Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 46 / 50  ·  92%
Mở Cửa
Chương 46: Lần nữa xuyên qua (1)
13/09/2026 20:00· 2,000 từ

Thiên Trụ tinh, hoang nguyên đỏ.

Thủ lĩnh Teka của Hắc Nhân đã canh giữ ở suốt. 55 ngày, chỉ còn ngày nữa là tròn một Thiên Trụ tinh.

Mà thủ lĩnh của đám Văn Nhân và Hắc Viêm đã sớm rời đi từ nửa tháng trước, chỉ để tướng lĩnh của bọn họ ở chờ.

Một gã đại hán đầu có thân hình cao to, da ngăm đen đến gần “Tộc trưởng, ngài còn muốn tục chờ ở đây à? Trong còn nhiều chuyện cần ngài suy quyết định lắm ạ. bọn họ có thể báo những chuyện quan trọng cho nhưng dẫu sao tộc ta vẫn cách chỗ này xa...”

Teka ngẩng đầu nhìn chằm vào cổng ánh sáng hình dục kia, nói khẽ:

“Chính vì tộc chúng ta xa hơn đám Hắc Viêm Hắc Văn Nhân nên mới nhất quyết thủ ở này.

Hắc Viêm Nhân mạnh mẽ, Văn Nhân thì xảo quyệt. Hắc Văn Nhân nói là tác cùng chúng ta nhưng bảo vật rơi xuống thật thì chúng sẽ đoạt lấy rồi chạy tuyệt đối không chia chúng ta cọng lông nào

Đại hán: “Nhưng mà... chúng cứ canh giữ mãi thế thì biết đến bao giờ Nếu không có bảo vật ra khỏi Cửa Rơi Bảo Vật, mấy chục năm, thậm chí mấy năm mới rơi một vậy phải làm sao ạ?”

Teka cũng đang lo chuyện nhưng hắn lại sợ biết bản thân vừa đi thì Rơi Bảo Vật sẽ rơi xuống. Không phải hắn tự ti, ngay cả khi hắn để thuộc mạnh nhất bên cạnh lại cũng chưa chắc thể đoạt được đồ từ mấy tướng lĩnh của tộc khác.

“Chờ thêm mười... không, chờ nửa tháng nữa đi. nếu Rơi Bảo Vật vẫn không phản ứng, ta sẽ về.” nghiến răng, hắn đúng thật là quay lại trấn giữ bộ tộc, chi đóng quân mãi này cũng chẳng được lợi gì.

Đại hán nghe được lời nhận của tộc trưởng thì sức vui vẻ truyền tin người trong tộc đến cùng

Teka ngẩng đầu nhìn cổng sáng treo giữa không trung, nhịn được thầm cầu khẩn lòng: Mau rơi bảo vật mau rớt thứ gì đó xuống Lần trước vương thành đã rất mãn với vật tiến của bọn họ, nếu lần bọn họ không thể nộp đồ vật làm vương hài lòng, đến lúc đó cần vương thành ngầm thừa nhận bảo vệ bọn họ thì Hắc Viêm Nhân nhất định kéo quân tiến đánh bọn ngay, mà đám Hắc Văn chẳng những không giúp bọn nói không chừng còn theo bắt tay với Hắc Viêm chia cắt lãnh địa và đoạt phụ nữ của Hắc Nhân bọn họ.

Không biết có phải lời khẩn của Teka có tác hay không mà ngay khi thầm cầu xin đến lần ba, cổng ánh sáng giữa không đột nhiên tỏa sáng chói lóa.

Teka sửng sốt, tức khắc toáng lên: “Mau! Mau tới Theo ta xông lên!”

Đám Hắc Tạp Nhân do dẫn đầu điên cuồng lao phía Cửa Rơi Bảo Vật. chốc lát sau, doanh địa Hắc Viêm Nhân và Hắc Văn cũng kịp thời phản ứng. Ba người ngựa chia làm hướng, liều mạng phóng đi.

Nói là chia đều, thực mọi người đều biết ai được đồ trước thì người mới chân chính có quyền biểu.

Ánh sáng bùng nổ chưa 1 phút đã có bóng rơi từ trong đó xuống.

Teka sắp điên tới nơi Hắn bỗng nhiên hét to, tay lên, nửa đoạn trước tay của hắn vậy mà hẳn ra ngoài, trên đó chỉ mỗi khúc xương sườn ở giữa.

Tướng lĩnh Hắc Viêm Nhân Hắc Văn Nhân cũng gào dữ dội.

Tướng lĩnh Hắc Viêm Nhân lấy một người đàn ông con hơn bên cạnh rồi tay ném người đó về bóng đen.

Tướng lĩnh Hắc Văn Nhân từ một đại hán cao mạnh mẽ thoáng cái biến người gầy gò ốm nhách, lưng mọc ra đôi cánh trong Đôi cánh này tưởng chừng yếu vô cùng nhưng nháy lại đưa tướng lĩnh Hắc Nhân đã trở nên gầy bay nhanh đến chỗ đen.

Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, bóng đen rơi với tốc độ rất nhanh, còn chưa kịp tiếp đất đã bị Teka hành động nhanh cướp tới tay.

Teka chưa vui mừng được lâu đã nghe thuộc hạ lưng kêu to: “Lại có gì rơi xuống nữa kìa!”

Teka thậm chí còn không rõ đồ mình vừa cướp gì liền vung nó phía sau, đồng thời ngẩng nhắm ngay thứ đang rơi xuống, nữa hất bay cánh tay của ra.

Có điều lần này Teka nhanh bằng tướng lĩnh Hắc Nhân.

Tướng lĩnh Hắc Văn Nhân cánh, lúc bay có thể dàng đổi hướng. Thấy bản không cướp được đồ vật tiên, hắn còn đang chán nản đã thấy bóng đen thứ hai ra, lúc này liền tốc vỗ cánh đuổi tới.

Tướng lĩnh Hắc Viêm Nhân cơn thịnh nộ, người hắn ném đi tựa như mũi nhắm bắn thẳng vào vật rơi xuống đầu tiên, thế nhưng kia đã bị Teka đoạt mất, người hắn ném đi nhìn thấy vật phẩm hai thì cũng không cách đổi hướng giữa không kết quả là cả hai tiêu đều thất bại.

Nhưng mà! Điều làm người không ngờ là lại có vài thứ khác lần lượt ra từ cánh cửa không

Lần này, cuối cùng thì Hắc Viêm Nhân vừa rớt hố bùn nhão cũng có hội, hắn vội nhào tới, lấy một vật rơi vào hố

Trong nháy mắt, ba phe như đụng vào nhau.

Lõm bõm! Không ít người xuống hố bùn nhão để giành vật phẩm.

Còn có vài người khác giáp lá cà quanh hố

Teka thấy tình hình không liền nhận lấy đồ mình được từ trong tay thuộc quay người vọt chạy về hậu phương, đảm bảo chiếm được thứ trước đã rồi tính tiếp.

Đám Hắc Tạp Nhân còn thì do đại hán có hình cao to dẫn dắt, đến cướp đoạt vật phẩm xuống khác với hai tộc người

Hắc Viêm Nhân và Hắc Nhân cũng tương tự, ai được sẽ tập trung lo vệ đồ trước, những người rảnh tay sẽ chạy đi giành thứ còn lại.

Lúc này, ba bên chia gì gì đấy đều là vớ nói vẩn! Cả ba nhân mã chém giết nhau lửa, hòa bình ngắn ngủi vốn có ý nghĩa gì. Ngược lại, khoảng thời gian một đóng quân tại đây, giữa tộc không ít lần xảy xích mích, đã sớm tụ một bụng oán hận nhau từ lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=46]

Khi trận chiến bắt đầu, thể nhận ra Hắc Viêm sức chiến đấu mạnh nhiều người trong số họ khả năng phóng hỏa tấn công. Hắc Văn Nhân biết bay thì có một, tuy mấy Hắc Văn Nhân còn lại thể phóng ra châm độc người ta đánh mất chiến đấu, nhưng chỉ cần giãn khoảng cách thì tỷ lệ đích của châm độc giảm mạnh.

Chờ đến lúc có hơn thi thể nằm rải rác quanh hố bùn nhão, quan là sau khi những người được đồ đều quay về hậu an toàn dưới sự bảo vệ tộc nhân bên mình, chiến tranh đoạt bảo vật ba phe cuối cùng cũng đến hồi kết.

Teka cũng có thời gian xét rốt cuộc thì bảo hắn cướp về là cái

Đó là đồ vật trông cây côn, nhưng cảm giác sờ vào lại khác hẳn. bề mặt nó có rất lớp vải gấp lại, giống y loại vải vóc mà chỉ những giàu mới có thể được.

Teka vô tình kéo một dây có độ bám dính mạnh ra, chỉ lắc nhẹ đoản côn đã bung ra cánh hệt như một bông hoa.

Rất nhiều đại hán vây người nào người nấy hết mò nhìn chằm chằm đồ vật quái dị trong Teka: “Tộc trưởng, đây là cái thế?”

Teka lắc đầu, tâm trí hắn đã bị đồ vật lạ này hấp dẫn, ngay việc phe mình chết mất nhiêu người cũng không thèm quan

Mấy gã đại hán khác không để ý lắm, có nào mà trong tộc bọn không rụng mất vài người Đi săn chết, đánh nhau chết, cả chết trong lúc cướp đoạt vật với mấy tộc Bọn họ đã sớm quen những ngày tháng xung quanh ngừng có người chết

Thi thể còn nằm lại cũng có rất nhiều người thương, nhưng mọi sự chú của tất cả người trong tộc đều dồn hết vào số vật vừa cướp được.

Tướng lĩnh Hắc Văn Nhân người phấn khởi nhất, vì cướp được một cái thùng.

Có điều cái thùng đã khóa, hắn thử thế nào không mở được. Lại không dùng bạo lực, sợ sẽ hỏng đồ bên trong.

Hơn nữa hắn chưa từng thấy chất liệu của cái này bao giờ. Chỉ một đó thôi đã có thể cái thùng này có giá trị nhỏ, hắn tất nhiên không nỡ hỏng nó.

Còn tướng lĩnh bên phía Viêm Nhân thì rất tức bọn họ cướp được nhiều nhất, có thể nói hầu những đồ vật rơi xuống sau đều vào tay bọn họ hết. mà!

Mấy thứ này toàn là gì không thế?!

Một cái áo với một quần? Một sợi dây dắt hả? Còn cái túi vải hình tam giác này là sao đằng trước còn có phần biệt nhô ra nữa?

“Chất liệu quần áo là vải vóc nào đó, cũng như quý giá ạ.” Chiến Hắc Viêm Nhân an ủi lĩnh nhà mình.

Khóe miệng tướng lĩnh Hắc Nhân giật giật, nhìn về hướng của hai tộc khác ánh mắt hung ác. Tuy liệu quần áo cũng có tí trị nhưng còn khuya mới đủ gọi là quý giá.

Bên phía lãnh địa tộc Tạp Nhân, một đại hán bỏng, hớn ha hớn hở thứ gì đó chen chúc đám đồng bọn, đi đến nói: trưởng, ngài xem tôi cướp được gì này.”

Đại hán không thèm để đến vết bỏng của mình, cao bảo vật đang cầm tay.

Teka nhìn sang, thấy đó một đôi giày xăngđan đế bằng da thật.

Ngay khi Teka nhìn thấy giày xăngđan kia, một đại khác bên cạnh hắn phát trên cây đoản côn kỳ vừa nãy có một thứ trông nút bấm liền không nhịn được... tay ấn vào đó.

Bụp! Chiếc ô gấp tự bật ra.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận