Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 19 / 50  ·  38%
Mở Cửa
Chương 19: Lần tinh luyện đầu tiên
24/08/2026 20:00· 2,659 từ

Phạm Cương không muốn nhúc nhích, cổ hắn cũng có vết xoay đầu rất vất chỉ có thể liếc mắt Thiên Tàn.

Thiên Tàn này đã nắm cổ hắn hồi lâu, nhìn chằm vào ngực hắn, vẻ như đang nghiền ngẫm nghiên gì đó, lại như đang người.

Sau đó hắn thấy Thiên Tàn đột nhiên mỉm cười, cười rất chi là thỏa giống như đã thu được ích cực lớn.

Cậu ta đang làm gì nhỉ? đang mang tâm trạng chờ nhưng Phạm Cương cũng khỏi cảm thấy có đôi tò mò.

Thư Triển vẫn đang nhìn những hóa trên miệng vết thương Phạm Cương, anh phát ra chuyện càng thú vị

Trên cơ thể người này, phàm ở chỗ có miệng vết hoặc là bộ phận thương, chấn thương bên trong một phần hay thậm chí bộ màu sắc năng sẽ bị mờ đi trở hồ không rõ.

Ngoài ra còn có năng lượng xuất hiện trên vết thương. luồng năng lượng này như quân địch gây hại cơ thể người, tấn công lượng bình thường trên bộ phận đó, cũng như tính chúng để tăng cường mạnh cho bản thân.

Vì thế, anh còn trông thấy lượng khác thuộc về các phận bên trong cơ người này đang rút một năng lượng nào đó của chúng ra, để tiến luồng năng lượng tà ác chỗ bị thương trên người Sau đó lại cố gắng bổ cho phần năng lượng thiếu hụt.

Nhưng có lẽ vì năng lượng quân được phái ra không số, thế nên tuy thể đánh được một lúc năng lượng tà ác trên vết thương nhưng chẳng chốc chúng đã bị tiêu hoặc nuốt chửng, đừng nói bổ sung năng lượng thật tốt miệng vết thương.

Mà các luồng năng lượng khác cơ thể người như thể ép, tiếp tục phái thêm một số quân đoàn lượng nữa, để rồi cũng nuốt chửng.

Sự việc cứ thế lặp đi lại, năng lượng bị rút không được bổ sung quả, bộ phận bị rút năng lượng cũng bắt đầu yếu theo.

Sự suy yếu mang tính tuần ác tính này lan ra thân, năng lượng tà từ miệng vết thương tràn khắp cơ thể, dẫn đến bộ luồng năng lượng người cũng bắt đầu bị lượng tà ác chiếm đoạt, chí mơ hồ có chiều hướng loạn.

Thư Triển tràn đầy hứng thú, sát cực kỳ chăm chú, để chìm đắm trong dương khoa học không xác đến mức quên luôn mục ban đầu.

Dáng vẻ Thư Triển cầm cổ Phạm Cương không nhúc nhích chỉ khiến bản thân phải tự lẩm bẩm trong mà khi rơi vào tầm ba gã bệnh nhân lại càng là cái vẻ ngơ không biết gì.

Phòng Lợi lập tức chế giễu: tên Thiên Tàn kia đi, cũng không biết, còn đực mặt thẫn thờ đó!”

“Thẫn thờ cũng tốt, miễn cho làm lộn xộn, ông đây muốn sống thêm một gian nữa.” Một gã bệnh khác hùa theo.

Nhưng gã bệnh nhân còn lại đồng ý, giận dữ nói: như vậy chẳng phải đang lười biếng à? Ê, Tàn kia, mày qua đây, đây muốn đi tè, không mau lấy cái bô

“Ủa, mấy anh nhìn xem hắn làm cái quái gì kia?!” Lợi kinh ngạc hô

Mấy gã thương binh vốn đang soi Thiên Tàn để giết gian, bây giờ càng trừng to mắt.

Thiên Tàn bên kia đột nhiên cây kim loại cạo rớt thuốc dán trên vết trước ngực Phạm Cương. đó cũng xem như bình bọn họ còn tưởng cuộc anh muốn bắt đầu hành nhiệm vụ bôi thuốc đại vu phân công rồi.

Thế nhưng! Bọn họ nhìn thấy Tàn vậy mà dùng cây nhỏ do đại vu cho, quẹt nhẹ ngang vết trên ngực Phạm Cương, hình cắt xuống một miếng nhỏ mà mắt thường cũng thấy rõ, sau đó... cho miệng!

“Á á á! Tên Thiên Tàn ăn thịt người kìa!” Phòng hai gã bệnh khác cùng hét toáng lên.

Nhưng đại vu đang ở đằng đang bận rộn dã luyện loại, chế tác công nên không hề nghe tiếng tréo của mấy gã thương phía trước. Còn những khác thì càng cách xa đá của đại vu, đang vội vàng vàng dọn dẹp doanh và đào ao khơi thế nên không ai nghe

Thư Triển tất nhiên không ăn người, anh chỉ thông qua năng lượng nhận vết thương trên ngực Phạm đã bị nhiễm trùng. Nhưng không rõ liệu vi gây viêm nhiễm ở nơi giống với loại ở Đất không, nên anh cần mượn của mình để phân thử.

Thật ra anh cũng không muốn thế này nhưng ở đây bất kỳ thiết hay dụng cụ phân tích anh không thể chỉ vì nôn mà bỏ qua “công cụ” có ích như được.

Lưỡi Thư Triển vừa tiếp xúc chút ít bản mẫu kia trong đầu đã nhanh phân tích kỹ càng, cũng động tách biệt virus và thịt bình thường ra phân tích.

May mà vật chất ở thế này về cơ bản với Trái Đất, ngay virus cũng cùng loại, có vì chủ thể lây nhiễm là nhân loại.

Thư Triển phân tích xong vội bản mẫu ra, theo kinh trước đây, môi trường khoang miệng của anh rất biệt, chỉ cần không có thương và không nuốt bản mẫu vào bụng thì không gây hại gì cho

Thư Triển lại lôi kết quả tích của miếng thuốc dán dùng lưỡi nếm thử, được anh ghi lại trong ra, tìm xem trong đó thành phần dược liệu cần hay không. Có một nguyên tố anh chưa từng xúc, anh sẽ tạm thời phân chúng theo màu năng giữ lại để sau này từ nghiên cứu.

Một loại thuốc xuất hiện, đối nhà điều chế thuốc như Triển giống với việc hợp những nguyên tố hiện để lần nữa tạo ra “sinh vật” mới.

Chữa bệnh bằng thuốc tựa như trình một “sinh vật mới” bại “sinh vật tà trong cơ thể người.

Mà làm thế nào biết liệu vật mới có thể đánh sinh vật tà ác không thì cần thực hiện số thí nghiệm. Quá trình nghiệm có thể nói tìm kiếm, cũng có thể sáng tạo.

Trước đây, lúc Thư Triển muốn kiếm một loại thành phần mới nào đó để bại sinh vật tà ác biệt nhất định, anh đã phải dựa vào kinh và học thức của mình thử nghiệm từng chút một.

Xuyên suốt quá trình đó, anh mắc phải không biết bao lỗi sai, thế nên hạng mục nghiên cứu và triển thuốc mới thường tốn tận vài năm, thậm mấy chục năm, càng phải tổn lượng lớn của cải nguyên, có khi còn chưa chắc thành công.

Sau khi có máy tính, rất thí nghiệm đều có thể thế bằng các công chương trình máy tính, phần mềm máy tính thực trước một lần, đưa đánh giá sơ bộ về thể tiếp tục tiến hay không.

Mà lúc này, đầu lưỡi của Triển có khả năng thay dụng cụ phân tích, bộ não của anh thì chức năng hoạt động như mềm phân tích trên tính, thậm chí còn tốt thế nữa!

Hiện giờ anh dư sức trực tiến hành phân tích kỹ hơn ngay trong đầu, ra thành phần thuốc thích nhất để đối phó với loại virus hoặc bệnh nào đó. Đây cũng là khó nhất, nếu không có tri thức khổng lồ tương ứng đỡ thì không cách làm được.

Nhưng điểm ấy đối với Thư ngược lại không phải khó nhất, nhờ chăm học tập và có trí cực tốt đã giúp anh ngắn đáng kể quá phân tích, tổng hợp giả thực hiện thí nghiệm đầu.

Với anh, chỗ khó chính là này làm thế nào chiết được những thành phần thể sử dụng trong thuốc dán kia, sau đó dụng vào thực tế, như quan sát chúng.

Làm sao mới có thể rút phần thuốc anh muốn ra tiến hành tổng chúng đây?

Thư Triển nhìn chằm chằm vào thuốc trong tay, dường như đầu anh có âm đang nói cho anh biết: có thể làm những chuyện chỉ dụng cụ mới được, hoặc thậm chí là thể làm, hãy thử đi!

Thư Triển như bị ma nhập, rãi đưa ngón tay của vào thuốc dán.

Lúc này dù là Phạm Cương ba tên nô lệ Phòng đều tưởng rốt cuộc anh cũng muốn bắt đầu thuốc giúp bệnh nhân rồi. là động tác của Tàn này quá mức chậm

Ngón tay Thư Triển vô thức động trong hỗn hợp thuốc

Nói thẳng ra thì thuốc dán Xá Ngu đại vu làm chẳng có bao nhiêu dụng. Nhưng nó có chứa số thành phần Thư Triển Có điều vì trong còn các thành phần khác lẫn lại với nhau nên hiệu quả ban đầu cũng trở vô hiệu hoặc là quả cực thấp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=19]

Người Trái Đất đều biết trong dược hiện đại không một thuốc nào là không tác dụng phụ. Lúc điều một căn bệnh nhất định, kỳ loại thuốc nào khó tránh khỏi mang lại hưởng xấu cho sinh vật, là vì sự khác biệt thể của mỗi sinh vật tác dụng phụ cũng không nhau.

Thư Triển đã từng nghĩ vô lần... liệu anh có thể tạo một hệ thống luận điều chế thuốc “Chỉ trị căn bệnh mục tiêu tuyệt đối không gây tổn hại nào khác” được dụ như loại thuốc nghiện mà anh luôn nghiên cứu triển chính là đi hướng này, đáng tiếc hiệu trước nay vẫn không được như

Bây giờ anh giống như nhìn khả năng đạt được kỳ

Sau khi tổng hợp thành phần liệu cần thiết trong đầu, chỉ cần tinh luyện tế là thuốc này có sử dụng ngay.

Thế nhưng khi anh đưa ngón vào thuốc dán, dùng sức bản thân không thể được để tách thành phần liệu cần thiết ra khỏi thành phần khác rồi từ tập hợp chúng lại nhau thì chợt phát hiện sắc năng lượng tượng trưng cho thành phần dược liệu anh phân chia ra đã đổi.

Thư Triển nhìn màu sắc năng của bản thân Phạm Cương, so sánh với màu luồng năng lượng này, trong anh chợt lóe lên ý

Bộ não và các ngón tay anh, bao gồm cả sức tạm thời anh ý thức được - tinh lực, đều đang được điều cao độ, anh lần tách rời, tổng hợp, phân thành phần dược liệu mình

Khoảng mười lăm phút sau, thuốc trong bát được chia làm phần có giới hạn ràng.

Thuốc dán bên trái rất ít, kích cỡ bằng một quả gà, màu sắc không xanh, cũng không biến thành đen mà là trắng như màu.

Thuốc dán bên phải to cỡ tay, đen sì lì, ngưng thành quả bóng.

Khoảng cách giữa hai phần thuốc rộng chừng một ngón tay.

Thư Triển như chợt bừng tỉnh một ý cảnh nào đó, người khẽ run rẩy, tay anh tương đối không đến mức run lên rơi bát thuốc.

Thư Triển đầy kinh ngạc, nhìn chú hai phần thuốc dán bát, không biết mình làm thế nào.

Không, anh lờ mờ biết nhưng quá trình quá huyền ảo kỳ, khiến anh có giác như thể bản thân làm mọi thứ trong mơ.

Thư Triển rất muốn làm lại nữa để khắc sâu ấn thế nhưng cơn choáng váng óc và tay chân yếu nói cho anh biết: đã không đủ sức hành thí nghiệm lần hai.

Thẳng đến lúc này, anh mới thấy tiếng mấy gã bệnh đầu trọc la hét ĩ với mình.

Thư Triển không biết toàn bộ trình “ăn thịt Phạm Cương”, đó “thẫn thờ” vừa của anh đã tốn mất tiếng đồng hồ.

Lúc đầu, nhóm ba người Phòng kêu la rất lớn tiếng. bệnh nhân ấy mà... lực mấy đâu mà gào! họ thấy hét toáng lên không có ma nào thì không còn hơi sức nữa.

Giờ đây bọn họ ồn ào qua là vì phát hiện cùng thì Thiên Tàn chịu tỉnh táo lại và nhích.

Phạm Cương không có sức làm làm ĩ, hắn thậm chí không mở miệng nổi hỏi Thư Triển đang suy chuyện gì, mà chỉ nhìn Triển chằm chằm.

Thư Triển để ý thấy ánh hắn bèn dời mắt khỏi phần thuốc dán, đột cười với hắn, hỏi: “Anh biết tình huống của mình Lúc nãy anh nói sợ chết, đúng không? Vậy muốn thử một chút không? không chừng có thể sống được

Trên mặt Phạm Cương hiện ra chấm hỏi: Thử một chút? cái gì?

Thư Triển giơ bát thuốc lên: cái này. Nếu đồng ý anh... chớp mắt... hai Anh vẫn chưa biết nói chữ “chớp mắt” thế nào, trực tiếp thể hiện hành động.

Phạm Cương nghĩ thầm: chẳng phải vu bảo cậu ở lại bôi thuốc cho bọn à? Thế là hắn không nhiều, liền chớp mắt hai

Tác giả có lời muốn nói:

Những chương này giải thích và tả năng lực của Thư tương đối nhiều, chủ để sau này không cần thích thêm nữa. Chắc là buồn tẻ xíu, mọi có thể đọc lướt cho (Thật ra nội dung nhàm là thứ làm tốn thời gian tra tấn tế bào của tôi nhất, huhuhu~)

Chỉ cần các bạn nắm được điểm ở chỗ năng lực Vị Nhất Thể” của Triển đã xuất hiện là Đó chính là:

1. Đầu lưỡi của anh (Phân

2. Có thể nhìn thấy sương năng lượng (Thải Siêu Thấu

3. Tinh thần lực (Trí nhớ phàm, năng lực phân tích, luyện và tổng hợp phần dược liệu).

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận