "Đồ tể".
Mà cũng khá hợp đấy.
Ngụy Hoàng hài lòng xua tay, bảo "Đồ tể" đừng kích động:
"Chuyện ở Nghi Châu nói lớn cũng không lớn, đâu cần đến Đỗ khanh phải đích thân ra mặt. Chuyện này trẫm định giao cho nhị lang nhà Thừa tướng làm."
Công Tôn Thái - người ở suốt nửa buổi sau vẫn không nói gì ...?
Không phải chứ Bệ hạ, sao Ngài lại bất ngờ quay xe thế này!
Việc này quá dễ kéo thù hận, Công Tôn Thái lập tức bước ra muốn thay con trai mình từ chối.
"Bệ hạ, nhị lang nhà thần tuổi đời còn nhỏ, thực sự không thể gánh vác trọng trách. Nếu giao việc này cho nó, e là sẽ làm hỏng đại sự của Bệ hạ! Mong Bệ hạ suy xét lại."
Bây giờ Thừa tướng chỉ cần nhúc nhích một cái là Ngụy Hoàng đã biết lão định làm gì.
Đối với lời từ chối của Công Tôn Thái, Ngụy Hoàng trực tiếp mỉm cười đáp:
"Ái khanh khiêm tốn rồi. Trẫm thường nghe Hiền phi nói nhị đệ trong nhà tư chất nhanh nhạy, văn võ song toàn, là một nhân tài hiếm có. Trẫm vẫn luôn muốn tìm một cơ hội để kiểm chứng xem những lời Hiền phi nói có đúng sự thật hay không."
Điều này khiến Công Tôn Thái lâm vào thế khó.
Nói Hiền phi khen quá lời?
Đó là tội khi quân, lại còn làm hỏng hình ảnh của Hiền phi trong lòng Hoàng đế.
Nói lời khen của Hiền phi là thật?
Hừ! Thế chẳng phải là tự tay đẩy con trai mình đến Nghi Châu nộp mạng sao?
Ngụy Hoàng mỉm cười nhìn ông ta đang đấu tranh trong lòng, ung dung bổ sung thêm một câu:
"Chuyện này, trẫm định phái cả Nhị hoàng tử đi cùng."
Công Tôn Thái im lặng.
Hai giây sau, lão lặng lẽ chắp tay, nhận lệnh:
"Thần tuân chỉ, thần thay mặt cho nhị lang ở nhà, tạ ơn Bệ hạ."
Nhị hoàng tử là hy vọng của nhà Công Tôn bọn họ, Nhị lang có thể chết nhưng Nhị hoàng tử tuyệt đối không thể có mệnh hệ gì!
Nếu Nhị hoàng tử đã đi, nhà Công Tôn buộc phải dốc toàn lực để bảo vệ.
Đi!
Nhất định phải đi!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
1 Thảo luận