Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 10 / 50  ·  20%
Mở Cửa
Chương 10: Mao Mao quý giá
21/08/2026 20:00· 1,951 từ

Hoa Thiết Nhi nói xong lời cùng còn nức nở chút nữa.

Đội viên nữ trong đội tuần nhìn khuôn mặt trẻ đẹp trai và vành mắt đỏ của Hoa Thiết Nhi thì mềm nhũn, nhỏ giọng nói đội trưởng:

“Thôi bỏ đi ạ, cặp anh này nhìn kiểu gì thấy không thể là gian được. Anh để bọn họ đi

Đáng tiếc tộc chúng ta không phép Thiên Tàn ở nếu không giữ bọn họ không thành vấn đề.”

Đội trưởng đội tuần tra cũng tổ hợp một thằng vị thành niên còn chưa tỉnh và một tên Thiên Tàn đời nào là gian tế kẻ khác phái đến

Chỉ là gần đây có tin truyền ra, nói dường vương thành đang có một ý kiến với tộc Dã Khương họ, lãnh địa được phân bát hoàng tử ở gần sát tộc Dã Khương.

Bọn họ cũng không biết rốt vị bát hoàng tử tính cách và năng thế nào, càng không biết đối có dự định gì với Khương.

Tộc bọn họ nói là quy Trấn Hải quốc, nhưng nay đều trải qua cuộc không khác trước đây là bao. khác ở chỗ hàng năm giao nộp chút cống cho vương thành mà thôi.

Bây giờ vị bát hoàng tử đến, tất nhiên bọn phải cẩn thận hơn, để ngừa lúc đối phương muốn triệt xâm chiến thì bọn họ còn có khả năng ứng.

“Dã thú kia là loại gì?” trưởng đội tuần tra cằm hỏi.

Hoa Thiết Nhi cảnh giác trả

“Nó chỉ là một con lông dài bình thường ạ. Nó yếu lắm, là mẹ tôi mua cho anh tôi bạn. Ngày nào anh tôi bị giấu trong nhà, thể đi đâu được nên cô đơn.

Tôi cũng phải đi huấn luyện, sự không có nhiều gian ở cạnh anh ấy. nên ba mẹ tôi mới chấp bỏ ra số tiền rất để mua con dã này về.

Mao Mao rất hiền lành ngoan cũng rất nghe lời, các vị đừng làm nó thương. Anh tôi không thể sống nó được.”

Hoa Thiết Nhi nói một hồi mắt lại đỏ hoe, mặt càng thêm đong đầy lắng.

Người của đội tuần tra rất lòng trước dã thú dài này. Thoạt nhìn nó đáng tiền nhưng cặp anh em cũng quá là đáng thương.

Trên người cậu em toàn cào xước, Thiên Tàn thì lấy bùn nhão bọc người, rõ ràng là ngay cả da cũng không mặc vào chỉ có thể dùng nhão để chống lại ánh mặt trời nóng rực tránh bị độc trùng đốt.

Có lẽ vũ khí duy nhất hai anh em chính xích sắt quấn bên hông em.

Đội trưởng đội tuần tra đội viên nhìn chằm vào họ, cuối cùng khẽ đầu với nhau.

Đội trưởng có tính toán, quay nói với hai anh đáng thương: “Các cậu không người của tộc Dã Khương, không ở lâu trong lãnh địa chúng tôi.

Nhưng nếu cậu chịu để anh sống ở nơi hoang còn bản thân cậu có vượt qua thử thách của tộc Khương chúng tôi thì cậu được ở lại trong cũng có thể giữ lại dã thú lông dài

Hoa Thiết Nhi thoáng lộ vẻ dự... nhưng cuối cùng ôm chặt Thư Triển như đang ôm báu vật quý giá trên thế giới này, nói nét mặt kiên định: trừ khi các vị đồng cho anh em chúng ở cùng nhau, nếu không tôi không tách khỏi anh

Anh ấy là người thân duy của tôi, từ nhỏ đã được anh ấy nuôi Anh ấy có ý nghĩa rất trọng với tôi, tôi bỏ cũng không bao bỏ rơi anh ấy. Cảm ý tốt của các các vị là người tốt.”

Thiếu niên lại khóc thút tha thít, sau đó lần buộc bản thân phải kiên thẳng lưng.

Đại Hắc cũng bất ngờ phát kỹ năng diễn xuất, rỉ một tiếng, cọ cọ thiếu niên, lè lưỡi liếm mắt chân đang treo lủng lẳng Thư Triển.

Người của đội tuần tra đều khen ngợi thiếu niên đã không từ bỏ người của mình, thế nhưng Thiên Tàn thật là kiêng kị của tộc.

Tộc Dã Khương bọn họ vẫn tính là khá tử với Thiên Tàn, còn cho họ rời khỏi lãnh địa tộc đến sống ở vùng hoang gần đó. Có rất bộ tộc, kể cả các quốc toàn là thẳng giết chết Thiên Tàn để tế

Đội trưởng đội tuần tra đang bảo hai người họ chóng rời đi.

“Anh trai cậu bị sao thế?” đội viên nữ có không nhịn được hỏi.

Hoa Thiết Nhi nhỏ giọng đáp: tôi đi suốt dọc không tìm thấy đồ ăn được nên anh ấy đói choáng váng ạ.”

“Chậc, Thiên Tàn yếu đuối thật.” viên nữ lắc đầu, rất muốn giữ thiếu niên nhưng cô không muốn cũng không nuôi sống một tên Thiên chỉ đành để thiếu khiến cô cực kỳ yêu này rời đi.

“Cho cậu này, mau đi đi! không muốn biến thành lệ thì đừng ở lại nơi này.” Cuối cùng đội viên vẫn mềm lòng, cũng thích gương mặt của Thiết Nhi bèn lấy một bọc nhỏ từ trên tê giác xuống, ném cho hắn.

Hoa Thiết Nhi một tay bắt đưa đến trước mũi hà, ngửi ra là mùi chín đã ướp gia vị, lập cảm động nói: “Cảm ơn! ơn các vị! Các đúng là quá tốt, hức

Đại Hắc liếc mắt nhìn: Sao người ngoài hành tinh vẻ khác khác trước vậy ta?

Đội trưởng đội tuần tra không ngăn cản hành động đội viên nữ, mũi tên trên tay hắn đã được thu từ lâu.

Hắn nhìn dáng vẻ cảm động Hoa Thiết Nhi, thầm dài trong lòng, chỉ về hướng rồi nói:

“Nếu các cậu tạm thời không chỗ để đi thì về phía kia ấy. Cách khoảng trăm dặm, đến một vùng hẻo lánh, chỗ đó hẳn một ngôi làng dành cho Thiên Tàn.

Tuy cuộc sống ở đó rất khổ nhưng cũng có giúp các cậu miễn cưỡng tiếp. Dù sao vẫn tốt hơn các cậu cứ rong ruổi nơi thế này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=10]

Chờ lúc nào cậu nghĩ thông rồi, hoặc là anh không còn nữa, cậu lại tìm chúng tôi. Tôi sẽ cho một cơ hội tham gia thách của tộc tôi.”

“Cảm ơn ạ! Các vị thật là người tốt!” Sau tôi có đánh các vị nhất định sẽ đánh nhẹ tay.

Hoa Thiết Nhi cảm động đến nước mắt, lần nữa Thư Triển lên, treo bọc ăn nhỏ bên hông, quay đầu Đại Hắc: “Mao Mao, đi

Đại Hắc không biết bản thân có thêm một cái mới, nhìn Hoa Thiết Nhi baba nhà mình đi bèn tự đuổi theo.

Đội tuần tra của tộc đưa mắt nhìn theo anh em đáng thương càng càng xa, thẳng đến lúc không rõ bóng dáng của họ mới thôi.

“Tội nghiệp thật. Nếu thiếu niên không thể thức tỉnh thời gian ngắn, chỉ e anh em họ đều không sống bao lâu.” Một đội viên cảm nói.

“Đó cũng là mạng của bọn Nếu thiếu niên kia được anh trai cậu ta con thú lông dài kia thì thể bán nó đi để lấy thuốc thức tỉnh. xem cậu ta kiên trì bao lâu đi.” Đội đội tuần tra đã có tuổi, trông thấy rất nhiều không phải lúc nào cũng nhìn tích cực trên diện tình người.

“Được rồi, mọi người nhớ chú tuần tra. Đội săn trước nói cách nơi này trăm dặm xuất hiện rất nhiều vết đi săn, mọi người rất có thể đây người do vị bát hoàng kia dẫn đến. Tộc đã phái đội trinh sát đi dò tình hình. Trong gian này, mọi người phải cẩn Nhìn thấy người lạ định phải chú ý,

“Rõ!”

Hoa Thiết Nhi đã đi xa. đầu, hắn đi theo đội trưởng đội tuần tra dẫn, chờ đến khi chắc chắn người sau lưng không nhìn hắn nữa thì lập chuyển hướng.

Đại Hắc: “Gấu!”

Hoa Thiết Nhi cõng Thư Triển, ngượng ngùng với Đại đang đi song song với “Không cần khen tao đâu, tao tao rất lợi hại. Nhưng hình như tộc Dã nhiều chỗ tốt hơn Tạp Nhân nhỉ! Sau lãnh địa của tao có thể tới với bọn họ xuyên hơn cũng được.”

Đại Hắc ngửi chân Thư Triển, thít nghẹn ngào, lo không biết tại sao anh chưa tỉnh lại.

Hoa Thiết Nhi trở mặt, hung nói: “Không sai, đám Tạp Nhân đúng là rất xa! Vậy mà muốn giết chết tài vĩ đại sắp thức bản hoàng tử. bản hoàng tử nhanh nhảy xuống vách núi. chờ đó đi, tương lai bổn tử nhất định sẽ lý bọn chúng, cướp đoạt lãnh và phụ nữ của chúng, còn cả Cửa Rơi Vật kia cũng sẽ là bản hoàng tử!”

Đại Hắc chê hắn ồn ào:

Hoa Thiết Nhi đổi giọng: “Ừ là của chúng ta chưa! Sau này mày và Tàn của mày có thể đi tao ăn thịt mặc da, sẽ ban thưởng thật mỹ nữ hầu hạ mày anh ta! Tao cảnh mày, đừng có cắn tao nữa. tao đang nghèo dữ đây, coi chừng tao bán mày để đổi lấy lương đấy!”

Hoa Thiết Nhi vừa đi vừa nhải với Đại Hắc dọc đường. Một người một cứ thế ông nói gà chó gâu gâu mà cũng nói đến rất chi vui vẻ.

Thư Triển còn đang vùng vẫy biển tri thức, không biết bản thân đã bỏ một cơ hội nhìn rõ bộ thật của Hoa Thiết Nhi.

“Mao Mao, mày nhìn kìa, đó là lãnh địa của chúng ta sắp đến rồi!” Thiết Nhi nhìn thấy lãnh địa tự tay gầy dựng hiện sừng sững ở cách không xa thì hưng phấn môi, nghĩ thầm đám người đê tiện kia bị bỏ xó nhiều ngày vậy đều sắp chết đói rồi trông thấy hắn trở chắc sẽ vui đến phát luôn nhỉ?

Nghĩ vậy, Hoa Thiết Nhi không được tăng nhanh bước

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận